ĐỖ TƯ NGHĨA

 

HÀNH TR̀NH CỦA LINH HỒN

 

 

 CHƯƠNG III

TRỞ VỀ NHÀ
 

          Việc gặp gỡ những linh hồn thân thiện của chúng ta sau cái chết là rất quan trọng, nhưng làm thế nào chúng ta nhận ra họ? Những linh hồn hiện ra với nhau ra sao, trong thế giới linh hồn? Tôi thấy, trong trạng thái bị thôi miên, th́ những thân chủ của tôi đều có những ư kiến giống nhau về vấn đề này. Một linh hồn có thể hiện ra như một khối năng lượng, nhưng rơ ràng, năng lượng linh hồn phi vật chất cũng có thể biểu lộ những đặc tính con người. Khi truyền thông với nhau, những linh hồn thường sử dụng năng lực của chúng để “biến thành” những h́nh thể kiếp trước của chúng. Một h́nh thể con người, chỉ là một trong những trong số rất nhiều h́nh thể mà linh hồn biến thành, từ năng lượng căn bản của nó. Về sau, trong chương 6, tôi sẽ thảo luận một khía cạnh khác của “bản sắc” [soul identity] – việc sở hữu một màu hào quang đặc thù nào đó.

Phần lớn trong số những thân chủ của tôi tường thuật rằng, người đầu tiên mà họ thấy trong thế giới linh hồn, là vị hướng đạo riêng [personal] của họ. Tuy nhiên, sau bất cứ kiếp sống nào, chúng ta có thể được chào đón bởi một “bạn linh hồn” [soul mate]. Những vị hướng đạo và bạn linh hồn không phải là một. Nếu một kẻ thân thích hay người bạn thân trong kiếp trước hiện ra với linh hồn đang trở lại, th́ vị hướng đạo “chính quy” của họ có thể vắng mặt. Tôi phát hiện rằng, những vị hướng đạo thường ở một nơi nào đó rất gần, đang theo dơi đường đi nước bước của “kẻ mới đến” trong cách riêng của họ. Trong ca kế tiếp của tôi, linh hồn vừa mới đến xuyên qua cánh cổng của thế giới linh hồn và được đón chào bởi một thực thể tiến hóa cao, mà hiển nhiên đă có những nối kết chặt chẽ với thân chủ qua một loạt liên tục của những kiếp quá khứ. Mặc dù thực thể “tri âm” này không phải là vị hướng đạo chủ yếu của thân chủ tôi, ông ta ở đó để chào đón và mang đến sự động viên tŕu mến cho cô ấy.

 

CA 6 :

* TS N: Cô thấy cái ǵ xung quanh cô?

+ CT: Như thể là…tôi đang trôi dạt về phía trước…cát trắng tinh…đang dịch chuyển xung quanh tôi…và tôi đang ở dưới một cái ô khổng lồ – với những tấm pa-nô sặc sỡ – tất cả tan thành hơi, nhưng cũng được niềng lại với nhau…

* TS N: Có ai ở đây để gặp cô không?

+ CT: [im lặng một lát] Tôi nghĩ rằng…tôi cô độc…nhưng [lưỡng lự một hồi lâu] ở đằng xa...vâng…ánh sáng… đang di chuyển nhanh về phía tôi…ồ, Chúa ơi!

* TS N: Nó là cái ǵ thế?

+ CT: [bị kích động] Chú Charlie! [nói to] Chú Charlie, cháu đang ở đây nè!

* TS N: Tại sao người này đến gặp cô đầu tiên?

+ CT: [giọng xa vắng, bận rộn] Chú Charlie, cháu nhớ chú nhiều lắm.

* TS N: [Tôi lặp lại câu hỏi]

+ CT: Bởi v́, trong số những thân thích của tôi, tôi yêu mến ông hơn bất cứ ai khác. Ông chết khi tôi c̣n là một đứa bé và tôi không bao giờ nguôi ngoai về sự ra đi của ông [trên một nông trại ở Nebraska trong kiếp quá khứ gần đây nhất của thân chủ này].

* TS N: Tại sao cô biết đó là Chú Charlie? Có phải, ông ta có những nét mà cô nhận ra?

+ CT: [thân chủ đang vặn vẹo một cách phấn chấn trong ghế] Chắc chắn rồi, chắc chắn vậy – hệt như kư ức của tôi về ông – vui vẻ, nhân ái, đáng yêu – ông ở sát bên tôi. [cười khúc khích]

* TS N: Có cái ǵ buồn cười thế ?

+ CT: Chú Charlie vẫn mập như xưa kia ông vốn vậy.

* TS N: Và kế tiếp, ông ta làm ǵ?

+ CT: Ông đang mỉm cười và đang ch́a tay ra với tôi…

* TS N: Có phải điều này ngụ ư rằng, ông ta có một thân xác thuộc loại nào đó, với hai bàn tay?

+ CT: [cười to] Ồ, đúng và không đúng. Tôi đang trôi bồng bềnh và ông cũng vậy. Nó…ở trong tâm trí tôi…ông đang phô bày những đường nét của chính ḿnh cho tôi…và cái mà tôi nhận biết rơ nhất…là bàn tay ông ch́a ra với tôi.

* TS N: Tại sao ông ta đang ch́a bàn tay ra với cô trong một thể cách có tính vật lư?

+ CT: [im lặng một lát] Để…an ủi tôi…dẫn tôi đi xa hơn vào trong ánh sáng.

* TS N: Và cô làm ǵ?

+ CT: Tôi đang đi với ông và chúng tôi đang nghĩ về những thời gian vui vẻ mà chúng tôi đă trải qua cùng nhau – chơi đùa trên đống cỏ khô trên nông trại.

* TS N: Và ông ta đang để cho cô thấy mọi thứ này trong tâm trí cô, để cô sẽ biết ông ta là ai?

+ CT: Vâng…như tôi đă biết ông trong kiếp trước của tôi…nên tôi sẽ không sợ. Ông biết, tôi vẫn hơi bị sốc v́ cái chết của tôi [thân chủ đă chết đột ngột trong một tai nạn ô tô].

* TS N: Vậy th́, ngay sau khi chết – bất luận bao nhiêu cái chết mà chúng ta có thể đă trải nghiệm trong những kiếp sống khác – cái chết vẫn có thể hơi đáng sợ, cho đến khi chúng ta trở nên quen với thế giới linh hồn một lần nữa?

+ CT: Nó không thực sự là sợ hăi. Đúng hơn, có lẽ, tôi lo lắng. Với tôi, mỗi lần, nó mỗi khác. Vụ đụng xe xảy ra quá bất ngờ, tôi không kịp chuẩn bị. Tôi vẫn hơi bị lẫn lộn.

* TS N: Được rồi, chúng ta hăy đi về phía trước thêm một chút. Bây giờ Chú Charlie đang làm ǵ?

+ CT: Ông đang đưa tôi đến…nơi tôi phải đến…

* TS N: Khi tôi đếm đến 3, chúng ta hăy đi tới đó. Một, hai, ba! Hăy kể cho tôi, cái ǵ đang xảy ra?

+ CT: [im lặng lâu] Có…những người khác quanh đây…và họ nom có vẻ…thân thiện…khi tôi đến gần…dường như họ muốn tôi nhập bọn với họ…

* TS N: Hăy tiếp tục di chuyển về phía họ. Cô có ấn tượng rằng, có thể, họ đang đợi cô?

+ CT: Vâng! Thực vậy, tôi nhận thức rằng, tôi đă từng ở cùng họ trước đây…[im lặng] Không, xin đừng bỏ đi!

* TS N: Bây giờ cái ǵ đang xảy ra?

+ CT: [rất thất vọng] Chú Charlie đang rời bỏ tôi. Tại sao ông lại bỏ đi chứ?

* TS N: [Tôi ngừng cuộc đối thoại để dùng vài “kỹ thuật xoa dịu” trong những hoàn cảnh này, và rồi chúng tôi tiếp tục] Hăy nh́n sâu vào “tâm trí sâu kín” [inner mind] của cô. Chắc hẳn cô nhận biết tại sao Chú Charlie lại rời bỏ cô vào thời điểm này?

+ CT: [thư giăn hơn, nhưng tiếc rẻ] Vâng…ông thường trú trong một nơi chốn khác với nơi chốn của tôi…ông chỉ đến để gặp tôi…để đưa tôi đến đây.

* TS N: Tôi nghĩ rằng, tôi hiểu. Chú Charlie là người đầu tiên đến gặp cô sau cái chết của cô và xem cô có ổn không – công việc của ông chỉ có vậy. Tôi muốn biết, bây giờ cô có thấy dễ chịu hơn và thoải mái hiều hơn?

+ CT: Vâng, dễ chịu và thoải mái hơn. Đó là lư do tại sao Chú Charlie đă để tôi lại với những người khác.

Một hiện tượng khó hiểu về thế giới linh hồn, là những người quan trọng trong đời chúng ta luôn luôn có thể chào đón chúng ta, cho dẫu họ có thể đang sống một kiếp sống khác, trong một cơ thể mới. (52) Điều này sẽ được giải thích trong chương 6. Trong chương 10, tôi sẽ xem xét khả năng của linh hồn trong việc “phân thân” : nó có thể, cùng một lúc, ở trong nhiều hơn một thân xác ở Cơi Trần. (53)

Thường khi, vào thời điểm quan trọng này trong sự di chuyển của linh hồn, th́ hành lư, những gánh nặng tinh thần và thể xác của Cơi Trần đang giảm xuống, v́ 2 lư do. Thứ nhất, bằng chứng về một trật tự và sự hài ḥa được chỉ đạo cẩn thận trong thế giới linh hồn. Bằng chứng đó khiến chúng ta nhớ lại những ǵ mà chúng ta bỏ lại đằng sau [trong thế giới linh hồn] trước khi chúng ta chọn cuộc sống ở dạng thức vật lư. Thứ hai, việc thấy những người mà chúng ta nghĩ rằng ḿnh sẽ không bao giờ gặp lại sau khi họ chết, có một tác động rất to lớn. Đây là một thí dụ khác.

 

CA 7:

* TS N: Bây giờ, cô đă có cơ hội để thích nghi với môi trường của cô trong thế giới linh hồn, hăy nói cho tôi biết, cái nơi này tác động lên cô như thế nào?

+ CT: Thật…ấm áp và dễ chịu. Thật là nhẹ nhơm khi được xa rời Cơi Trần. Tôi chỉ muốn lưu lại ở đây [thế giới linh hồn] măi măi. Không có sự căng thẳng, lo lắng, chỉ có một cảm thức an vui. Tôi đang trôi bồng bềnh…đẹp biết bao…

* TS N: Khi cô tiếp tục trôi bồng bềnh, đâu là ấn tượng chủ yếu kế tiếp của cô, khi cô băng qua cổng vào thế giới linh hồn?

+ CT: [im lặng một lát] Sự quen thuộc.

* TS N: Cái ǵ quen thuộc?

+ CT: [sau một chút lưỡng lự] Nhiều người…những người bạn…đều ở đây, tôi nghĩ vậy.

* TS N: Những người này là những người quen thuộc với cô ở Cơi Trần?

+ CT: Tôi…có một cảm giác về sự hiện diện của họ… những người mà tôi biết…

* TS N: Tốt, hăy tiếp tục di chuyển vừa phía trước. Cô thấy cái ǵ kế tiếp?

+ CT: Những làn ánh sáng…mềm…giống như mây.

* TS N: Trong khi cô di chuyển, làn ánh sáng này có tiếp tục nom như cũ không?

+ CT: Không, chúng đang phát triển…những giọt năng lượng…và tôi biết, đó là những con người!

* TS N: Cô đang di chuyển về phía họ, hay họ đang tiến về phía cô?

+ CT: Chúng tôi đang trôi dạt về phía nhau, nhưng tôi đang trôi chậm hơn họ, bởi v́…tôi không biết chắc chắn phải làm cái ǵ…

* TS N: Hăy thư giăn và tiếp tục trôi trong khi tường thuật cho tôi mọi sự mà cô thấy.

+ CT: [im lặng một lát] Bây giờ tôi đang thấy những h́nh thể con người, một nửa người – chỉ từ thắt lưng trở lên. H́nh dáng đại cương [outlines] của họ th́ cũng trong suốt…tôi có thể thấy xuyên qua họ.

* TS N : Cô thấy loại đường nét nào trong những h́nh thể [shapes] này?

+ CT: [bồn chồn] Những con mắt!

* TS N: Cô chỉ thấy những con mắt?

+ CT: Chỉ có một dấu vết của một cái miệng – nó không là ǵ cả [hốt hoảng] Bây giờ, th́ những con mắt đang ở khắp xung quanh tôi…đang đến gần hơn…

* TS N: Có phải mỗi thực thể có hai con mắt?

+ CT: Đúng vậy.

* TS N : Những con mắt này có vẻ bề ngoài của mắt người, với một tṛng đen và con ngươi?

+ CT: Không…khác…chúng…lớn hơn…những h́nh cầu màu đen…ánh sáng phát xạ…về phía tôi…ư nghĩ… [rồi với một tiếng thở phào nhẹ nhơm] Ồ!

* TS N: Hăy tiếp tục.

+ CT: Tôi đang bắt đầu nhận ra họ – họ đang gửi những h́nh ảnh vào trong tâm trí tôi – những ư tưởng về chính họ và… những h́nh thể đang thay đổi…thành những con người!

* TS N: Những con người với những đường nét của con người?

+ CT: Vâng. Ồ…trông ḱa! Đó là anh ấy!

* TS N: Cô thấy cái ǵ?

+ CT: [bắt đầu cười và khóc cùng một lúc] Tôi nghĩ, đó là…vâng, đó là Larry – anh ấy ở phía trước mọi người khác – anh ấy là người đầu tiên mà tôi thực sự thấy…Larry, Larry!

* TS N: [sau khi cho thân chủ một cơ hội để b́nh tĩnh lại một chút] Thực thể linh hồn gọi là Larry đang ở phía trước một nhóm người mà cô biết?

+ CT: Vâng, tôi biết rằng những người mà tôi muốn gặp nhất, th́ đang ở phía trước…một vài người bạn khác của tôi, ở phía sau.

* TS N: Cô có thể thấy tất cả họ một cách rơ ràng à ?

+ CT: Không, những người ở phía sau th́…mờ mờ…xa xôi…nhưng, tôi có cảm giác về sự hiện diện của họ. Larry ở phía trước…đang đến gần tôi…Larry!

* TS N: Larry là người chồng trong kiếp vừa qua của cô, mà cô đă nói với tôi trước đây?

+ CT: [sôi nổi] Vâng, chúng tôi đă có một cuộc đời tuyệt vời cùng nhau. Gunther th́ quá mạnh mẽ – mọi người trong gia đ́nh anh chống lại cuộc hôn nhân của chúng tôi. Jean đào ngũ khỏi hải quân để cứu tôi thoát khỏi cuộc sống tồi tệ mà tôi đang sống lúc ấy tại Marseilles – anh ấy luôn luôn muốn có tôi…

Thân chủ này quá bị kích động, đến nỗi những kiếp sống quá khứ của cô xuất hiện liên tiếp, kiếp này chồng lên kiếp kia. Larry, Gunther, và Jean đều là những người chồng trong những kiếp trước, nhưng họ đều là bạn linh hồn của cô. May thay, trong những phiên thôi miên trước đây, tôi đă có một cơ hội để biết những người này là ai. Ngoài Larry, người chồng Mỹ gần đây, th́ Jean là một thủy thủ người Pháp trong thế kỷ 19 và Gunther là chàng trai thuộc ḍng dơi quư tộc, sống trong thế kỷ 18.

* TS N: Cô và Larry đang làm ǵ ngay bây giờ?

+ CT: Đang ôm nhau.

* TS N: Lúc này, nếu một người thứ ba nh́n hai người đang ôm nhau, th́ họ sẽ thấy cái ǵ?

+ CT: Họ sẽ thấy…hai khối ánh sáng rực rỡ đang xoay tít xung quanh nhau, tôi đoán thế…[thân chủ bắt đầu b́nh tĩnh lại và tôi giúp cô lau những giọt nước mắt trên mặt cô với một cái khăn giấy].

* TS N: Và cái này nói lên điều ǵ?

+ CT: Chúng tôi đang ôm gh́ nhau…bày tỏ t́nh yêu…nối kết với nhau…nó khiến cho chúng tôi hạnh phúc…

* TS N: Sau khi cô gặp bạn linh hồn [soulmate] của ḿnh, th́ cái ǵ xảy ra kế tiếp?

+ CT: [bám chặt vào ghế dựa] Ồ – tất cả họ đều ở đây – trước đây, tôi chỉ cảm nhận sự có mặt của họ. Bây giờ họ đang đến gần tôi hơn.

* TS N: Và điều này xảy ra sau khi chồng cô đến gần cô?

+ CT: Vâng…Mẹ! Bà đang đến gần tôi…Tôi vô cùng nhớ bà … Ồ, Mẹ[thân chủ tôi lại bắt đầu khóc]

* TS N: Được rồi …

+ CT: Ồ, bây giờ xin đừng hỏi tôi câu hỏi nào – tôi muốn tận hưởng cuộc gặp gỡ này [thân chủ tôi có vẻ như đang tṛ chuyện thầm lặng với người mẹ của cô trong kiếp sống vừa qua]

* TS N: [tôi đợi một phút] Bây giờ, tôi biết cô đang tận hưởng cuộc gặp gỡ này, nhưng tôi cần cô giúp tôi biết, cái ǵ đang diễn ra.

+ CT: [giọng xa xôi] Chúng tôi…chỉ đang ôm nhau... thật dễ chịu lại được ở cùng bà…

* TS N: Làm sao hai người có thể ôm nhau, mà không có thân xác?

+ CT: [với một tiếng thở dài bực bội về câu hỏi của tôi] Chúng tôi bao phủ nhau trong ánh sáng, dĩ nhiên.

* TS N: Hăy nói cho tôi biết, đối với những linh hồn, th́ cái đó ra làm sao?

+ CT: Giống như được bao phủ trong một tấm chăn ánh sáng rực rỡ của t́nh yêu.

* TS N: Tôi hiểu, rồi...

+ CT: [bất giác cười nắc nẻ] Tim!…đó là em trai tôi – em chết quá trẻ [bị chết đuối khi mới 14 tuổi, trong kiếp vừa qua của cô] Thật tuyệt vời được gặp lại em ở đây. [chủ thể vẫy cánh tay] Và có cô bạn gái thân nhất của tôi, Wilma – bạn láng giềng, ở sát cạnh nhà tôi – chúng tôi đang cùng nhau cười khi nói về bọn con trai, giống như chúng tôi đă làm trong khi ngồi trên căn gác xép của cô.

* TS N: [sau khi thân chủ nhắc đến bà d́ của cô và vài người bạn khác] Mọi người này đến để chào đón cô theo một tŕnh tự nhất định. Theo cô, cái ǵ quy định cái tŕnh tự đó?

+ CT: [im lặng một lát] Tại sao à? Chúng tôi có ư nghĩa nhiều đối với nhau – cái ǵ khác nữa chứ?

* TS N: Và với một số người, cô đă sống với họ nhiều kiếp sống, trong khi với những người khác, có lẽ, chỉ một hay hai kiếp sống?

+ CT: Vâng…Tôi đă sống với chồng tôi nhiều nhất.

* TS N: Cô có thấy vị hướng đạo của cô ở nơi nào đó gần đây không?

+ CT: Ông ấy ở đây. Tôi thấy ông trôi dạt sang một bên. Ông cũng biết vài trong số những người bạn của tôi…

* TS N: Tại sao cô gọi vị hướng đạo của ḿnh là “ông”?

+ CT: Tất cả chúng tôi phô bày tất cả những ǵ về chính ḿnh mà chúng tôi muốn. (54) Trong quan hệ với tôi, ông luôn luôn muốn xuất hiện như một nam nhân. Nó phù hợp và tự nhiên.

* TS N: Và ông theo dơi, chăm sóc cô trong mọi kiếp sống của cô?

+ CT: Chắc chắn rồi, và cả sau cái chết…ở đây, và ông luôn luôn là người che chở tôi.

Khi chúng ta bước vào thế giới linh hồn, “ban tiếp tân” được hoạch định trước để đón tiếp chúng ta. Ca này cho thấy, những khuôn mặt quen thuộc có thể mang đến niềm khích lệ to lớn ra sao, đối với một linh hồn trẻ mới bước vào thế giới linh hồn. Tôi phát hiện rằng, cứ sau mỗi kiếp sống, th́ “ban tiếp tân” lại có một số thực thể khác nhau. Mặc dù dạng thức [format] của ban tiếp tân này có thể thay đổi – tùy theo những nhu cầu đặc biệt của mỗi linh hồn – nhưng tôi đă học được rằng, không nghi ngờ ǵ, những thực thể này biết chính xác khi nào chúng ta đến và họ sẽ gặp chúng ta ở đâu, ngay khi chúng ta đến thế giới linh hồn.

Thường thường, một thực thể có ư nghĩa với chúng ta sẽ đang đợi phía trước những người khác một chút: họ muốn chờ sẵn khi chúng ta đến xuyên qua cánh cổng. Kích cỡ của “ban tiếp tân” không chỉ thay đổi với mọi người sau mỗi kiếp sống, mà c̣n giảm mạnh, xuống tới hầu như con số không, đối với một linh hồn tiến hóa cao [advanced] – nơi mà sự an ủi tâm linh trở nên bớt cần thiết. Ca 9, ở cuối chương này, là một thí dụ về loại này.

Ca 6 và 7, cả hai đều đại diện cho một trong 3 cách mà những linh hồn mới đến được tiếp nhận trở lại thế giới linh hồn. Sau cái chết, hai linh hồn này được đón tiếp một cách ngắn gọn bởi một thực thể trọng yếu, theo sau bởi những người khác có ảnh hưởng nhỏ hơn. Ca 7 nhận ra những người đón tiếp ḿnh nhanh chóng hơn ca 6. Khi chúng ta gặp những linh hồn như thế ngay sau cái chết, chúng ta thấy rằng, họ đă từng là bạn đời, bố mẹ, ông bà, anh chị em, chú, cô, anh chị em họ, và những người bạn thân thiết trong những kiếp quá khứ. Tôi đă chứng kiến vài cảnh xé ḷng, cảm động, với những thân chủ ở giai đoạn này trong cuộc hành tŕnh của họ.

Những gặp gỡ xúc động diễn ra giữa những linh hồn tại “trạm dừng” này trong một chuyến đi tâm linh, chỉ là một “khúc dạo đầu” cho việc sắp xếp về sau, bên trong một nhóm đặc biệt bao gồm những thực thể ở cùng mức tiến hóa với linh hồn. Những cuộc gặp gỡ này cung cấp một cảm xúc mạnh mẽ khác cho một chủ thể trong việc hồi tưởng ở mức độ siêu thức. Những sắp xếp tâm linh, có tính tổ chức – gồm có việc h́nh thành những nhóm, và sự tương thích với những thực thể khác ra sao – sẽ được mô tả trong những chương tiếp theo.

Ngay bây giờ, cần thiết phải hiểu rằng, những thực thể trong ban tiếp tân, có thể sẽ không ở trong “nhóm học tập” đặc thù của riêng chúng ta trong thế giới linh hồn. Sở dĩ như vậy, là bởi v́ tất cả những người vốn gần gũi với chúng ta trong đời ta, th́ không ở cùng một cấp độ tiến hóa. Họ chọn việc gặp chúng ta ngay sau cái chết, chỉ v́ t́nh yêu và ḷng nhân ái, nhưng không có nghĩa là họ sẽ là thành phần của “nhóm học tập” của chúng ta, khi chúng ta đến cái đích đến sau cùng của cuộc hành tŕnh này.

Chẳng hạn, trong ca 6, Chú Charlie rơ ràng là một linh hồn tiến hóa cao [advanced] hơn thân chủ tôi, và thậm chí, có thể đă và đang đóng vai tṛ của một vị hướng đạo linh hồn. Tôi thấy rơ rằng, một trong những nhiệm vụ đầu tiên của linh hồn Chú Charlie, là giúp ca 6 – một đứa trẻ trong kiếp sống vừa mới kết thúc – và trách nhiệm của ông vẫn tiếp tục ngay sau cái chết của thân chủ tôi. Với ca 7, sự tiếp xúc quan trọng đầu tiên là Larry, một bạn linh hồn thực thụ ở cùng mức tiến hóa với chủ thể này. Cũng cần lưu ư : trong ca 7, vị hướng đạo của thân chủ tôi th́ không dễ nhận diện [conspicuous] trong số những thân thích và bạn hữu kiếp trước. Tuy nhiên, trong khi sự việc diễn tiến, th́ có những dấu hiệu cho thấy một vị hướng đạo linh hồn đang điều phối toàn bộ quá tŕnh gặp gỡ, trong khi vẫn lưu lại đằng sau hậu trường. Tôi thấy điều này trong nhiều ca.

Thể cách thứ hai, mà trong đó chúng ta được đón chào ngay sau cái chết, bao gồm một cuộc gặp gỡ thầm lặng, đầy ư nghĩa với vị hướng đạo của ḿnh: không ai khác có mặt trong vùng lân cận gần nhất, như trong ca 5. Ca 8 minh họa thêm loại gặp gỡ này. Việc chúng ta có cuộc gặp gỡ như thế nào sau cái chết, dường như tùy thuộc vào loại vị hướng đạo đặc thù và tính cách riêng của chúng ta. Tôi thấy, thời lượng của cuộc gặp đầu tiên với vị hướng đạo của chúng ta thay đổi sau mỗi kiếp sống, tùy thuộc vào hoàn cảnh của kiếp sống đó.

Ca 8 cho thấy những mối quan hệ rất gắn bó giữa linh hồn và vị hướng đạo của nó. Nhiều vị hướng đạo có những cái tên rất kỳ lạ, trong khi những người khác, th́ khá quy ước. Thật thú vị khi thấy rằng, cái thuật ngữ tôn giáo, “thiên thần bảo hộ,” th́ bây giờ được dùng một cách ẩn dụ, để chỉ một linh hồn thấu cảm. Thành thật mà nói, đây là một thuật ngữ mà đă có lần tôi đă xem thường, v́ cho rằng, đó chỉ là ư tưởng vớ vẩn, khờ khạo: nó đại diện cho một huyền thoại lỗi thời, lạc điệu với thế giới hiện đại. Bây giờ tôi đă có một cái nh́n khác về “thiên thần bảo hộ.”

Tôi được cho biết, một cách lặp đi lặp lại, rằng linh hồn, chính nó, th́ lưỡng tính [androgynous], và thế nhưng, đồng thời, những thân chủ tuyên bố rằng, giới tính không phải là một yếu tố không quan trọng. Tôi đă học được rằng, mọi linh hồn đều có thể hiện ra với những thực thể khác dưới dạng nam nhân hoặc nữ nhân, tùy theo sở thích của chúng.(55) Ca 6 và 7 cho thấy, đối với những linh hồn mới đến, th́ việc nhận diện những khuôn mặt quen thuộc nhờ vào giới tính, nó quan trọng ra sao. Điều này cũng đúng với ca kế tiếp. Một lư do khác tại sao tôi chọn ca 8, là để cho thấy, như thế nào và tại sao [trong thế giới linh hồn] những linh hồn lại chọn xuất hiện ra với những người khác trong h́nh dáng con người.

 

CA 8 :

* TS N: Bây giờ, cô đă thực sự rời cái vùng trung giới của Cơi Trần, và đang di chuyển ngày càng xa hơn vào trong thế giới linh hồn. Tôi muốn cô nói cho tôi biết, cô cảm thấy những ǵ.

+ CT: Sự im lặng…quá b́nh an…

* TS N: Có ai đang đến để gặp cô không?

+ CT: Vâng, đó là bạn tôi, Rachel. Cô ấy luôn luôn ở đây đợi tôi khi tôi chết.

* TS N: Có phải Rachel là một “bạn linh hồn” vẫn luôn ở cùng cô trong những kiếp sống khác, hay cô ta luôn lưu lại ở đây?

+ CT: [khá phẫn nộ] Cô ấy không luôn luôn lưu lại đây. Không, cô ấy hiện ra với tôi nhiều lần – trong tâm trí tôi – khi tôi cần cô ấy. Cô ấy là người bảo hộ của riêng tôi [với giọng tự hào có tính chiếm hữu].

CHÚ THÍCH: Những thuộc tính của những vị hướng đạo th́ rất khác biệt với những thuộc tính của những “bạn linh hồn” và những thực thể hỗ trợ khác. Vấn đề này sẽ được xem xét trong chương 8.

* TS N: Tại sao cô gọi thực thể này là “cô ấy” ? Há chẳng phải những linh hồn được cho là phi giới tính?

+ CT: Điều đó đúng – theo nghĩa đen, bởi v́ chúng tôi có thể có cả hai thuộc tính. Rachel muốn hiện ra ra với tôi như là một phụ nữ để tôi dễ nhận ra cô, và nó cũng có ư nghĩa tinh thần đối với cô.

* TS N: Có phải người ta bị khóa chặt vào trong những thuộc tính nam hay nữ trong sự hiện hữu họ trong thế giới linh hồn?

+ CT: Không. Với tư cách là linh hồn, có những giai đoạn trong hiện hữu chúng tôi, khi chúng tôi thiên về giới tính này hơn giới tính kia. Sau cùng, sở thích tự nhiên này trở nên băo ḥa.

* TS N: Làm ơn mô tả, linh hồn Rachel nom ra sao với cô vào khoảnh khắc này.

+ CT: [nói khẽ] Một phụ nữ tre trẻ…vẫn như xưa…nhỏ bé, với những đường nét thanh tú…nét cương quyết trên khuôn mặt cô ấy…quá nhiều sự hiểu biết và t́nh yêu.

* TS N: Vậy, cô đă biết Rachel lúc c̣n ở Cơi Trần ?

+ CT: [hoài cảm] Xưa kia, cách đây đă lâu, cô ấy thân thiết với tôi trong cuộc đời…và bây giờ, cô ấy là người bảo hộ của tôi.

* TS N: Và cô cảm thấy thế nào khi cô nh́n cô ấy?

+ CT: Một sự b́nh an…sự thanh thản…t́nh yêu…

* TS N: Cô và Rachel có nh́n nhau với đôi mắt, như cách con người ở Cơi Trần vẫn làm?

+ CT: [lưỡng lự] Gần như vậy... Nhưng khác. Bạn thấy tâm trí đằng sau cái mà chúng ta cho là đôi mắt, bởi v́ ở Cơi Trần, đôi mắt là “cửa sổ” của linh hồn. Dĩ nhiên, chúng tôi cũng có thể làm cái tương tự như những con người ở Cơi Trần…

* TS N: Những ǵ đôi mắt có thể làm ở cơi trần, th́ chúng cũng có thể làm trong thế giới linh hồn?

+ CT: Ở Cơi Trần, khi bạn nh́n vào trong đôi mắt của một người nào đó – thậm chí những người mà bạn vừa mới gặp – và thấy một làn ánh sáng mà bạn đă biết trước đây…vâng, cái đó nói cho bạn biết một cái ǵ đó về người ấy. Như là con người, bạn không biết tại sao – nhưng linh hồn bạn biết và nhớ lại.

CHÚ THÍCH: Tôi đă nghe nói đến làn ánh sáng của “bản sắc linh hồn” [spiritual identity] được phản chiếu trong đôi mắt người của “bạn linh hồn” – được nhiều thân chủ của tôi diễn tả bằng nhiều cách khác nhau. Về phần tôi, tôi đă, một cách hữu thức, trải nghiệm sự “nhận ra tức th́” (56) chỉ một lần trong đời ḿnh, vào khoảnh khắc mà lần đầu tiên tôi thấy người vợ của chính tôi. Cái sự “nhận ra” đó gây ra một cảm giác thảng thốt và cũng khá huyền bí.

* TS N: Có phải cô đang nói rằng, đôi khi ở Cơi Trần, khi hai người nh́n nhau, họ có thể cảm thấy rằng họ đă biết nhau trước đây?

+ CT: Vâng, đúng vậy.

* TS N: Chúng ta hăy quay trở lại với Rachel trong thế giới linh hồn. Nếu người bảo hộ của cô không hiện ra với cô trong h́nh dáng con người, th́ cô có nhận ra cô ấy không?

+ CT: Vâng, đương nhiên, chúng tôi luôn luôn có thể nhận ra nhau bằng tâm trí. Nhưng, theo cách này th́ dễ chịu hơn. Tôi biết, nó có vẻ điên rồ, nhưng nó là một…điều có tính xă hội…việc thấy một khuôn mặt quen, khiến cho ta thoải mái.

* TS N: Vậy th́, việc thấy những đường nét con người của những người mà chúng ta quen biết trong những kiếp quá khứ, là một điều tốt, nhất là, trong giai đoạn tái thích nghi ngay sau khi rời Cơi Trần?

+ CT: Vâng, nếu không, bạn cảm thấy một chút lạc lơng ban đầu… cô đơn…và cũng có thể bối rối nữa…việc thấy những người như họ đă là, giúp tôi trở nên quen với những sự thể ở đây nhanh hơn, khi lần đầu tiên tôi trở lại, và việc thấy Rachel luôn luôn là một nguồn động viên lớn.

* TS N: Ngay sau mỗi cái chết của cô ở Cơi Trần, có phải Rachel hiện ra với cô trong h́nh dáng con người, là để giúp cô dễ tái thích nghi với thế giới linh hồn?

+ CT: [tha thiết] Ồ, vâng – đúng vậy! Và cô ấy cho tôi sự an tâm. Tôi cũng cảm thấy dễ chịu hơn khi tôi thấy những người khác mà tôi đă biết trước đây…

* TS N: Và cô có nói chuyện với những người này không?

+ CT: Không ai nói thành lời, chúng tôi truyền thông bằng tâm trí.

* TS N: Thần giao cách cảm?

+ CT: Vâng.

* TS N: Những linh hồn có thể có những cuộc tṛ chuyện riêng tư mà những người khác không thể nghe được, dù là bằng “thần giao cách cảm” ?

+ CT: [im lặng một lát] … Đối với những chuyện thầm kín – vâng.

* TS N: Việc này được làm như thế nào?

+ CT: Bằng sự xúc chạm – nó được gọi là “truyền thông bằng xúc chạm.”

CHÚ THÍCH: Những thân chủ tôi nói rằng, khi hai linh hồn đến quá kề sát nhau, đến nỗi chúng được nối kết với nhau, th́ chúng có thể gửi những ư tưởng riêng tư bằng xúc chạm, vốn qua lại giữa chúng như “những xung lực âm thanh điện từ.” Trong phần lớn trường hợp, những chủ thể [trong cơn thôi miên] không thích nói với tôi về những chuyện thầm kín cá nhân này.

* TS N: Làm ơn giải thích rơ cho tôi, bằng cách nào mà, với tư cách là linh hồn, cô có thể “biến ra” những đường nét con người ?

+ CT: Từ…khối năng lượng của tôi…Tôi chỉ cần nghĩ về những sắc thái mà tôi đă là, nhưng, tôi không thể nói với ông, cái ǵ cho tôi khả năng để làm việc này.

* TS N: Vậy, cô có thể nói cho tôi biết, tại sao cô và những linh hồn khác “biến ra” những sắc thái nào đó ở những thời gian khác nhau?

+ CT: [im lặng lâu] Nó tùy thuộc vào việc bạn ở đâu trong những chuyển động của bạn xung quanh đây…bạn gặp nhau lúc nào…và trạng thái tâm trí của bạn lúc đó.

* TS N: Đó là cái mà tôi muốn biết. Hăy nói thêm về việc nhận ra nhau.

+ CT: Ông thấy đó, sự nhận ra tùy thuộc vào…những cảm nhận của mỗi người…khi bạn gặp họ ở đây. Họ sẽ cho bạn thấy cái mà họ muốn bạn thấy ở họ và cái mà họ nghĩ là bạn muốn thấy. Nó cũng tùy thuộc vào những hoàn cảnh mà trong đó bạn gặp họ.

* TS N: Cô có thể nói cụ thể hơn? Những hoàn cảnh khác nhau nào có thể khiến cho những dạng năng lượng trở nên vật chất hóa trong cách nào đó đối với những linh hồn khác?

+ CT: Đó là sự khác biệt giữa việc bạn ở trong “nơi chốn” của họ, hay [ở trong] nơi chốn của bạn. Mỗi nơi mỗi khác: nơi này, họ có thể cho bạn thấy một chuỗi những sắc thái nào đó; nơi khác, bạn có thể thấy những sắc thái khác.

CHÚ THÍCH: “Lănh thổ” linh hồn sẽ được giải thích khi chúng ta tiến xa hơn vào trong thế giới linh hồn.

* TS N: Có phải cô đang nói với tôi rằng, tại cổng vào của thế giới linh hồn, một linh hồn có thể cho cô thấy một khuôn mặt, và về sau, một khuôn mặt khác, trong một t́nh huống khác?

+ CT: Đúng vậy.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Như tôi đang nói với ông, việc chúng ta tự tŕnh diện chính ḿnh với nhau, tùy thuộc nhiều vào cái mà chúng ta đang cảm thấy ngay lúc đó…tính chất của mối quan hệ mà chúng ta có với một người nhất định và nơi mà chúng ta đang ở.

* TS N: Làm ơn nói cho tôi biết, liệu tôi có hiểu đúng mọi thứ này hay không. Cái “bản sắc” [identity] mà những linh hồn “phóng ra” cho nhau, tùy thuộc vào thời gian và địa điểm trong thế giới linh hồn, cũng như [tùy thuộc] tâm trạng, và có thể, những trạng thái tâm lư khi chúng gặp nhau?

+ CT: Chắc chắn rồi, và nó vận hành theo cả hai cách…chúng có quan hệ hỗ tương với nhau.

* TS N: Vậy, làm thế nào những linh hồn nhận ra nhau, khi mỗi lúc, chúng hiện ra dưới một khuôn mặt khác nhau?

+ CT: [cười] Cái h́nh ảnh mà bạn “phóng ra,” không bao giờ che giấu con người thực của bạn. Dù sao đi nữa, nó không cùng loại cảm xúc mà chúng ta trải nghiệm ở Cơi Trần. Ở đây, nó…trừu tượng hơn. Lư do tại sao chúng tôi phóng ra những sắc thái và ư tưởng nào đó…đặt nền trên…một xác nhận về những ư kiến. (57)

* TS N: Những ư kiến? Có phải bạn muốn nói, những t́nh cảm vào lúc đó?

+ CT: Vâng…gần như vậy…bởi v́ những sắc thái con người này là thành phần của cuộc sống vật lư của chúng ta ở những nơi khác, khi mà chúng ta khám phá những sự thể…và phát triển những ư tưởng…tất cả là một…“thể liên tục” [continuum] để chúng ta dùng ở đây.

TS N: Trong những kiếp quá khứ của ḿnh, nếu mỗi kiếp chúng ta có một khuôn mặt khác nhau, th́ chúng ta “khoác vào” khuôn mặt nào khi chúng ta trở lại thế giới linh hồn?

+ CT: Chúng ta ḥa trộn chúng với nhau. Bạn “phóng ra” những đường nét nào mà người bạn gặp sẽ nhận ra bạn dễ nhất, tùy thuộc vào việc bạn muốn truyền thông cái ǵ.

* TS N: C̣n về việc truyền thông mà không phóng ra những đường nét, th́ thế nào?

+ CT: Chắc chắn rồi, chúng tôi vẫn làm như thế – đó là chuyện b́nh thường – nhưng tôi tiếp cận với người khác nhanh hơn, qua những đường nét.

* TS N: Có phải cô thích phóng ra một loạt đường nét nhất định nào đó trên khuôn mặt?

+ CT: Tôi thích khuôn mặt có râu mép…có một cái quai hàm cứng như sắt …

* TS N: Cô muốn nói, khi cô c̣n là Jeff Tanner, gă cao-bồi ở Texas trong kiếp sống mà chúng ta đă thảo luận trước đây?

+ CT: [cười thành tiếng] Chính thế! Và tôi đă có những khuôn mặt giống như của Jeff trong những kiếp sống khác, nữa.

* TS N: Nhưng, tại sao lại là Jeff? Có phải chỉ v́ anh ta đă là cô trong kiếp vừa qua của cô?

+ CT: Không, tôi cảm thấy thoải mái khi c̣n là Jeff. Đó là một kiếp sống hạnh phúc, không phức tạp. Mẹ kiếp, nom tuyệt cú mèo ! Khuôn mặt của tôi giống như trong những tấm bảng quảng cáo thuốc lá mà bạn thường thấy dọc theo xa lộ. [cười khúc khích] Khi c̣n là Jeff, tôi thích phô bày cái bộ râu mép vễnh lên của ḿnh.

* TS N: Nhưng đó chỉ là một kiếp sống. Những người không giao du với cô trong kiếp sống đó, có thể không nhận ra cô ở đây.

+ CT: Ồ, họ sẽ nhận ra đó là tôi, khá sớm. Tôi có thể thay đổi thành một cái ǵ khác, nhưng ngay bây giờ, tôi thích nhất ḿnh có h́nh dáng của Jeff.

* TS N: Như thế, điều này nhất quán với những ǵ mà cô đang nói: tất cả chúng ta thực sự có chỉ một “bản sắc” bất luận số lượng những đường nét trên khuôn mặt mà chúng ta có thể phóng ra, với tư cách là linh hồn?

+ CT: Vâng, ta thấy mọi người như họ thực sự là vậy. Một vài người chỉ muốn phô bày cái phía tốt nhất của họ – họ muốn ta nghĩ tốt về họ – nhưng họ không nhận thức đầy đủ rằng, cái mà ta đang phấn đấu đạt tới, mới là cái quan trọng, chứ không phải việc ta hiện ra như thế nào. Chúng tôi thấy rất buồn cười, rằng những linh hồn nghĩ họ nên hiện ra như thế nào, thậm chí, “khoác vào” những khuôn mặt mà họ không bao giờ có ở Cơi Trần, nhưng điều đó cũng không sao.

* TS N: Vậy, có phải chúng ta đang nói về những linh hồn kém tiến hóa hơn?

+ CT: Vâng, thường khi. Họ có thể bị kẹt…nhưng chúng tôi không phán xét…cuối cùng, họ sẽ ổn.

* TS N: Tôi nghĩ về thế giới linh hồn như là một nơi chốn của “ư thức” thông minh, toàn trí, nhưng theo tường thuật của cô, th́ có vẻ như những linh hồn cũng có những tâm trạng và niềm kiêu ngạo vô lối như thể họ đang ở ở Cơi Trần?

+ CT : [bật cười] Con người vẫn là con người, bất luận họ nom ra sao trong những thế giới vật lư của họ.

* TS N: Ồ, cô có thấy những linh hồn đi tới những hành tinh khác ngoài Cơi Trần?

+ CT: [im lặng một lát] Thỉnh thoảng …

* TS N: Những linh hồn từ những hành tinh khác, ngoài Cơi Trần, phô bày ra với cô những đường nét ǵ?

+ CT: [một cách né tránh] Với những người [quen biết] của riêng tôi, th́ tôi “phóng ra” những đường nét con người, nhưng chúng tôi có thể “khoác lên” bất cứ đường nét nào mà chúng tôi muốn truyền thông

CHÚ THÍCH: Trong các thân chủ của tôi, một số người có khả năng hồi tưởng những kiếp sống vật lư quá khứ, mà ở đó, họ đă sống trong h́nh dáng “phi nhân trạng” [non-human] trong những thế giới khác. Nhưng việc thu thập thông tin từ họ là rất khó khăn, thách thức. Sự nhớ lại những kinh nghiệm này thường chỉ giới hạn vào những linh hồn “già” hơn, tiến hóa hơn, như chúng ta sẽ thấy về sau.

* TS N: Có phải khả năng này – khả năng truyền đạt những đường nét cho nhau – là một món quà mà Tạo Hóa đă ban cho chúng ta, dựa trên nhu cầu của linh hồn?
+ CT: Làm thế nào tôi biết được – tôi không phải là Thượng đế!


Khái niệm rằng linh hồn có thể sai lầm, khiến cho một số người ngạc nhiên. Những phát biểu của ca 8 và tất cả những thân chủ khác của tôi, cho thấy rằng, phần lớn chúng ta c̣n xa mới là những hữu thể toàn thiện trong thế giới linh hồn. Mục đích cốt yếu của việc đầu thai, là để tự cải thiện ḿnh. Những kết quả bất ngờ của ngành tâm lư học về sự phát triển của chúng ta, cả trong lẫn ngoài thế giới linh hồn, là nền tảng của công tŕnh của tôi.

Chúng ta đă thấy tầm quan trọng của việc gặp những thực thể khác trong khi bước vào thế giới linh hồn. Ngoài việc gặp gỡ những vị hướng đạo của chúng ta và những hữu thể quen thuộc khác, tôi đă đề cập tới một dạng thứ ba : Đây là một t́nh huống khá bối rối, mà trong đó, một linh hồn không có ai chào đón.

Mặc dù đó là một sự việc bất thường đối với phần lớn những thân chủ của ḿnh, tôi vẫn cảm thấy một chút ái ngại cho một số thân chủ : họ mô tả, họ hoàn toàn cô độc, bị kéo đi bởi những lực vô h́nh, tới cái đích đến sau cùng của họ, nơi mà họ tiếp xúc với những người khác. Điều này tương tự như việc đặt chân xuống một nước ngoài, nơi mà họ đă từng có mặt trước đó, nhưng không có những phu khuân vác, hay một bàn tiếp tân, để trợ giúp họ với những lời chỉ dẫn. Tôi cho rằng, cái làm cho tôi ái ngại nhất về loại linh hồn này, là rơ ràng, họ hoàn toàn thiếu khả năng thích nghi.

Tuy nhiên, sự ái ngại đó không được chia sẻ bởi những linh hồn [mà họ] chọn việc đi một ḿnh. Thực ra, những người trong phạm trù này là những kẻ du hành giàu kinh nghiệm. Đây là những linh hồn “già” hơn, chín chắn hơn, nên dường như họ không cần hệ thống hỗ trợ ban đầu nào. Họ biết chính xác cái nơi mà họ sẽ đi tới sau cái chết. Tôi đoán rằng, đối với họ, cái tiến tŕnh cũng được tăng tốc, bởi v́ họ có thể nhanh chóng đi tới cái nơi mà họ thuộc về, so với những linh hồn dừng lại để gặp những người khác.

Ca 9 là một thân chủ đă có nhiều kiếp sống quá khứ, trải qua hàng ngàn năm. Kể từ vào khoảng 8 kiếp sống trước kiếp sống hiện nay của ḿnh, sau cùng, không c̣n ai đón chào anh ta tại cổng vào thế giới linh hồn.

 

CA 9:

* TS N: Cái ǵ xảy ra cho anh ở khoảnh khắc chết?

+ CT: Tôi cảm thấy được trút gánh nặng và tôi di chuyển nhanh.

* TS N: Sự khởi hành của anh từ Cơi Trần vào trong thế giới linh hồn có những nét đặc trưng nào ?

+ CT: Tôi bắn lên giống như một cột ánh sáng và tôi đang trên đường đi.

* TS N: Đối với anh, nó có luôn luôn nhanh như thế không?

+ CT: Không, chỉ sau chuỗi kiếp sống quá khứ của tôi.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Tôi biết lối đi, tôi không cần gặp bất cứ ai – tôi muốn đi ngay.

* TS N: Và anh không bận tâm về việc không có ai chào đón anh ?

+ CT: [cười] Có một thời gian, th́ sự đón tiếp là tốt, nhưng bây giờ, tôi không c̣n cần đến nó nữa.

* TS N: Ai quyết định cho phép anh bước vào thế giới linh hồn mà không có sự hỗ trợ?

+ CT: [im lặng một lát, rồi nhún vai] Đó là một quyết định… chung…giữa vị hướng đạo của tôi và tôi…khi tôi đă biết rằng tôi có thể xử lư sự việc một ḿnh.

* TS N: Và ngay bây giờ, anh không cảm thấy hơi lạc lơng và cô đơn ?

+ CT: Ông đang đùa hả? Tôi không cần ai nắm tay ḿnh nữa. Tôi biết nơi tôi đang đi tới, và tôi sốt ruột muốn tới đó. Tôi đang được kéo bởi một từ -lực và tôi đơn giản tận hưởng chuyến đi.

* TS N: Hăy giải thích cho tôi, tiến tŕnh kéo này – mà sẽ đưa anh tới đích đến của anh – nó vận hành ra sao ?

+ CT: Tôi đang cưỡi trên một con sóng…một chùm ánh sáng.

* TS N: Cái chùm này có điện từ tính, hay cái ǵ khác?

+ CT: Vâng, nó tương tự như những băng-tần của một cái radio, với một “ai đó” đó đang ḍ và t́m thấy tần số đúng cho tôi.

* TS N: Anh nói rằng, anh đang được hướng dẫn bởi một lực vô h́nh và không có nhiều sự kiểm soát của ư chí cá nhân, và rằng, anh không thể đẩy nhanh tốc độ như lúc ngay sau cái chết?

+ CT: Vâng. Tôi phải đi với những tần số của sóng ánh sáng … những làn sóng có chiều hướng và tôi đang trôi với nó. Thật dễ dàng. Họ làm mọi sự cho bạn.

* TS N: Ai làm nó cho bạn?

+ CT: Kẻ đang điều khiển…tôi không rơ.

* TS N: Vậy, anh không ở trong thế chủ động. Anh không có trách nhiệm phải t́m kiếm đích đến riêng của ḿnh.

+ CT: [im lặng một lát] Tâm trí tôi ḥa điệu với sự di chuyển… Tôi trôi với cái vọng âm …

* TS N: Vọng âm ? Anh nghe những âm thanh?

+ CT: Vâng, chùm ánh sáng…rung động…Tôi cũng bị khóa vào trong chùm ánh sáng này..

* TS N: Chúng ta hăy đi trở lại phát biểu của anh về cái radio. Cuộc du hành tâm linh của anh có bị ảnh hưởng bởi những tần số rung động như cao, trung b́nh, thấp?

+ CT: [cười] Ư kiến của ông cũng không tệ! Vâng, tôi đang ở trên một đường vạch, giống như ngọn hải đăng chỉ đường bằng âm thanh và ánh sáng…và nó là bộ phận của “kiểu âm điệu” của riêng tôi – tần số của tôi.

* TS N: Tôi không chắc là tôi hiểu, bằng cách nào mà ánh sáng và sự rung động kết hợp lại để thiết lập những tần số có tính định hướng.

+ CT: Hăy nghĩ về một âm thoa khổng lồ bên trong một làn ánh sáng nhấp nháy.

* TS N: Ồ, vậy th́ có năng lượng ở đây?

+ CT: Chúng ta có năng lượng – bên trong một trường năng lượng. Do vậy, chúng ta không chỉ du hành trên những đường vạch … mà chúng ta, chính ḿnh, c̣n làm phát sinh năng lượng…chúng ta có thể dùng những lực tùy theo kinh nghiệm của ḿnh.

* TS N: Vậy, mức độ trưởng thành của anh thực sự cho anh yếu tố kiểm soát nào đó trong tốc độ và chiều hướng của việc du hành.

+ CT: Vâng, nhưng không ngay ở đây. Về sau, khi tôi ổn định, tôi có thể di chuyển chỗ này chỗ kia nhiều hơn, theo ư ḿnh. Bây giờ, tôi đang bị kéo đi và tôi phải đi với nó.

* TS N: Được rồi, hăy lưu lại với cái này và mô tả cho tôi, cái ǵ xảy ra kế tiếp.

+ CT: [im lặng ngắn] Tôi đang di chuyển một ḿnh …đang được đưa trở lại cái không gian phù hợp của tôi…đang đi tới cái nơi mà tôi thuộc về.

Trong cơn thôi miên, cái tâm trí hữu-thức [phân tích] làm việc phối hợp với với cái tâm trí bất-thức để tiếp nhận và gửi những thông điệp tới những [vùng] kư ức ăn sâu bắt rễ của chúng ta. Chủ thể trong ca 9 là một kỹ sư điện và do vậy, anh ta sử dụng vài mô tả kỹ thuật để diễn tả những cảm giác tâm linh của ḿnh. Chủ thể này giải thích cuộc du hành của linh hồn anh ta bằng những thuật ngữ kỹ thuật, là do được động viên, nhưng không được ra lệnh, bởi những gợi ư của tôi. Mọi thân chủ đều sử dụng vốn kiến thức riêng của ḿnh để trả lời những câu hỏi của tôi về thế giới linh hồn. Ca này dùng những qui luật vật lư quen thuộc với anh ta để mô tả sự chuyển động, trong khi một người khác, có thể đă nói rằng, những linh hồn di chuyển trong không gian này bên trong một khoảng chân không.

Trước khi tiếp tục với sự di chuyển của linh hồn vào trong thế giới linh hồn, tôi muốn thảo luận về những thực thể mà hoặc chưa tiến xa sau cái chết vật lư, hoặc sẽ bị chệch khỏi lộ tŕnh [du hành] b́nh thường.

________

(52) Làm thế nào họ có thể chào đón chúng ta, khi họ đă “ở trong một cơ thể mới”? Đây là điều thật khó tin. Ở một chỗ khác, tác giả đă giải thích như sau: Khi một linh hồn đầu thai vào trong một cơ thể mới, th́ nó để lại thế giới linh hồn một phần năng lượng của nó, và chính cái phần năng lượng này sẽ “hóa thân” thành một thực thể để chào đón linh hồn mới trở lại. Và có lẽ, chính nhờ cái phần năng lượng “dự trữ” này, mà linh hồn vẫn có thể, bằng cách nào đó, “phù hộ” cho những thân nhân đang sống ở Cơi Trần?

(53) Một linh hồn có thể, cùng một lúc, đầu thai vào 2 cơ thể khác nhau? Điều này thật khó tin. Nhưng trong cuốn Destiny of Souls, cũng của Michael Newton, tác giả cho biết: một linh hồn có thể “phân chia” năng lượng của nó, để “nhập vào” nhiều cơ thể cùng một lúc – nhưng điều này là khá bất thường. Một vài chủ thể nói rằng, việc này làm cho năng lượng của linh hồn họ bị phân tán, nên nó bị thiếu năng lượng để hoạt động có hiệu quả trong một cơ thể nào đó.

(54) Cần chú ư chi tiết này.

(55) Đây là điểm cần chú ư

(56) Instant recognition.

(57) A confirmation of ideas


 

Xem tiếp Chương IV
 

art2all.net