ĐỖ TƯ NGHĨA

 

HÀNH TR̀NH CỦA LINH HỒN

 

 

 CHƯƠNG XI

LINH HỒN CAO CẤP
 

          Những người sở hữu một linh hồn vừa “cao tuổi,” [old] vừa tiến hóa cao, là rất hiếm. Mặc dù tôi chưa có cơ hội để làm việc với nhiều linh hồn có năng lượng màu thiên thanh ở cấp độ V, nhưng làm việc với chúng rất hào hứng, do sự thấu hiểu và ư thức tâm linh [spiritual consciousness] quảng bác của chúng.

Trong thực tế, một người ở mức phát triển cao này không t́m kiếm một nhà trị liệu bằng phương pháp “soi kiếp” để giải quyết những xung đột về kế hoạch sống của họ. Trong hầu hết trường hợp, những linh hồn cấp độ V ở đây [cơi trần] như là những vị hướng đạo tái sinh. Đă am hiểu tất cả mọi vấn đề nền tảng mà phần lớn chúng ta phải đương đầu hằng ngày, linh hồn cao cấp quan tâm nhiều hơn đến việc làm những cải tiến nhỏ đối với những nhiệm vụ cụ thể nào đó.

Chúng ta có thể nhận ra họ, khi họ xuất hiện như là những nhân vật của công chúng, như Mẹ Teresa; tuy nhiên, b́nh thường hơn, linh hồn cao cấp thường thực hiện những công việc tốt lành của họ một cách âm thầm, nhũn nhặn. Không tỏ ra tự chiều chuộng ḿnh, sự thành tựu của họ đến từ việc cải thiện cuộc đời của những người khác. Họ ít tập trung trên những vấn đề có tính định chế, mà tập trung nhiều hơn trên việc phát huy những giá trị cá nhân. Tuy nhiên, những linh hồn cấp độ V cũng thực tiễn, và như vậy, có thể t́m thấy họ đang làm việc trong một ḍng chủ lưu về văn hóa, vốn cho phép họ ảnh hưởng đến những con người và những biến cố.

Tôi đă được hỏi, có phải phần lớn những người nhạy cảm, có óc thẩm mỹ, và đặc biệt thiên về bán cầu năo phải, [right-brained], là linh hồn cao cấp? Bởi v́ những cá thể với những đặc điểm này thường hay có vẻ bất b́nh với những bất công của một thế giới bất toàn. Tôi không thấy mối tương quan nào ở đây. Việc dễ cảm xúc, biết thưởng thức cái đẹp, hay có những ấn tượng ngoại cảm bao gồm tài năng siêu linh [psychic] – không nhất thiết biểu thị một linh hồn cao cấp.

Dấu hiệu của một linh hồn cao cấp, là có sự kiên nhẫn với xă hội, và phô bày những kỹ năng ứng phó phi thường. Nổi bật nhất, là cái thị kiến [insight] khác thường của chúng. Điều này không có nghĩa là, cuộc đời không có những cái bẫy về nghiệp báo dành cho chúng; bởi v́, nếu khác đi, th́ linh hồn cấp độ V sẽ không ở đây [cơi trần].

Chúng có thể được t́m thấy trong mọi tầng lớp xă hội, nhưng thường xuyên ở trong những nghề có tính nhân đạo, hay chiến đấu chống lại bất công xă hội trong cách nào đó. Linh hồn cao cấp toát lên sự điềm đạm, ḷng nhân ái, và sự hiểu biết đối với tha nhân. Không bị thúc đẩy bởi tư lợi, chúng có thể xem nhẹ những nhu cầu thể chất của chính ḿnh và sống trong những hoàn cảnh thiếu thốn.

Cá nhân mà tôi chọn để làm mẫu cho linh hồn cấp độ V, là một phụ nữ ở khoảng tuổi 35, làm việc cho một cơ sở chữa trị y học lớn, chuyên về sự lạm dụng chất hóa học [chemical substance abuse]. Tôi được giới thiệu với người phụ nữ này bởi một đồng nghiệp, bạn ấy kể cho tôi về kỹ năng của bà trong việc hướng dẫn những con nghiện [ma túy] đang hồi phục, tiến đến một trạng thái tự nhận biết cao hơn.

Khi gặp bà lần đầu tiên, tôi bị ấn tượng bởi vẻ thanh thản [serenity] của người phụ nữ này, trong khi bị vây quanh bởi một bầu khi khẩn trương hỗn loạn [chaotic emergencies] tại nơi làm việc của bà. Bà cao và rất gầy, với mái tóc đỏ rực, ch́a ra ngoài về mọi hướng. Mặc dù ấm áp và thân thiện, ở bà có một vẻ bí hiểm, khôn ḍ. Đôi mắt dạ quang ngời sáng của bà, là của những người thấy được những điều nhỏ nhặt mà những người b́nh thường không chú ư. Tôi cảm thấy rằng, bà nh́n vào trong tôi hơn là nh́n tôi. Bạn đồng nghiệp của tôi đề nghị ba chúng tôi dùng bữa trưa, bởi v́ người phụ nữ này quan tâm đến những nghiên cứu của tôi về thế giới linh hồn. Bà bảo tôi rằng, bà chưa bao giờ lùi lại những kiếp quá khứ qua cơn thôi miên, nhưng có cảm thức về một phả-hệ tâm linh dài, qua những buổi thiền định của chính bà.

Bà nghĩ rằng, cuộc gặp gỡ của chúng tôi không phải là ngẫu nhiên trên con đường học hỏi của chính bà, và chúng tôi thỏa thuận khám phá sự hiểu biết tâm linh của bà. Vài tuần sau đó, bà đến pḥng mạch của tôi. Rơ ràng, người phụ nữ này không hề ước vọng, một cách bức thiết, có một cuốn sử biên niên dài về những kiếp quá khứ. Tôi quyết định ghi lại một bản phác thảo ngắn gọn về những kiếp sống xa xưa nhất của bà ở Cơi Trần, để dùng như một bàn đạp vào trong những kư ức siêu thức. Bà nhanh chóng bước vào một cơn xuất thần sâu và tiếp xúc ngay với cái “bản ngă nội tại” [inner self] của ḿnh.

Gần như ngay lập tức, tôi phát hiện rằng, cái chiều dài của những lần đầu thai của người phụ nữ này thật là đáng kinh ngạc, xa tận quá khứ xa xôi của cuộc sống con người ở Cơi Trần. Tiếp xúc với những kư ức xa xưa nhất của bà, tôi đi tới kết luận rằng, những kiếp sống đầu tiên của bà diễn ra ở khởi đầu của giai đoạn “gian băng” (121) ấm cuối cùng [the last warm interglacial period], vốn kéo dài từ 130.000 cho đến 70.000 năm về trước, trước Thời kỳ Băng hà lớn cuối cùng lan tràn qua hành tinh. Trong suốt khí hậu ấm hơn của giai đoạn Đồ Đá Giữa của lịch sử Trái Đất, chủ thể này mô tả việc sống trong những hoang mạc ẩm ướt, những hoang mạc cận nhiệt đới gần những khu vực săn bắn, đánh cá và hái lượm thảo mộc. Về sau, cách đây 50.000 năm, khi những tảng băng lục địa đă một lần nữa làm thay đổi khí hậu của Trái Đất, th́ bà nói đến việc sống trong hang và chịu đựng cái lạnh cắt da.

Băng nhanh qua những quăng thời gian dài, tôi phát hiện ra, ngoại h́nh vật lư của bà thay đổi từ một dáng điệu hơi gù, sang tư thế thẳng đứng hơn. Trong khi chúng tôi di chuyển về đằng trước trong thời gian, tôi hướng dẫn bà nh́n vào trong những vũng nước và cho biết cảm giác cơ thể bà trong khi tường thuật cho tôi. Cái trán nghiêng của bà trở nên thẳng đứng hơn qua hàng ngàn năm trong những cơ thể khác nhau. Những đường gợn phía trên đôi mắt trở nên bớt rơ nét hơn, lông cơ thể và hai chiếc cằm đồ sộ của người tiền sử [archaic] cũng vậy. Trong nhiều kiếp sống của bà, như là đàn ông và phụ nữ, tôi được cho đủ thông tin về môi trường sống tự nhiên, cách dùng lửa, dụng cụ, y phục, thực phẩm, và những nghi thức tế lễ của bộ lạc, cho việc xác định sơ khởi niên đại của ngành nhân chủng học.

Những nhà khảo cổ học đă ước tính “Người đứng thẳng” [Homo erectus] – một tổ tiên vượn người – của con người hiện đại, xuất hiện ít nhất cách đây 1.7 triệu năm. Phải chăng những linh hồn đă và đang đầu thai ở Cơi Trần lâu như vậy, sử dụng cơ thể của những động vật hai chân bán khai, mà chúng ta gọi là hominids? (122)

Một vài trong số những thân chủ tiến hóa hơn, tuyên bố rằng, những linh hồn tiến hóa cao – mà công việc chuyên môn của họ là t́m kiếm những “cơ thể chủ” thích hợp cho những linh hồn trẻ – đánh giá sự sống ở Cơi Trần qua suốt 1 triệu năm. Ấn tượng của tôi là, những linh hồn này nhận thấy cái khoang năo của giống hominid cổ xưa, và cái thanh quản bị thu hẹp là bất cập cho sự phát triển của linh hồn cách đây 200.000. Những “con người thông minh” [homo sapiens] tiền sử, mà chúng ta gọi là những con người, đă tiến hóa cách đây vài trăm ngàn năm. Trong ṿng 100.000 năm vừa qua, chúng ta t́m thấy 2 dấu hiệu của ư thức tâm linh và sự truyền thông. Đây là những phong tục mai táng và nghệ thuật có tính nghi thức, như được t́m thấy trong những vật tổ được khắc và những tranh vẽ trên đá. Không có bằng chứng dân tộc học nào cho thấy rằng, những tập tục này đă hiện hữu trên trái đất trước khi giống người Neanderthal xuất hiện. Những linh hồn, sau cùng, làm cho chúng ta thành người, chứ không phải ngược lại.

Một trong những chủ thể “tiến hóa cao” [advanced] của tôi nhận xét: “Những linh hồn đă gieo hạt [seeded] vào Trái Đất trong những chu kỳ khác nhau.” Một thông tin tập hợp từ nhiều loại thân chủ khác nhau, gợi ư với tôi rằng, những khối đất [the land masses] – mà chúng ta biết hôm nay – chệch khỏi những lục địa trước đây, bị nhận ch́m, có lẽ, bởi những cuộc biến động có tính từ lực, hay của núi lửa. Chẳng hạn, người ta nói rằng, rặng Azores trong Đại Tây Dương, đại diện cho những đỉnh núi của lục địa Atlantis, đă bị nhận ch́m xuống biển. Quả thật, đă có những chủ thể nói rằng, họ ở trong những vùng đất cổ xưa trên Trái Đất mà tôi không thể nhận diện với địa lư học hiện đại. Như thế, có thể là, những linh hồn đă hiện hữu trong những cơ thể tiến hóa cao hơn Homo erectus, đă chết cách đây vào khoảng ¼ triệu năm, với bằng chứng hóa thạch bị che khuất khỏi chúng ta do thay đổi về địa chất học. Tuy nhiên, cái giả thiết này có nghĩa là, sự tiến hóa vật lư của những con người là một vấn đề lên, xuống, lên, mà tôi nghĩ, không thể xảy ra.

Bây giờ tôi di chuyển chủ thể vào trong một kiếp sống tại châu Phi cách đây khoảng 9.000 năm, mà bà nói, là một dấu mốc quan trọng trong sự phát triển của bà. Đây là kiếp sống cuối cùng mà bà đă trải qua với vị hướng đạo Kumara. Trong kiếp sống này, Kumara, chính bà ta, là một linh hồn tiến hóa cao, đang cố vấn cho một tù trưởng nhân từ với tư cách là người vợ có thế lực của ông ta. Tôi thử định vị vùng đất của họ như là những cao nguyên của Ethiopia. Rơ ràng là, chủ thể của tôi đă biết Kumara trong một số kiếp sống xa xưa, trải qua hàng ngàn năm trong suốt những lần đầu thai sau cùng của Kumara trên Trái Đất. Sự kết giao của họ trong h́nh dáng con người chấm dứt khi chủ thể chết để cứu mạng sống của Kumara trên một con thuyền, bằng cách tự ném ḿnh đằng trước lưỡi lê của kẻ thù.

Đầy t́nh yêu, Kumara hiện ra với chủ thể này như là một phụ nữ có vóc người to lớn, với nước da màu gỗ mun, bóng láng và một mái tóc trắng, đội một cái mũ bằng lông chim. Bà ta gần như trần truồng, ngoại trừ một mảnh da thú xung quanh cái bụng to lớn của bà. Trên cổ, treo lủng lẳng một chùm đá sặc sỡ, nhiều màu, mà đôi khi bà lắc nhẹ trong tai chủ thể, để gợi sự chú ư trong những giấc mơ giữa canh khuya.

Kumara dạy bằng một kỹ thuật truyền đi những kư ức có tính biểu tượng về những bài học trước đây, đă được học trong những kiếp quá khứ. Những cách giải quyết những vấn đề được trộn lẫn với những lựa chọn mới, có tính giả thiết, trong h́nh thức những câu đố bằng h́nh ảnh, có tính ẩn dụ. Bằng những phương tiện này, Kumara trắc nghiệm cái kho chứa đáng kể về kiến thức trong những buổi thiền định và những giấc mơ của thân chủ.

Tôi liếc nh́n đồng hồ đeo tay. Không c̣n thời gian cho thông tin “nền,” [background information] nếu tôi muốn khám phá những kinh nghiệm “sau cái chết” [after life experiences] của người phụ nữ này. Tôi đưa bà vào trạng thái siêu thức, chờ đợi vài sự tiết lộ thú vị về tâm linh. Bà sẽ không làm tôi thất vọng.


CA 23:

* TS N: Cái tên của bà trong thế giới linh hồn là ǵ?

+ CT: Thece.

* TS N: Và vị hướng đạo của bà giữ cái tên châu Phi của bà ta, Kumara?

+ CT: Dành cho tôi, vâng.

* TS N: Trong thế giới linh hồn, bà nom ra sao?

+ CT: Một mảng ánh sáng rực rỡ.

* TS N: Chính xác, bà có màu năng lượng ǵ?

+ CT: Thiên thanh [sky-blue].

* TS N: Màu năng lượng của bà có những đốm nhỏ của một màu khác trong nó?

+ CT: [ngừng một lát] Một chút màu vàng…không nhiều.

* TS N: C̣n màu năng lượng của Kumara th́ thế nào?

+ CT: Màu tím [violet].

* TS N: Ánh sáng và màu sắc xác định phẩm tính của sự thành tựu tâm linh của một linh hồn như thế nào?

+ CT: Cường độ của sức mạnh tinh thần gia tăng với những giai đoạn sẫm hơn của ánh sáng.

* TS N: Cường độ mạnh nhất của năng lượng ánh sáng thông minh phát xuất từ đâu?

+ CT: Cái kiến thức – mà bởi đó năng lượng của ánh sáng sẫm hơn được nới rộng đến chúng ta – đến từ “cội nguồn” [the source]. Ánh sáng của chúng ta được gắn bó với “cội nguồn”.

* TS N: Khi bà nói “cội nguồn,” là có muốn ám chỉ Thượng đế?

+ CT: Cái từ đó đă và đang bị sử dụng sai.

* TS N: Sai ra sao?

+ CT: Bằng cách “cá nhân hóa” [personalizing] quá nhiều, khiến cho cội nguồn ít giống với “cái mà nó là.”

* TS N: Có ǵ sai khi làm thế?

+ CT: Nó tùy tùy tiện làm cho cội nguồn trở thành quá… “con người,” mặc dù tất cả chúng ta đều là một phần của cái nhất thể của nó.

* TS N: Thece, tôi muốn bà suy tư về cội nguồn trong khi chúng ta trao đổi về những khía cạnh khác của cuộc sống linh hồn và thế giới linh hồn. Về sau, tôi sẽ hỏi bà thêm về cái nhất thể này. Bây giờ, chúng ta hăy trở lại những hiển thị năng lượng của linh hồn. Tại sao linh hồn phô bày 2 hốc đen lóng lánh thay cho đôi mắt, mà không cho thấy những h́nh dáng con người của chúng? Nó có vẻ quá “ma mỵ” [spooky] với tôi.

+ CT: [cười và thư giăn hơn] Những truyền thuyết về ma xuất phát từ những kư ức này. Khối năng lượng của chúng ta không đồng dạng. Đôi mắt mà ông nói đến, đại diện cho một cường độ tư tưởng tập trung hơn.

* TS N: Vậy, nếu những huyền thoại về ma là không quá huyền hoặc, th́ những hốc mắt đen phải là những nới rộng hữu ích của năng lượng của chúng.

+ CT: C̣n hơn là đôi mắt ... chúng là những cửa sổ đối với những cơ thể “cao tuổi” [old] ... và tất cả những nới rộng vật lư của những bản ngă trước đây. Cái màu đen này là một ... sự tập trung của sự hiện diện của chúng tôi. Chúng tôi truyền thông bằng cách “hấp thu” cái sự hiện diện bằng năng lượng [energy presence] của nhau.

* TS N: Khi trở lại thế giới linh hồn, bà có tiếp xúc bằng năng lượng với những linh hồn khác, mà có thể, chúng nom giống như những hồn ma?

+ CT: Vâng, và “sự tŕnh hiện” [appearance] là một vấn đề thuộc sở thích cá nhân. Dĩ nhiên, luôn luôn có vô số làn sóng tư tưởng xung quanh tôi – trộn lẫn với năng lượng đang trở lại của tôi, nhưng tôi tránh tiếp xúc quá nhiều.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Tôi không cần phải tạo ra những gắn bó ở đây. Tôi sẽ ở một ḿnh trong một thời gian, để chiêm niệm và lựa ra bất cứ sai lầm nào từ lần đầu thai gần đây nhất của tôi, trước khi trao đổi với Kumara.

CHÚ THÍCH: Phát biểu này tiêu biểu cho những linh hồn “cao cấp” trở lại thế giới linh hồn, đă đề cập trước đây trong ca 9. Tuy nhiên, linh hồn này phát triển quá cao, đến nỗi bà sẽ không có những thảo luận với vị hướng đạo của bà cho đến măi về sau, theo thỉnh cầu của bà.

* TS N: Có lẽ, chúng ta nên nói về những linh hồn khác trong một phút. Kumara có đầu thai về Cơi Trần nữa không?

+ CT: Không.

* TS N: Bà có biết những người như Kumara, vốn đă ở Cơi Trần trong những thuở xa xưa, không tái sinh nữa?

+ CT: [thận trọng] Một vài người… vâng… nhiều người về Cơi Trần sớm, và rời bỏ trước khi tôi đến.

* TS N: Có ai lưu lại không?

+ CT: Ông muốn nói ǵ?

* TS N: Những linh hồn cao cấp, vẫn trở lại Cơi Trần, khi họ có thể lưu lại trong thế giới linh hồn.

+ CT: Ồ, ông muốn nói đến những Hiền Nhân [Sages]?

* TS N: Vâng, những Hiền Nhân – hăy cho tôi biết về họ. [đây là một thuật ngữ mới mẻ với tôi, nhưng với những linh hồn cao cấp, tôi thường hay giả vờ tỏ ra ḿnh biết nhiều hơn, để “moi” thông tin]

+ CT: [với sự ngưỡng mộ] Họ là những “kẻ theo dơi” đích thực của Cơi Trần. Ông biết đó, họ ở đây và theo dơi những ǵ đang diễn ra.

* TS N: Với tư cách là những linh hồn tiến hóa cao, tiếp tục đầu thai?

+ CT: Vâng.

* TS N: Há chẳng phải là những Hiền Nhân trở nên chán việc quanh quẩn ở Cơi Trần?

+ CT: Họ chọn việc lưu lại và giúp con người một cách trực tiếp bởi v́ họ tận tụy gắn bó với Cơi Trần.

* TS N: Những Hiền Nhân ở đâu?

+ CT: [thèm thuồng] Họ sống đời giản dị. Lần đầu tiên tôi bắt đầu biết họ, là cách đây hàng ngàn năm. Hôm nay, khó mà thấy họ…họ không mấy thích những thành phố.

* TS N: Họ có nhiều không?

+ CT: Không, họ sống trong những cộng đồng nhỏ, hay ở ngoài trời…trong những sa mạc và núi non…trên những ngọn núi ... trong những nơi trú ẩn đơn giản. Họ cũng lang thang đây đó…

* TS N: Làm thế nào để nhận ra họ?

+ CT: [thở dài] Phần lớn mọi người không nhận ra họ. Họ được biết đến như là [tác giả của] những lời sấm truyền của chân lư trong những thời xa xưa ở Cơi Trần.

* TS N: Tôi biết, nghe ra có vẻ “thực dụng”, nhưng há chẳng phải, sẽ hữu ích hơn, nếu những linh hồn “cao tuổi,” phát triển cao này giúp nhân loại trong những vị trí của nhà lănh đạo quốc tế, thay v́ là những nhà ẩn dật?

+ CT: Ai nói họ là những ẩn sĩ? Họ thích ở cùng dân chúng, vốn bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi những “kẻ làm thay đổi vận mệnh thế giới.”

* TS N: Khi gặp một Hiền Nhân ở Cơi Trần, ta có cảm giác ǵ?

+ CT: …cảm thấy một sự hiện diện đặc biệt. Sức mạnh của sự hiểu biết của họ, và lời khuyên của họ th́ quá minh triết. Họ thực sự sống giản dị. Những cái vật chất không có ư nghĩa ǵ với họ.

* TS N: Bà có quan tâm đến loại phục vụ này không, Thece?

+ CT: Hmm ... không, họ là những bậc thánh. Tôi đón chào cái thời điểm khi mà tôi có thể ngừng đầu thai.

* TS N: Có lẽ, từ Hiền Nhân có thể được áp dụng cho những linh hồn như Kumara, hay ngay cả với những thực thể mà bà ta quay sang để thu thập kiến thức?

+ CT: [ngừng một lát] Không, họ khác…họ vượt lên những Hiền Nhân. Chúng tôi gọi họ là “những bậc kỳ cựu” [the old ones].

CHÚ THÍCH: Tôi sẽ đặt những hữu thể này vào phạm trù cao hơn cấp độ VI.


* TS N: Có nhiều “bậc kỳ cựu” đang làm việc ở cấp độ của Kumara và cao hơn ?

+ CT: Tôi không nghĩ vậy…những người c̣n lại trong chúng tôi cũng vậy ... nhưng chúng tôi cảm nhận ảnh hưởng của họ.

* TS N: Bà cảm thấy ǵ trong sự hiện diện của họ?

+ CT: [trầm tư] Một…sức mạnh tập trung của sự chứng ngộ và sự hướng dẫn…

* TS N: Có thể nào “những bậc kỳ cựu” là những hiện thân của chính cội nguồn?

+ CT: Tôi không có quyền nói về điều đó, nhưng tôi không nghĩ vậy. Hẳn là họ gần với cội nguồn. Những Bậc kỳ cựu đại diện cho những yếu tố thuần khiết nhất của tư tưởng... dấn ḿnh vào việc trù hoạch và sắp xếp những…“chất liệu” [substances].

* TS N: Bà có thể nói rơ hơn một chút về những linh hồn ở gần cội nguồn này không?

+ CT: [mơ hồ] Tôi chỉ có thể nói rằng, chắc chắn họ ở gần cội nguồn.

* TS N: Có bao giờ Kumara nói về những thực thể này, vốn giúp đỡ bà ta?

+ CT: Bà chỉ nói với tôi một ít. Bà khao khát là một trong số họ, như tất cả chúng tôi đều khao khát.

* TS N: Có phải bà ta đang tiến gần đến những Bậc Kỳ Cựu trong kiến thức?

+ CT: [nói khẽ] Bà ấy…tiến đến gần họ, như tôi tiến đến gần bà ấy. Việc đồng hóa với cội nguồn là rất chậm, bởi v́ chúng ta bất toàn.

CHÚ THÍCH: Một khi những bổn phận của một vị hướng đạo đă được xác lập cho linh hồn đang tiến lên, th́ những thực thể này cần phải ném 2 quả bóng lên không trung. Ngoài việc hoàn tất công việc dở dang của họ, với những lần đầu thai tiếp tục, [mặc dù bớt thường xuyên hơn], th́ họ cũng phải giúp những kẻ khác trong khi ở trong một t́nh trạng không có thân xác [discarnated]. Thece nói với tôi về khía cạnh này của cuộc sống linh hồn của bà.

* TS N: Khi bà trở lại trong thế giới linh hồn và ra khỏi sự cô lập tự nguyện, bà thường làm ǵ?

+ CT: Tôi gia nhập những thành viên trong “tốp” [company] của tôi.

* TS N: Có bao nhiêu linh hồn trong tốp của bà?

+ CT: Chín [9].

* TS N: [kết luận quá sớm] Ồ, như vậy, 10 người trong số này là một nhóm linh hồn dưới quyền lănh đạo của Kumara?

+ CT: Không, tôi chịu trách nhiệm hướng dẫn họ.

* TS N: Vậy, 9 thực thể này là “học tṛ” mà bà giảng dạy?

+ CT: Có thể nói như vậy.

* TS N: Và tất cả họ, đều ở trong một “cụm” [cluster] mà tôi cho là thuộc tốp của bà?

+ CT: [nói khẽ] Không, tốp của tôi được cấu thành bởi 2 nhóm khác nhau.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Họ…ở trong những cấp độ khác nhau.

* TS N: Và thế nhưng, bà là vị thầy tâm linh cho cả 9 người?

+ CT: Tôi thích tự gọi ḿnh là một “kẻ theo dơi” hơn. Ba người trong tốp của tôi cũng là những kẻ theo dơi.

* TS N: Vậy, 6 người c̣n lại là những ai?

+ CT: [tỉnh rót] Những người không theo dơi.

* TS N: Thece, tôi muốn làm sáng tỏ điều này bằng cách dùng những thuật ngữ của tôi, nếu bà muốn. Nếu bà là một kẻ theo dơi “cao cấp,” [senior watcher], th́ 3 người trong tốp của bà phải là những vị hướng đạo “sơ cấp”?

+ CT: Vâng, song những từ “cao cấp” và “sơ cấp,” – mô tả chúng tôi như là kẻ có “uy quyền,” mà chúng tôi không là!

* TS N: Ư định của tôi không phải là nói về đẳng cấp. Đó chỉ là một cách nói cho dễ hiểu, để xác định trách nhiệm của 2 loại hướng đạo. Hăy xem từ “senior” có nghĩa là một “giáo viên cao cấp.” Tôi sẽ gọi Kumara là một vị thầy ở đẳng cấp “tôn sư” [master teacher], hay là một kẻ chỉ đạo.

+ CT: [nhún vai] Tôi cho rằng nói vậy cũng được, miễn là “kẻ chỉ đạo” không có nghĩa là “kẻ độc tài.”

* TS N: Nó không có nghĩa như vậy. Thece, hăy “ném” tâm trí của bà đến nơi mà bà có thể thấy những màu năng lượng của toàn bộ tốp của bà. Sáu [6] linh hồn mà không phải là kẻ theo dơi, họ nom ra sao?

+ CT: [mỉm cười] Những quả bóng tuyết dơ dáy!

* TS N: Nếu họ có màu trắng, th́ những người c̣n lại thế nào?

+ CT: [ngừng một lát] Ờ…2 người th́ hơi vàng một chút.

* TS N: Chúng ta bỏ sót mất một người. C̣n thành viên thứ 9 th́ sao?

+ CT: S: Đó là An-ras. Cậu ấy đang tiến triển khá tốt.

* TS N: Hăy mô tả màu năng lượng của anh ta.

+ CT: Cậu ấy đang trở nên…có chút màu thiên thanh…một kẻ theo dơi xuất sắc... chẳng bao lâu, cậu ấy sẽ rời tôi.

* TS N: Hăy nói đến thực thể kém nhất trong tốp của bà. Thành viên nào mà bà quan ngại nhất, và tại sao?

+ CT: Ojanowin. Cô ta có xác tín từ nhiều kiếp sống, rằng t́nh yêu và ḷng tin cậy chỉ mang đến sự tổn thương. [trầm tư] Cô ta có những phẩm chất tốt đẹp mà tôi muốn cô phát huy, nhưng thái độ này đang ngăn cô lại.

* TS N: Ojanowin đang phát triển chậm hơn những người c̣n lại?

+ CT: Đừng hiểu lầm, tôi tự hào về nỗ lực của cô. Cô có sự nhạy cảm và sự trung thực lớn, mà tôi yêu mến. Cô chỉ đ̣i hỏi ở tôi nhiều sự chú ư hơn.

* TS N: Như là một “giáo viên-theo dơi,” đâu là một phẩm chất An-ras đă thủ đắc, mà bà muốn thấy ở Ojanowin?

+ CT: [không lưỡng lự] Khả năng thích nghi với sự thay đổi.

* TS N: Tôi hiếu kỳ, muốn biết, 9 thành viên trong tốp của bà có tiến bộ trong một cách khá đồng đều dưới sự giảng dạy của bà?

+ CT: Điều đó hoàn toàn không thể được.

* TS N: Tại sao?

+ CT: Bởi v́, có những khác biệt trong tính cách và ḷng trung thực.

* TS N: Như vậy, nếu tốc độ học hỏi là khác nhau giữa những linh hồn do tính cách và ḷng trung thực, th́ làm thế nào điều này tương ứng với những năng lực tâm thần của bộ năo người mà một linh hồn chọn lựa?

+ CT: Nó không tương ứng. Tôi đang nói về động cơ. Ở Cơi Trần, chúng ta dùng nhiều biến thể của bộ năo vật lư trong quá tŕnh nới rộng của ḿnh. Tuy nhiên, mỗi linh hồn bị thúc đẩy bởi ḷng trung thực của nó.

* TS N: Có phải đây là cái mà bà muốn nói, để chỉ một linh hồn có tính cách?

+ CT: Vâng, và cường độ của ước vọng, là thành phần của tính cách.

* TS N: Nếu tính cách là “bản sắc” [the identity] của một linh hồn, th́ ước vọng đi vào từ đâu?

+ CT: Sự thúc đẩy nhắm tới sự nổi trội, là thúc đẩy nội tại trong mỗi linh hồn, nhưng cái này cũng có thể dao động giữa những kiếp sống.

* TS N: Vậy, ḷng trung thực của linh hồn có dính dáng ǵ tới điều này?

+ CT: Sự nới rộng của ước vọng. Ḷng trung thực, là ước vọng được trung thực về “Bản Ngă” (123) và những động cơ, đến một mức độ mà sự nhận biết đầy đủ về con đường tới cội nguồn là có thể được.

* TS N: Nếu về cơ bản, toàn bộ năng lương thông minh là một [the same], th́ tại sao những linh hồn lại khác nhau trong tính cách và ḷng trung thực của chúng?

+ CT: Bởi v́ những kinh nghiệm của chúng với cuộc sống vật lư làm chúng thay đổi, và điều này là có dụng ư. Do sự thay đổi đó, có những thành tố mới được thêm vào cái trí thông minh tập thể của mọi linh hồn.

* TS N: Và đây là mục đích của việc đầu thai về Cơi Trần?

+ CT: Vâng, sự đầu thai là một dụng cụ quan trọng. Vài linh hồn bị thúc đẩy nhiều hơn những linh hồn khác để nới rộng và hiện thực hóa cái tiềm năng của chúng, nhưng cuối cùng, tất cả chúng ta sẽ làm như vậy. Việc ở trong những cơ thể và bối cảnh vật lư, nới rộng bản chất của cái tôi thực của chúng ta.

* TS N: Và loại tự thực hiện [self-actualization] này của “bản sắc” linh hồn [soul identity] là mục đích của cuộc sống trên thế giới chúng ta?

+ CT: Trên bất cứ thế giới nào.

* TS N: Nếu mỗi linh hồn đều bận tâm với “Bản Ngă,” th́ há chẳng phải điều này giải thích, tại sao chúng ta có một thế giới bao gồm những con người quy-ngă [self-centered]?

+ CT: Không, ông thuyết minh sai rồi. Sự thành tựu không phải là phát triển Bản Ngă cho những phương tiện ích kỷ, mà cho phép một sự tích hợp với với tha nhân trong đời. Cái đó cũng biểu lộ tính cách và ḷng trung thực. Đây là cách hành xử hợp đạo đức.

* TS N: Có phải Ojanowin có ít ḷng trung thực hơn An-ras?

+ CT: [ngừng một lát] Tôi e rằng, cô ấy dấn ḿnh vào sự tự dối ḿnh.

* TS N: Tôi tự hỏi, làm thế nào mà bà có thể vận hành hữu hiệu như một vị hướng đạo cho 9 thành viên của tốp bà, và vẫn c̣n đầu thai về Cơi Trần để hoàn tất những bài học của chính bà. (124)

+ CT: Trước đây, nó thường ảnh hưởng phần nào đến sự tập trung của tôi, nhưng bây giờ, không có xung đột nào.

* TS N: Bà có phải phân chia năng lượng linh hồn của ḿnh để thành tựu việc này?

+ CT: Vâng, cái năng lực này [của linh hồn], cho phép sự quản lư của cả hai. Việc có mặt ở Cơi Trần cũng cho phép tôi trực tiếp trợ giúp một thành viên trong tốp của tôi, và đồng thời tự giúp ḿnh.

* TS N: Cái ư kiến rằng, những linh hồn có thể tự phân thân, không phải là một điều mà tôi có thể dễ quan niệm. + CT: Ông sử dụng thuật ngữ “phân thân” là không chính xác lắm. Mọi phần của chúng ta vẫn là toàn bộ. Tôi chỉ đang nói rằng, ban đầu, phải mất một thời gian để tập cho quen, bởi v́ phải quản lư nhiều hơn một chương tŕnh trong một lúc.

* TS N: Như thế, tính hiệu quả như là một giáo viên, không bị giảm sút bởi việc có nhiều hoạt động?

+ CT: Không chút nào.

* TS N: Bà xem việc giáo huấn nào là chủ yếu, ở Cơi Trần với cơ thể con người của bà, hay trong thế giới linh hồn như một thực thể tự do?

+ CT: Chúng là hai bối cảnh khác nhau. Sự giáo huấn của tôi là đa dạng, nhưng không kém hiệu quả.

* TS N: Nhưng sự tiếp cận của bà với một thành viên trong tốp, sẽ khác nhau, tùy theo bối cảnh?

+ CT: Vâng, nó sẽ khác nhau.

* TS N: Há chẳng phải, bà nói rằng, thế giới linh hồn là trung tâm chính cho việc học hỏi?

+ CT: Nó là trung tâm cho sự đánh giá và phân tích, song những linh hồn cũng thực sự nghỉ ngơi.

* TS N: Khi những học tṛ của bà đang sống ở Cơi Trần, họ có biết, bà là vị hướng đạo của họ, và luôn ở cùng họ?

+ CT: [cười] Vài người biết nhiều hơn những người khác, nhưng tất cả họ đều cảm nhận ảnh hưởng của tôi, lúc này hay lúc nọ.

* TS N: Thece, ngay bây giờ bà đang ở Cơi Trần với tôi như là một phụ nữ. Bà cũng có thể tiếp xúc với những thành viên trong tốp của bà?

+ CT: Tôi đă bảo ông, vâng.

* TS N: Theo những ǵ mà tôi thu nhận được, th́ há chẳng phải dạy bằng cách nêu gương tốt là khó, khi hiện nay, những chuyến viếng thăm Cơi Trần của bà không c̣n thường xuyên?

+ CT: Nếu tôi đến quá thường xuyên và làm việc với họ trực tiếp như là một con người, th́ tôi sẽ can thiệp vào sự phát triển tự nhiên của họ.

* TS N: Như là một giáo viên hoạt động từ thế giới linh hồn, trong một trạng thái không thân xác, bà cũng thận trọng như thế?

+ CT: Vâng, mặc dù những kỹ thuật th́ khác nhau.

* TS N: Cho sự tiếp xúc tinh thần?

+ CT: Vâng.

* TS N: Tôi muốn biết thêm về khả năng của những giáo viên trong việc tiếp xúc với những học tṛ của họ. Chính xác, bà làm ǵ từ thế giới linh hồn, để an ủi hay khuyên nhủ một trong 9 thành viên của bà ở Cơi Trần?

+ CT: [không trả lời]

* TS N: [dỗ ngọt] Bà có biết tôi đang hỏi ǵ không? Bà “cấy vào” những ư kiến bằng cách nào?

+ CT: [sau cùng] Tôi không thể cho ông biết.

CHÚ THÍCH: Tôi đoán rằng, có sự ngăn chặn ở đây, nhưng tôi không thể than phiền. Cho tới nay, Thece đă cởi mở trong việc cung cấp thông tin, và vị hướng đạo của bà cũng vậy. Tôi quyết định ngừng phiên thôi miên trong một phút để trực tiếp “cầu cứu” Kumara. Nó là “bài diễn văn” mà tôi đă đọc trước đây.

* TS N: Kumara, hăy cho phép tôi trao đổi với bà thông qua Thece. Công việc của tôi ở đây, là có mục đích tốt. Bằng cách hỏi đệ tử của bà, tôi mong muốn thêm vào kiến thức của ḿnh cho việc chữa trị và đưa người ta gần hơn với cái sức mạnh sáng tạo cao hơn, có sẵn bên trong chính họ. Sứ mệnh lớn hơn của tôi, là chiến đấu chống lại nỗi sợ chết bằng cách cung cấp cho con người sự hiểu biết về bản chất của linh hồn họ, và ngôi nhà tâm linh của họ. Bà có trợ giúp tôi trong nỗ lực này không?

+ CT: [trả lời bằng giọng kỳ dị] Chúng tôi biết ông là ai.

* TS N: Vậy, cả hai người có muốn giúp tôi không?

+ CT: Chúng tôi sẽ nói chuyện với ông…với sự dè dặt, cân nhắc.

CHÚ THÍCH: Điều này cho tôi biết rằng, nếu tôi vượt quá cái ranh giới “bất thành văn” của hai vị hướng đạo này, với những câu hỏi “đường đột,” th́ họ sẽ không trả lời.

* TS N: Được rồi, Thece, khi tôi đếm ba, bà sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi nói với tôi về cách mà những linh hồn vận hành như những vị hướng đạo. Trước hết, hăy cho tôi biết, bằng cách nào mà một thành viên trong tốp của bà ở Cơi Trần có thể gửi tín hiệu để gợi sự chú ư của bà. Một, hai, ba ! [tôi búng những ngón tay để tăng thêm tác dụng]

+ CT: [ngừng lâu] Trước hết, họ phải làm cho tâm trí họ trầm lặng và tập trung sự chú ư, xa khỏi môi trường trực tiếp của họ.

* TS N: Họ sẽ làm việc này như thế nào?

+ CT: Bằng sự im lặng…đi sâu vào bên trong…chăm chú nghe tiếng nói nội tại của họ.

* TS N: Có phải đây là cách mà người ta kêu gọi sự trợ giúp tâm linh?

+ CT: Vâng, ít ra là với tôi. Họ phải nới rộng ư thức nội tại của họ để nối kết với tôi trên một tư tưởng trung tâm.

* TS N: Tập trung trên bà, hay trên vấn đề cụ thể mà đang làm bận ḷng họ?

+ CT: Họ phải vươn ra, khỏi những ǵ đang quấy rầy họ, để có thể tiếp nhận thông điệp của tôi. Cái đó là rất khó khăn, khi họ không giữ b́nh tĩnh.

* TS N: Có phải tất cả 9 thành viên có cùng những khả năng vươn tới bà để xin trợ giúp?

+ CT: Không, khả năng của họ khác nhau.

* TS N: Có lẽ, Ojanowin có nhiều vấn đề nhất?

+ CT: Mmm, cô ấy là một trong những người...

* TS N: Tại sao?

+ CT: Đối với tôi, nhận những tín hiệu th́ dễ. C̣n những người ở Cơi Trần th́ khó hơn. Năng lượng của ư tưởng chỉ đạo phải lướt thắng cảm xúc con người.

* TS N: Bên trong một khung khổ của thế giới linh hồn, th́ làm thế nào bà “nhặt lên” chỉ những tin nhắn từ tốp của bà ra khỏi hàng triệu tín hiệu cầu cứu của những linh hồn khác, gửi đến những vị hướng đạo khác?

+ CT: Tôi biết ngay lập tức. Mọi “kẻ theo dơi” đều như vậy, bởi v́ người ta gửi ra những mẫu tư tưởng cá nhân của họ.

* TS N: Giống như một “mă” [code] rung động trong một trường của những phân tử tư tưởng?

+ CT: [cười] Tôi cho rằng, ông có thể mô tả một mẫu năng lượng theo cách đó.

* TS N: Vậy, làm thế nào bà vươn tới một ai đó cần sự hướng dẫn?

+ CT: [cười toe] Bằng cách th́ thầm những câu trả lời vào tai họ!

* TS N: [nhẹ nhàng] Có phải đó là cái mà một linh hồn thân thiện làm với một tâm trí bị rắc rối ở Cơi Trần?

+ CT: C̣n tùy…

* TS N: Tùy thuộc vào cái ǵ? Có phải linh hồn các vị thầy hơi lănh đạm với những vấn đề hôm nay của con người?

+ CT: Không thờ ơ, nếu không, th́ chúng tôi sẽ không truyền thông. Chúng tôi đo lường mỗi t́nh huống. Chúng tôi biết cuộc đời là phù du. Chúng tôi…bớt dính mắc hơn. Bởi v́ không có cơ thể con người, chúng tôi không bị tác động trực tiếp bởi cảm xúc con người.

* TS N: Nhưng khi t́nh huống thực sự đ̣i hỏi sự hướng dẫn tâm linh, th́ bà làm ǵ?

+ CT: [nghiêm trọng] Như là những kẻ theo dơi thầm lặng, chúng tôi nhận ra số lượng của sự hỗn độn ... loạn động... Rồi chúng tôi cẩn thận ḥa nhập với nó [sự loạn động] và chạm nhẹ vào tâm trí của đương sự.

* TS N: Làm ơn mô tả thêm về quá tŕnh kết nối này.

+ CT: [ngừng một lát] Nó là một luồng tư tưởng mà thường hỗn loạn hơn là êm thắm, từ một ai đó đang sầu muộn. Ban đầu, tôi hơi lúng túng, bởi v́ tôi vẫn chưa có kỹ năng của Kumara. Người ta phải bước vào với sự tế nhị ... đợi sự tiếp nhận tốt nhất.

* TS N: Làm thế nào mà bà có thể lúng túng, khi bà đă có hàng ngàn năm kinh nghiệm?

+ CT: Những kẻ truyền thông, họ không giống nhau. Những kẻ theo dơi cũng có khả năng khác nhau. Nếu một trong những học tṛ của tôi bị khủng hoảng – tổn thương về thể xác, buồn, lo lắng, oán hận – th́ họ gửi đi những số lượng lớn năng lượng tiêu cực không được kiểm soát, chúng báo động tôi, nhưng chúng làm họ kiệt quệ. Đây là sự thách thức của một kẻ theo dơi: phải biết khi nào và cách nào để truyền thông. Khi người ta cần sự nhẹ nhơm tức th́, họ có thể không ở trong tâm thái thích hợp cho sự suy tưởng.

* TS N: Xét về năng lực, bà có thể nói cho tôi biết, bà lúng túng ra sao, như là một vị hướng đạo thiếu kinh nghiệm?

+ CT: Tôi muốn lao vào quá nhanh, để trợ giúp, mà không phối hợp với những “mẫu tư tưởng” mà chúng ta đă nói đến. Người ta có thể bị tê liệt. Bạn không thể tiếp cận với họ khi họ quá phiền muộn, chẳng hạn. Bạn bị đóng lại trước một tâm trí ngổn ngang, khi sự chú ư và năng lượng tư tưởng bị phân tán khắp nơi.

* TS N: 9 thành viên của bà có cảm nhận sự “đột nhập” của bà vào trong tâm trí họ theo sau một tiếng kêu cứu ?

+ CT: Những kẻ theo dơi không nên đột nhập. Đúng hơn, nó là một…sự nối kết nhẹ nhàng. Tôi “cấy vào” những ư kiến – mà họ cho là cảm hứng – để họ cố gắng, và cho họ sự b́nh an.

* TS N: Bà có vấn đề nào khó khăn nhất trong những truyền thông với những người ở Cơi Trần?

+ CT: Nỗi sợ hăi.

* TS N: Bà có thể nói thêm về cái đó?

+ CT: Tôi phải cẩn thận, để không làm hỏng những học tṛ của tôi bằng cách làm cho cuộc đời quá dễ dàng với họ…để cho họ giải quyết phần lớn những khó khăn của họ mà không nhảy vào ngay. Họ chỉ đau khổ hơn, nếu một kẻ theo dơi di chuyển vào quá nhanh trước khi họ nỗ lực. Kumara là một chuyên gia về chuyện này…

* TS N: Có phải bà ta chịu trách nhiệm tối hậu về bà và tốp của bà?

+ CT: Ồ, vâng, tất cả chúng tôi đều ở dưới ảnh hưởng của bà ấy.

* TS N: Có bao giờ bà thấy ai trong số những thành viên cùng mức phát triển với chính bà quanh đây? Tôi đang nghĩ về những người cộng sự ở cấp độ của bà, mà bà có thể hội ư về những phương pháp giảng dạy.

+ CT: Ồ, ông muốn nói, với những người mà với họ, tôi đă lớn lên?

* TS N: Vâng.

+ CT: Vâng…cụ thể, có 3 người.

* TS N: Và có phải chính họ cũng đang lănh đạo tốp của ḿnh?

+ CT: Vâng.

* TS N: Những linh hồn tiến hóa này chịu trách nhiệm về cùng một số lượng linh hồn như bà?

+ CT: Uh…vâng, trừ ra Wa-roo. Tốp của anh ấy lớn gấp đôi của chính tôi. Anh ấy giỏi. Một tốp khác đang được thêm vào cái trách nhiệm nặng nề của anh ấy.

* TS N: Có bao nhiêu thực thể cao hơn, mà bà và các bạn bà – đang lănh đạo tốp của họ – đi tới để xin lời khuyên và sự chỉ đạo?

+ CT: Một. Tất cả chúng tôi đều đi tới Kumara để trao đổi những nhận xét và t́m những cách cải thiện.

* TS N: Có bao nhiêu linh hồn giống như bà và Wa-roo, mà Kumara giám sát?

+ CT: Ồ…tôi không thể biết điều đó…

* TS N: Hăy cố và đưa ra ước tính về số lượng.

+ CT: [sau khi suy nghĩ] Ít nhất là 50, rất có thể, nhiều hơn.

CHÚ THÍCH: Những điều tra bổ sung về những hoạt động tâm linh của Kumara đều vô hiệu, nên kế đó, tôi quay sang việc tập luyện về sáng tạo của Thece. Những kinh nghiệm của bà [mà tôi đă cô đọng lại] đưa chúng ta xa hơn một chút so với những bài tập được mô tả bởi Nenthum trong chương vừa qua. Đối với những bạn đọc có khuynh hướng khoa học, tôi muốn nhấn mạnh rằng, khi một chủ thể tường thuật cho tôi về sự sáng tạo, th́ cái “khung quy chiếu” [frame of reference] của họ thực sự không đặt nền trên khoa học của Cơi Trần. Tôi phải đưa ra những thuyết minh tốt nhất mà tôi có thể, từ thông tin được cung cấp.

* TS N: Cái chương tŕnh học cho những linh hồn có vẻ như có khác biệt lớn, Thece. Tôi muốn đi vào một khía cạnh khác của sự tập luyện của bà. Năng lượng của bà có vận dụng những thuộc tính của ánh sáng, nhiệt lượng, và sự chuyển động trong việc sáng tạo ra sự sống?

+ CT: [sửng sốt] Uh…ông biết về cái đó?

* TS N: Bà có thể nói ǵ thêm với tôi?

+ CT: Chỉ nói rằng, tôi quen thuộc với cái này…

* TS N: Tôi không muốn nói về bất cứ cái ǵ mà khiến cho bà không thoải mái, nhưng tôi sẽ đánh giá cao sự xác nhận của bà về những hậu quả sinh học nào đó, gây ra bởi những hành động của những linh hồn.

+ CT: [lưỡng lự] Ồ…tôi không nghĩ…

* TS N: [nhảy vào nhanh chóng] Gần đây, bà đă sáng tạo được cái ǵ, mà khiến cho Kumara tự hào về bà?

+ CT: [không chống cự] Tôi có năng lực với cá.

* TS N: [cố ư phóng đại, để giữ cho bà tiếp tục] Ồ, như vậy, bà có thể tạo ra toàn bộ một con cá, với năng lượng tinh thần của bà?

+ CT: [bực ḿnh] … hẳn ông đang đùa hả?

* TS N: Vậy, bà khởi đầu từ đâu?

+ CT: Với những cái phôi, dĩ nhiên. Tôi nghĩ, ông đă biết…

* TS N: Chỉ kiểm tra lại thôi. Bà nghĩ, bao giờ th́ bà sẽ sẵn sàng để tạo ra động vật có vú?

+ CT: [không trả lời]

* TS N: Thece, nh́n đây, nếu bà cố hợp tác với tôi thêm vài phút nữa, th́ tôi hứa sẽ không kéo dài thời gian với những câu hỏi trên đề tài này. Bà có đồng ư không?

+ CT: [ngừng một lát] Để xem.

* TS N: Tốt, như là một phương tiện giải thích căn bản, hăy cho tôi biết, bà thực sự làm ǵ với năng lượng của ḿnh để phát triển sự sống lên tới giai đoạn của cá.

+ CT: [miễn cưỡng] Chúng tôi đưa ra những giáo huấn cho…những cơ thể sống [organisms] ...bên trong những điều kiện môi trường.

* TS N: Bà làm cái này trên một hay nhiều thế giới, trong việc thực tập của bà?

+ CT: Hơn một thế giới. [không chịu đi vào chi tiết, chỉ nói rằng, những hành tinh này “thuộc loại trái đất”]

* TS N: Bây giờ bà đang làm việc trong loại môi trường nào?

+ CT: Trong những đại dương.

* TS N: Với sự sống căn bản ở biển, chẳng hạn như tảo và phiêu sinh vật?

+ CT: Khi tôi mới khởi sự.

* TS N: Bà muốn nói, trước khi bà làm việc lên tới phôi của cá?

+ CT: Vâng.

* TS N: Vậy, khi những linh hồn khởi sự tạo ra những dạng sự sống, chúng bắt đầu với những vi sinh vật?

+ CT: Những tế bào nhỏ, vâng, và điều này rất khó học.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Những tế bào của sự sống…năng lượng chúng tôi không thể có hiệu quả, trừ phi chúng tôi có thể hướng dẫn nó ... thay đổi những phân tử.

* TS N: Vậy, bà đang thực sự sản xuất ra những hợp chất hóa học, bằng cách trộn lẫn những yếu tố căn bản của sự sống, bằng ḍng chảy năng lượng của bà?

+ CT: [gật đầu]

* TS N: Bà có thể tường minh hơn được không?

+ CT: Không, tôi không thể.

* TS N: Xin được tóm tắt việc này, và làm ơn cho tôi biết, tôi có sai đường hay không. Nếu muốn trở nên đủ năng lực để thực sự tạo ra sự sống, th́ một linh hồn phải có thể chẻ những tế bào và đưa ra những hướng dẫn về DNA, và bà làm cái này bằng cách gửi những phân tử năng lượng vào trong nguyên sinh chất?

+ CT: Chúng tôi phải làm việc này, vâng, phối hợp nó với năng lượng mặt trời.

* TS N: Tại sao?

+ CT: Bởi v́ mỗi mặt trời có những tác dụng năng lượng khác nhau trên những thế giới xung quanh chúng.

* TS N: Vậy, tại sao bà can thiệp vào những ǵ mà một mặt trời đang làm một cách tự nhiên, với năng lượng của chính nó trên một hành tinh?

+ CT: Đó không phải là sự can thiệp. Chúng tôi xem xét những cấu trúc mới…những đột biến …để quan sát và xem cái ǵ có thể dùng được. Chúng tôi sắp xếp những chất liệu để sử dụng có hiệu quả nhất với những mặt trời khác nhau.

* TS N: Khi một giống loài của sự sống tiến hóa trên một hành tinh, th́ những điều kiện môi trường cho sự chọn lọc và thích nghi là tự nhiên, hay là những linh hồn thông minh can thiệp vào những ǵ xảy ra?

+ CT: [lảng tránh] Thường khi, trên một hành tinh hiếu khách với sự sống, có những linh hồn theo dơi, và bất cứ cái ǵ mà chúng tôi làm đều tự nhiên.

* TS N: Làm thế nào mà những linh hồn có thể theo dơi và ảnh hưởng đến những thuộc tính sinh học của sự tăng trưởng, vốn tiến hóa qua hàng triệu năm, trên một thế giới nguyên thủy?

+ CT: Với chúng tôi, th́ thời gian không được tính theo cách của Cơi Trần. Chúng tôi chỉ dùng nó như một phương tiện cho những thí nghiệm của ḿnh.

* TS N: Bà có đích thân tạo ra những mặt trời trong vũ trụ chúng ta?

+ CT: Một mặt trời có quy mô đầy đủ? Ồ, không, cách đó quá sức tôi…và đ̣i hỏi những sức mạnh của nhiều người. Tôi chỉ tạo ra những mặt trời nho nhỏ.

* TS N: Bà có thể tạo ra cái ǵ?

+ CT: À …những gói vật chất có năng lượng tập trung cao... được đun nóng.

* TS N: Nhưng công tŕnh của bà nom ra sao, khi hoàn tất?

+ CT: Những hệ mặt trời nhỏ.

* TS N: Có phải những mặt trời và hành tinh “bỏ túi” của bà có kích cỡ của những tảng đá, dinh thự, mặt trăng – mà chúng ta đang nói đến ở đây?

+ CT: [cười] Những mặt trời của tôi thuộc cỡ những quả bóng rỗ, và những hành tinh, cỡ những ḥn bi …đó là cái tốt nhất mà tôi có thể làm.

* TS N: Tại sao bà làm cái này trên một quy mô nhỏ?

+ CT: Để thực tập, để có thể làm những mặt trời lớn hơn. Sau khi bị nén ở mức thích hợp, th́ những nguyên tử bùng nổ và cô đọng lại, nhưng tôi không thể một ḿnh làm bất cứ cái ǵ thực sự lớn.

* TS N: Bà muốn nói ǵ?

+ CT: Chúng tôi phải học cách làm việc cùng nhau, để phối hợp năng lượng của chúng tôi cho những kết quả tốt nhất.

* TS N: Vậy, ai làm những vụ nổ hạt nhân cỡ lớn, vốn tạo ra những vũ trụ vật lư và chính không gian?

+ CT: Cội nguồn…năng lượng tập trung của những Bậc Kỳ Cựu.

* TS N: Ồ, vậy cội nguồn cũng cần có sự trợ giúp ư?

+ CT: Tôi nghĩ vậy…

* TS N: Tại sao năng lượng của bà phấn đấu tạo ra vật chất và sự sống phức tạp hơn, khi Kumara và những thực thể “bề trên” của bà ta đă có năng lực làm cái đó?

+ CT: Chúng tôi được mong đợi gia nhập hàng ngũ của họ, hệt như họ mong ước hợp nhất năng lượng của họ với những Bậc Kỳ Cựu.

 

Những câu hỏi về sáng tạo luôn luôn gợi lên vấn đề về Nguyên nhân Đầu tiên. Khối vật chất đang bùng nổ giữa các v́ sao, vốn cho ra đời những ngôi sao và hành tinh của chúng ta, là một sự ngẫu nhiên của thiên nhiên, hay được hoạch định bởi một sức mạnh thông minh? Khi tôi lắng nghe những chủ thể như Thece, tôi tự hỏi, tại sao những linh hồn đang thực tập những phản ứng dây chuyền của vật chất có năng lượng [energy matter] với những mô h́nh “bỏ túi,” nếu họ không đang có ư định tạo ra những thiên thể lớn hơn. Tôi không có chủ thể nào ở cấp độ VI và cao hơn, để chứng thực, bằng cách nào mà họ có thể mang những sức mạnh sáng tạo đi xa hơn. Sẽ có vẻ như, nếu những linh hồn thực sự tiến bộ, th́ những thực thể ở cấp độ này có thể được mong đợi dấn ḿnh vào việc cho ra đời những hành tinh và sự phát triển của những dạng sự sống có thể có trí thông minh cao hơn phù hợp cho “việc sử dụng” của linh hồn.

Sau khi suy ngẫm tại sao những linh hồn bất toàn có quan hệ tới sự sáng tạo, tôi đi tới kết luận sau đây: Mọi linh hồn được cho cơ hội tham dự vào sự phát triển của những dạng thấp hơn của sự sống thông minh để chính chúng [linh hồn] tiến hóa.

Nguyên lư này có thể được áp dụng để giải thích lư do tại sao những linh hồn đầu thai trong dạng vật lư. Thece gợi ư rằng, sự thông minh tối cao mà bà gọi là “cội nguồn” được cấu thành bởi sự phối hợp của những “kẻ sáng tạo” [ở đây là những Bậc Kỳ Cựu], họ ḥa trộn năng lượng của họ để “đẻ ra” những vũ trụ. Ư tưởng này đă được diễn đạt với tôi trong những cách khác nhau bởi những chủ thể khác khi họ mô tả sức mạnh phối hợp của những linh hồn “cao tuổi” không c̣n đầu thai.

Khái niệm này không mới. Chẳng hạn, cái ư tưởng rằng, chúng ta không có một Thượng đế duy nhất [single Godhead], là triết lư của giáo phái Jaina tại Ấn Độ. Những người Jaina tin tưởng rằng, những linh hồn hoàn thiện, gọi là Siddhas, là một nhóm những kẻ sáng tạo đại đồng [universal creators]. Những linh hồn này hoàn toàn được giải phóng khỏi sự đầu thai. Dưới chúng, là những linh hồn “A-la-hán,” những kẻ chứng ngộ, mà vẫn c̣n đầu thai cùng với 3 cấp độ thấp hơn, bao gồm những linh hồn đang tiến hóa. Đối với những người Jaina, th́ thực tại là “bất sinh” [uncreated] và vĩnh cửu. Như thế, những Siddhas không cần kẻ sáng tạo. Phần lớn triết học phương Đông phủ nhận giáo lư này của Jaina giáo. Thay vào đó, chúng công nhận một hội đồng thiêng liêng, được tạo ra bởi một vị “chủ tịch” [chairman]. Kết luận này cũng “hợp khẩu vị” hơn đối với một đầu óc phương Tây.

Với vài chủ thể, th́ họ có thể thảo luận nhiều chủ đề đa dạng, trong những giai đoạn mà trong đó, thời gian nén lại. Trước đây, Thece đă ám chỉ rằng, sự sống thông minh hiện hữu trên những thế giới khác khi bà nói về việc một linh hồn thực tập sáng tạo ra vũ trụ. Điều này đưa ra một khía cạnh khác về cuộc sống linh hồn, vốn khó cho chúng ta chấp nhận.

Một con số phần trăm nhỏ trong số những thân chủ, thường là những linh hồn tiến hóa “cao tuổi,” có thể nhớ lại rằng, họ đă từng ở trong những dạng sự sống thông minh, kỳ lạ, “phi nhân trạng [non-human], trên những thế giới khác. Những kư ức của họ là khá phù du và mơ hồ về những hoàn cảnh của những kiếp sống này, những chi tiết vật lư, và địa điểm ở một hành tinh nào đó, trong quan hệ với vũ trụ vật lư của chúng ta. Tôi tự hỏi, liệu cách đây đă lâu, Thece đă có kinh nghiệm nào như thế, nên tôi mở ra hướng điều tra này vài phút để xem nó có thể dẫn tới đâu.

* TS N: Lúc năy, bà nhận xét về những thế giới khác bên cạnh Trái Đất, mà linh hồn có thể đầu thai.

+ CT: [lưỡng lự] Vâng.

* TS N: [bất chợt] Và, tôi cho rằng, vài trong số những hành tinh này thuận lợi cho sự sống thông minh, hữu ích cho những linh hồn mong ước đầu thai?

+ CT: Đúng, có nhiều “sân trường” [schoolyards].

* TS N: Bà có bao giờ nói chuyện với những linh hồn khác về những sân trường của họ trên một hành tinh nào đó – những trường học khác?

+ CT: [ngừng lâu] Tôi không có khuynh hướng làm như thế – tôi không bị họ lôi cuốn – tới những trường học khác.

* TS N: Có lẽ, bà có thể cho tôi ư kiến nào đó về họ: họ nom ra làm sao?

+ CT: Ồ, vài trường, là…những trường phân tích. Những trường khác, cơ bản là những thế giới tinh thần…những nơi tinh tế.

* TS N: So sánh với trường học trên Trái Đất, bà có ư nghĩ ǵ?

+ CT: Tuy vậy, ngôi trường trái đất th́ không an toàn. Rất nhiều người oán hận v́ họ bị thống trị, và sự chống đối nhau giữa những lănh tụ. Có quá nhiều sợ hăi để vượt qua ở đây. Nó là một thế giới xung đột, bởi v́ có quá nhiều sự khác biệt giữa quá nhiều người. Những thế giới khác có dân số thấp, với nhiều sự ḥa điệu hơn. Dân số Trái Đất đă tăng nhanh hơn so với sự phát triển tâm linh của nó.

* TS N: Vậy, bà thích thực tập việc sáng tạo trên một hành tinh khác hơn?

+ CT: Không, mặc dù Trái Đất có nhiều xung đột và tàn nhẫn, nhưng có ḷng nhiệt huyết và ḷng dũng cảm ở đây. Tôi thích làm việc trong những t́nh huống khủng hoảng. Để đưa cái hỗn loạn vào trật tự. Chúng tôi đều biết, Trái Đất là một ngôi trường khó khăn.

* TS N: Như vậy, cơ thể người không phải là một “chủ nhân” cho những linh hồn?

+ CT: … Có những dạng sống khác dễ hơn…ít xung đột với chính ḿnh hơn…

* TS N: Vậy, làm thế nào bà biết điều này, trừ phi linh hồn bà đă từng ở trong một dạng sống khác?

CHÚ THÍCH: Sau khi tôi đă đưa ra sự khởi đầu thích hợp này, th́ Thece bắt đầu nói rằng, bà đă từng là một sinh vật nhỏ biết bay, trong môi trường xa lạ, trên một thế giới đang chết, nơi đó rất khó thở. Từ những mô tả của bà, th́ mặt trời của hành tinh này rơ ràng đang đi vào một giai đoạn h́nh thành một ngôi sao mới. Những lời nói của bà ngập ngừng, trong những hơi thở ngắn, gấp gáp.

Thece nói, bà đă sống trên thế giới này trong một khu rừng rậm ẩm ướt, với một bầu trời đêm quá dày đặc những ngôi sao, đến nỗi không có làn đường tối đen nào nào ở khoảng giữa. Cái này cho tôi ấn tượng rằng, bà tọa lạc gần trung tâm của một dải thiên hà, có lẽ của chính chúng ta. Bà cũng nói, bà trải qua một thời gian ngắn ngủi trên thế giới này, như là một linh hồn rất trẻ, và Kumara là ân sư của bà.

Sau khi thế giới không c̣n có thể thuận lợi cho sự sống, th́ họ phải đến Trái Đất để tiếp tục làm việc cùng nhau. Tôi được cho biết, có một gắn bó thâm t́nh trong sự tiến hóa tinh thần của sự sống trên Trái Đất và những ǵ mà bà đă trải qua trước đây. Những sinh vật biết bay này bắt đầu bị cô lập, sợ nhau và nguy hiểm đối với nhau. Giống như Trái Đất, những gắn bó gia đ́nh là quan trọng, đại diện cho những biểu hiện của ḷng trung thành và sự tận tụy. Trong khi tôi đang khép lại việc điều tra theo hướng này, th́ có một sự phát triển xa hơn.

* TS N: Bà có nghĩ, có những linh hồn khác trên Trái Đất, mà chúng cũng có những kiếp sống vật lư trên cái thế giới bây giờ đă chết không?

+ CT: [ngừng, rồi không thể kềm chế được ḿnh] Thực ra, tôi đă gặp một linh hồn như thế.

* TS N: Trong những hoàn cảnh nào?

+ CT: [cười] Tôi gặp một người đàn ông tại một bữa tiệc cách đây một thời gian. Ông ta nhận ra tôi, không phải bằng giác quan vật lư, mà bằng tâm trí. Tôi bị bất ngờ khi ông đến gần tôi và nắm lấy bàn tay tôi. Tôi nghĩ, ông huênh hoang khi ông nói, ông biết tôi.

* TS N: Rồi, cái ǵ xảy ra?

+ CT: [nhẹ nhàng] Tôi sửng sốt, là điều bất thường với tôi. Tôi biết, có một cái ǵ đó giữa chúng tôi. Tôi nghĩ, nó có liên quan đến t́nh dục. Bây giờ, tôi có thể thấy nó rơ ràng. Đó là ... Ikak. [cái tên này được thốt ra với một tiếng lốp cốp từ phía sau cổ họng bà] Ông ta bảo tôi, chúng tôi đă có lần có mặt cùng nhau ở một nơi xa xôi, và có một cặp khác ở đây...

* TS N: Ông ta có nói ǵ về họ không?

+ CT: [khẽ] Không...tôi ngạc nhiên tự hỏi... tôi phải biết họ...

* TS N: Ikak có nói cái ǵ khác về mối quan hệ vật lư của hai người trước đây trên thế giới này không?

+ CT: Không. Ông ta thấy tôi bối rối. Tôi không biết ông ta nói về cái ǵ.

* TS N: Làm thế nào mà ông ta biết về cái hành tinh này khi bà không biết?

+ CT: [bối rối] Ông ta ... lớn tuổi hơn tôi ... ông ta biết Kumara. [rồi, nói với chính bà, hơn là với tôi] Ông ta đang làm ǵ ở đây nhỉ?

* TS N: Tại sao bà không kể tiếp về ông ta tại bữa tiệc?

+ CT: [lại cười] Tôi nghĩ, ông chỉ đang “nhặt tôi lên” một cách t́nh cờ. Thật lúng túng, bởi v́ tôi bị ông lôi cuốn. Ông nói, tôi rất quyến rũ, là điều mà đàn ông không thường nói với tôi. Có những ư tưởng xẹt qua trong tâm trí tôi, rằng chúng tôi đă từng ở cùng nhau trước đây... như là những mảnh nhỏ rời rạc trong một giấc mơ.

* TS N: Cuộc đàm thoại kết thúc ra sao với người đàn ông này?

+ CT: Ông thấy sự bối rối của tôi. Tôi đoán, ông nghĩ, tốt nhất, là không có thêm sự tiếp xúc nào nữa – bởi v́ tôi đă không gặp lại ông kể từ đó. Dù vậy, tôi đă nghĩ về ông, và có lẽ, chúng tôi sẽ gặp lại nhau...
 

 

CHÚ THÍCH: Tôi tin rằng, những linh hồn thực sự băng qua thời gian và không gian để t́m nhau. Gần đây, tôi có 2 thân chủ, họ là bạn thân của nhau và đến với tôi cùng một lúc để soi kiếp. Họ không chỉ đă là những bạn linh hồn trong nhiều kiếp trước trên Trái Đất, nhưng c̣n đă kết đôi với nhau như là những sinh vật có trí thông minh, có h́nh dáng giống như cá, trong thế giới xinh đẹp ở dưới nước.

Cả hai đều nhớ lại rằng, họ rất thích chơi đùa dưới nước với tứ chi mạnh mẽ, và nhô lên mặt nước, để “nh́n trộm .” Cả hai đều không thể nhớ lại nhiều về hành tinh này, hay những ǵ xảy ra cho giống loài sinh vật biển của họ. Có lẽ, họ là bộ phận của một thử nghiệm thất bại của Trái Đất, trước khi một động vật có vú phát triển thành những giống loài triển vọng nhất trên Trái Đất cho những linh hồn.

Tôi ngờ rằng, nó không phải là Trái Đất, bởi v́ tôi đă có những chủ thể khác, họ kể về việc sống trong một môi trường nước, mà họ biết là khác với Trái Đất. Một trong những chủ thể này nói: “Thế giới dưới nước của tôi rất ấm, và sáng sủa, bởi v́ chúng tôi có 3 mặt trời trên đầu. Dưới nước th́ sáng, chứ không hề tối, đây là cái rất dễ chịu, và nó làm cho việc xây dựng chỗ ở của chúng tôi trở nên dễ hơn nhiều.” Tôi thường tự hỏi, phải chăng những giấc mơ mà chúng ta có vào ban đêm về việc bay, thở dưới nước, và thực hiện những việc khác thường, phi nhân-trạng khác, đều có liên hệ tới những kinh nghiệm vật lư trước đây của chúng ta trong những môi trường khác?

Trong những ngày đầu của công việc nghiên cứu của tôi, tôi đă có phần mong đợi rằng, những thân chủ nào mà có thể nhớ lại những thế giới khác, sẽ nói rằng, họ đă sống trong dải thiên hà của chúng ta, gần vùng lân cận của mặt trời. Giả định này là ngây thơ. Trái đất ở trong một khu vực thưa thớt của Ngân Hà, với chỉ 8 ngôi sao, cách mặt trời 10 năm ánh sáng. Chúng ta biết, thiên hà [galaxy] của chúng ta có nhiều hơn 200 triệu ngôi sao bên trong một vũ trụ, hiện nay ước tính, có 100 triệu thiên hà. Những thế giới xung quanh những mặt trời có thể hỗ trợ sự sống, là quá nhiều, đến nỗi ta khó ḷng tưởng tượng. Hăy xem xét, nếu chỉ một phần li ti của 1% của những ngôi sao trong thiên hà của chúng ta có những hành tinh với sự sống thông minh hữu ích cho những linh hồn, th́ con số sẽ vẫn là hàng triệu.
Theo những ǵ mà tôi có thể thu thập từ những chủ thể có thể và sẵn ḷng thảo luận về những lần đầu thai trước đây của họ, th́ những linh hồn được gửi tới bất cứ thế giới nào với dạng sống thông minh phù hợp. Trong số mọi ngôi sao được chúng ta biết đến, chỉ có 4% là giống như mặt trời của chúng ta. Hiển nhiên, điều này không có ư nghĩa ǵ đối với những linh hồn. Những cuộc đầu thai của chúng trên các hành tinh, không nối kết với những thế giới thuộc loại Trái Đất hay với những động vật 2 chân có trí thông minh vốn bước đi trên đất. Những linh hồn đă từng ở những thế giới khác, nói với tôi rằng, họ ưa thích một vài thế giới nào đó, và trở lại chúng [những thế giới giống như Trái Đất] theo định kỳ, trong chuỗi nối tiếp của những kiếp sống. Tôi không có nhiều chủ thể mà họ có thể nhớ lại những chi tiết đặc biệt về việc sống trên những thế giới khác. Điều này, có thể do thiếu kinh nghiệm, hay do những ngăn chặn bị áp đặt bởi những vị hướng đạo, để tránh sự khó chịu khi nhớ lại việc sống trong những cơ thể khác với cơ thể ở Trái Đất.

Những chủ thể nào có thể thảo luận những kinh nghiệm của họ trên những thế giới khác, nói với tôi rằng, trước khi đến Trái Đất, những linh hồn thường xuyên được đặt vào trong những cơ thể của những sinh vật với ít trí thông minh hơn những hữu thể người [không giống như ca của Thece]. Tuy nhiên, một khi đă ở trong một cơ thể người, th́ những linh hồn không bị gửi trả lại mức thấp hơn của bậc thang tiến hóa tâm linh. Thế nhưng, những tương phản vật lư có thể là hoàn toàn và chuyến đi khỏi Trái Đất không nhất thiết là thú vị.

Một thân chủ ở mức Trung cấp của tôi diễn tả nó trong cách như sau: “Sau một loạt những kiếp sống con người, tôi bảo vị hướng đạo của tôi rằng, tôi cần một thời gian giải lao khỏi Trái Đất trong một thời gian, trong một loại môi trường khác. Ông ta cảnh báo tôi: ‘Có thể con không thích sự thay đổi này ngay bây giờ, bởi v́ con đă trở nên quá quen với những thuộc tính của tâm trí và cơ thể người’.” Thân chủ tôi nài nỉ, và được trao cho một cuộc sống trên một thế giới, được mô tả như là “sống giữa một giống loài nhỏ bé, lực lưỡng. Họ là những người có suy nghĩ nhưng ủ rủ, với những khuôn mặt tí hon, trắng như phấn, và không bao giờ mỉm cười. Không có tiếng cười của con người, và sự linh hoạt vật lư, tôi không tương thích.” Cái nhiệm vụ đó hẳn là đặc biệt khó cho cá nhân này, khi chúng ta xem xét rằng, sự hài hước và tiếng cười là tiêu chuẩn của cuộc sống linh hồn trong thế giới linh hồn.
Bây giờ tôi đang đến gần chặng cuối cùng của phiên thôi miên của tôi với ca 23. Cần phải áp dụng thêm những kỹ thuật đào sâu, bởi v́ tôi muốn Thece vươn vào trong những ngóc ngách cao nhất của tâm trí siêu thức của bà, để nói với tôi về không gian-thời gian, và “cội nguồn.”

* TS N: Thece, chúng ta đang sắp hết thời gian cùng nhau, và tôi muốn bà một lần nữa xoay hướng tâm trí sang cội nguồn-kẻ sáng tạo. [ngừng] Bà có làm chuyện đó cho tôi?

+ CT: Vâng.

* TS N: Bà nói, cái mục tiêu tối hậu của linh hồn, là t́m kiếm sự hợp nhất với cội nguồn tối cao của năng lượng sáng tạo – bà nhớ không?

+ CT: … hành vi kết hợp, vâng.

* TS N: Hăy cho tôi biết, có phải cội nguồn cư ngụ trong không gian trung tâm đặc biệt trong thế giới linh hồn?

+ CT: Cội nguồn là thế giới linh hồn.

* TS N: Vậy, tại sao những linh hồn nói về việc vươn tới cái lơi của đời sống tâm linh?

+ CT: Khi chúng ta là những linh hồn trẻ, chúng ta cảm nhận sức mạnh xung quanh chúng ta khắp nơi, và thế nhưng, chúng ta cảm thấy…chúng ta ở bờ mép của nó. Khi chúng ta trưởng thành hơn, có một sự nhận biết về một sức mạnh tập trung, nhưng nó cùng là một cảm nhận.

* TS N: Cho dẫu bà đă gọi đây là nơi của Những Bậc Kỳ Cựu?

+ CT: Vâng, họ là thành phần của sức mạnh tập trung của cội nguồn, vốn nuôi dưỡng chúng ta như là những linh hồn.

* TS N: Dồn sức mạnh này lại với nhau như là một cội nguồn năng lượng, bà có thể mô tả kẻ sáng tạo trong những thuật ngữ có tính người hơn?

+ CT: Như là hữu thể vô ngă tối hậu [ultimate selfless being] mà chúng ta phấn đấu để trở thành.

* TS N: Nếu cội nguồn đại diện cho toàn bộ thế giới linh hồn, th́ làm thế nào cái nơi tâm linh này lại khác với những vũ trụ vật lư với những ngôi sao, hành tinh, và những sinh vật?

+ CT: Những vũ trụ được tạo ra, để sống và chết, cho việc sử dụng của cội nguồn. Nơi của những linh hồn…là cội nguồn.

* TS N: Có vẻ như chúng ta sống trong một vũ trụ đang dăn ra và lại co vào, và sau cùng, chết đi. Bởi v́ chúng ta sống trong một không gian với những hạn chế về thời gian, làm thế nào mà thế giới linh hồn, chính nó, là phi thời gian?

+ CT: Bởi v́ ở đây chúng tôi sống trong phi-không gian [non-space], vốn phi thời gian [timeless] …trừ ra, trong những khu vực nào đó.

* TS N: Làm ơn giải thích, những khu vực này là ǵ.

+ CT: Chúng là…những cánh cửa nối liền với nhau ... những khe hỡ cho chúng ta băng qua, vào trong một vũ trụ vật lư của thời gian.

* TS N: Làm thế nào mà những cánh cửa thời gian có thể hiện hữu trong phi-không gian?

+ CT: Những khe hỡ hiện hữu như là những cái ngưỡng giữa những thực tại.

* TS N: Vậy, nếu thế giới linh hồn là phi chiều kích [non-dimensional], th́ nó là loại thực tại nào?

+ CT: Một trạng thái thực tại bất biến, như là đối nghịch với những thực tại dịch chuyển của những thế giới có chiều kích, vốn có tính vật chất và khả biến.

* TS N: Quá khứ, hiện tại, và tương lai có ảnh hưởng ǵ đối với những linh hồn sống trong thế giới linh hồn?

+ CT: Chỉ như một phương tiện để hiểu sự nối tiếp trong dạng vật lư. Sống ở đây…có một sự bất biến…cho những ai trong chúng ta không băng qua những cái ngưỡng vào trong một vũ trụ của vật chất và thời gian.
 

CHÚ THÍCH: Một áp dụng của những “ngưỡng thời gian” được những linh hồn sử dụng, sẽ được xem xét trong chương sắp tới, về việc “lựa chọn sinh mệnh.”

* TS N: Bà nói về những vũ trụ trong số nhiều. Có phải đây là những vũ trụ vật lư khác bên cạnh cái vũ trụ vốn chứa đựng Trái Đất?

+ CT: [mơ hồ] Có…những thực tại khác nhau, để phù hợp với cội nguồn.

* TS N: Có phải bà đang nói, những linh hồn có thể bước vào những căn pḥng khác nhau của những thực tại vật lư khác nhau từ những cánh cửa tâm linh?

+ CT: [gật đầu] Vâng, chúng có thể, và đă thực sự làm như thế.
 

 

Trước khi kết thúc phiên thôi miên với chủ thể tiến hóa cao này, tôi sẽ nói thêm rằng, hầu hết mọi người ở trong cơn xuất thần sâu, có thể thấy vượt lên một thực thể Trái Đất của không gian 3 chiều, vào trong những “thực tại thay thế” của sự phi thời gian. Trong trạng thái tiềm thức, những chủ thể của tôi trải nghiệm một loại thời gian có tŕnh tự trước sau, với những kiếp quá khứ và hiện tại của họ, vốn giống những ǵ mà họ tri giác khi họ ư thức. Có một sự thay đổi, khi tôi đưa họ vào trong siêu thức, và thế giới linh hồn.

Ở đây họ thấy cái hiện tại của thời gian như là một đơn vị đồng thể [homogeneous] của quá khứ, hiện tại và tương lai. Những dây đồng hồ trong thế giới linh hồn có vẻ đại diện cho những năm trên Trái Đất. Khi những phiên thôi miên của họ đă xong, những thân chủ thường diễn tả sự ngạc nhiên : như thế nào mà thời gian trong thế giới linh hồn lại hợp nhất hóa.

Cơ học lượng tử là một ngành vật lư học hiện đại, vốn điều nghiên toàn bộ chuyển động hạ nguyên tử, xét như là những cấp độ của năng lượng điện từ, nơi mà mọi sự trong đời được cho là không cứng chắc một cách tối hậu [ultimately non-solid] và hiện hữu trong một trường hợp-nhất-hóa. Vượt qua luật vật lư về trọng lực của Newton, những yếu tố của hành động trên thời gian cũng được xem là hợp nhất bởi tần số ánh sáng và năng lượng động lực học [kinetic energy]. Tôi đă thấy rằng, những linh hồn thực sự trải nghiệm cảm nhận về sự trôi đi của thời gian trong một thể cách biên niên trong thế giới linh hồn. Và há chẳng phải, cái này mâu thuẫn với khái niệm về nhất thể cho quá khứ, hiện tại và tương lai?

Không. Sự khảo cứu của tôi cho phép tôi có thể khẳng định rằng, cái ảo tưởng về sự diễn tiến của thời gian được tạo ra và nuôi dưỡng cho những linh hồn đến và rời bỏ những chiều kích vật lư [vốn quen với những đáp ứng sinh học như lăo hóa], để chúng có thể dễ dàng đo lường sự tiến bộ của chúng. Như thế, tôi có thể hiểu được, khi những nhà vật lư lượng tử giả thiết rằng, thời gian, thay v́ là một cái tuyệt đối của 3 giai đoạn, chỉ là một diễn đạt của sự thay đổi.

Khi những chủ thể nói về việc du hành như là linh hồn trên những đường vạch cong, tôi nghĩ về những lư thuyết không gian-thời gian của những nhà vật lư thiên văn – họ tin rằng, ánh sáng và chuyển động là một hợp nhất của thời gian và không gian, cong lại trên chính nó. Họ nói, nếu không gian bị bẻ cong đủ trầm trọng, th́ thời gian ngừng lại. Quả thực, khi lắng nghe những thân chủ nói về những khu vực thời gian và những đường hầm dẫn vào trong những chiều kích khác nhau, tôi nghĩ về những tương tự ở đây với những lư thuyết hiện hành về không gian vật lư bị bẻ cong, hay bị xoắn lại, thành những ṿng trôn ốc vũ trụ [cosmic loops], tạo ra những “cái miệng” của siêu không gian [hyperspace] và những lỗ đen mà có thể dẫn ra khỏi vũ trụ 3 chiều của chúng ta. Có lẽ, những khái niệm không gian -thời gian của những nhà vật lư thiên văn và của những nhà siêu h́nh học, đang xích lại gần nhau hơn.

Tôi đă gợi ư với các chủ thể rằng, nếu thế giới linh hồn có vẻ tṛn với họ, và có vẻ như cong lại khi họ du hành nhanh chóng với tư cách là những linh hồn, th́ thế giới này có thể đại diện cho một khối cầu hữu hạn, khép kín. Họ phủ nhận ư kiến về bất cứ những ranh giới về chiều kích nào, nhưng cung cấp cho tôi ít cái ǵ khác, ngoài những ẩn dụ. Ca 23 nói, thế giới linh hồn, chính nó, là cội nguồn của sáng tạo. Vài người đă gọi nơi này là trái tim, hay hơi thở, của Thượng đế. Ca 22 định nghĩa không gian của linh hồn như là “cấu trúc” và tôi đă có những chủ thể khác gán cho thế giới linh hồn một phẩm tính của “những nếp gấp của một chiếc váy liền một mảnh [seamless], đang sột soạt lui tới.” Đôi khi họ cảm nhận những tác động của một chuyển động lăn tăn từ năng lượng ánh sáng, vốn được mô tả như là “những làn sóng” lăn ra phía ngoài từ một vũng nước bị khuấy động.”

B́nh thường, địa lư của những không gian linh hồn có một sự nhất quán và mở ra đối với những người trong trạng thái siêu thức, mà không phô bày những thuộc tính của trọng lực, nhiệt độ, áp lực, vật chất, hay một thời gian đồng hồ, liên quan đến một vũ trụ vật lư hỗn loạn.

Tuy nhiên, khi tôi nỗ lực để đặc trưng hóa toàn bộ thế giới linh hồn như là một chân không [void], th́ những người trong cơn xuất thần chống lại khái niệm này.

Mặc dù những ca của tôi không thể giải thích đầy đủ cái nơi mà linh hồn họ sống, tất cả họ đều thẳng thắn về cái thực tại tối hậu của nó đối với họ. Một chủ thể trong cơn thôi miên không thấy thế giới linh hồn như là ở gần hay xa khỏi vũ trụ vật lư của chúng ta.

Tuy nhiên, một cách khó hiểu, họ mô tả những “vật thể” trong thế giới linh hồn như là nhẹ hay nặng, dày hay mỏng, lớn hay nhỏ, khi so sánh những kinh nghiệm của họ [trong thế giới linh hồn] với cuộc sống trên Trái Đất.

Mặc dù cái thực tại tuyệt đối của thế giới linh hồn có vẻ như vẫn bất biến [constant] trong tâm trí của những người trong cơn thôi miên, song những ám chỉ của họ về những chiều kích vật lư khác, th́ thay đổi. Tôi có cảm thức rằng, những vũ trụ khác với vũ trụ của chính chúng ta, được tạo ra với mục đích cung cấp những môi trường thích hợp cho sự phát triển của những linh hồn với những hữu thể mà thậm chí, chúng ta không thể tưởng tượng.

Một chủ thể tiến hóa cao bảo tôi rằng, ông ta đă sống trên một số thế giới trong một hiện hữu lâu dài, không bao giờ “phân chia” linh [năng lượng] hồn ông ta nhiều hơn một lần, cùng một lúc. Vài kiếp sống [của người trưởng thành] kéo dài chỉ một tháng tính theo thời gian Cơi Trần, do những điều kiện địa phương của hành tinh, và khoảng thời gian sống của dạng sống thống trị nhất. Trong khi nói về một “hành tinh thiên đàng” với ít người hơn và một phiên bản tĩnh lặng hơn, giản dị hơn của Trái Đất, ông ta thêm rằng, thế giới này không xa Trái Đất. “Ồ,” tôi xen vào, “vậy, hẳn là nó chỉ cách Trái Đất một vài năm ánh sáng?” Ông ta kiên nhẫn giải thích rằng, cái hành tinh đó không ở trong vũ trụ của chúng ta, nhưng gần Trái Đất hơn so với nhiều hành tinh trong dải thiên hà của chính chúng ta.

Thật quan trọng cho bạn đọc hiểu rằng, khi người ta hồi tưởng việc sống trên những thế giới khác, họ có vẻ như không bị hạn chế bởi những chiều kích của vũ trụ chúng ta. Khi những linh hồn du hành tới những hành tinh giữa các thiên hà và giữa các chiều [intergalactically or interdimensionally], chúng đo chuyến đi bằng thời gian mà chúng phải mất để tới đích đến của chúng xuyên qua hiệu ứng đường hầm từ thế giới linh hồn. Cái kích cỡ của vùng không gian có liên quan, và vị trí tương đối của những thế giới với nhau, cũng là những cái cần phải tính đến. Sau khi lắng nghe những ám chỉ về những thực tại đa chiều từ vài chủ thể, tôi có ấn tượng rằng, họ tin có một hợp lưu của tất cả những ḍng sông có chiều kích này vào trong một con sông lớn của thế giới linh hồn. Nếu tôi có thể tách riêng ra tất cả những “thực tại thay thế” này, nằm sâu trong tâm trí của những chủ thể của tôi, th́ nó sẽ giống như việc bóc vỏ một cái bông a-ti-sô khỏi những tầng của nó, cho tới cái lơi của nó.

Tôi đă tra vấn Thece một thời gian khá dài, và tôi có thể thấy, bà đang trở nên mệt. Ít chủ thể có thể chịu nổi mức độ căng thẳng tâm linh cao như vậy, trong thời gian dài như vậy. Tôi quyết định kết thúc phiên thôi miên với một vài câu hỏi về sự sáng thế của mọi sáng tạo.

* TS N: Thece, tôi muốn khép lại, bằng cách hỏi bà về cội nguồn. Bà đă từng là một linh hồn trong một thời gian dài, như vậy, làm thế nào bà thấy chính ḿnh được nối kết với cái nhất thể của sáng tạo mà bà đă nói với tôi lúc năy?

+ CT: [ngừng lâu] Bằng những cảm giác về chuyển động. Ban đầu, có một sự thiên di ra phía ngoài [outward migration] của năng lượng linh hồn chúng ta từ cội nguồn. Về sau, đời chúng ta được trải qua trong việc di chuyển vào bên trong…về phía sự dính kết và sự hợp nhất ...

* TS N: Theo cách tŕnh bày của bà, th́ quá tŕnh này có vẻ như một sinh vật đang dăn ra và co lại.

+ CT: Vâng. Có một sự phóng thích bùng vỡ... rồi một sự trở lại ... cội nguồn [như trái tim đang] nhảy đập.

* TS N: Và bà đang di chuyển về phía trung tâm của năng lượng cội nguồn này?

+ CT: Thực sự không có trung tâm. Cội nguồn ở xung quanh chúng ta, như thể chúng ta ở…bên trong một trái tim đang đập.

* TS N: Nhưng, bà nói, bà đang di chuyển trở lại một điểm gốc trong khi linh hồn bà tiến lên trong kiến thức?

+ CT: Vâng, khi tôi bị đẩy ra ngoài, tôi là một đứa bé. Bây giờ, tôi đang bị đẩy trở lại khi tuổi thiếu niên của tôi phai nhạt đi ...

* TS N: Trở lại đâu?

+ CT: Xa hơn vào trong cội nguồn.

* TS N: Có lẽ, bà có thể mô tả cái cội nguồn năng lượng này thông qua cách dùng những màu sắc, để giải thích sự chuyển động của linh hồn và quy mô của sự sáng tạo.

+ CT: [thở dài] Nó như thể, những linh hồn là bộ phận của một vụ nổ điện từ cực lớn, tạo ra...một hiệu ứng hào quang. Trong cái ṿng hào quang này, là một làn ánh sáng màu tím sẫm, mà lóe ra ... thắp lên một màu trắng tại những bờ mép. Sự nhận biết của chúng ta bắt đầu tại những mép của làn ánh sáng rực rỡ và khi chúng ta lớn lên ... chúng ta trở nên bị nhận ch́m trong làn ánh sáng tối hơn.

* TS N: Tôi thấy khó h́nh dung một vị thần của sáng tạo như là một làn ánh sáng lạnh, đen sẫm.

CT: Đó là bởi v́, tôi không đủ gần với cội nguồn để giải thích nó tốt hơn. Làn ánh sáng tối sẫm, chính nó, là một ... vỏ bọc, mà bên kia nó, chúng ta cảm thấy hơi ấm nồng nàn ... một sự hiện diện đầy hiểu biết, vốn ở mọi nơi cho chúng ta và... sống động!

* TS N: Nó ra sao, khi ban đầu bà nhận biết về “lư lịch” [identity] linh hồn ḿnh, sau khi bị đẩy ra tới mép của cái ṿng hào quang này?

+ CT: Tương tự như quan sát bông hoa đầu tiên của mùa xuân mở ra và bông hoa là bạn. Và, khi nó mở ra nhiều hơn, bạn trở nên nhận biết về những bông hoa khác trong một trường lộng lẫy và có…niềm vui vô hạn.

* TS N: Nếu cái cội nguồn năng lượng đa sắc, bùng nổ này sụp xuống trên chính nó, th́ tất cả những bông hoa sẽ sau cùng chết đi?

+ CT: Không có cái ǵ sụp xuống ...cội nguồn là vô tận. Như là linh hồn, chúng ta sẽ không bao giờ chết – chúng ta biết điều đó, bằng cách nào đó. Trong khi chúng ta hợp nhất lại với nhau, th́ sự khôn ngoan đang gia tăng, làm cho cội nguồn mạnh mẽ hơn.

* TS N: Có phải đó là lư do mà cội nguồn ước mơ thực hiện loại thao tác này?

+ CT: Vâng, mang sự sống đến cho chúng ta, để chúng ta có thể đạt tới một trạng thái hoàn hảo.

* TS N: Tại sao một cội nguồn, rơ ràng là đă hoàn hảo, lại cần phải sáng tạo thêm trí thông minh, vốn bất toàn?

+ CT: Để giúp kẻ sáng tạo sáng tạo. Trong cách này, tự chuyển hóa, và đạt tới những b́nh diện cao hơn, chúng ta thêm vào “những vật liệu xây dựng” của sự sống.

* TS N: Những linh hồn có bị buộc phải cắt ĺa khỏi cội nguồn và đến những nơi như Trái Đất, bởi v́ một loại tội tổ tông nào đó, hay một sự thất sủng nào đó, trong thế giới linh hồn?

+ CT: Cái đó là vớ vẩn. Chúng ta đến để ... phát triển to lớn thêm ... trong cái đa dạng đẹp đẽ của sự sáng tạo.

* TS N: Thece, tôi muốn bà lắng nghe tôi cẩn thận. Nếu cội nguồn cần được làm cho mạnh mẽ hơn, hay khôn ngoan hơn, bằng cách dùng một phần của năng lượng thiêng liêng của nó, để tạo một Trí Thông Minh nhỏ hơn, mà nó hy vọng sẽ làm cho lớn thêm ra – th́ há chẳng phải, điều này gợi ư rằng, chính nó thiếu sự hoàn hảo trọn vẹn?

+ CT: [ngừng một lát] Cội nguồn sáng tạo cho sự thành tựu của chính nó.

* TS N: Đó là điều tôi muốn biết. Làm thế nào, mà cái là tuyệt đối trở nên tuyệt đối hơn, trừ phi một cái ǵ đó đang thiếu?

+ CT: [lưỡng lự] Cái mà chúng ta xem là …cội nguồn của chúng ta ... là tất cả những ǵ chúng ta có thể biết, và chúng ta nghĩ rằng, cái mà kẻ sáng tạo mơ ước, là tự biểu hiện ḿnh thông qua chúng ta, bằng cách …cho ra đời một sự thể nào đó [by birthing]

* TS N: Và bà có nghĩ, cội nguồn thực sự được làm cho mạnh mẽ hơn, bằng sự hiện hữu của chúng ta như là những linh hồn ?

+ CT: [ngừng lâu] Tôi thấy sự hoàn hảo của kẻ sáng tạo...được duy tŕ và làm cho phong phú... bằng cách chia sẻ khả tính của sự hoàn hảo với chúng ta, và đây là cái sự nới rộng tối hậu của chính nó.

* TS N: Như vậy, cội nguồn bắt đầu bằng cách cố ư tạo ra những linh hồn bất toàn và những dạng sống bất toàn cho những linh hồn này và theo dơi những ǵ xảy ra để tự nới rộng chính nó?

+ CT: Vâng, và chúng ta phải có đức tin vào quyết định này và tin cậy cái quá tŕnh trở lại nguồn gốc của sự sống. Người ta phải đói để biết giá trị của thực phẩm, phải lạnh để hiểu những phúc lành của hơi ấm, và là đứa con để hiểu giá trị của bố mẹ. Sự chuyển hóa cho chúng ta mục đích.

* TS N: Bà có muốn là mẹ của những linh hồn?

+ CT: Sự tham dự vào việc thai nghén [conception] để sinh ra chính chúng ta…là một giấc mơ của tôi. (125)

* TS N: Nếu những linh hồn của chúng ta không trải nghiệm cuộc sống vật lư, th́ chúng ta có bao giờ biết về những điều mà bà đang nói với tôi về chúng?

+ CT: Chúng ta biết chúng, nhưng không phải biết về chúng. Nó sẽ như thể là năng lượng tâm linh của chúng ta được bảo phải chơi những âm giai với chỉ một nốt nhạc.

* TS N: Và bà có tin rằng, nếu cội nguồn không tạo ra những linh hồn để nuôi dưỡng và phát triển, th́ năng lượng cao cả của nó sẽ thu nhỏ lại v́ thiếu sự biểu hiện?

+ CT: [thở dài] Có lẽ, đó là mục đích của nó.
 

CHÚ THÍCH: Với lời phát biểu cuối cùng, có tính tiên tri của Thece, tôi kết thúc phiên thôi miên. Khi tôi đưa chủ thể này ra khỏi cơn thôi miên sâu của bà, th́ nó như thể bà đang trở lại với tôi sau chuyến đi băng qua thời gian và không gian. Khi bà ngồi lặng lẽ, đảo mắt xung quanh pḥng mạch của tôi, tôi nói với bà rằng, tôi đánh giá cao về cơ hội làm việc với bà trên một mức độ cao như thế. Mỉm cười, người phụ nữ nói, nếu bà có bất cứ y kiến nào về sự “tra tấn” đang chờ đợi bà, th́ có lẽ bà đă từ chối làm việc với tôi. Trong khi chúng tôi nói lời tạm biệt, tôi nghĩ về lời phát biểu sau cùng của bà, liên quan đến cội nguồn của sự sống. Tại Ba Tư cổ đại, những người Sufi có một câu nói rằng, nếu kẻ sáng tạo đại diện cho cái thiện tuyệt đối, và do vậy, cái mỹ tuyệt đối, th́ nó là bản chất của cái đẹp đang ước muốn sự biểu hiện.

______

 

(121) Interglacial period.

(122) Hominid

(123) Self: Bản Ngă. Lưu ư: Chữ “Bản Ngă” ở đây được viết hoa, không nên nhầm lẫn với chữ “bản ngă” thông thường, có tính ích kỷ. Đây là cái “Bản Ngă” thuần khiết của linh hồn.

(124) Chú ư: Đây là một trường hợp về sự “phân chia năng lượng”: Thece vừa đầu thai xuống Cơi Trần, vừa giữ lại một phần năng lượng trong thế giới linh hồn. Do vậy, linh hồn này có thể “hoạt động” cả 2 nơi cùng một lúc.

(125) Câu này hơi tối nghĩa. Nguyên tác tiếng Anh: “Participation in the conception of ourselves... is a dream of mine”.

 

Xem tiếp Chương XII
 

art2all.net