ĐỖ TƯ NGHĨA

 

HÀNH TR̀NH CỦA LINH HỒN

 

 

 CHƯƠNG XV

TÁI SINH
 

          Chúng ta đă thấy, trước khi một linh hồn quyết định t́nh nguyện tái sinh về Cơi Trần, ở một thời điểm và nơi chốn nhất định, th́ nó đă trải qua một quá tŕnh tiệm tiến, với những trù hoạch có trật tự. Trong khi tôi mang “ư thức” của linh hồn các chủ thể đến gần hơn cái khoảnh khắc mà nó đi ra khỏi thế giới linh hồn, th́ đa số trở nên lặng lẽ, trầm tư [hướng nội], trong khi những linh hồn khác tham gia vào việc đùa giỡn vô tư với bạn của chúng. Những phản ứng này trước những ǵ nằm đằng trước mặt, tùy thuộc vào mỗi linh hồn cá nhân, hơn là [tùy thuộc vào] khoảng thời gian kể từ lần đầu thai vừa qua.

Tái sinh là một kinh nghiệm sâu xa. Những linh hồn chuẩn bị sẵn sàng cho việc xuống tàu về Cơi Trần, giống như những cựu chiến binh dày dạn, nai nịt gọn gàng cho cuộc chiến đấu. Đây là cơ hội cuối cùng cho những linh hồn sắp rời bỏ sự “toàn trí” [omniscience] của thế giới linh hồn – nơi mà chúng biết ḿnh là ai – trước khi chúng phải thích nghi với một cơ thể mới. Ca cuối cùng của tôi với linh hồn của một phụ nữ, cung cấp cho chúng ta một mô tả chính xác về cuộc du hành trở lại Cơi Trần gần đây nhất của cô.

CA 29:

* TS N: Có phải đă đến thời điểm cô tái sinh vào kiếp sắp tới của ḿnh?

+ CT: Vâng, đến rồi.

* TS N: Cái ǵ nổi bật nhất trong tâm trí cô về việc trở lại Cơi Trần?

+ CT: Cơ hội sống trong thế kỷ 20. Đó là một thời đại hào hứng, có nhiều thay đổi.

* TS N: Và cô đă “thấy trước” kiếp sống này, hay ít nhất, một phần của nó?

+ CT: Vâng tôi đă từng duyệt qua nó…[chủ thể có vẻ bị chia trí]

* TS N: Có cái ǵ khác mà cô muốn nói với tôi, về lần đầu thai kế tiếp của cô?

+ CT: Tôi đang có một cuộc trao đổi cuối cùng với Pomar [vị hướng đạo của chủ thể] về tất cả những “phương án thay thế” trong cái dự án [kiếp sống] của tôi.

* TS N: Có thể, đây được xem là buổi tham vấn cuối cùng với Pomar?

+ CT: Tôi cho rằng như vậy.

* TS N: Nó sẽ giúp cô vạch ra những kế hoạch “lâm thời” [contingen] cho kiếp sắp tới?

+ CT: [giọng khô khan và hơi nhỏ] Tôi…nghĩ tôi đă giải thích chúng rơ ràng …

* TS N: Lớp học nhận diện của cô diễn ra như thế nào? Tôi cho rằng, giai đoạn đó trong sự chuẩn bị của cô đă hoàn tất, đúng không?

+ CT: [vẫn c̣n ngơ ngác] Uh-hu…Tôi đă gặp những người c̣n lại [trong số những tham dự viên] (160) cho dự án của tôi.

* TS N: Những “dấu hiệu nhận diện” có rơ ràng trong tâm trí cô, để gặp đúng những linh hồn, vào đúng thời điểm?

+ CT: [cười một cách bồn chồn] À…những tín hiệu…những “đàm phán” của tôi với những con người…vâng, tất cả xong rồi.

* TS N: Không phân tích hay “kiểm duyệt” những ấn tượng của cô trong bất cứ cách nào, hăy nói cho tôi biết, cô đang cảm thấy ǵ vào khoảnh khắc này?

+ CT: Tôi chỉ đang…thu hết sức lực cho…cú nhảy quan trọng vào trong một kiếp sống mới…có sự lo âu…nhưng tôi cũng hào hứng nữa.

* TS N: Cô có thấy đôi chút sợ hăi, hay có lẽ, đang tự hỏi, có nên trở lại Cơi Trần hay không?

+ CT: [ngừng và vui vẻ hơn] Một chút…lo ngại…về cái nằm đằng trước mặt tôi…rời bỏ “ngôi nhà” [home] của tôi ở đây…nhưng cũng hạnh phúc trước cơ hội này.

* TS N: Như vậy, cô có những cảm xúc lẫn lộn về việc rời bỏ thế giới linh hồn?

+ CT: Phần lớn chúng tôi đều như vậy, khi thời gian đến gần. Trước vài kiếp sống, tôi có những “suy nghĩ lại”…nhưng Pomar biết khi nào tôi đang tụt hậu so với kế hoạch của ḿnh – ở đây, chúng ta không thể che giấu bất cứ cái ǵ, ông biết đó.

* TS N: Tốt, chúng ta hăy giả định rằng, cô đă quyết định tái sinh. Khi tôi đếm 3, th́ cô đă dứt khoát quyết định trở lại Cơi Trần vào một thời điểm nhất định, và cô đang ở chặng cuối cùng, sắp rời thế giới linh hồn. Một, hai, ba! Hăy mô tả cho tôi cái ǵ xảy ra cho cô bây giờ.

+ CT: Tôi nói lời tạm biệt với mọi người…việc này có thể…khó khăn. [hất đầu ra sau với sự cương quyết] Dù sao đi nữa, tất cả họ chúc tôi mọi điều tốt đẹp, và tôi di chuyển ra xa họ…trôi dạt một ḿnh. Không có sự vội vàng hối hả, Pomar để cho tôi tập hợp những ư nghĩ của ḿnh. Khi tôi hoàn toàn sẵn sàng, ông ấy hộ tống tôi…cho tôi sự động viên…sự trấn an…và ông ấy biết khi nào tôi sẵn sàng đi.

* TS N: Tôi cảm nhận rằng, bây giờ cô lạc quan nhiều hơn về cái viễn tượng tái sinh.

+ CT: Vâng, đó là giai đoạn đầy cảm hứng và kỳ vọng…một cơ thể mới và con đường trước mặt.

CHÚ THÍCH: Bây giờ là lần cuối cùng tôi chuẩn bị cho chủ thể này rời thế giới linh hồn, trước kiếp sống hiện nay của cô. Tôi cẩn thận ở đây, cũng như khi tôi đưa cô vào trong thế giới linh hồn lần đầu tiên, theo sau việc hồi nhớ b́nh thường về thời thơ ấu. Bắt đầu với một sự củng cố cái “lá chắn bảo vệ,” (161) đặt xung quanh chủ thể này, tôi áp dụng thêm một số kỹ thuật khác, để giữ cho linh hồn này cân bằng thích đáng với tâm trí của đứa bé mà cô đang kết nối ở Cơi Trần.

* TS N: Được rồi, Pomar đang ở đây để hỗ trợ cô rời bỏ thế giới linh hồn. Tôi muốn cô đi sâu vào trong chính ḿnh và giải thích cho tôi những ǵ xảy ra kế tiếp cho cô, như thể nó đang xảy ra chầm chậm. Hăy lên đường!

+ CT: [ngừng] Chúng tôi...bắt đầu di chuyển…với tốc độ cực lớn…Rồi tôi ư thức rằng Pomar…tách khỏi tôi…tôi đang ở một ḿnh.

* TS N: Cô thấy và cảm thấy những ǵ?

+ CT: Ồ, tôi…

* TS N: Hăy lưu lại với nó! Cô đang một ḿnh và đang di chuyển nhanh hơn. Rồi sao nữa?

+ CT: [khe khẽ] Đi ra xa…theo chiều xuống dốc…thoai thoải…xuyên qua những cái gối màu trắng…đi ra xa…

* TS N: Hăy lưu lại với nó! Hăy tiếp tục đi và tường thuật cho tôi.

+ CT: Ồ, tôi đang…băng qua…những nếp gấp của tấm vải óng mượt…phẳng phiu…tôi đang ở trên một dải băng [band]…một lối đi…mỗi lúc một nhanh hơn.

* TS N: Hăy tiếp tục đi! Hăy ngừng nói chuyện với tôi.

+ CT: Mọi sự bị mờ đi…Tôi đang trượt xuống…một cái ống dài, tối om, rỗng…bóng tối…rồi…hơi ấm!

* TS N: Bây giờ cô đang ở đâu?

+ CT: [ngừng] Tôi nhận biết rằng, tôi đang ở bên trong mẹ tôi.

* TS N:: Cô là ai vậy?

+ CT: [cười khúc khích] Tôi đang ở trong một hài nhi – tôi là một hài nhi.

CHÚ THÍCH: Cái hiệu ứng về một cái ống lơm được mô tả bởi những ca của tôi, rơ ràng không phải là cái “cửa sinh” [birth canal] của người mẹ. Nó giống như cái đường hầm mà những linh hồn băng qua ở cái chết vật lư, và có thể là cùng một lộ tŕnh.

Bạn đọc có thể tự hỏi, tại sao tôi muốn quan tâm nhiều hơn đến hành vi ra đời [act of birthing], mặc dù tôi đă mang chủ thể đi vào và ra khỏi nhiều kiếp sống quá khứ trong một phiên thôi miên.

Có 2 lư do. Thứ nhất, việc sống lại một kiếp quá khứ không cần phải bao gồm quá tŕnh ra đời. Tôi giúp những thân chủ đi thẳng từ thế giới linh hồn vào trong kiếp sống kế tiếp, lúc họ đă trưởng thành. Thứ hai, nếu tôi đưa chủ thể trở lại cơ thể hiện nay của họ, và quyết định ra lệnh họ sống lại kinh nghiệm vào lúc họ ra đời, th́ tôi muốn loại bỏ bất cứ sự khó chịu nhỏ bé nào mà người ta cảm thấy sau khi họ thức dậy.

Trước khi tiếp tục với ca này, tôi sẽ cung cấp thêm một chút thông tin tổng quát về những linh hồn và những hài nhi. Tất cả thân chủ của tôi đều bảo rằng, sự chuyển tiếp của linh hồn họ từ thế giới linh hồn sang tâm trí của một hài nhi, là tương đối nhanh hơn con đường trở lại [thế giới linh hồn].

Đâu là lư do cho sự khác biệt này? Sau cái chết vật lư, linh hồn chúng ta du hành xuyên qua đường hầm thời gian và di chuyển nhanh ngang qua cánh cổng vào trong thế giới linh hồn một cách tiệm tiến. Chúng ta đă thấy, con đường đi ra [khỏi cơ thể, sau cái chết vật lư], được dự định là từ từ nhiều hơn, so với cuộc du hành trở về Cơi Trần – sở dĩ như vậy, là để cho linh hồn có đủ thời gian thích nghi với môi trường mới. Nói chính xác, th́ Cơi Trần cũng là một “môi trường mới,” nhưng việc thích nghi tương đối nhanh hơn (162). Tại sao vậy? Bởi v́, với tư cách là những linh hồn “đi vào” [nhập xác] những hài nhi, chúng ta đến từ một t́nh trạng “biết tất cả” [all-knowing], và như thế, có thể thích nghi [về tâm trí] nhanh hơn với môi trường của chúng ta, so với ở khoảnh khắc chết của cơ thể vật ly. Vả lại, chúng ta cũng được dành cho thêm thời gian để thích nghi, trong khi ở trong bụng mẹ.

Tuy nhiên, việc có thêm thời gian này bên trong bụng mẹ, không có nghĩa là chúng ta hoàn toàn được chuẩn bị cho cái biến cố kịch phát khó chịu của việc ra đời – với những ngọn đèn chói mắt của bệnh viện, phải đột nhiên thở không khí, và lần đầu tiên tiếp nhận sự xúc chạm vật lư. Những thân chủ tôi nói rằng, nếu so sánh khoảnh khắc ra đời với khoảnh khắc chết, th́ cú sốc của việc ra đời lớn hơn rất nhiều.

Ở một thời điểm nào đó trước lúc đứa bé ra đời, linh hồn sẽ cẩn thận xúc chạm và kết nối [join] đầy đủ hơn với cái bộ năo đang phát triển, nhạy cảm của một hài nhi. Hiển nhiên là đứa bé đó không có tự do chọn lựa việc chấp nhận hay khước từ linh hồn đó. Ở khoảnh khắc đầu tiên đứa bé ra khỏi bụng mẹ, th́ linh hồn bắt đầu trải nghiệm thời gian tính theo đồng hồ. (163)

Tùy thuộc khuynh hướng của từng linh hồn, mà sự kết nối có thể sớm hay muộn trong khoảng thời gian thai nghén của người mẹ. Tôi có những ca, mà trong đó linh hồn “nhập” vào cơ thể đứa bé trong phút cuối cùng trước khi nó chào đời, (164) nhưng điều này th́ không b́nh thường. Những phát hiện của tôi cho thấy rằng, ngay cả những linh hồn “nhập vào” [join] đứa hài nhi sớm, th́ có vẻ như chúng làm nhiều cuộc du hành ra ngoài bụng mẹ trong thời gian bà ở cử. (165)

Một khi hài nhi đă ra đời, th́ sự hợp nhất giữa linh hồn và thể xác [cơ thể] đă được củng cố đầy đủ thành một quan hệ đối tác. Lúc đó, linh hồn bất tử trở thành cái “tổng hành dinh” [seat] của sự tri giác cho cái “bản ngă con người” [human ego] đang phát triển. Linh hồn mang đến một sức mạnh tâm linh, vốn là cái di sản [heritage] của ư thức vô hạn [infinite consciousness].

Mặc dù tôi đă nói rằng, những linh hồn có thể bị hạn chế bởi một cơ thể người trong cơn chấn thương, nhưng chúng không bao giờ bị đánh bẫy [trapped]. Ngoài việc rời thể xác ở khoảnh khắc chết, linh hồn có thể đến và đi khi cơ thể ngủ, trong thiền định sâu, hay dưới một cơn gây mê [toàn phần] trong phẫu thuật. Trong những ca bị chấn thương năo trầm trọng, hay trong t́nh trạng hôn mê, th́ linh hồn vắng mặt [ra khỏi xác] lâu hơn.

Ca 29 tiếp tục bằng cách giải thích cái đẹp sáng tạo của một linh hồn đang nối kết với một [cơ thể] con người mới. Sự nối kết với một lực sống thông minh [intelligent life force] trước sự ra đời, cùng với cảnh chết được mô tả trong ca 1, sẽ cho chúng ta một chu kỳ trọn vẹn.

* TS N: Tôi vui mừng khi biết rằng, cô đă đến b́nh an trong một cơ thể mới. Hăy nói cho tôi biết, đứa hài nhi bao nhiêu tuổi rồi?

+ CT: 5 tháng đă trôi qua [từ khi mẹ có thai].

* TS N: [linh hồn] Cô vẫn thường “đến” vào khoảng này, trong sự phát triển của một hài nhi?

+ CT: Trong những kiếp sống của tôi…Tôi đă đến vào những thời điểm khác nhau…tùy thuộc vào đứa bé, người mẹ, và cuộc sống tương lai của tôi.

* TS N: Như là một linh hồn, cô có phiền muộn nếu người mẹ bị sẩy thai v́ bất cứ lư do nào trước khi đúng kỳ sinh nở?

+ CT: Chúng tôi biết một đứa bé có bị sẩy hay không. Không có ǵ ngạc nhiên với chúng tôi, nếu người mẹ sẩy thai. Chúng tôi có thể ở gần đó, chỉ để an ủi đứa bé. (166)

* TS N: Vậy, nếu đứa bé bị sẩy, th́ linh hồn cô cũng bị sẩy theo?

+ CT: Không, đối với một hài nhi chưa ra đời, th́ [linh hồn] chúng tôi không bao giờ có nhiệm vụ với nó trọn đời.

* TS N: Có thể nào, vài đứa bé bị sẩy thai, không bao giờ có linh hồn?

+ CT: Cái đó tùy thuộc vào việc, chúng đă phát triển bao xa. Những đứa bé chết quá sớm, thường không cần [linh hồn] chúng tôi.

CHÚ THÍCH: Vấn đề này được tranh căi sôi nổi trong quá khứ, cũng như ngày nay. Trong thế kỷ 13, Giáo Hội Ki tô giáo thấy cần phải thiết lập những đường lối chỉ đạo [guidelines] cho sự hiện hữu của linh hồn đối với một cái phôi bị sẩy. St Thomas Aquinas và những nhà thần học Trung cổ khác vơ đoán [arbitrarily] đưa ra phán quyết rằng, linh hồn “nhập xác” 40 ngày sau khi người mẹ có thai.

* TS N: Giả dụ rằng, nếu một đứa bé ra đời đúng kỳ hạn, th́ những linh hồn khác có đến “chào đón” đứa bé này không?

+ CT: [tự nhiên, không khách sáo] Ồ, vài linh hồn trôi bồng bềnh xung quanh đứa bé nhiều hơn, so với những linh hồn khác – vào và ra khỏi đứa bé cho đến khi nó ra đời, bởi v́ họ trở nên chán.

* TS N: Cô thường làm ǵ?

+ CT: Tôi thuộc loại trung b́nh, tôi đoán thế. Thực ra, tôi không một mạch trải qua thời gian dài với những hài nhi, bởi v́ việc đó có thể trở nên khá buồn tẻ.

* TS N: Được rồi, chúng ta hăy đơn cử t́nh huống hiện thời trong bụng mẹ cô, và để cho một khoảng thời gian trôi qua. Cô làm ǵ khi cô không ở cùng đứa bé chưa ra đời [unborn] ?

+ CT: [cười thích thú] Ông muốn biết sự thực ư? Tôi sẽ nói cho ông biết. Tôi – tôi chơi đùa! Đó là một thời gian thuận lợi để rời đứa bé và hoàn toàn rong chơi…khi đứa bé bớt năng động. Tôi vui đùa với các bạn, họ cũng đang làm cái tương tự. Chúng tôi nhún nhảy xung quanh Cơi Trần để viếng thăm nhau…và đi tới những nơi thú vị…nơi mà chúng tôi đă từng sống cùng nhau trong những kiếp trước.

* TS N: Cô và [linh hồn] bạn cô không cảm thấy rằng, rời những hài nhi chưa ra đời một giai đoạn dài, là chểnh mảng những nhiệm vụ của cô ở Cơi Trần?

+ CT: [tự vệ] Ồ, hăy vui lên [lighten up]! Ai nói là chúng tôi rời đứa bé những giai đoạn dài? Tôi không làm cái đó! Dù sao đi nữa, th́ những công việc khó khăn của chúng tôi chưa bắt đầu.

* TS N: Khi cô rời đứa bé trong một lát, cô ở tầng trung giới nào trong quan hệ với Cơi Trần?

+ CT: Chúng tôi vẫn ở trong không gian Cơi Trần…chúng tôi cũng cố gắng không trở nên quá “ham chơi,” nữa. B́nh thường, chúng tôi chơi đùa trong vùng lân cận gần đứa bé. Tôi không muốn ông có ư tưởng rằng, chúng tôi không có ǵ để làm với những đứa bé chưa ra đời.

* TS N: Ồ, cô làm những ǵ?

+ CT: [tiếp tục] Tôi bận rộn với cái tâm trí non nớt này, cho dù nó không hoàn toàn sẵn sàng.

* TS N: Tại sao chúng ta không nói thêm về chuyện đó? Khi linh hồn cô “bước vào” đứa bé để lưu lại với cơ thể mới này suốt một đời người, hăy cho biết tôi cái qui mô của cái nhiệm vụ này.

+ CT: [thở dài sâu] Một khi tôi gắn bó với một đứa bé, th́ cần phải đồng bộ hóa tâm trí [của linh hồn] tôi với bộ năo của nó. Chúng tôi phải trở nên quen với nhau như những đối tác.

* TS N: Đây là điều mà những người khác đă bảo tôi, nhưng cô và đứa bé có một ái lực với nhau ngay lập tức?

+ CT: Vâng…Tôi ở trong tâm trí của đứa bé nhưng cũng tách rời nữa. Ban đầu tôi tiến hành chầm chậm.

* TS N: Được rồi, tại sao cô không giải thích, cô làm ǵ với tâm trí của đứa bé.

+ CT: Nó c̣n non nớt và không thể bị hối thúc. Tôi bắt đầu với một thăm ḍ nhẹ nhàng …xác định sự nối kết…nối liền những chỗ gián đoạn…mọi tâm trí đều khác nhau.

* TS N: Có sự xung đột nào bên trong đứa bé, chống lại cô?

+ CT: [nói khẽ] À ...ban đầu, có một kháng cự nhỏ…không hoàn toàn chấp nhận trong khi tôi tiến hành…thông thường là như vậy…cho đến khi quen dần [ngừng một chút và cười khẽ] Tôi cứ va vào chính ḿnh ! [ I keep bumping into myself]

* TS N: Trong khi cô “hợp nhất” với đứa bé, th́ bao giờ nó bắt đầu tiếp nhận cái “sức mạnh” của cái “bản sắc linh hồn” của cô?

+ CT: Tôi không thích cái từ “sức mạnh” của ông. Chúng tôi không bao giờ “cưỡng bức” khi bước vào một hài nhi chưa ra đời. Tôi tiến hành một cách thận trọng.

* TS N: Có phải mất nhiều kiếp sống, cô mới học được cách “thăm ḍ” một bộ năo người?

+ CT: Uh…một thời gian…những linh hồn “non tay nghề” được trợ giúp với việc thăm ḍ của chúng.

* TS N: Bởi v́ [linh hồn] cô là năng lượng thuần túy, có phải cô đang kết nối với những ḍng điện của năo bộ, chẳng hạn những chất dẫn truyền thần kinh [neurotransmitters], những tế bào thần kinh, và đại loại như thế? ,

+ CT: [ngừng] Vâng, một cái ǵ như thế…Tôi không làm xáo trộn bất cứ cái ǵ, trong khi tôi khám phá những mẫu sóng năo của đứa bé.

* TS N: Có phải cô đang nói đến “hệ điều hành tư tưởng” [thought-regulation circuitry] của tâm trí đứa bé?

+ CT: Cách đứa bé này “dịch” những tín hiệu. Năng lực của nó. Không có 2 đứa trẻ nào giống hệt nhau.

* TS N: Hăy hoàn toàn thẳng thắn với tôi. Há chẳng phải linh hồn cô “tiếp quản” tâm trí này và buộc nó tuân phục ư chí của cô?

+ CT: Ông không hiểu. Nó là một sự kết hợp. Có một…sự trống rỗng trước khi tôi đến, mà tôi lấp đầy để làm cho đứa bé trở thành toàn bộ.

* TS N: Có phải cô có mang đến trí năng?

+ CT: Chúng tôi mở rộng cái [đă có sẵn] ở đó.

* TS N: Cô có thể nói cụ thể hơn về những ǵ mà linh hồn cô thực sự cung cấp cho cơ thể người?

+ CT: Chúng tôi mang đến một…sự lĩnh hội [comprehension] về những sự vật…một sự “nhận ra” [recognition] về những ǵ mà bộ năo thấy.

* TS N: Cô có chắc, ban đầu, đứa bé này không nghĩ rằng cô là một thực thể xa lạ trong “tâm trí” (167) nó?

+ CT: Không, đó là lư do tại sao chúng tôi hợp nhất hóa [unify] với những tâm trí chưa phát triển. Nó nhận ra tôi như là một người bạn…một cặp song sinh…mà sẽ là một phần của nó. Như thể là đứa bé đang đợi tôi đến.

* TS N: Cô có nghĩ, một sức mạnh cao hơn chuẩn bị đứa bé cho cô?

+ CT: Tôi không biết, có vẻ như thế.

* TS N: Có phải việc hợp nhất hóa của cô đă hoàn tất trước khi đứa bé ra đời?

+ CT: Không thực sự như vậy, nhưng vào lúc nó ra đời, chúng tôi đă bắt đầu bổ túc cho nhau.

* TS N: Như vậy, quá tŕnh hợp nhất hóa thực sự mất một khoảng thời gian?

+ CT: Chắc chắn rồi, trong khi chúng tôi thích nghi với nhau. Và, như tôi đă nói với ông, nhiều lúc tôi rời [cơ thể] đứa bé chưa ra đời.

* TS N: Nhưng nếu linh hồn “nhập vào” [join] đứa bé vào phút cuối cùng trước khi nó ra đời, th́ sao?

+ CT: Humh! Đó là “phong cách” của những linh hồn đó, không phải của tôi. “Họ” phải khởi đầu công việc của họ trong nôi.

* TS N: Cô ngừng việc rời đứa bé vào lúc nó bao nhiêu tuổi?

+ CT: Vào khoảng 5-6 tuổi. Thường thường, chúng tôi khởi sự hoạt động có nề nếp khi đứa bé bắt đầu đi học. Những đứa trẻ dưới tuổi này có thể được phép làm theo ư thích của chúng.

* TS N: Cô không có bổn phận phải luôn ở cùng cơ thể đứa bé chứ?

+ CT: Nếu có ǵ bất ổn với cơ thể đứa bé, th́ tôi trở lại bên trong như một mũi tên.

* TS N: Làm thế nào cô biết điều này, nếu cô bỏ đi chơi đùa vớ vẩn với những linh hồn khác?

+ CT: Mọi bộ năo đều có một mẫu sóng – nó giống như một dấu vân tay (168). Tôi biết ngay lập tức, nếu đứa hài nhi [là tôi] gặp rắc rối.

* TS N: Như vậy, trong mọi lúc, cô đang canh chừng đứa bé được giao cho cô, bên trong và bên ngoài – trong những giai đoạn phát triển đầu tiên của nó?

+ CT: [tự hào] Ồ, vâng, và tôi cũng canh chừng những người bố, người mẹ nữa. Họ có thể đang có những trận căi vă xung quanh đứa bé, vốn tạo ra những rung động gây nhiễu loạn. (169)

* TS N: Nếu việc này xảy ra cho đứa bé, th́ cô làm ǵ, với tư cách là linh hồn của nó?

+ CT: Xoa dịu đứa bé một cách tốt nhất như tôi có thể. Vươn ra tới bố mẹ đứa bé thông qua nó, để làm cho họ b́nh tĩnh lại.

* TS N: Cô làm thế nào để vươn ra tới bố mẹ đứa bé? Hăy cho một thí dụ.

+ CT: Ồ, làm cho đứa bé [là tôi] cười với họ và thúc nhẹ khuôn mặt bố mẹ tôi với hai bàn tay. Cử chỉ này khiến cho bố mẹ yêu mến đứa bé hơn.

* TS N: Với tư cách là một linh hồn, cô có thể kiểm soát những cử động của đứa bé?

+ CT: Tôi là…tôi. Tôi có thể đẩy một chút trên cái phần của năo vốn kiểm soát những cử động. Đôi khi, tôi có thể cù vào cái khuỷu tay của đứa bé…Tôi sẽ làm bất cứ cái ǵ cần thiết để mang lại sự ḥa điệu cho gia đ́nh tôi.

* TS N: Hăy nói cho tôi biết, cô cảm thấy thế nào khi ở trong bụng mẹ?

+ CT: Tôi thích cảm giác ấm áp, thoải mái của t́nh yêu. Phần lớn thời gian, có t́nh yêu; đôi khi có sự căng thẳng. Dù sao, tôi dùng thời gian này để suy nghĩ và hoạch định những ǵ mà tôi sắp làm sau khi ra đời. (170) Tôi nghĩ về những kiếp quá khứ của ḿnh – mà trong đó, tôi bỏ mất những cơ hội với những cơ thể khác – và điều này cho tôi sự khích lệ.

* TS N: Và cô chưa có những kư ức về tất cả những kiếp quá khứ của ḿnh, (171) và cuộc sống của cô trong thế giới linh hồn bị ngăn chặn do bệnh mất trí nhớ?

+ CT: Cái đó bắt đầu sau khi [đứa bé] ra đời. (172)

* TS N: Khi đứa bé ra đời, nó có biết linh hồn của nó là ai không? – và tại sao nó phải gắn bó với linh hồn đó?

+ CT: [ngừng một chút] Tâm trí đứa bé chưa phát triển, cho nên nó không thể lư luận để hiểu thông tin này. Nhưng nó thực sự mơ hồ cảm nhận điều này [linh hồn nó là ai] – cảm nhận này khiến đứa bé dễ chịu, nhưng chẳng bao lâu, nó sẽ phai mờ đi. Vào lúc tôi biết nói, th́ thông tin này bị chặn lại bên trong tôi và đó là cách nó phải vậy. (173)

* TS N: Như thế, cô sẽ có những ư tưởng thoáng qua về những kiếp sống khác mà trong đó, cô là một đứa trẻ không?

+ CT: Vâng…[lúc c̣n là một đứa trẻ] chúng tôi mơ mộng [daydream]…chơi đùa…phịa ra những câu chuyện…có những người bạn...có những người bạn “tưởng tượng,” nhưng lại là thực (174) …nhưng rồi kư ức đó phai nhạt đi. Trong vài năm đầu tiên, những hài nhi biết nhiều điều hơn người ta tưởng. (175)

* TS N: Được rồi, bây giờ là thời điểm ngay trước khi cô ra đời trong kiếp này. Hăy nói cho tôi biết, cô đang làm ǵ.

+ CT: Tôi đang [lắng] nghe âm nhạc.

* TS N: Âm nhạc ǵ vậy?

+ CT: Tôi đang cùng bố tôi [lắng] nghe những đĩa nhạc – chúng làm cho tâm hồn ông thư dăn – chúng giúp ông suy nghĩ – tôi hơi lo lắng cho ông.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: [cười khúc khích] Ông nghĩ, ông muốn có một đứa con trai, nhưng tôi sẽ làm cho ông đổi ư ngay thôi mà!

* TS N: Vậy, đối với cô, đây là một thời gian “có năng suất cao” [productive] ?

+ CT: [quyết tâm] Vâng, tôi đang bận rộn hoạch định cho thời gian sắp đến, khi tôi bước vào thế giới như một con người và thở hơi thở đầu tiên. Giai đoạn này [ở trong bụng mẹ] là cơ hội sau cùng của tôi, để lặng lẽ suy niệm về kiếp sống sắp tới. Khi tôi ra ngoài, tôi sẽ chạy.

______

 

(160) Những “tham dự viên” ở đây, là những người tham dự vào “vở kịch” mà chủ thể là vai chính, và họ là những vai phụ. Những tham dự viên này cũng sẽ tái sinh xuống Cơi Trần cùng với chủ thể.

(161) Đây là một số “kỹ thuật chuyên môn” của bác sĩ M. Newton, tác giả cuốn sách này. Những kỹ thuật này nhằm giúp chủ thể lấy lại sự b́nh tĩnh trong những trường hợp người ấy bị mất thăng bằng tâm lư, do một tác động nào đó. Chúng tôi chưa đủ điều kiện để t́m hiểu về những kỹ thuật này.

(162) Đoạn này chúng tôi chỉ dịch thoát ư, để cho câu văn được sáng sủa hơn.

(163) Cần nhớ: trong thế giới linh hồn, không có “thời gian đồng hồ,” theo thứ tự trước, sau như thời gian ở Cơi Trần.

(164) Về điểm này, có nhiều quan niệm khác nhau: theo đạo Phật, th́ “thức” [linh hồn] nhập vào trong lúc người nam và nữ đang giao hợp.

(165) Điểm này rất “khó tin,” cần có thêm nhiều nguồn thông tin khác để kiểm chứng .

(166) Theo một số tài liệu, th́ việc “sẩy thai” không phải là “tai nạn” hay t́nh cờ, mà là do quyết định của linh hồn đang ở trong bụng mẹ. Nó thấy rằng, ở thời điểm đó, việc ra đời của nó không thuận lợi cho mục đích của nó, hay không thuận lợi cho người mẹ. Do vậy, nó quyết định trở lại thế giới linh hồn .

(167) Mind. Chữ “mind” ở đây, có lẽ là “tâm trí của cơ thể,” [body mind], khác với “tâm trí của linh hồn” [soul mind]. Như vậy, cơ thể, khi chưa có linh hồn, cũng có một loại “tâm trí” nào đó?

(168) Cần chú ư chi tiết này.

(169) Ngày nay, việc “thai giáo” – dạy con từ trong bụng mẹ – đă được nhiều nhà giáo dục nhấn mạnh.

(170) Chú ư: Ta thường nghĩ rằng, khi c̣n là cái thai trong bụng mẹ, th́ đứa bé “không biết ǵ.” Nhưng theo ca này, th́ cái thai đó rất “khôn ngoan” – v́ mặc dù cái thai chưa phát triển thanh “con người,” nhưng cái linh hồn ở trong nó đă rất khôn ngoan: linh hồn đó vừa ra khỏi thế giới linh hồn, nên nó vẫn c̣n nhớ những thông tin từ thế giới đó.

(171) Nguyên tác: “And you haven’t yet had the memories of all your past lives…”

(172) Chú ư: Sau khi đứa bé ra đời, th́ “bệnh mất trí nhớ” mới bắt đầu. Có nghĩa là, khi c̣n ở trong bụng mẹ, th́ linh hồn vẫn c̣n nhớ những thông tin về thế giới linh hồn.

(173) Hiện nay, có nhiều cuốn sách nói về hiện tượng những đứa trẻ nhớ lại một số tiền kiếp của chúng. Nhưng khi lớn lên, th́ chúng không c̣n khả năng ấy nữa.

(174) Chủ thể muốn nói, đó là những người bạn “tưởng tượng” – bởi v́ chủ thể chưa gặp chúng ở Cơi Trần – nhưng chúng lại là “thực,” bởi v́ chủ thể đă từng gặp chúng trong thế giới linh hồn.

(175) Cần chú ư điều này. Tại sao? Có lẽ, vào những năm thơ dại đó, kư ức của nó về thế giới linh hồn chưa bị phai đi hết. Nhưng càng lớn lên, th́ kư ức đó càng mờ nhạt đi, rồi mất hẳn.


 

Xem tiếp Chương Kết Luận
 

art2all.net