ĐỖ TƯ NGHĨA

 

HÀNH TR̀NH CỦA LINH HỒN

 

 

 CHƯƠNG X

LINH HỒN TRUNG CẤP
 

          Một khi linh hồn chúng ta tiến lên vượt quá cấp độ II vào trong cấp độ III [Trung cấp], th́ sự hoạt động nhóm của chúng ta được rút ngắn một cách đáng kể. Điều này không có nghĩa là, chúng ta trở lại loại cô lập mà chúng ta đă thấy với linh hồn sơ cấp. Những linh hồn chuyển sang cấp độ III, có ít sự giao kết hơn với những nhóm chủ yếu, bởi v́ chúng đă thủ đắc sự chín chắn và kinh nghiệm cho sự hoạt động độc lập hơn. Những linh hồn này đang rút bớt số lượng những lần đầu thai của chúng. Bên trong cấp độ III và IV, sau cùng, chúng ta sẵn sàng cho những trách nhiệm nghiêm túc hơn. Bây giờ, mối quan hệ giữa chúng ta và những vị hướng đạo thay đổi, từ thầy/tṛ, sang mối quan hệ của những đồng nghiệp làm việc với nhau. Bởi v́ những vị hướng đạo cũ của chúng ta đă có những nhóm học tṛ mới, bây giờ, đến lượt ḿnh, chúng ta phát triển những kỹ năng giảng dạy mà sau cùng, sẽ khiến ta đủ tiêu chuẩn cho những trách nhiệm của một vị hướng đạo.

Tôi đă nói rằng, những giai đoạn chuyển tiếp của cấp độ II và IV, là đặc biệt khó khăn để cho tôi xác định sự phát triển của một linh hồn. Chẳng hạn, vài linh hồn cấp độ IV bắt đầu tự nhắm đến việc thực tập giảng dạy cụm chủ yếu trong khi vẫn đang ở cấp độ III; trái lại, những chủ thể khác, rơ ràng ở cấp độ IV, nhưng thấy rằng họ chưa đủ năng lực để đảm nhận vai tṛ hướng đạo.

Mặc dù những thực thể đạt tới mức Trung cấp đều rất chuẩn mực về đạo đức và cách hành xử, nhưng họ rất khiêm tốn về những thành tựu của ḿnh. Đương nhiên, mỗi ca đều khác nhau, nhưng tôi nhận thấy, những thân chủ ở giai đoạn này và giai đoạn cao hơn, biểu lộ sự trầm tĩnh lớn hơn. Tôi thấy sự tin cậy nhiều hơn sự ngờ vực đối với những động lực của người khác, trên cả b́nh diện ư thức lẫn tiềm thức. Những người này cho thấy một thái độ tin tưởng về tương lai của nhân loại – thái độ này động viên những ai xung quanh họ.

Những câu hỏi của tôi dành cho những linh hồn chín chắn hơn, được nhắm tới những ư tưởng sâu xa về mục đích và sự sáng tạo. Tôi thừa nhận rằng, việc tận dụng kiến thức cao sở hữu bởi những linh hồn này cung cấp loại thông tin tâm linh mà những linh hồn khác thiếu. Có những thân chủ nói với tôi rằng, họ cảm thấy tôi đă “đẩy” họ quá mạnh trong việc thu thập những kư ức tâm linh, và tôi biết họ có lư. Những linh hồn tiến hóa cao của thế giới này sở hữu sự thấu hiểu đáng kể về một kế hoạch sống đại đồng. Tôi muốn học hỏi từ họ càng nhiều càng tốt.

Ca kế tiếp của tôi rơi vào phần cao hơn trong cấp độ III, phát ra một năng lượng vàng, không có một chút màu đỏ nào. Thân chủ này là một người đàn ông nhỏ bé, không thể mô tả, gần 50 tuổi. Một cách lặng lẽ, ông lịch sự với tôi trong khi chúng tôi gặp nhau, và tôi nghĩ, ông hơi “đạo mạo.” Tôi cảm thấy sự “dửng dưng” [detachment] nhũn nhặn của ông là phần nào giả tạo, hầu như là một cái vỏ bọc cho những cảm xúc mạnh mẽ hơn. Nét ấn tượng nhất ở ông ta, là đôi mắt đen, buồn rầu, mà trở nên càng mănh liệt hơn, khi ông ta bắt đầu nói về chính ḿnh trong một thể cách trực tiếp và thuyết phục.

Ông bảo tôi rằng, ông làm việc cho một tổ chức từ thiện, cấp phát thực phẩm cho những kẻ không nhà, và rằng, ông đă từng là một kư giả. Vị thân chủ này đă du hành một quăng đường khá xa, để thảo luận với tôi về mối quan tâm của ông : ḷng nhiệt huyết đối với công việc của ông đang giảm sút. Ông nói, ông mệt mỏi và muốn trải qua phần đời c̣n lại lặng lẽ một ḿnh. Phiên thôi miên đầu tiên của ông bao gồm việc duyệt qua những nét lớn của nhiều kiếp quá khứ của ông, để chúng tôi có thể t́m ra một hướng đi đúng cho phần c̣n lại của kiếp sống hiện nay của ông.

Tôi bắt đầu bằng cách đưa chủ thể này nhanh chóng lùi lại xuyên qua một loạt những kiếp sống xa xưa, khởi sự từ kiếp sống đầu tiên của ông như là một người Cro-Magnon trong một nền văn hóa Đồ Đá, cách đây khoảng 30. 000 ngàn năm.

Trong khi chúng tôi di chuyển về phía trước trong thời gian, tôi ghi nhận một sự nhất quán trong những mẫu hành vi của ông – “con sói cô độc,” đối nghịch với sự ḥa nhập với bộ tộc của ḿnh, như b́nh thường vào thời đó. Từ khoảng năm 3000 TCN đến năm 500 TCN, thân chủ tôi sống vài kiếp sống tại Trung Đông, khi những thành quốc sớm sủa nổi lên tại Sumer, Babylone, và sự xuất hiện của những nền văn hóa Ai Cập. Tuy nhiên, ngay cả trong những kiếp sống như là phụ nữ, chủ thể này thường tránh những ràng buộc gia đ́nh, kể cả việc không có con cái. Mỗi khi tái sinh làm đàn ông, ông biểu lộ sở thích sống đời du mục.

Vào thời điểm chúng tôi duyệt qua một kiếp sống của ông tại châu Âu vào thời Trung Cổ, tôi bắt đầu nhận ra rằng, đây là một linh hồn nổi loạn, chống lại những xă hội chuyên chế. Trong những kiếp sống của ḿnh, ông làm việc để nâng dân chúng lên khỏi sợ hăi, trong khi vẫn giữ lập trường không liên kết đối với những phe phái chống đối nhau. Chịu đựng những khó khăn và nhiều trở ngại, ông tiếp tục là một kẻ lang thang với một ám ảnh về tự do di chuyển. Một vài kiếp sống không quá nhiều hoa trái, nhưng trong thế kỷ 12, tôi thấy ông tại Trung Mỹ, trong cơ thể của một Aztec, tổ chức một băng đảng người Da Đỏ chống lại những cuộc đàn áp của một giáo sĩ có chức sắc cao. Ông bị giết trong bối cảnh này như là một kẻ bị ruồng bỏ thực thụ, trong khi xiển dương những quan hệ bất bạo động giữa những bộ lạc vốn là những kẻ thù truyền kiếp.

Trong thế kỷ 14, linh hồn này là một phóng viên Âu châu, du hành con đường tơ lụa đến Cathay để t́m hiểu những dân tộc của châu Á. Luôn luôn thông thạo những ngôn ngữ [như hiện nay], thân chủ tôi chết tại châu Á như là một người đàn ông sống hạnh phúc trong một làng nông dân.

Tại Nhật, ở đầu thế kỷ 17, ông là thành viên của đảng The Bleeding Crane. Những người đàn ông này là những lính viễn chinh Samurai, độc lập, được kính nể. Ở cuối kiếp sống này, chủ thể của tôi đang sống ẩn dật tách khỏi những shogun Tokugawa đang thống trị, bởi v́ ông cố vấn về chiến lược cho những đối thủ yếu hơn.

Thường xuyên là kẻ ngoại cuộc, luôn luôn là một kẻ thám hiểm t́m kiếm chân lư băng qua nhiều vùng đất, linh hồn này tiếp tục t́m kiếm một ư nghĩa cho cuộc đời, trong khi giúp đỡ những ai mà ông gặp trên lối đi.

Tôi kinh ngạc khi ông đột ngột xuất hiện như là một người vợ của một nông dân Mỹ trên biên giới, trong thế kỷ 19. Người nông dân chết ngay sau khi kết hôn. Tôi biết rằng, chủ thể của tôi đă cố t́nh tái đầu thai như là một góa phụ với những đứa con, gắn bó với một bất động sản, trái với khuynh hướng ưa di chuyển của ông.

Khi phần này của phiên thôi miên chấm dứt, tôi biết rằng, tôi đang làm việc với một linh hồn tiến hóa cao, “có tuổi,” cho dù ông ta đă có rất nhiều kiếp sống mà chúng tôi không duyệt qua.

Bởi v́ linh hồn này đang tiến gần đến cấp độ IV, có lẽ tôi sẽ không ngạc nhiên, nếu ông xuất hiện trên Trái Đất cách đây 70. 000 năm, thay v́ ½ của khoảng thời gian đó. Tuy nhiên, như tôi đă đề cập, những linh hồn không cần phải có hàng trăm những kiếp sống vật lư – như là một điều kiện tiên quyết – để tiến hóa. Một lần, tôi đă có một thân chủ bước vào cấp độ III chỉ sau 4 000 năm – một thành tích xuất sắc. Tôi đă nói chuyện với thân chủ của tôi về kiếp sống hiện nay của ông và những phương pháp học hỏi quen thường của ông trong những kiếp sống trước đây. Ông giải thích, ông không bao giờ kết hôn, và rằng, việc tránh những gắn bó có tính xă hội là thuận lợi nhất cho ông. Tôi gợi ư một vài t́nh huống thay thế để ông cân nhắc. Ban đầu, tôi cảm thấy sự thiếu thâm t́nh của ông với người khác trong quá nhiều kiếp sống, đang ngăn trở sự tiến bộ của ông. Khi phiên thôi miên này chấm dứt, ông sốt ruột muốn rằng, chúng tôi sẽ thám hiểm tâm trí ông xa hơn, để đạt tới những tri giác về thế giới linh hồn trong một phiên thôi miên khác. Khi ông đến, ngày sau đó, tôi đặt ông vào một trạng thái siêu thức, và chúng tôi đi trở lại công việc.


CA 22:

* TS N: Trong thế giới linh hồn, tên anh là ǵ?

+ CT: Nenthum.

* TS N: Nenthum, ngay bây giờ, có những linh hồn xung quanh anh, hay anh ở một ḿnh?

+ CT: [ngừng] Tôi đang ở cùng 2 trong số những bạn đồng hành lâu năm của tôi.

* TS N: Họ tên là ǵ?

+ CT: Raoul và Senji.

* TS N: Và có phải 3 người trong số các bạn là một phần trong nhóm linh hồn lớn hơn đang làm việc cùng nhau?

+ CT: Vâng ... nhưng bây giờ, 3 người trong chúng tôi làm việc... với nhau nhiều hơn.

* TS N: Các bạn đang làm ǵ bây giờ?

+ CT: Chúng tôi đang thảo luận những cách tốt nhất để giúp nhau trong những cuộc đầu thai của chúng tôi.

* TS N: Hăy nói cho tôi biết, các bạn làm ǵ cho nhau?

+ CT: Tôi giúp Senji tha thứ chính ḿnh về những sai lầm và trân trọng giá trị của chính cô ấy. Cô ấy cần chấm dứt việc tạo ra một “h́nh ảnh người mẹ” [mother-figure] trong mọi lúc ở Cơi Trần.

* TS N: Và cô ấy trợ gúp anh ra sao?

+ CT: Giúp tôi thấy rằng...tôi thiếu một cảm thức “thuộc về” [a sense of belonging].

* TS N: Hăy cho tôi một thí dụ về những hành động của Senji để giúp anh với vấn đề này.

+ CT: Ờ, cô ấy là vợ tôi tại Nhật Bản sau khi những ngày chiến binh của tôi đă qua. [một cái ǵ đó đang quấy rầy Nenthum, và sau khi ngừng một lát, ông nói thêm] Raoul thích cặp đôi với Senji và tôi thường ở một ḿnh.

* TS N: Về Raoul th́ sao? Các bạn giúp nhau ra sao?

+ CT: Tôi giúp anh ấy có sự kiên nhẫn và anh ấy giúp tôi giảm bớt khuynh hướng trốn tránh cuộc sống cộng đồng.

* TS N : Các bạn có luôn luôn là 2 nam và 1 nữ trong những lần đầu thai ở Cơi Trần?

+ CT: Không, chúng tôi có thể thay đổi – nhưng t́nh huống này thoải mái cho chúng tôi hơn.

* TS N: Tại sao 3 người trong các bạn đang làm việc độc lập với phần c̣n lại của nhóm các bạn?

+ CT: [ngừng] Ồ, tôi thấy họ ở đây... vài người không đi về đằng trước với chúng tôi...một vài người khác th́ xa phía trước chúng tôi trong những nhiệm vụ của họ.

* TS N: Anh có một vị hướng đạo hay một vị thầy?

+ CT: [nói khẽ] Cô ấy là Idis.

* T.S N: Nghe ra, anh kính trọng cô ấy. Anh có hay giao tiếp với Idish không?

+ CT: Vâng. Nhưng không phải là chúng tôi không có những bất đồng.

* TS N: Đâu là khu vực xung đột chính giữa anh và cô ấy?

+ CT: Cô ấy không đầu thai nhiều, và tôi bảo cô ấy rằng, cô ấy nên tiếp xúc trực tiếp hơn với những điều kiện hiện thời ở Cơi Trần.

* TS N: Anh có ḥa điệu với Idish tới mức mà anh biết mọi sự về sự rèn luyện của cô ấy như là một vị hướng đạo?

+ CT: [lắc đầu trong khi cân nhắc] Không phải là chúng tôi không thể hỏi những câu hỏi... nhưng chúng tôi chỉ có thê hỏi những ǵ mà chúng tôi biết. Idis tiết lộ với tôi những ǵ mà cô ấy nghĩ là có ăn nhập tới kinh nghiệm của chính tôi.

* TS N: Có phải những vị hướng đạo có thể che giấu những ư tưởng của họ, nên anh không thể đọc tâm trí họ một cách hoàn toàn?

+ CT: Vâng, những người “cao tuổi” hơn, trở nên lành nghề về chuyện đó – họ biết cách “lọc” những điều mà chúng ta không cần biết, bởi v́ kiến thức này sẽ làm cho chúng ta bối rối.

* TS N: Anh có học cách “lọc” những h́nh ảnh không?

+ CT: Tôi có học được... một chút.

* TS N: Đây hẳn là lư do tại sao có nhiều người bảo tôi rằng, không phải mọi câu hỏi của họ đều được những vị hướng đạo cho những câu trả lời dứt khoát.

+ CT: Vâng, và ư định của câu hỏi là quan trọng... nó được hỏi khi nào, và tại sao. Có lẽ, một số thông tin nào đó không có lợi cho họ, v́ nó có thể khiến họ bị xáo trộn.

* TS N: Bên cạnh những kỹ thuật giảng dạy của cô ấy, anh có thích cái “bản sắc” [identity] của cô ấy?

+ CT: Vâng... tôi chỉ mong, cô ấy đồng ư đến với tôi... một lần.

* TS N: Ồ, anh muốn thực sự cùng tái sinh ở Cơi Trần với cô ấy?

+ CT: [cười ranh mănh] Tôi đă bảo cô ấy rằng, chúng tôi sẽ có quan hệ với nhau tốt hơn ở Cơi Trần, nếu cô ấy chịu đồng ư đến đó một lúc nào đó và “cặp đôi” với tôi.

* TS N: Và cô ấy nói ǵ về gợi ư đó?

+ CT: Cô ấy cười và nói, sẽ suy nghĩ về điều đó – nếu tôi có thể chứng tỏ cho cô ấy là nó sẽ có nhiều kết quả tốt.

CHÚ THÍCH: Tại điểm này, tôi hỏi Nenthum, Idis đă kết giao với ông ta bao lâu, và biết rằng, cô ấy đă được phân công phụ trách 3 thực thể này khi họ di chuyển vào cấp độ III. Nenthum, Raoul, and Senji đều ở dưới sự giám hộ của một vị hướng đạo thân thiết, ở đẳng cấp tôn sư, vốn đă ở cùng họ từ khởi đầu của hiện hữu họ. Sẽ là không chính xác, khi cho rằng, những linh hồn tiến hóa cao có những kiếp sống cô đơn. Chủ thể này bảo tôi rằng, ông ta tiếp xúc với nhiều linh hồn. Raoul and Senji chỉ là những người bạn thân nhất của ông ta.

Cấp độ III và IV, là những giai đoạn có ư nghĩa cho những linh hồn trong sự phát triển của chúng, bởi v́ bây giờ chúng được trao cho những trách nhiệm nặng nề hơn, chăm sóc những linh hồn trẻ hơn. Tuy nhiên, vị thế của một vị hướng đạo không được trao cho chúng ta ngay ngay lập tức. Như với nhiều khía cạnh khác của cuộc sống linh hồn, chúng ta được trắc nghiệm cẩn thận. Những giai đoạn ở cấp độ III [trung cấp] là những giai đoạn thử thách cho những giáo viên tiềm năng.

Trong khi hào quang chúng ta vẫn c̣n màu vàng, th́ những vị thầy của ta giao cho ta một linh hồn để chăm sóc, và rồi đánh giá thành tích lănh đạo của ta, cả trong và ngoài những cuộc đầu thai vật lư.

Chỉ khi nào việc thực tập sơ khởi này thành công, th́ chúng ta mới được phép vận hành, thậm chí ở cấp độ của một vị hướng đạo “sơ cấp.” Không phải ai cũng thích hợp cho việc giảng dạy, nhưng điều này không ngăn cản chúng ta trở thành một linh hồn cao cấp có hào quang thiên thanh. Những vị hướng đạo, giống như mọi người khác, có những khả năng và tài năng khác nhau, cũng như những khuyết điểm. Vào thời điểm ta đạt tới cấp độ V, th́ những năng khiếu của ta được “nổi danh” trong thế giới linh hồn. Chúng ta được trao cho những nhiệm vụ tương ứng với những khả năng của chúng ta, mà tôi sẽ đề cập về sau trong chương này. Những con đường khác nhau của phương pháp học hỏi, sau cùng, mang tất cả chúng ta đến cùng một mục đích trong việc thủ đắc sự toàn bộ về tâm linh. Sự đa dạng là thành phần của một quy hoạch chung cho sự tiến bộ của mọi linh hồn, và tôi quan tâm đến cách mà ca 22 đang tiến vào cấp độ III.

* TS N: Nenthum, anh có thể nói cho tôi biết, có phải Idis đang chuẩn bị cho anh trở thành một vị hướng đạo v́ cô ấy nghĩ rằng, anh có hứng thú trong hoạt động đó?

+ CT: [đáp nhanh] Vâng, đúng vậy.

* TS N: Ồ, vậy, anh đang phát triển như là một vị hướng đạo, chính anh?

+ CT: [khiêm tốn] Đừng quan trọng hóa điều ấy quá. Tôi chỉ là một “quản gia” [caretaker] ... giúp Idis và nhận những chỉ thị.

* TS N: Anh có cố bắt chước phong cách giảng dạy của cô ấy không?

+ CT: Không, chúng tôi khác nhau. Dù sao, với tư cách là một kẻ tập sự, một quản gia, tôi không thể làm những cái mà cô ấy thành tựu.

* TS N: Khi nào th́ anh biết, anh đă sẵn sàng là một quản gia và bắt đầu trợ giúp kẻ khác về tâm linh?

+ CT: Nó là một ... sự nhận biết, đến với bạn sau một số kiếp sống ... rằng bạn trở nên quân b́nh với chính ḿnh hơn trước kia, và có khả năng trợ giúp người khác, với tư cách là một linh hồn, và trong cơ thể vật lư.

* TS N: Và anh đang hoạt động trong và ngoài thế giới linh hồn như là một quản gia vào lúc này?

+ CT: [có khó khăn trong việc trả lời] Tôi ra ngoài... trong 2 “sinh mệnh”  [cuộc đời] khác nhau.

* TS N: Bây giờ, anh đang sống trong 2 “sinh mệnh” [lives] song song? (119)

+ CT: Vâng, đúng vậy.

* TS N: Anh đang sống ở đâu, trong cuộc đời kia?

+ CT: Canada.

* TS N: Địa lư có quan trọng đối với cuộc đầu thai của anh tại Canada?

+ CT: Vâng, tôi chọn một gia đ́nh nghèo tại một cộng đồng nông thôn, nơi mà sự có mặt của tôi sẽ cần thiết hơn. Tôi đang ở một thị trấn nhỏ miền núi.

* TS N: Hăy cho tôi những chi tiết về cuộc đời của anh tại Canada và những nhiệm vụ của anh.

+ CT: [chậm răi] Tôi đang ... săn sóc em trai tôi, Billy. Khuôn mặt và hai bàn tay của nó bị bỏng khủng khiếp bởi một tia lửa từ một cái ḷ nhà bếp, khi nó 4 tuổi. Tôi 10 tuổi khi tai nạn xảy ra.

* TS N: Có phải trong cuộc đời tại Canada, anh cũng ở độ tuổi đó, như bây giờ anh đang ở trong cuộc đời tại Mỹ?

+ CT: Vâng, vào cùng độ tuổi đó.

* TS N: Và nhiệm vụ chủ yếu trong cuộc đời tại Canada của anh là ǵ?

+ CT: Săn sóc Billy. Giúp nó nh́n cuộc đời vượt lên nỗi đau của nó. Nó hầu như mù và sự biến dạng trên khuôn mặt khiến cho nó bị cộng đồng bỏ rơi. Tôi cố khai mở cho nó, giúp nó chấp nhận cuộc đời và biết nó thực sự là ai từ bên trong. Tôi đọc sách cho nó nghe và đi dạo trong rừng, nắm cánh tay nó. Tôi không nắm hai bàn tay nó, bởi v́ chúng bị thương tích quá nặng.

* TS N: C̣n về bố mẹ của cậu bé tại Canada th́ sao?

+ CT: [khiêm tốn] Tôi đảm nhận vai tṛ bố mẹ nó. Sau tai nạn, cha tôi bỏ đi và không bao giờ trở lại. Ông là một kẻ yếu đuối và không tử tế với gia đ́nh, ngay cả trước khi tai nạn xảy ra. Linh hồn mẹ tôi th́ không ... có năng lực trong cơ thể bà. Họ cần một ai đó có kinh nghiệm dày dạn.

* TS N: Một ai đó mạnh mẽ về thể xác?

+ CT: [cười] Không, tại Canada, tôi là một phụ nữ. Tôi là chị gái của Billy. Mẹ tôi và em trai tôi cần một ai đó vững chăi về tinh thần để giữ cho gia đ́nh đứng vững và cho họ một hướng đi.

* TS N: Anh chu cấp cho gia đ́nh bằng cách nào?

+ CT: Tôi là thợ làm bánh và tôi sẽ không bao giờ kết hôn, bởi v́ tôi không thể rời bỏ họ.

* TS N: Đâu là bài học chủ yếu của em trai anh?

+ CT: Thủ đắc sự khiêm cung mà không bị nghiền nát bởi một cuộc sống có rất ít sự thỏa măn.

* TS N: Tạ sao anh không đảm nhận vai tṛ của cậu em trai bị bỏng? Há chẳng phải kịch bản đó sẽ cung cấp cho anh nhiều thử thách hơn?

+ CT: [nhăn mặt] Hmm. Tôi đă từng kinh qua cái đó!


CHÚ THÍCH: Chủ thể này đă từng bị thương tích thể xác trong một số kiếp sống quá khứ.

* TS N: Vâng, tôi cho rằng anh đă kinh qua cái đó. Tôi tự hỏi, liệu có bao giờ linh hồn Billy gây tổn thương về thể xác cho anh trong một kiếp quá khứ nào đó của anh?

+ CT: Quả vậy, trong một kiếp quá khứ, cậu ta đă gây tổn thương thể xác cho tôi. Khi tôi là nạn nhân, th́ một quản gia khác lưu lại với tôi và tôi là một kẻ hàm ân. Bây giờ đến lượt Billy, và tôi ở đây để săn sóc nó...

* TS N: Trước khi anh bước vào cuộc đời tại Canada, anh có biết trước, rằng em trai anh sẽ bị tàn phế?

+ CT: Chắc chắn rồi, Idis và tôi thảo luận toàn bộ t́nh huống. Cô ấy nói, linh hồn Billy sẽ cần một quản gia, và bởi v́ trước đây tôi đă có sự tiếp xúc tiêu cực với linh hồn này trong một kiếp sống khác, nên tôi hoan nghênh công việc đó.

* TS N: Bên cạnh bài học về nghiệp báo cho linh hồn Billy, có vài bài học cho anh nữa – bởi v́ anh ở trong vai tṛ của một phụ nữ bị bó chân bó tay. Anh không thể rũ bỏ và rong chơi như anh thường làm trong những kiếp sống khác của anh.

+ CT: Đúng. Cái mức độ khó khăn trong một kiếp sống, được đo bằng cái thử thách của t́nh huống dành cho bạn, chứ không phải cho kẻ khác. Đối với tôi, là quản gia của Billy th́ khó hơn khi tôi là kẻ chịu ơn, với một linh hồn khác như là quản gia của tôi.

* TS N: Đâu là yếu tố khó khăn nhất của nhiệm vụ này của anh như là một quản gia?

+ CT: Nuôi dưỡng một đứa trẻ... giúp nó vượt qua sự bất lực... của bản thân tới tuổi trưởng thành... dạy một đứa trẻ đương đầu với sự tra tấn một cách dũng cảm.

* TS N: Cuộc đời của Billy là một thí dụ cực đoan, nhưng có vẻ như những đứa trẻ ở Cơi Trần đều có nhiều nỗi đau thể xác và cảm xúc phải kinh qua.

+ CT: Không tiếp xúc và vượt qua nỗi đau, bạn sẽ không bao giờ có thể thực sự nối kết với con người thực của bạn và nương dựa vào đó. Tôi cần phải nói với ông rằng, càng nhiều nỗi đau và nghịch cảnh đến với ta khi ta là một đứa trẻ, th́ ta càng có nhiều cơ hội để nới rộng tiềm năng của ḿnh.

* TS N: Và như là một quản gia tại Canadat, công việc của anh đang tiến hành ra sao?

+ CT: Có một chuỗi lựa chọn khó khăn hơn phải chọn trong gia đ́nh tại Canada – không như cuộc đời tại Mỹ. Nhưng, tôi có ḷng tin vào chính ḿnh ... đưa sự hiểu biết của tôi vào sử dụng.

* TS N: Idis động viên hay ngăn cản ư muốn của anh – muốn đẩy nhanh sự phát triển bằng cách sống những 2 cuộc đời song song?

+ CT: Cô ấy luôn luôn rất thoáng về điều này... Tôi không làm việc này nhiều trong quá khứ.

* TS N: Tại sao không ?

+ CT: Những cuộc đời song song có thể mệt mỏi và làm phân tán năng lượng. Nỗ lực đó có thể phản tác dụng, bởi v́ nó làm giảm sút những kết quả cho cả 2 cuộc đời.

* TS N: Tôi thấy rằng, anh đang giúp kẻ khác trong cả 2 cuộc đời hiện nay, nhưng có bao giờ anh sống những cuộc đời tương phản: cuộc đời này tốt, cuộc đời sống kia th́ xấu, cùng một lúc?

+ CT: Vâng, mặc dù trường hợp đó xảy ra cách đây đă lâu ở Cơi Trần. Đây là một trong những thuận lợi của những cuộc đời song song. Một cuộc đời này có thể bù trừ cho một cuộc đời kia. Tuy nhiên, đây là một việc làm vất vả.

* TS N: Vậy, tại sao những vị hướng đạo lại cho phép những cuộc đời song song?

+ CT:[cau mày với tôi] Những linh hồn không ở trong một môi trường quan liêu cứng nhắc. Chúng ta được phép phạm những sai lầm trong phán đoán và học hỏi từ chúng.

* TS N: Tôi có ấn tượng, anh nghĩ rằng linh hồn trung b́nh nên sống mỗi lúc một cuộc đời.

+ CT: Tôi sẽ nói vâng, trong đa số trường hợp, nhưng có những động lực khác, thúc giục chúng ta đẩy nhanh những cuộc đầu thai.

* TS N: Chẳng hạn như...?

+ CT: [thích thú] Những phần thưởng cho việc sống những cuộc đời song song có thể cho phép linh hồn suy tư nhiều hơn về việc đầu thai.

* TS N: Anh muốn nói, những giai đoạn nghỉ ngơi giữa những kiếp sống có thể kéo dài lâu hơn cho chúng ta sau những cuộc đời song song?

+ CT: [mỉm cười] Chắc chắn rồi, phải mất nhiều thời gian hơn để suy tưởng về 2 cuộc đời, so với 1 cuộc đời.

* TS N: Nenthum, tôi chỉ có thêm vài câu hỏi về phương thức phân chia năng lượng. Cái thể cách mà trong đó anh phân chia năng lượng linh hồn ḿnh thành những phần khác nhau, nó ra làm sao?

+ CT: Chúng ta là ... như là những phân tử của ... những đơn vị năng lượng hóa.

* TS N: Đâu là đơn vị gốc?

+ CT: “Kẻ tạo dựng” [the maker]. Chúng ta là ... những phân tử ... của những đơn vị năng lượng hóa. Chúng ta khởi nguồn từ một đơn vị.

* TS N: Có phải mỗi phần của linh hồn anh vẫn nguyên vẹn, hoàn chỉnh bên trong chính nó?

+ T:: Vâng, đúng vậy

* TS N: Có phải mọi phần của năng lượng linh hồn chúng ta đi ra khỏi thế giới linh hồn khi chúng ta tái sinh? (120)

+ CT: Một phần năng lượng của chúng ta không bao giờ rời nơi đó, bởi v́ chúng ta không hoàn toàn tách khỏi “kẻ tạo dựng.”

* TS N: Cái phần năng lượng lưu lại trong thế giới linh hồn làm cái ǵ trong khi chúng ta ở ở Cơi Trần trong một hay nhiều hơn một cơ thể?

+ CT: Nó ... ngủ ngầm nhiều hơn ... đợi để tái hợp với phần năng lượng c̣n lại của chúng ta.

CHÚ THÍCH: Phần lớn những đồng nghiệp của tôi, làm việc với những thân chủ lùi về kiếp quá khứ, đă lắng nghe những cuốn sử biên niên gối lên nhau từ những người sống ở Cơi Trần trong 2 nơi cùng một lúc. Thỉnh thoảng, có 3 hay nhiều hơn những cuộc đời song song. Những linh hồn trong hầu hết bất cứ giai đoạn phát triển nào, đều có thể sống nhiều cuộc đời cùng một lúc, nhưng tôi thực sự không thấy nhiều về điều này trong những ca của tôi.

Nhiều người cảm thấy ư tưởng về những linh hồn có năng lực phân chia năng lượng trong thế giới linh hồn và rồi gắn vào 2 hay nhiều cơ thể hơn, là chống lại tất cả những tiên kiến của họ về linh hồn riêng lẻ, cá thể hóa. Tôi thú nhận rằng, tôi cũng cảm thấy không thoải mái, khi lần đầu tiên một thân chủ nói với tôi về việc có những cuộc đời song song. Tôi có thể hiểu tại sao một số người thấy khái niệm “những cuộc đời song song” là khó hiểu, nhất là khi đối mặt với cái mệnh đề bổ sung rằng, một linh hồn thậm chí có thể sống trong những chiều khác nhau trong cùng một thời gian.

Cái mà chúng ta phải nhận thức, là: nếu linh hồn chúng ta, tất cả đều là thành phần của một năng lượng của linh hồn tối cao – vốn phân chia, hay tự nới rộng chính nó để sáng tạo ra linh hồn chúng ta – th́ tại sao, “hậu duệ” của năng lượng thông minh này lại không có năng lực tách ra, rồi lại tái kết hợp?

Việc thu thập thông tin về hoạt động tâm linh từ những linh hồn ở trong những giai đoạn phát triển cao hơn, th́ đôi khi gây phẫn chí. Sở dĩ như vậy, là bởi v́ cái bản chất phức tạp của kư ức và kiến thức ở những cấp độ này có thể gây khó khăn trong việc phân biệt những ǵ mà những người này nhận ra và không muốn nói với tôi, với những ǵ mà họ thực sự không biết.

Ca 22 vừa thông minh uyên bác, vừa cởi mở với những câu hỏi của tôi. Ca này tương thích với những bản tường thuật khác trong những hồ sơ của tôi về sự tập luyện đa dạng của linh hồn trong thế giới linh hồn.

* TS N: Nenthum, bây giờ tôi muốn quay sang những hoạt động của anh trong thế giới linh hồn – khi anh không bận rộn với những cuộc đầu thai ở Cơi Trần – tương tác với những nhóm linh hồn và học làm một vị hướng đạo. Anh có thể nói cho tôi biết về những khu vực tâm linh khác, mà trong đó anh bận rộn?

+ CT: [ngừng lâu] Vâng, có những khu vực khác ... Tôi biết về chúng.

* TS N: Có bao nhiêu lănh vực?

+ CT: [thận trọng] Tôi nghĩ, có 4.

* TS N: Anh sẽ gọi những lănh vực hoạt động này là ǵ?

+ CT: Thế giới không Ego, Thế giới Toàn trí, Thế giới của Sáng tạo và Hủy bỏ [non-creation], và Thế giới của Thời gian Bị biến đổi.

* TS N: Chúng có phải là những thế giới hiện hữu trong vũ trụ vật lư của chúng ta?

+ CT: Một trong số đó hiện hữu trong vũ trụ vật lư của chúng ta, những thế giới c̣n lại là những khu vực phi chiều kích [non-dementional spheres].

* TS N: Được rồi, hăy khởi sự với những khu vực phi chiều kích. Có phải 3 khu vực này trong thế giới linh hồn là dành cho việc sử dụng của những linh hồn?

+ CT: Vâng.

* TS N: Tại sao anh gọi tất cả những lănh vực tâm linh này là những “thế giới”?

+ CT: Tôi nh́n chúng như là ... những nơi chốn cho cuộc sống tâm linh.

* TS N: Như thế, 3 trong số chúng là những thế giới tinh thần?

+ CT: Vâng, chúng là như vậy.

* TS N: Thế giới không có Ego là ǵ?

+ CT: Nó là nơi để học về ư nghĩa của hiện hữu.

* TS N: Tôi đă nghe nói về nó, được diễn tả trong nhiều cách khác nhau. Há chẳng phải, nó liên quan đến những kẻ sơ cơ?

+ CT: Vâng, linh hồn mới được tạo dựng ở đó để học biết chúng là ai. Đó là nơi gốc gác.

* TS N: Có phải bản tính của ego “ra ḷ” một cách ngẫu nhiên, hay có một lựa chọn cho những linh hồn sơ cơ?

+ CT: Linh hồn mới được tạo dựng không có khả năng lựa chọn. Bạn thủ đắc tính cách của bạn dựa trên cách mà năng lượng của bạn ... được kết hợp ... được ráp lại với nhau cho bạn.

* TS N: Có một bản liệt kê những đặc điểm mà sẽ được phân bổ cho những linh hồn?

+ CT: [ngừng lâu] Tôi nghĩ, nhiều yếu tố được xem xét tại cái nơi tạo dựng ra con người mà chúng ta đang là. Cái mà tôi thực sự biết, là: một khi được ban cho, th́ ego có một giao ước giữa bản thân nó và những kẻ ban cho.

* TS N: Cái đó nghĩa là ǵ?

+ CT: Làm cái tốt nhất với con người của tôi.

* TS N: Như vậy, mục đích của thế giới này là sự phân phát “bản sắc linh hồn” bởi những hữu thể cao cấp?

+ CT: Vâng, linh hồn mới được tạo dựng là năng lượng thuần túy, chưa có “Bản Ngă” [Self]. Thế giới không Ego cấp cho bạn một chữ kư.

* TS N: Vậy, tại sao anh gọi nó là Thế giới không Ego?

+ CT: Bởi v́ linh hồn mới được tạo dựng không có ego nào. Cái ư tưởng về “Bản Ngă” chưa đến trong ư thức của linh hồn mới. Chính là ở đây mà linh hồn được ban ư nghĩa cho sự hiện hữu của nó.

* TS N: Và có phải việc sáng tạo những linh hồn với bản vị cá nhân tiếp tục không gián đoạn?

+ CT: Theo tôi biết, vâng.

* TS N: Tôi muốn anh trả lời câu hỏi kế tiếp một cách cẩn thận. Khi anh thủ đắc cái “bản sắc” đặc thù của ḿnh như là một linh hồn, cái đó có tự động có nghĩa là anh được đăng kư cho việc đầu thai ở Cơi Trần trong h́nh dáng con người?

+ CT: Không. Những hành tinh không tồn tại măi măi.

* TS N: Tôi tự hỏi, có phải những loại linh hồn nào đó có một ái lực đối với những h́nh thức đặc biệt của sự sống vật lư trong vũ trụ?

+ CT: [ngừng] Tôi sẽ không biện luận chống lại cái đó.

* TS N: Từ khởi đầu, Nenthum, anh có được cho cơ hội chọn những “cơ thể chủ” trên những hành tinh khác, ngoài những cơ thể người trên Trái Đất?

+ CT: À ... như là một linh hồn mới.... những vị hướng đạo sẽ trợ giúp trong những lựa chọn đó.. Tôi bị hấp dẫn bởi những hữu thể người.

* TS N: Anh có được cho những lựa chọn khác?

+ CT: [ngừng lâu] Vâng ... nhưng nó không rơ ràng mấy vào lúc đó. Họ thường cho bạn khởi sự tập luyện trên một hay 2 thế giới dễ dàng, không có nhiều cái để làm. Rồi tôi được phép phục vụ trên cái hành tinh khắc nghiệt này.

* TS N: Trái Đất được xem là khắc nghiệt?

+ CT: Vâng. Trên vài thế giới, bạn phải vượt qua những khó chịu vật lư – ngay cả sự khổ. Những thế giới khác nghiêng về những cuộc xung khắc tinh thần [mental contests]. Trái Đất có cả hai. Chúng tôi “nổi danh” nhờ làm tốt trên những thế giới khó khăn. [mỉm cười] Những ai không du hành nhiều gọi chúng tôi là những kẻ mạo hiểm.

* TS N: Trái Đất thực sự hấp dẫn anh ở điểm nào?

+ CT: Mối quan hệ họ hàng mà họ dành cho nhau, trong khi họ tranh đấu chống lại nhau ... cạnh tranh và hợp tác đồng thời.

* TS N: Há chẳng phải đó là một mâu thuẫn?

+ CT: [cười] Đó là cái hấp dẫn tôi – ḥa giải những căi vă của một giống loài dễ phạm sai lầm vốn có quá nhiều sự kiêu ngạo, và đồng thời, cũng muốn giữ ḷng tự trọng. Bộ năo người khá là độc nhất, ông biết đó.

* TS N: Như thế nào?

+ CT: Những con người th́ vị kỷ, nhưng dễ bị thương tổn. Họ có thể làm cho tính cách ḿnh trở thành đê tiện và thế nhưng, có năng lực lớn cho ḷng nhân ái. Trên Trái Đất, có cách hành xử yếu đuối, nhưng cũng có ḷng dũng cảm. Nó luôn luôn là một tṛ chơi kéo co diễn tiến với những giá trị con người. Sự đa dạng này phù hợp với linh hồn tôi.

* TS N: Đâu là vài trong số những cái khác, về những cơ thể chủ của con người, mà có thể hấp dẫn những linh hồn được gửi về Trái Đất?

+ CT: Hmm... những người trong chúng tôi đang phát triển trên Trái Đất có một ... nhiệm vụ phải trợ giúp những con người biết cái vô hạn vượt quá đời họ, và trợ giúp họ trong việc diễn đạt ḷng nhân từ đích thực chống lại dục vọng/đam mê của họ. Có một dục vọng/đam mê để suốt đời chiến đấu chống lại – đó là nhiệm vụ xứng đáng của giống người.

* TS N: Con người cũng dễ dàng trở nên tàn nhẫn, ác tâm.

+ CT: Đó là thành phần của dục vọng/đam mê. Nhưng nó cũng đang tiến hóa, và khi con người trải nghiệm sự rắc rối, họ có thể đạt tới cái tốt nhất của họ và ...hoàn toàn cao thượng.

* TS N: Có lẽ chính linh hồn nuôi dưỡng những đặc tính mà anh gợi ư?

+ CT: Chúng tôi cố gắng phát huy cái đă có sẵn ở đó.

* TS N: Có linh hồn nào từng đi trở lại Thế giới không Ego sau khi chúng đă một lần ở đó và thủ đắc “bản sắc”?

+ CT: [khó chịu] Vâng ... nhưng tôi không muốn bàn về cái đó.

* TS N: Thế th́ chúng ta sẽ không nói tới cái đó, nhưng tôi đă được cho biết rằng, vài linh hồn thực sự trở lại nơi đó, nếu cách hành xử của chúng trong những kiếp sống vật lư trở nên bất thường một cách nhất quán. Tôi có ấn tượng rằng, họ bị xem là khiếm khuyết và bị gửi trả lại “nhà máy” cho một loại “phẫu thuật thùy năo tâm linh”?

+CT: [lắc đầu khó chịu] Tôi bị xúc phạm bởi mô tả đó. Ông lấy đâu ra cái ư niệm đó? Những linh hồn nào đă phát triển những trở ngại nghiêm trọng cho sự cải thiện, th́ được sửa chữa bởi sự phục hồi năng lượng tích cực.

* TS N: Có phải thủ tục này chỉ dành cho những linh hồn ở Cơi Trần?

+ CT: Không, những linh hồn trẻ từ khắp nơi có thể cần có sự phục hồi như là biện pháp sau cùng.

* TS N: Có phải những linh hồn được phục hồi này sẽ trở lại nhóm của chúng và sau cùng, tái sinh trên những thế giới vật lư?

+ CT: [thở dài sâu] Vâng.

* TS N: Thế giới không Ego và Thế giới Biết mọi sự khác nhau ra sao?

+ CT: Chúng đối nghịch với nhau. Thế giới Biết mọi sự không dành cho những linh hồn trẻ.

* TS N: Anh đă từng ở trong Thế giới Biết mọi sự chưa?

+ CT: Không, tôi chưa sẵn sàng. Tôi chỉ biết về nó như là một nơi mà chúng ta phấn đấu để đạt tới.

* TS N: Anh biết ǵ về khu vực tâm linh này?

+ CT: [ngừng lâu] Nó là một nơi của chiêm niệm ... thế giới tinh thần tối hậu dành cho việc hoạch định và thiết kế. Tôi có thể nói với ông một chút về cái khu vực này, rằng, nó là đích đến sau cùng của mọi tư tưởng. Cảm thức về mọi sự vật sống th́ được điều phối ở đây.

* TS N: Vậy, Thế giới của sự Hiểu biết mọi sự th́ trừu tượng trong h́nh thức cao nhất?

+ CT: Vâng, nó ḥa trộn nội dung với h́nh thức – cái lư tính với những lư tưởng. Nó là một chiều kích nơi mà sự hiện thực hóa mọi hy vọng của chúng ta và những giấc mơ của chúng ta là có thể được.

* TS N: Nếu anh chưa đi tới đó, th́ làm thế nào anh biết về nó?

+ CT: Chúng tôi có ... những thoáng nh́n ... như là một động lực để động viên chúng tôi làm cái nỗ lực sau cùng đó, để hoàn tất công việc của chúng tôi và gia nhập vào hàng ngũ các bậc tôn sư.


Nền tảng của thế giới linh hồn là một nơi của sự hiểu biết và đă được ám chỉ dưới những cái tên khác nhau bởi những thân chủ. Họ chỉ đề cập đến cái tuyệt đối phổ quát này, bởi v́ ngay cả những chủ thể cao cấp của tôi cũng không có kinh nghiệm trực tiếp nào ở đó. Mọi linh hồn đều sốt ruột muốn đạt tới và được thẩm thấu bởi cái “tâm điểm” [nucleus] này, nhất là khi chúng đi tới gần hơn và bị khuyến dụ bởi những cái ít ỏi mà chúng có thể thấy. Tôi e rằng, Thế giới của sự Hiểu biết mọi sự chỉ có thể được hiểu trọn vẹn bởi một linh hồn không-c̣n-tái-sinh, ở cấp độ V.

* TS N: Nếu Thế giới không Ego và Thế giới của sự Hiểu biết mọi sự là ở hai cực đối nghịch trong kinh nghiệm của một linh hồn, th́ Thế giới của Thời gian bị Biến đổi rơi vào đâu?

+ CT: Mọi linh hồn đều có thể đạt tới cái khu vực này, bởi v́ nó đại diện cho thế giới vật lư của riêng nó. Trong trường hợp của tôi, nó là Trái Đất.

* TS N: Ồ, cái này hẳn là chiều kích vật lư mà anh đă nói với tôi?

+ CT: Không, khu vực của Trái Đất chỉ được mô phỏng [simulated] cho việc sử dụng của tôi.

* TS N: Vậy, mọi linh hồn trong thế giới linh hồn sẽ không nghiên cứu cùng cái thế giới được mô phỏng đó?

+ CT: Không, mỗi người trong chúng ta nghiên cứu cái hành tinh của riêng ḿnh, nơi mà chúng ta đầu thai. Chúng thực một cách vật lư ... một cách tạm thời.

* TS N: Và anh không sống một cách vật lư trên thế giới được mô phỏng này, mà có vẻ giống như Trái Đất – anh chỉ sử dụng nó?

+ CT: Vâng, đúng rồi – cho những mục đích tập luyện.

* TS N: Tại sao anh gọi cái lănh vực thứ ba này là Thế giới của Thời gian Bị biến đổi?

+ CT: Bởi v́ chúng ta có thể thay đổi những tŕnh tự thời gian để nghiên cứu những biến cố đặc biệt.

* TS N: Đâu là mục đích căn bản của việc thay đổi những tŕnh tự thời gian?

+ CT: Để cải thiện những quyết định của tôi về sự sống. Việc nghiên cứu này khiến cho tôi phán đoán tách bạch hơn và chuẩn bị cho tôi tiến về Thế giới của Hiểu biết mọi sự [the World of All knowing].

CHÚ THÍCH: Những chủ thể thường xuyên dùng thuật ngữ “thế giới” để mô tả những khu vực không gian phi-vật lư.

Những vùng này có thể nhỏ bé hay cực kỳ rộng lớn trong quan hệ với linh hồn và có thể bao gồm những chiều kích khác nhau. Tôi tin rằng, có những thực tại tách biệt cho những kinh nghiệm học hỏi khác nhau bên ngoài những hạn chế của thời gian. Sự cộng tồn của quá khứ, hiện tại và tương lai trong những bối cảnh tâm linh gợi ư bởi ca này sẽ được khám phá thêm trong hai chương kế tiếp, với ca 23 và 25.

* TS N: Chúng ta chưa nói đến Thế giới của Sáng tạo và Hủy bỏ [the World of Creation and Non-creation]. Đây có phải là thế giới 3 chiều mà anh đă nói đến trước đây?

+ CT: Vâng, và chúng tôi cũng thích sử dụng nó.

* TS N: Có phải thế giới này được dự định cho việc sử dụng của những linh hồn?

+ CT: Không, không phải. Tôi chỉ khởi sự làm việc ở đó. Tôi được xem như là một “lính mới.”

* TS N: Trước khi chúng ta đi vào cái đó, tôi muốn hỏi, liệu thế giới vật lư này có tương tự như trái Đất không?

+ CT: Không, hơi khác một chút. Nó lớn hơn và phần nào lạnh hơn. Có ít nước hơn, ít đại dương hơn, nhưng tương tự.

* TS N: Hành tinh này xa mặt trời hơn Trái Đất xa mặt trời?

+ CT: Vâng.

* TS N: Nếu tôi có thể gọi thế giới vật lư này là Trái Đất II, bởi v́ nó có vẻ tương tự về mặt địa lư với Trái Đất mà chúng ta biết, nó sẽ gần Trái Đất I trên bầu trời?

+ CT: Không.

* TS N: Trái Đất II ở đâu trong quan hệ với Trái Đất I?

+ CT: [ngừng] Tôi không thể nói cho ông biết.

* TS N: Trái Đất II ở trong dải Ngân Hà của chúng ta?

+ CT: [ngừng lâu] Không, tôi nghĩ, xa nhiều hơn.

* TS N: Tôi có thể thấy thiên hà củaTrái Đất II tọa lạc với một kính thiên văn từ sân sau của tôi không?

+ CT: Tôi nghĩ như vậy.

* TS N: Bạn sẽ nói, dải thiên hà chứa đựng thế giới vật lư này được tạo h́nh theo ṿng xoắn ốc như thiên hà chúng ta, hay nó h́nh bầu dục? Từ xa, nó nom ra sao trong một kính thiên văn?

+ CT: ... như là một sợi xích lớn được nới rộng... [với vẻ bối rối] Tôi không thể nói ǵ thêm.

CHÚ THÍCH: Như là một nhà thiên văn nghiệp dư, sử dụng một kính thiên văn lớn, có gương phản xạ, thiết kế cho những vật thể ở xa trên bầu trời, tôi luôn luôn ṭ ṃ khi một phiên thôi miên có liên hệ tới thiên văn. Những câu trả lời của thân chủ cho những loại câu hỏi này thường không đáp ứng những mong đợi của tôi. Tôi không bao giờ chắc chắn rằng, đó là do bị chặn bởi những vị hướng đạo, hay do sự thiếu “hệ quy chiếu” của chủ thể giữa Trái Đất và phần c̣n lại của vũ trụ.

* TS N: [tôi ném ra một câu hỏi có tính chủ đạo] Tôi cho rằng, anh đi tới Trái Đất II để đầu thai với loại hữu thể thông minh nào đó?

+ CT: [nói to] Không ! Đó chính là cái mà chúng tôi không muốn làm ở đó.

* TS N: Anh đi tới Trái Đất II vào lúc nào?

+ CT: Giữa những kiếp sống của tôi trên Trái Đất này.

* TS N: Tại sao anh đi tới Trái Đất II?

+ CT: Chúng tôi đi tới đó để sáng tạo và chỉ để tận hưởng như là những linh hồn tự do.

* TS N: Và anh không bận tâm về những cư dân của Trái Đất II?

+ CT: [hăng hái] Không có người ... nó thanh b́nh ... Chúng tôi rong chơi giữa những khu rừng, những sa mạc, và qua những đại dương, mà không có trách nhiệm nào.

* TS N: Đâu là h́nh thức sự sống cao nhất trên Trái Đất II?

+ CT: [tránh né] Ồ ... những con vật nhỏ bé ... không có nhiều trí thông minh.

* TS N: Những con vật đó có linh hồn không?

+ CT: Vâng, mọi sinh vật đều có linh hồn. Nhưng chúng có những mảnh năng lượng tâm trí rất đơn giản.

* TS N: Linh hồn anh, và linh hồn các bạn anh, có tiến hóa từ việc sử dụng những h́nh thức thấp hơn của sự sống vật lư trên Trái Đất I, sau khi ê-kíp của các anh đă sáng tạo ra những vật thể nào đó?

+ CT: Chúng tôi không biết chắc, nhưng không ai trong chúng tôi nghĩ vậy.

* TS N: Tại sao không?

+ CT: Bởi v́ năng lượng thông minh được sắp xếp bởi ... một cái đi trước sự sống. Thảo mộc, côn trùng, loài ḅ sát – mỗi loài ở trong một gia đ́nh linh hồn.

* TS N: Và tất cả mọi phạm trù sinh vật đều bị tách biệt khỏi nhau?

+ CT: Không. Năng lượng của “kẻ tạo dựng” nối kết những đơn vị của mọi sinh vật đang hiện hữu.

* TS N: Anh có dính líu với yếu tố sáng tạo này không?

+ CT: [thảng thốt] Ồ, không!

* TS N: Vậy, ai được chọn để viếng thăm Trái Đất II?

+ CT: Ai trong chúng tôi được kết nối với Trái Đất, đến đây. Đây là một địa điểm nghỉ hè so với Trái Đất.

* TS N: Tại sao?

+ CT: Không có chiến đấu, căi vă hay phấn đấu cho uy thế. Có một bầu khí tinh khôi. Và toàn bộ sự sống th́ ... yên tĩnh ... Nơi này cho chúng tôi một động lực để trở lại Trái Đất và làm cho nó ḥa b́nh hơn.

* TS N: Tôi thực sự thấy, như thế nào mà Vườn Địa Đàng này sẽ cho phép anh nghỉ ngơi và vô tư, nhưng anh cũng nói, anh đến đây để sáng tạo mà.

+ CT: Vâng, đúng thế.

* TS N: Không phải ngẫu nhiên mà những linh hồn từ Trái Đất đến một thế giới mà quá tương tự [với Trái Đất] về mặt địa lư?

+ CT: Đúng thế.

* TS N: Những linh hồn khác, không bị ràng buộc vào Trái Đất, có đi tới những thế giới vật lư giống như những hành tinh nơi mà chúng đầu thai?

+ CT: Vâng ... những thế giới “trẻ hơn”, với những sinh vật đơn giản hơn ... để học cách sáng tạo mà không có sự sống thông minh nào xung quanh.

* TS N: Xin nói tiếp.

+ CT: Ở đây chúng tôi có thể thí nghiệm với việc sáng tạo và thấy nó phát triển. Như thể bạn ở trong một pḥng thí nghiệm nơi mà bạn có thể tạo ra những sự vật vật lư từ năng lượng của bạn.

* TS N: Những sự vật vật lư này có giống với những ǵ mà anh có thể thấy trên Trái Đất I?

+ CT: Vâng, chỉ trên Trái Đất. Đó là lư do tại sao tôi đang ở đây.

* TS N: Hăy khởi sự với việc đến Trái Đất II và giải thích cho tôi, linh hồn anh làm cái ǵ trước tiên.

+ CT: [lẩn tránh câu hỏi của tôi và sau cùng nói] Tôi không ... sành sỏi lắm.

CHÚ THÍCH: Bởi v́ chủ thể này đang trải nghiệm sự chống đối, tôi bỏ ra vài phút để “điều chỉnh” và chấm dứt với câu nói sau đây : “Khi tôi đếm 3, anh sẽ cảm thấy thư giăn hơn về việc nói với tôi cái mà anh và Idis thấy phù hợp cho kiến thức của tôi. Một, hai, ba!” Tôi lặp lại câu hỏi của tôi.

+ CT: Tôi quan sát để xem tôi phải làm ǵ trên đất đằng trước mặt tôi. Rồi, tôi tạo h́nh trong trí một vật thể nào đó, và cố sáng tạo chính vật đó với liều lượng năng lượng nhỏ. Vị thầy trợ giúp chúng tôi với ... sự kiểm soát. Tôi phải thấy những sai lầm và làm những sửa chữa.

* TS N: Những vị thầy là ai?

+ CT: Idis and Mulcafgil [những vị hướng đạo cao cấp của chủ thể]... và có những vị thầy khác xung quanh ... Tôi không biết họ rơ lắm

* TS N: Hăy cố nói càng rơ càng tốt. Chính xác, anh đang làm ǵ?

+ CT: Chúng tôi ... tạo h́nh những sự vật.

* TS N: Những sinh vật?

+ CT: Tôi chưa sẵn sàng cho cái đó. Tôi thí nghiệm với những thành tố căn bản – ông biết đó, hydrogen and oxygen – để sáng tạo chất liệu của hành tinh ... những tảng đá, không khí, nước ... mọi sự vật rất nhỏ.

* TS N: Anh có thực sự sáng tạo ra những thành tố căn bản của vũ trụ chúng ta không?

+ CT: Không, tôi chỉ sử dụng những yếu tố có sẵn.

* TS N: Bằng cách nào?

+ CT: Tôi lấy những yếu tố căn bản và thay đổi chúng một cách bốc đồng từ năng lượng của tôi ...và chúng có thể thay đổi.

* TS N: Thay đổi thành cái ǵ?

+ CT: [giản dị] Tôi thạo về đá tảng ...

* TS N: Anh tạo ra đá tảng như thế nào với năng lượng của anh?

+ CT: Ồ ... bằng cách đun nóng bụi và làm cho nó nguội.... làm cho nó cứng.

* TS N: Anh có làm ra những khoáng sản trong bụi?

+ CT: Họ làm cái đó cho bạn ... những vị thầy cho chúng ta cái chất liệu ... hơi gas để tạo ra nước ... và vân vân ...

* TS N: Tôi muốn hiểu rơ cái này. Công việc của anh gồm có việc học sáng tạo bằng cách tạo ra nhiệt lượng, áp suất, làm nguội từ ḍng năng lượng của anh?

+ CT: Gần đúng như thế – bằng cách làm biến đổi ḍng năng lượng.

* TS N: Như thế, anh không thực sự sản xuất ra chất liệu như đá tảng và nước theo một phương pháp hóa học nào đó?

+ CT: Không, như tôi đă bảo ông, công việc của tôi là chuyển hóa những sự vật bằng cách ... trộn những cái mà tôi được cho. Tôi “chơi” với tần số và những liều lượng của năng lượng ḿnh – nó rắc rối, nhưng không quá phức tạp ...

* TS N: Không phức tạp! Tôi nghĩ, thiên nhiên làm những cái này?

+ CT: [cười] Ông nghĩ, thiên nhiên là ai?

* TS N: Ồ, kẻ tạo ra những thành tố căn bản mà anh sử dụng trong thí nghiệm của anh. Những chất căn bản của vật lư?

+ CT: Kẻ tạo dựng ... và những ai đang sáng tạo trên một quy mô lớn hơn tôi.

* TS N: Vậy, trong một nghĩa, anh đang tạo ra những vật thể vô tri như đá tảng.

+ CT: Hmm ... giống với việc sao chép những ǵ mà chúng tôi thấy đằng trước chúng tôi ... những ǵ mà chúng tôi biết. Tôi đang “đi vào” lănh vực thảo mộc, nhưng tôi chưa thể tạo ra chúng.

* TS N: Và anh khởi sự với thí nghiệm nhỏ, cho đến khi anh trở nên thành thạo hơn?

+ CT: Đúng rồi. Chúng tôi sao chép những sự vật và rồi so sánh chúng với bản gốc, để chúng tôi có thể làm những mô h́nh lớn hơn.

* TS N: Mọi cái này cho cảm giác rằng, những linh hồn chơi đùa như những đứa trẻ trong một “khung cát” [sandbox] với những đồ chơi của chúng.

+ CT: [mỉm cười] Chúng tôi trẻ con. Điều khiển một ḍng năng lượng giống như việc điêu khắc từ đất sét.

* TS N: Có phải những thành viên khác của lớp tập-luyện- sáng-tạo này đến từ nhóm gốc của anh?

+ CT: Một vài người. Phần lớn đến từ khắp thế giới linh hồn, nhưng tất cả họ đều đầu thai về Trái Đất.

* TS N: Có phải mọi người cùng làm những sự vật như anh làm?

+ CT: Vâng, dĩ nhiên, vài người trong chúng tôi th́ thành thạo hơn với những sự vật nào đó, nhưng chúng tôi giúp đỡ nhau. Những vị thầy đến và mách nước cho chúng tôi và cho lời khuyên về cách cải thiện ... nhưng [ngừng]...

* TS N: Nhưng, cái ǵ?

+ CT: [ngượng ngùng] Nếu tôi vụng về, và làm hỏng việc, th́ tôi tháo rời vài “sản phẩm” mà không đưa chúng cho Idis xem.

* TS N: Hăy cho tôi một thí dụ.

+ CT: Những thảo mộc .... Tôi không áp dụng năng lượng của tôi một cách đủ tinh tế để tạo ra những chuyển đổi hóa học thích hợp.

* TS N: Anh không thạo việc tạo ra sự sống thảo mộc?

+ CT: Vâng. Do vậy, tôi hủy bỏ những “vật kinh tởm” [abominations] của ḿnh.

* TS N: Có phải đây là cái anh gọi là “phá hủy sản phẩm đă sáng tạo”? Anh có thể hủy diệt năng lượng?

+ CT: Năng lượng không thể bị hủy diệt. Chúng tôi ráp lại những kết hợp khác nhau.

* TS N: Tôi không hiểu, tại sao “kẻ tạo dựng” cần sự trợ giúp của anh trong việc sáng tạo.

+ CT: V́ lợi ích của chúng ta. Chúng ta tham gia vào những bài tập này để khi công việc của chúng ta được đánh giá là có chất lượng, th́ hy vọng rằng, chúng ta có thể làm những đóng góp đích thực vào sự sống.

* TS N: Nenthum, nếu tất cả chúng ta đều đang làm việc để đi lên bậc thang của sự phát triển như là những linh hồn, th́ tôi có ấn tượng rằng, thế giới linh hồn là một kim tự tháp khổng lồ có tổ chức, với một thẩm quyền tối cao ở chóp.

+ CT: [thở dài] Không, ông nhầm rồi. Nó không phải là một kim tự tháp. Tất cả chúng ta đều là những sợi trong cùng một tấm vải. Tất cả chúng ta đều được dệt vào trong nó.

* TS N: Thật khó cho tôi h́nh dung tấm vải khi mà những linh hồn có quá nhiều mức độ năng lực.

+ CT: Hăy nghĩ về nó như là một thể liên tục di động [moving continuum] hơn là những linh hồn bị xếp loại ở mức cao và thấp.

* TS N: Tôi luôn luôn nghĩ rằng, những linh hồn đều đang di chuyển đi lên trong hiện hữu của chúng.

+ CT: Tôi biết ông nghĩ như thế, nhưng hăy xem như chúng ta di chuyển theo đường chéo.

* TS N: Hăy cho tôi một cái ǵ đó mà tôi có thể vẽ ra trong trí tôi.

+ CT: Nó như thể, chúng ta đều là thành phần của một xe lửa đại đồng trên một đường ray phẳng của sự hiện hữu. Phần lớn những linh hồn trên Trái Đất đều ở trên một xe lửa đang di chuyển dọc theo đường ray.

* TS N: Có phải mọi linh hồn khác ở trong những xe lửa khác?

+ CT: Vâng, nhưng tất cả đều ở trên cùng một lối đi.

* TS N: Những người chỉ đạo như Idis ở đâu?

+ CT: Họ di chuyển lui tới giữa những xe lửa kết nối với nhau, nhưng họ ngồi gần đầu máy hơn.

* TS N: Đầu máy ở đâu?

+ CT: Kẻ tạo dựng? Ở phía trước, dĩ nhiên.

* TS N: Anh có thể thấy cái đầu máy từ xe lửa của anh?

+ CT: [cười] Không, nhưng tôi có thể ngửi thấy mùi khói. Tôi có thể cảm nhận cái đầu máy đang kêu rầm rầm và tôi có thể nghe tiếng động cơ.

* TS N: Sẽ rất thú vị, nếu tất cả chúng ta ở gần đầu máy hơn.

+ CT: Sau cùng, chúng ta sẽ.

Từ những ǵ mà tôi có thể xác định, th́ những linh hồn được mong đợi sẽ trở nên quen thuộc với những lực của sáng tạo vào thời điểm mà chúng được xác lập vững vàng ở cấp độ III.

Sự quang hợp của thảo mộc xảy ra trước khi những linh hồn tập sự làm việc tiến lên phạm vi hữu cơ của sự sống. Tôi được cho biết rằng, ban đầu, việc tập-luyện-sáng-tạo bao gồm việc những linh hồn học những mối quan hệ giữa những chất liệu [substances] để phát triển khả năng hợp nhất [unifying] năng lượng của chúng với những giá trị khác nhau trong những thành tố. Sự h́nh thành từ vật vô tri đến vật có sự sống, từ đơn giản đến phức tạp, là một quá tŕnh lâu dài, chậm chạp. Những học viên được động viên tạo ra những môi trường sống tự nhiên cỡ nhỏ, cho một chuỗi cơ thể sống nhất định, mà có thể thích nghi với những điều kiện môi trường nào đó. Với sự thực hành, sự cải thiện sẽ đến, nhưng măi cho đến khi họ tiến gần đến cấp độ V, th́ những thân chủ của tôi mới bắt đầu cảm thấy rằng, họ có thể thực sự đóng góp vào sự phát triển của những sinh vật. Chúng ta sẽ nghe nhiều hơn về điều này với ca 23; tuy nhiên, nhiều trong số những thân chủ của tôi không muốn, hay không thể, nói về sự sáng tạo.

Vài linh hồn có vẻ như có năng khiếu tự nhiên cho việc sử dụng năng lượng trong những lớp tập-luyện-sáng-tạo của chúng. Những ca của tôi cho thấy rằng, khả năng trong nhiệm vụ sáng tạo không có nghĩa là một linh hồn phát triển đồng đều trong mọi lănh vực khác của chương tŕnh học tâm linh. Một linh hồn có thể là một kỹ thuật gia thành thạo trong việc khai thác những lực sáng tạo, nhưng thiếu những kỹ thuật tinh tế của một vị hướng đạo có năng lực. Có lẽ, đây là lư do tại sao tôi có ấn tượng rằng, linh hồn tiến hóa cao th́ được phép chuyên môn một ngành nào đó.

Trong chương vừa rồi, tôi đă giải thích vài lợi ích của sự cô độc của linh hồn, và ca vừa rồi cho chúng ta một thí dụ khác. Kinh nghiệm tâm linh không dễ dàng được dịch sang ngôn ngữ con người. Ca 22 nói về Thế giới của Thời gian bị Biến đổi [the World of Altered time] như là một phương tiện của việc nghiên cứu hành tinh, vốn biến đổi, vô thường. Đối với một ai đó đang bị thôi miên, th́ chính thế giới tinh thần phi thời gian mới là thực tại đích thực, trong khi mọi cái khác là một ảo tưởng được tạo ra cho những lợi ích khác nhau. Những chủ thể khác ở cùng cấp độ gọi “thế giới” này là “không gian của sự chuyển hóa,” hay chỉ đơn giản “những căn pḥng của tái sáng tạo.” Ở đây, tôi được cho biết, những linh hồn có thể pha trộn năng lượng của chúng với những vật thể có tri giác và vô tri giác được tạo ra cho việc học và sự vui thú. Một chủ thể bảo tôi: “Tôi nghĩ về cái mà tôi muốn và nó xảy ra. Tôi biết tôi đang được trợ giúp. Chúng ta có thể là bất cứ cái ǵ quen thuộc với những kinh nghiệm quá khứ của chúng ta.

Chẳng hạn, những linh hồn có thể trở thành những tảng đá để nắm bắt cái yếu tính của sự dày đặc [density]; những cái cây, cho sự b́nh lặng, thanh thản; nước, cho sự dính kết trôi chảy; những con bướm, cho sự tự do và cái đẹp; và những con cá voi, cho sức mạnh và sự to lớn. Tôi cũng đă học được rằng, những linh hồn có thể trở thành không h́nh dạng [amorphous], không “thực thể” [substance] hay kết cấu [texture] và hoàn toàn tích hợp vào trong một cảm nhận cụ thể nào đó, như ḷng từ bi, để làm sắc bén cảm quan của chúng.

Vài chủ thể nói rằng, họ đă từng là những linh hồn huyền bí của thiên nhiên, bao gồm những nhân vật mà tôi xếp vào loại văn học dân gian [folklore], chẳng hạn như những người tí hon, những người khổng lồ, và những người cá. Sự tiếp xúc cá nhân với những con thú kỳ lạ, có tính huyền thoại cũng được nói đến. Những bản tường thuật này cũng quá sinh động, đến nỗi tôi khó mà dán nhăn chúng như là có tính ẩn dụ. Có phải những câu chuyện cổ dân gian của nhiều sắc tộc chỉ là mê tín thuần túy, hay đó là những biểu hiện của những kinh nghiệm được chia sẻ của những linh hồn? Tôi có cảm thức rằng, nhiều trong những truyền thuyết của chúng ta là những kư ức đồng cảm của những linh hồn, đă được mang đến từ những nơi khác đến Trái Đất từ lâu về trước.

______

 

(119) Chú ư: Một linh hồn có thể, nếu muốn, nhập vào 2 cơ thể vật lư khác nhau cùng một lúc. Đây là khả năng “phân chia năng lượng” của linh hồn. Vấn đề này đă được đề cập trước đây, chỉ xin nhắc lại.

(120) Chú ư: Xin nhắc lại: Khi một linh hồn đầu thai xuống Cơi Trần, nó luôn luôn để lại thế giới linh hồn một phần năng lượng của ḿnh.
 

Xem tiếp Chương XI
 

art2all.net