Nguyễn Ngọc Danh

 

 

MỘT TRỜI YÊU THƯƠNG

 

 

Theo tinh thần Kito giáo. Chúng ta đă được sinh ra từ thủa đời đời. Biểu tượng là " Con đ̣ giữa gịng sông ".

 

Chúng ta đi vào đời bằng đôi chân trần. Mang theo trong tâm hồn chủng tử t́nh yêu. Chủng tử này theo ngày tháng lớn lên và cuối cùng thấy rằng ḿnh phải t́m một chủng tử t́nh yêu khác "Phái". Chính chủng tử ấy là một chủ thể cũng bằng xương bằng thịt, nhưng mang lại cho mỗi thân xác yếu hèn tro bụi này bao ước mộng, một cuộc sống đầy yêu thương mơ mộng, một sức sống mănh liệt, đủ năng lực vượt qua bao khó khăn, trở ngại để sống một cuộc sống có giá trị và nhân phẩm.

 

Một ngày đẹp trời, hay một đêm mưa gió, sự kết hợp hai chủ thể ấy lại tạo nên một mầm sống mới. Mầm sống ấy lại mang một chủng tử yêu thương mới. Được bao bọc và chở che của biết bao bàn tay thân yêu và xă hội rồi lớn lên để tiếp nối. Sự tiếp nối để tạo nên thế hệ tiếp nối.

 

Rồi một ngày rất uy nghiêm, con người ṃn mỏi cả thể xác và tinh thần. Xin vâng rồi cúi đầu từ giă cuộc sống. Bỏ lại cái thân xác Bụi Tro để trở về với cáí uyên nguyên. Ở chỗ chân nguyên đó có một t́nh yêu bất tận của đấng Chí Tôn.

 

 

art2all.net