ĐỖ TƯ NGHĨA

 

HÀNH TR̀NH CỦA LINH HỒN

 

 

 CHƯƠNG I

CÁI CHẾT VÀ CUỘC KHỞI HÀNH
 

CA 1:

+ Chủ thể : [CT] ] Ôi, Chúa ơi! Tôi không thực sự chết – phải không? Tôi muốn nói, thân thể tôi chết – tôi có thể thấy nó bên dưới tôi nhưng tôi đang trôi bồng bềnh…Tôi có thể nh́n xuống và thấy thân thể tôi đang nằm dài trên giường bệnh viện.(30) Mọi người xung quanh tôi đều nghĩ rằng tôi đă chết, nhưng tôi không chết. Tôi muốn quát to: “Ô ḱa, tôi không thực sự chết mà!” Điều này quá khó tin… những cô y tá đang kéo một tấm khăn trải giường qua đầu tôi…những người mà tôi quen biết, đang khóc. Tôi bị xem như đă chết, nhưng tôi vẫn c̣n sống! Thật kỳ lạ, bởi v́ thân thể tôi tuyệt đối chết trong khi tôi đang di chuyển xung quanh nó từ trên cao. Tôi vẫn c̣n sống!

Đây là những lời được nói ra bởi một người đàn ông ở trong cơn thôi miên sâu, đang trải nghiệm lại một kinh nghiệm chết. Những lời này được thốt ra trong những cơn bùng nổ ngắn, bị kích động và đầy sợ hăi, trong khi anh ta thấy và cảm thấy, như thế nào là một linh hồn vừa mới bị cách ly khỏi một cơ thể vật lư. Người đàn ông này là một thân chủ của tôi, và tôi vừa mới trợ giúp anh ta tái tạo một cảnh chết quá khứ, trong khi anh ta nằm ngửa trong một ghế dựa thoải mái. Trước đó một chút, [khi đă ở trong cơn thôi miên] theo những hướng dẫn của tôi, thân chủ này đă lùi lại về những kư ức ấu thơ. Những tri giác tiềm thức của anh ta dần dần hợp nhất, trong khi chúng tôi làm việc cùng nhau để vươn tới tử cung của mẹ anh ta.

Rồi tôi chuẩn bị cho anh ta nhảy lui vào trong những làn sương của thời gian, bằng cách dùng một “cái lá chắn bảo vệ.” (31) Khi chúng tôi hoàn tất cái bước quan trọng này, tôi di chuyển thân chủ tôi xuyên qua một đường hầm thời gian tưởng tượng, tới kiếp sống vừa qua của anh ta ở Cơi Trần. Đó là một kiếp sống ngắn, bởi v́ anh ta chết đột ngột v́ trận dịch cúm của năm 1918.

Khi cú sốc ban đầu – do việc thấy chính anh ta chết và cảm thấy linh hồn ḿnh trôi bồng bềnh ra khỏi thân thể – bắt đầu giảm bớt một chút, th́ thân chủ tôi thích nghi nhanh chóng hơn với những h́nh ảnh trong tâm trí ḿnh. Bởi v́ một phần nhỏ của ư thức – cái phần biết phê phán của tâm trí – vẫn c̣n vận hành, nên thân chủ nhận thức rằng, anh ta đang tái tạo một kinh nghiệm quá khứ. Việc tái tạo đó phải mất một thời gian lâu hơn một chút so với thường lệ, bởi v́ linh hồn của thân chủ này trẻ hơn và không quen với những chu kỳ sinh tử và tái sinh như nhiều linh hồn của những thân chủ khác của tôi.

Thế nhưng, trong ṿng vài phút, anh ta b́nh tĩnh lại, và bắt đầu đáp ứng với ḷng tự tin lớn hơn, trước những câu hỏi của tôi. Tôi nhanh chóng nâng trạng thái bị thôi miên của anh ta, từ cấp độ tiềm thức lên cấp độ siêu thức. Bây giờ, anh ta sẵn sàng tṛ chuyện với tôi về thế giới linh hồn, và tôi hỏi, cái ǵ đang xảy ra cho anh ta.

* Chủ thể : [CT] Vâng…Tôi đang bay cao hơn…vẫn trôi bồng bềnh…đang nh́n xuống thân thể tôi. Giống như đang xem một phim, chỉ có điều là, tôi ở trong cái phim đó! Vị bác sĩ đang an ủi vợ tôi và con gái tôi. Cô ấy đang khóc nức nở [thân chủ ngọ nguậy một cách bất an trong ghế]. Tôi đang cố vươn tới tâm trí cô ấy…để bảo cô ấy rằng, mọi sự đều ổn với tôi. Cô ấy quá bị chế ngự bởi sầu muộn, đến nỗi tôi không thể truyền thông với cô ấy. Tôi muốn cô ấy biết rằng, sự đau khổ của tôi đă qua đi…Tôi đă thoát khỏi thân thể ḿnh…Tôi không c̣n cần đến nó nữa…rằng tôi sẽ đợi cô ấy. Tôi muốn cô ấy biết điều đó…nhưng cô ấy… không lắng nghe tôi. Ồ, bây giờ, tôi đang di chuyển ra xa…

Và như thế, được hướng dẫn bởi một loạt những mệnh lệnh, thân chủ tôi bắt đầu tiến tŕnh di chuyển vào trong thế giới linh hồn. Đó là một con đường mà nhiều thân chủ khác của tôi đă du hành, trong sự an toàn tại pḥng mạch của tôi. Thường thường, khi những kư ức trong trạng thái siêu thức nới rộng thêm, th́ những thân chủ [bị thôi miên] trở nên càng được kết nối với đường đi của linh hồn. Trong khi phiên thôi miên tiến hành, th́ những bức tâm ảnh của thân chủ càng dễ dàng được “dịch” sang lời nói. Những câu nói có tính mô tả, ngắn, dẫn đến những giải thích chi tiết, cho thấy như thế nào là bước vào thế giới linh hồn.
Chúng tôi có nhiều tư liệu, kể cả những nhận xét từ nhân viên y tế, mô tả những kinh nghiệm cận tử, việc xuất hồn của những người bị trọng thương do tai nạn. Những người này được xem là chết lâm sàng, trước khi những nỗ lực y học mang họ trở lại từ cơi chết. Những linh hồn hoàn toàn có thể rời bỏ và trở lại cái “cơ thể chủ” [host body] của ḿnh, nhất là trong những t́nh huống mà sự sống bị đe dọa, khi mà thân thể “đang chết.” Người ta kể về việc thấy ḿnh bay lượn trên chính thân thể họ, nhất là trong bệnh viện, quan sát những vị bác sĩ đang thực hiện những quy tŕnh cấp cứu trên thân thể họ. Theo thời gian, những kư ức này phai nhạt đi sau khi họ sống lại.

Trong những giai đoạn đầu của việc lùi lại [trong cơn thôi miên] vào trong những kiếp quá khứ, th́ những mô tả của những thân chủ về những cái chết quá khứ của họ, không mâu thuẫn với những phát biểu của những người [mà] đă thực sự chết một vài phút trong kiếp này. Sự khác biệt giữa hai nhóm này, (32) là: những chủ thể bị thôi miên đang sống lại những kinh nghiệm về “cái chết thực” [trong kiếp trước] của họ, chứ không phải là cái chết tạm thời. Những người trong trạng thái thôi miên sâu có thể mô tả, sau khi cơ thể vật lư đă chết hẳn, th́ “sự sống” [của linh hồn] sẽ như thế nào.

Đâu là những cái tương tự giữa sự hồi tưởng về sự sống sau cái chết [aftelife] của những người có “kinh nghiệm cận tử” – do một chấn thương vật lư tạm thời – và một chủ thể trong cơn thôi miên, nhớ lại cái “chết thực” [của ḿnh] trong một kiếp quá khứ? Cả hai đều thấy chính ḿnh trôi bồng bềnh xung quanh cơ thể họ trong một thể cách kỳ lạ, cố sờ vào những vật thể cứng chắc, mà đă “phi vật chất hóa” phía trước họ. Cả hai đều nói rằng, họ cố hết sức để nói chuyện với những người đang sống, nhưng thất bại – bởi v́ những người này không đáp ứng. Cả hai đều phát biểu rằng, họ có cảm giác bị kéo ra khỏi cái nơi mà họ chết và trải nghiệm sự thư giăn và sự hiếu kỳ hơn là sợ hăi.

Tất cả những người này [cả 2 trường hợp] đều tường thuật rằng, họ có một cảm thức ngây ngất [euphoric] về sự tự do và ánh sáng rực rỡ xung quanh họ. Vài thân chủ của tôi thấy màu trắng rực rỡ, hoàn toàn bao quanh họ vào khoảnh khắc chết, trong khi những thân chủ khác, lại thấy màu trắng ở xa xa, cách xa một khu vực không gian tối đen hơn, mà xuyên qua nó, họ đang bị kéo đi. Cái này thường được nói đến như là hiệu ứng đường hầm [tunnel effect], mà công chúng đă biết rơ.

Ca thứ 2 của tôi sẽ đưa chúng ta lùi xa hơn vào trong kinh nghiệm chết nhiều hơn so với ca 1. Chủ thể ở đây là một người đàn ông ở độ tuổi 60, mô tả cho tôi những biến cố xung quanh cái chết của ông ta trong kiếp vừa qua – trong kiếp đó, ông là một phụ nữ trẻ tên là Sally, bị giết bởi những tên Da Đỏ Kiowa, chúng tấn công một cỗ xe ngựa chở hàng vào năm 1866. Mặc dù ca này và ca vừa rồi kể lại những kinh nghiệm chết trong những kiếp sống quá khứ gần nhất của họ, nhưng việc mới chết, hay chết đă lâu, không ảnh hưởng đến việc nhớ lại một kinh nghiệm chết. Việc hồi tưởng sinh động về những kiếp quá khứ – bất luận ở thời cổ đại hay thời hiện đại – không có khác biệt quan trọng nào; cái chất lượng của những bài học cần phải học, cũng vậy.

Tôi cũng sẽ nói rằng, [trong cơn thôi miên] chủ thể trung b́nh có một khả năng kỳ lạ : họ có thể nhớ lại những nhật-kỳ và những địa điểm cụ thể của nhiều kiếp sống quá khứ. Điều này đúng, ngay cả trong những giai đoạn xa xưa của nền văn minh nhân loại, khi mà những biên giới quốc gia và những địa danh th́ khác xa với ngày hôm nay. Có thể, có vài kiếp quá khứ mà những cái tên, những nhật-kỳ, và những địa điểm trong đó không được nhớ lại, song những mô tả về việc trở lại thế giới linh hồn và cuộc sống trong thế giới đó, th́ sinh động một cách nhất quán.

Cái cảnh trong ca 2 xảy ra trên những b́nh nguyên miền Nam nước Mỹ, ngay sau khi một mũi tên đă bắn trúng cổ Sally, ở cự ly rất gần. Tôi luôn luôn cẩn thận với những cảnh chết [trong quá khứ] kèm theo chấn thương dữ dội, bởi v́ tâm trí tiềm thức thường vẫn lưu giữ những kinh nghiệm này. Chủ thể trong ca này đến với tôi, bởi v́ suốt đời ông bị khó chịu nơi cổ họng. Thường khi, những ca này cần phải dùng liệu pháp “xả bỏ” (33) và “gỡ bỏ chương tŕnh cũ.” (34) Khi chủ thể hồi tưởng về kiếp sống quá khứ, th́ tôi dùng thời gian xung quanh cái chết [của người ấy] cho việc “ôn lại thầm lặng” và đặt chủ thể vào vị thế “người quan sát” để làm giảm cơn đau nhức và cảm xúc mạnh mẽ của đương sự.


CA 2:

* TS N: Mũi tên có làm cô đau nhiều không?
+ CT: Vâng … Nó đă xé rách cổ họng tôi…Tôi đang hấp hối
[chủ thể bắt đầu nói th́ thầm trong khi đưa hai tay nắm lấy cổ họng ḿnh]. Tôi đang ngộp thở …máu đang chảy xuống…Chồng tôi đang ôm lấy tôi…đau nhức…khủng khiếp… Bây giờ tôi đang đi ra … Dù sao, mọi sự đă qua rồi.

CHÚ THÍCH: Linh hồn thường rời thân thể vài khoảnh khắc trước khi thân thể “chết hẳn,” (36) khi mà cơ thể đang ở trong cơn đau đớn dữ dội. Ai có thể trách cứ nó? Tuy nhiên, linh hồn thực sự lưu lại kề sát bên cái cơ thể đang chết. Sau những kỹ thuật nhằm xoa dịu trạng thái bị kích động của thân chủ, tôi nâng thân chủ từ cấp độ tiềm thức lên tới cấp độ siêu thức, để chuyển tiếp sang những kư ức về thế giới linh hồn.

* Tiến sĩ Newton [TS N]: Tốt, Sally, cô đă chấp nhận rằng cô bị giết bởi những người Da Đỏ này. Làm ơn mô tả cho tôi cảm giác chính xác mà cô cảm thấy vào thời điểm chết.

+ Chủ thể [CT] : Giống như …một lực …nào đó … kéo tôi lên ra khỏi thân thể tôi.

* TS N: Kéo cô? Ra khỏi chỗ nào?

+ CT: Tôi bị tống ra khỏi đỉnh đầu ḿnh.

* TS N: Và cái ǵ bị đẩy ra?

+ CT: Ồ – tôi!

* TS N: Hăy mô tả, “tôi” nghĩa là ǵ. Cái nom giống như cô, đi ra khỏi cái đầu của cơ thể cô?

+ CT: [ngừng một chút] Giống như một…tia ánh sáng nhỏ như mũi kim…phát sáng…

* TS N: Cô phát ra ánh sáng bằng cách nào?

+ CT: Từ…năng lượng của tôi. Dường như tôi có màu trắng trong suốt…linh hồn tôi!

* TS N: Và cái ánh sáng /năng lượng này có giữ nguyên sau khi nó rời bỏ thân thể cô?

+ CT: [ngừng một chút] “Tôi” có vẻ tăng trưởng một chút…trong khi tôi di chuyển.

* TS N: Nếu ánh sáng của cô giăn nở ra, th́ bây giờ nom “cô” ra làm sao?

+ CT: Một…sợi dây (37) …mỏng …treo lơ lửng…

* TS N : Và cái tiến tŕnh di chuyển ra khỏi thân xác, cô thực sự cảm thấy nó như thế nào?

+ CT : Ồ, nó như thể tôi lột da ḿnh…lột vỏ một quả chuối. Tôi đơn giản mất thân thể ḿnh trong một tiếng sột soạt!

* TS N : Cái cảm nhận đó có khó chịu không?

+ CT: Ồ, không ! Thật là tuyệt vời khi cảm thấy quá tự do, không c̣n sự đau đớn, nhưng…tôi bị mất hướng…Tôi không muốn chết…[nỗi buồn đang len vào giọng nói của thân chủ tôi và tôi muốn ông ta tập trung trên linh hồn ḿnh thêm một phút, hơn là [tập trung vào] những ǵ đang diễn ra trên đất với thân thể Sally].

* TS N : Tôi hiểu, Sally. Cô đang cảm thấy mất hướng một chút tại khoảnh khắc [cô] trở thành một linh hồn. Đây là điều b́nh thường trong t́nh huống của cô, do những ǵ mà cô đă kinh qua. Hăy lắng nghe và trả lời những câu hỏi của tôi. Cô nói rằng, cô đang trôi bồng bềnh. Cô có thể di chuyển một cách tự do ngay sau cái chết?

+ CT: Thật kỳ lạ…Nó như thể tôi đang lơ lửng trong không trung, nhưng đó không phải là không khí…không có mốc giới hạn nào…không trọng lực…tôi không có trọng lượng.

* TS N : Cô muốn nói, đối với cô, nó hơi giống như ở trong một khoảng chân không [vacuum]?

+ CT: Vâng…xung quanh tôi, không có ǵ là một khối rắn chắc. Không có chướng ngại vật nào [để mà va vào] …Tôi đang trôi dạt…

* TS N : Cô có thể kiểm soát những cử động của ḿnh ? Cô đang đi đâu?

+ CT: Vâng…Tôi kiểm soát được chút đỉnh…nhưng có một…sức kéo…vào trong một vùng trắng rực rỡ…nó quá chói chang!

* TS N: Cái cường độ của màu trắng có như nhau ở mọi nơi?

+ CT: Cách tôi một khoảng xa, th́ nó…chói chang hơn …nó màu…xám…theo hướng của cơ thể tôi…[bắt đầu khóc] ồ, thân thể đáng thương của tôi…Tôi chưa sẵn sàng ra đi. [chủ thể ngả người ra phía sau trong ghế, như thể ông đang chống cự lại một cái ǵ đó].

* TS N: Không sao đâu, Sally. Tôi đang ở bên cạnh cô. Tôi muốn cô thư giăn và nói cho tôi biết, cái lực đưa cô ra khỏi cái đầu cô vào lúc chết, nó vẫn c̣n kéo cô đi? Và cô có thể ngăn chặn nó không?

+ CT: [im lặng một lúc] Khi tôi tự do thoát khỏi thân thể ḿnh, th́ cái lực kéo giảm dần. Bây giờ tôi cảm thấy một cú hích nhẹ …kéo tôi khỏi thân thể tôi…Tôi chưa muốn đi…nhưng, một cái ǵ đó muốn tôi đi sớm…

* TS N: Tôi hiểu, Sally, nhưng tôi đoán, cô đang biết rằng cô có yếu tố kiểm soát nào đó. Cô có thể mô tả cái mà đang kéo cô, nó như thế nào không?

+ CT: Một…loại lực có từ tính…nhưng tôi muốn lưu lại lâu hơn một chút…

* TS N: Linh hồn cô có thể chống cự cảm giác bị kéo này lâu như cô muốn?

+ CT: [có một khoảng im lặng dài trong khi chủ thể có vẻ như đang thực hiện một cuộc tranh căi bên trong với chính ḿnh trong kiếp trước, khi ông c̣n là Sally]. Vâng, tôi có thể, nếu tôi thực sự muốn lưu lại. [chủ thể bắt đầu khóc]. Ồ, thật là khủng khiếp, những ǵ mà những tên dă man đó đă làm với cơ thể tôi. Có máu khắp cái váy xanh da trời xinh đẹp của tôi…chồng tôi, Will, đang cố ôm tôi và vẫn đang cùng các bạn của chúng tôi chiến đấu chống lại bọn Da Dỏ Kiowa.

CHÚ THÍCH: Tôi tăng cường cái “lá chắn bảo vệ” nhằm xoa dịu linh hồn Sally. Linh hồn cô vẫn bay lượn trên thân thể cô sau khi tôi di chuyển cái cảnh [scene] đó về phía trước trong thời gian, tới khi mà những tên Da Đỏ bị đuổi đi bởi những tay súng từ cỗ xe ngựa chở hàng.

* TS N: Sally, chồng cô đang làm ǵ ngay sau cuộc tấn công?

+ CT: Ồ, tốt. Anh ấy không bị thương…nhưng [buồn bă] anh ấy đang ôm thân thể tôi…khóc trên xác tôi…anh ấy không thể làm ǵ cho tôi, nhưng dường như anh ấy chưa nhận thức được điều ấy. Thể xác tôi đă lạnh, nhưng hai bàn tay anh ấy vuốt ve xung quanh mặt tôi…đang hôn tôi.

* TS N: Và cô đang làm ǵ khoảnh khắc này?

+ CT: Tôi đang ở trên đầu Will. Tôi đang cố an ủi anh ấy. Tôi muốn anh ấy cảm thấy rằng, t́nh yêu của tôi không thực sự mất đi…Tôi muốn anh ấy biết là anh ấy chưa mất tôi măi măi và rằng, tôi sẽ lại gặp anh ấy.

* TS N: Những thông điệp của cô có tới được anh ta không?

+ CT: Có quá nhiều nỗi sầu muộn, nhưng anh ấy…cảm nhận linh hồn tôi…Tôi biết điều đó. Những người bạn của chúng tôi ở xung quanh anh ấy…và sau cùng, họ cách ly chúng tôi…họ muốn sửa chữa những cái wagon xe ngựa để khởi hành tiếp.

* TS N: Và bây giờ, cái ǵ đang diễn ra với linh hồn cô?

+ CT: Tôi vẫn đang kháng cự lại cảm giác bị kéo đi…Tôi muốn lưu lại.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Ồ, tôi biết tôi đă chết…nhưng tôi chưa sẵn sàng rời Will và…tôi muốn quan sát họ chôn cất tôi.

* TS N: Cô có thấy hay cảm nhận bất cứ thực thể tâm linh nào xung quanh cô vào khoảnh khắc này không?

+ CT: [im lặng một lát] Họ ở gần đây…Tôi sẽ sớm gặp họ…Tôi cảm nhận t́nh yêu của họ và tôi muốn Will cảm nhận t́nh yêu của tôi…họ đang đợi cho đến khi tôi sẵn sàng.

* TS N: Sau cùng, cô có thể an ủi Will không?

+ CT: Tôi đang cố đi vào bên trong tâm trí anh ấy.

* TS N : Cô có thành công không?

+ CT: [im lặng một lát] Tôi…nghĩ, một chút…anh ấy cảm nhận …anh ấy nhận thức…t́nh yêu…

* TS N: Được rồi, Sally, bây giờ chúng ta sắp di chuyển về đằng trước trong thời gian tương đối, một lần nữa. Cô có thấy những người bạn trên xe ngựa của cô đang đặt xác cô vào một loại nấm mồ nào đó?

+ CT: [giọng nói tự tin nhiều hơn] Vâng, họ đă chôn cất tôi. Đă đến lúc tôi phải đi…người ta đang đến đón tôi, bây giờ…tôi đang di chuyển…vào trong một vùng ánh sáng rực rỡ hơn…

Trái với những điều mà người ta tin tưởng, những linh hồn thường ít quan tâm đến cái xảy ra cho thân xác chúng một khi nó [xác] đă chết về mặt vật lư. Đây không phải là sự vô cảm [của linh hồn] đối với những t́nh huống cá nhân và những người mà nó bỏ lại đằng sau ở Cơi Trần, nhưng đó chỉ là sự công nhận rằng, thân xác của nó đă thực sự chết. Nó muốn vội vàng khởi hành trở lại cái thế giới xinh đẹp của linh hồn.

Tuy nhiên, nhiều linh hồn khác muốn lưu lại thêm một vài ngày ở Cơi Trần, bay lượn xung quanh cái nơi mà thân xác chúng chết, thường là cho đến sau tang lễ. Rơ ràng, thời gian được tăng tốc đối với những linh hồn, và những ngày ở Cơi Trần có thể chỉ là một vài phút đối với chúng.(38) Có nhiều lư do tại sao một số linh hồn chưa muốn rời bỏ Cơi Trần. Chẳng hạn, một người bị ám sát hay bị giết chết một cách đột ngột trong một tai nạn, thường không muốn rời bỏ Cơi Trần ngay lập tức. Tôi thấy những linh hồn này thường xuyên bị ngỡ ngàng hay giận dữ. Hội chứng linh hồn bay lượn trên xác của nó, th́ đặc biệt đúng với những cái chết của những người trẻ.

Việc đột ngột tách rời khỏi một cơ thể người, ngay cả sau một cơn bệnh dài, vẫn là một cú sốc đối với linh hồn trung b́nh (39) và điều này cũng khiến cho linh hồn miễn cưỡng ra đi vào khoảnh khắc của cái chết. Tang lễ thường kéo dài từ 3 đến 5 ngày, điều này cũng có một cái ǵ đó mang tính biểu tượng. Những linh hồn thực sự không có sự hiếu kỳ bệnh hoạn muốn thấy chính thân thể chúng được chôn cất, bởi v́ những cảm xúc trong thế giới linh hồn th́ không giống hệt như chúng ta trải nghiệm ở đây, Cơi Trần. Thế nhưng, tôi thấy những thực thể linh hồn đánh giá cao việc tưởng nhớ mà những thân thích và bạn hữu c̣n sống dành cho cái cuộc sống vật lư của chúng.

Như chúng ta đă thấy trong ca vừa rồi, có một lư do tại sao linh hồn không muốn ngay lập tức rời bỏ nơi mà cái chết vật lư của nó diễn ra. Điều này xuất phát từ một mong ước: muốn vươn ra [bằng thần thức] để an ủi những kẻ thân yêu, trước khi tiến xa hơn vào trong thế giới linh hồn. Những người vừa mới chết không bị choáng váng bởi cái chết của họ, bởi v́ họ biết rằng, những người bị bỏ lại ở Cơi Trần, sẽ lại gặp họ trong thế giới linh hồn, và, rất có thể, về sau, trong những kiếp sống khác nữa. Trái lại, những người thân tại tang lễ thường cảm thấy rằng, họ đă mất đi một kẻ thân yêu măi măi.

Trong cơn thôi miên, những thân chủ của tôi thực sự nhớ lại rằng, họ phẫn chí v́ đă không thể sử dụng hữu hiệu năng lượng của họ, để [bằng thần thức] chạm vào kẻ thân yêu đă mất khả năng thụ cảm do bị sốc và sầu muộn. Chấn thương cảm xúc của người sống có thể tràn ngập “tâm trí nội tại” [inner mind] của họ, tới mức nó ngăn chặn năng lực truyền thông của họ với linh hồn [người quá cố]. Khi một linh hồn vừa mới rời khỏi xác đă t́m thấy một cách để an ủi người sống – dù ngắn ngủi đến đâu – th́ nó thường thỏa măn và muốn nhanh chóng di chuyển xa khỏi cái vùng trung giới [astral plane] của Cơi Trần.

Tôi có một thí dụ điển h́nh về sự “an ủi tâm linh” trong chính đời tôi. Mẹ tôi chết đột ngột do một cơn đau tim. Trong lễ mai táng, chị tôi và tôi quá buồn bă, đến nỗi tâm trí chúng tôi bị tê liệt. Một vài giờ sau đó, tất cả chúng tôi trở lại ngôi nhà vắng vẻ của mẹ tôi và quyết định có một thời gian nghỉ ngơi cần thiết. Chị tôi và tôi chắc hẳn đă đạt tới trạng thái Alpha gần như đồng thời. Hiện ra trong 2 căn pḥng tách biệt nhau, mẹ tôi đến xuyên qua tâm trí tiềm thức của chúng tôi như là một tia ánh sáng trắng, nửa hư nửa thực, phía trên đầu chúng tôi. Bà mỉm cười, biểu lộ sự chấp nhận cái chết và t́nh trạng an vui hiện tại. Rồi bà trôi bồng bềnh đi xa. Kéo dài chỉ vài giây, hành vi này là một h́nh thức có ư nghĩa của sự kết thúc, khiến cho cả hai chúng tôi đều ch́m vào trong một giấc ngủ say của trạng thái Delta.

Chúng ta có thể cảm nhận sự có mặt đầy an ủi của linh hồn của một kẻ thân yêu đă mất, nhất là trong tang lễ hay ngay sau đó. Trong cú sốc của sầu muộn, để cho linh hồn có thể truyền thông với chúng ta, th́ chúng ta cần phải cố thư giăn và dẹp bỏ những tạp niệm, ít nhất, trong những giai đoạn ngắn.(41) Vào những khoảnh khắc [thư giăn] này, khả năng thụ cảm của chúng ta đối với một kinh nghiệm “siêu h́nh” [paranormal] mở rộng nhiều hơn, để tiếp nhận những truyền thông tích cực : t́nh yêu, sự tha thứ, niềm hy vọng, sự động viên, và sự an tâm rằng, kẻ thân yêu của ta đang ở một nơi tốt đẹp.

Khi một góa phụ có những đứa con nhỏ nói với tôi: “Chồng tôi thường đến với tôi trong suốt những lúc khó khăn,” th́ tôi tin bà. Những thân chủ của tôi bảo tôi rằng, với tư cách là linh hồn, họ có thể giúp đỡ những người ở Cơi Trần kết nối cái “tâm trí nội tại/sâu kín” [inner mind] của họ với chính thế giới linh hồn. Có một câu nói đầy minh triết: “Người ta không thực sự ‘chết,’ bao lâu mà họ c̣n được tưởng nhớ bởi những ai c̣n sống ở Cơi Trần.” Trong những chương sắp đến, chúng ta sẽ thấy, như thế nào mà kư ức cá nhân là một phản ánh [reflection] của chính linh hồn chúng ta, trong khi những kư ức tập thể, là những nguyên tử của năng lượng thuần túy cho mọi linh hồn. Cái chết không phá vỡ sự liên tục của chúng ta với cái linh hồn bất tử của những ai mà chúng ta yêu, cho dẫu họ đă mất đi cái “thân vật lư” hữu-tử. Mặc dù họ có nhiều sinh hoạt, song những linh hồn đă ra đi này vẫn có thể vươn tới chúng ta, nếu có lời kêu gọi.

Thỉnh thoảng, một linh hồn bị nhiễu loạn không muốn rời Cơi Trần sau cái chết vật lư. Lư do: một vấn đề chưa được giải quyết nào đó, đă có một tác động nghiêm trọng trên ư thức của nó. Trong những ca bất thường này, linh hồn có thể được trợ giúp bởi những thực thể cao hơn – những thực thể ân cần này có thể trợ giúp trong tiến tŕnh thích nghi, từ “phía bên kia.” Chúng ta, ở Cơi Trần, cũng có những phương tiện để hỗ trợ những linh hồn bị nhiễu loạn trong việc buông bỏ. Tôi sẽ nói nhiều hơn về những linh hồn bị nhiễu loạn này trong chương 4, nhưng cái bí ẩn về những hồn ma được mô tả trong những cuốn sách và những bộ phim, th́ đă bị thổi phồng quá nhiều.

Đâu là cách tốt nhất để chuẩn bị cho cái chết của chính ḿnh? Đời chúng ta có thể ngắn hay dài, mạnh khỏe hay bệnh hoạn, nhưng sẽ có một thời điểm, khi mà tất cả chúng ta đều phải đối mặt với cái chết trong một cách thức phù hợp với chúng ta. Nếu chúng ta có một cơn bệnh dài dẫn đến cái chết, th́ có một thời gian để chuẩn bị tâm trí một cách thích đáng, một khi cái cú sốc ban đầu, sự kháng cự, và sự phiền muộn đă đi qua. Tâm trí đi theo con đường tắt xuyên qua loại diễn tiến này, khi chúng ta đối mặt với cái chết một cách đột ngột. Trong khi sự kết thúc của cuộc sống vật lư của chúng ta đến gần, th́ mỗi chúng ta đều có năng lực để hợp nhất với cái “ư thức cao hơn” của ḿnh. Phút lâm chung là giai đoạn dễ dàng nhất trong đời chúng ta cho “sự nhận biết tâm linh,” khi chúng ta có thể cảm nhận rằng, linh hồn ḿnh được nối kết với cái vĩnh cửu của thời gian.

Mặc dù có những người hấp hối thấy sự chấp nhận [cái chết] là khó khăn hơn sự cam chịu, song những điều dưỡng viên đang làm việc xung quanh kẻ hấp hối nói rằng, phần lớn mọi người thủ đắc một sự xả ly [detachment] b́nh an khi sắp trút hơi thở cuối cùng. Tôi tin rằng, kẻ hấp hối được tiếp cận với một sự hiểu biết tối cao về “ư thức vĩnh cửu,” (43) và điều này thường xuyên biểu lộ ra trên nét mặt họ. Nhiều trong số những người này nhận thức rằng, một cái ǵ đó phổ quát đang hiện diện ở đó, “ngoài kia,” đang chờ đợi họ và mọi sự sẽ tốt đẹp.

Những người hấp hối đang trải qua một sự hóa thân: linh hồn họ đang tách khỏi một cơ thể tạm bợ. Người ta thường xem cái chết như là việc đánh mất sinh lực [life force] của ḿnh, trong khi phải nói ngược lại th́ mới thực sự đúng. Chúng ta đánh mất cơ thể ḿnh trong cái chết, nhưng năng lượng sống vĩnh cửu của chúng ta hợp nhất với lực của một “linh hồn tối cao” thiêng liêng. (44) Cái chết không phải là bóng tối, mà là ánh sáng.

Những thân chủ của tôi nói rằng, sau khi nhớ lại những kinh nghiệm chết quá khứ, họ quá tràn ngập sự tự do được khám phá – thoát khỏi cái thân xác hệ lụy của Cơi Trần – đến nỗi, họ nóng ḷng muốn khởi hành trên chuyến đi tâm linh đến một nơi chốn b́nh an và quen thuộc. Trong những ca tiếp sau đây, chúng ta sẽ biết, linh hồn sẽ vận hành ra sao, sau khi cơ thể vật lư chết đi.

_________

 

(30) Những chi tiết ở đây rất giống với những “kinh nghiệm cận tử,” nhưng đó chỉ là một giai đoạn ngắn sau cái chết. Nếu kiên nhẫn đọc tiếp, th́ càng về sau, ta càng thấy nhiều cái “rất lạ,” không c̣n giống với kinh nghiệm cận tử nữa.

(31) Lá chắn bảo vệ [protective shield] : Có lẽ đây là một kỹ thuật nhằm xoa dịu sự kích động của một chủ thể bị thôi miên. Chúng tôi chỉ dịch sát nguyên văn, nhưng cũng chưa rơ lắm về kỹ thuật này.

(32) Bạn đọc lưu ư: sự khác biệt này là rất quan trong. Những người có kinh nghiệm cận tử (chết tạm thời, rồi sống lại) chưa thực sự là “chết” – do vậy, họ chưa thực sự đi sâu vào “thế giới linh hồn.” Trái lại, cuốn sách này tŕnh bày cặn kẽ những ǵ diễn ra trong thế giới linh hồn – rất khác với những cuốn sách về kinh nghiệm cận tử.

(33) Release therapy.

(34) Deprogramming: “gỡ bỏ chương tŕnh.” Trong ngữ cảnh này, là gỡ bỏ những kư ức đau đớn của linh hồn chủ thể, về một kiếp trước nào đó. Chính những kư ức này là nguyên nhân tạo ra căn bệnh hiện nay của chủ thể.

(35) Kiếp trước, người đàn ông này là một phụ nữ.

(36) Chú ư: Theo một số tư liệu khác mà chúng tôi đọc được, th́ linh hồn thường rời thể xác một vài khoảnh khắc trước khi thể xác “chết hẳn,” do vậy, nó thường không cảm thấy sự đau đớn nơi cơ thể vật lư – trừ ra một vài trường hợp ngoại lệ: khi linh hồn “tự nguyện” trải nghiệm cơn đau đớn thể xác, để... “học hỏi” !

(37) Sợi dây mỏng: Theo một số tài liệu, th́ đây là “sợi dây bạc” nối kết linh hồn [thần thức] với cơ thể.

(38) Chú ư: Khái niệm về thời gian sẽ thay đổi, khi linh hồn đă rời thể xác. Theo đạo Phật, th́ mỗi “cảnh giới” đều có thời gian khác nhau – chẳng hạn, một trăm năm của cơi nhân gian chúng ta chỉ là một ngày một đêm ở cơi trời Đao Lợi.

(39) Linh hồn có nhiều mức phát triển: sơ cấp, trung cấp, cao cấp… [về sau, sẽ rơ hơn]

(41) Chú ư: Muốn “bắt được sóng,” th́ cái radio hoặc TV phải không “bị nhiễu.” Tâm trí chúng ta cũng vậy: khi nó bị nhiễu (do bị sốc, sầu muộn thái quá, hay nhiều tạp niệm…), th́ nó cũng khó mà “bắt được sóng” của những linh hồn. Do vậy, người ở trong thiền định sâu, có thể bắt được nhiều loại sóng mà người b́nh thường không bắt được.

(43) Eternal consciousness

(44) Divine oversoul.

 

Xem tiếp Chương II
 

art2all.net