ĐỖ TƯ NGHĨA

 

HÀNH TR̀NH CỦA LINH HỒN

 

 

 CHƯƠNG IV

LINH HỒN "LƯU VONG"
 

          Có những linh hồn bị tàn phá quá trầm trọng, đến nỗi chúng bị tách khỏi cái xu hướng chủ đạo [mainstream] của những linh hồn đang đi trở lại một ngôi nhà tâm linh. Nh́n chung, th́ số lượng những linh hồn bất b́nh thường này không lớn. Tuy nhiên, cái đă xảy ra cho chúng ở Cơi Trần rất là quan trọng, bởi v́ những cái đó tác động nghiêm trọng lên những linh hồn “nhập thể” (58) [incarnated] khác.

Có hai loại linh hồn “lưu vong”: 1/ Những linh hồn không chấp nhận sự kiện rằng thân thể vật lư của chúng đă chết, và chống lại việc trở lại thế giới linh hồn v́ những lư do cá nhân nào đó. 2/ Những linh hồn đă bị sa đọa bởi, hoặc đồng lơa với, những khuynh hướng vô đạo đức khi chúng c̣n tạm trú trong một thân xác con người. Trong trường hợp thứ nhất, sự cô lập là do sự lựa chọn của chính linh hồn, trong khi trường hợp thứ hai, th́ những vị hướng đạo linh hồn cố ư không cho những linh hồn này tiếp xúc lâu hơn với những thực thể khác, trong một giai đoạn không xác định. Trong cả hai t́nh huống, những vị hướng đạo này đều quan tâm đến việc “cải tạo” linh hồn, nhưng bởi v́ mỗi loại linh hồn bị cô lập có những hoàn cảnh riêng, nên tôi sẽ thảo luận chúng một cách riêng rẽ.

Loại thứ nhất, chúng ta gọi là “ma.” Những linh hồn này từ chối đi về “nhà” [thế giới linh hồn. ND] sau cái chết vật lư, và thường có những ảnh hưởng khó chịu trên những người đang sống ở Cơi Trần. Những linh hồn vất vưởng này, đôi khi được gọi, một cách sai lầm, là “quỷ,” bởi v́ chúng bị cáo buộc là thường xâm nhập tâm trí của con người với ư đồ xấu xa. Chủ thể của những linh hồn tiêu cực này đă làm phát sinh những điều nghiên nghiêm túc trong lănh vực cận tâm lư học. Rủi thay, lănh vực tâm linh này thường bị những kẻ bất chính đánh đồng [nó] với “cái huyền bí,” [the occult] lợi dụng sự mê tín của công chúng để trục lợi.
Những linh hồn “lưu vong” là những thực thể chưa tiến hóa và chưa kịp hoàn tất công việc của chúng trong một kiếp quá khứ ở Cơi Trần. Những người đang sống bị chúng quấy rối, có thể không có quan hệ ǵ với chúng. Đúng là, vài người là con kênh thuận lợi [và dễ thụ cảm] cho những linh hồn tiêu cực – chúng mong ước biểu lộ cái bản chất gắt gỏng của chúng. Điều này có nghĩa là, một kẻ trong trạng thái thiền định [meditative] của ư thức, có thể thỉnh thoảng bắt được những “kiểu tín hiệu” khó chịu từ một thực thể không có thân xác vật lư [discarnated] mà những truyền thông của họ có thể đi từ cái tầm phào đến cái khiêu khích. Những thực thể bất ổn định này không phải là những vị hướng đạo linh hồn. Những vị hướng đạo đích thực mang đến sự chữa trị và không quấy rầy chúng ta bằng cách gửi những thông điệp khó chịu.

Thường khi, những linh hồn “vất vưởng” [haunted] này bị cột vào một vị trí địa lư đặc thù. Những nhà khảo cứu chuyên về những hiện tượng ma, chỉ ra rằng, những thực thể vất vưởng này bị kẹt trong một “vành đai trắng” [no man’s land] ở những tầng trung giới thấp hơn giữa Cơi Trần và thế giới linh hồn. Theo sự khảo cứu của tôi, th́ tôi không tin rằng, những linh hồn này bị lạc trong không gian, chúng cũng không phải là “quỷ.” Chúng chọn việc ở lại bên trong không gian Cơi Trần sau cái chết vật lư một thời gian, bởi ư chí riêng của ḿnh, do một mức độ bất măn cao. Theo ư tôi, đó là những linh hồn bị tổn thương, bởi v́ chúng biểu lộ sự bối rối, tuyệt vọng, và thậm chí, sự thù địch, tới một mức mà chúng không muốn tiếp xúc với những vị hướng đạo của ḿnh. Chúng ta biết, một linh hồn tiêu cực, bị lưu vong, có thể được tiếp cận và xử lư bằng nhiều biện pháp khác nhau, như trù ếm, buộc chúng phải ngừng can thiệp vào chuyện của con người. Những linh hồn này thường “nhập” vào một thân xác nào đó, và có thể được thuyết phục rời bỏ cái thân xác mà chúng đă nhập vào, và sau cùng, làm một chuyển tiếp thích đáng vào trong thế giới linh hồn.

Nếu thế giới linh hồn được cai quản một cách có trật tự – với những vị hướng đạo ân cần chăm sóc chúng ta – th́ làm thế nào mà những linh hồn kém thích nghi, áp đặt năng lượng tiêu cực lên những hữu thể “nhập thể,” (59) được phép hiện hữu? Một lời giải thích, là chúng ta vẫn có ư chí tự do, ngay cả trong cái chết. Một giải thích khác, là bởi v́ chúng ta chịu quá nhiều biến động trong vũ trụ vật lư của ḿnh, nên những cái bất qui tắc và chệch khỏi sự “di cư” b́nh thường của những linh hồn cũng nên được dự kiến. Những hồn ma cũng chỉ đại diện cho một phần nhỏ trong năng lượng (60) của một linh hồn lưu vong, trong khi phần c̣n lại, đă trở lại thế giới linh hồn cho việc tái đoàn tụ. (61) Những linh hồn đă ĺa khỏi xác, bất hạnh, tự đánh bẫy chính ḿnh, có thể là bộ phận của một “thiết kế vĩ đại.” (62) Khi chúng sẵn sàng, th́ những linh hồn này sẽ được nắm tay, dắt ra khỏi vùng trung giới của Cơi Trần, và được hướng dẫn vào trong cái nơi phù hợp của chúng trong thế giới linh hồn.

Bây giờ, tôi chuyển sang loại linh hồn bị nhiễu loạn thứ hai, phổ biến hơn. Đây là những linh hồn có dính dáng đến những hành vi xấu ác. Trước hết, chúng ta nên xem xét, liệu một linh hồn có nên được xem là có tội, hay vô tội, khi nó “chiếm cứ” bộ năo của kẻ phạm tội? “Tâm trí linh hồn” [the soul mind] (63) hay “bản ngă con người” [human ego] phải chịu trách nhiệm, hay cả hai chỉ là một? Thỉnh thoảng, một thân chủ thường nói với tôi: “Tôi cảm thấy bị xâm chiếm bởi một lực nội tại, nó bảo tôi làm những điều xấu.” Đây là những người bệnh tâm thần, họ cảm thấy bị đưa đẩy bởi những lực đối kháng của thiện và ác, mà họ tin rằng họ hoàn toàn không thể kiểm soát.

Sau khi làm việc nhiều năm với siêu thức của những người ở trong cơn thôi miên, tôi đă đi tới kết luận rằng, con người 5 giác quan có thể tác động tiêu cực lên cái “thần thức” [psyche] của một linh hồn. Chúng ta biểu hiện cái “bản ngă vĩnh cửu” [eternal self] của chúng ta thông qua những nhu cầu sinh vật học chủ yếu và những áp lực của những kích thích môi trường, vốn có tính tạm thời đối với những linh hồn đă nhập thể [incarnated]. Mặc dù không có cái bản ngă xấu xa nào ẩn giấu bên trong cái cơ thể người của chúng ta, nhưng một vài linh hồn th́ không đồng hóa trọn vẹn. Những người không ḥa điệu với thân xác họ, cảm thấy bị tách rời khỏi [detached from] chính họ trong đời sống.

Điều kiện này không phải là cái cớ, để cho những linh hồn không cố hết sức để tránh những hành vi xấu ác ở Cơi Trần. Chúng ta thấy điều này trong lương tâm con người. Phân biệt được cái ǵ đang tác động một lực tiêu cực lên tâm trí chúng ta, và cái ǵ không, là điều quan trọng. Khi chúng ta nghe một âm thanh nội tại – mà có thể xúi giục sự tự hủy hoại chính chúng ta hay một ai khác – th́ nó không phát xuất từ một thực thể gọi là “quỷ,” một sự có mặt xa lạ, cũng không phải từ một vị hướng đạo suy đồi, có ác ư. Những lực tiêu cực đó phát xuất từ chính chúng ta.

Tiềm ẩn bên dưới những xáo trộn cảm xúc, là những xung lực hủy diệt, mà nếu để yên không xử lư, th́ chúng sẽ ngăn cản sự phát triển của linh hồn. Trong chúng ta, những ai đă trải nghiệm những chấn thương tâm lư cá nhân không được giải quyết trong đời ḿnh, th́ họ mang những hạt giống mà chúng sẽ hủy diệt chính họ. Sự thống khổ này tác động lên linh hồn chúng ta quá mạnh mẽ, đến nỗi dường như chúng ta không c̣n “toàn bộ” [nguyên vẹn - whole] nữa. Chẳng hạn, sự khao khát thái quá và hành vi nghiện ngập – vốn là hệ quả của sự đau đớn cá nhân – ngăn trở sự biểu hiện của một linh hồn lành mạnh và thậm chí, có thể trói buộc một linh hồn vào cái “cơ thể chủ” (64) của nó.

Phải chăng cái mức bạo động đương đại có nghĩa là, hôm nay có nhiều những linh hồn “đi sai đường” hơn, so với trong quá khứ? Nếu không có lư do nào khác, th́ t́nh trạng nhân măn và nền văn hóa của chúng ta, đang bị ma túy tác hại, sẽ ủng hộ kết luận này. Ở khía cạnh tích cực, th́ hiện nay, trên quy mô toàn cầu, ư thức của con người về sự đau khổ, dường như ngày càng gia tăng.

Tôi đă được cho biết rằng, trong mọi kỷ nguyên của lịch sử đẫm máu của Cơi Trần, luôn luôn có một số lượng đáng kể những linh hồn không thể kháng cự cái ác và [không thể kháng cự] sự tàn nhẫn. Những linh hồn nào đó – mà “thân xác chủ” của chúng có bộ năo [với gene] bất thường – th́ đặc biệt “dễ bị lây nhiễm” trong một môi trường bạo động. Chúng ta thấy, có những đứa trẻ quá bị tổn thương bởi sự bạo hành vật lư và bạo hành cảm xúc trong gia đ́nh, đến nỗi, khi trưởng thành, chúng làm những hành vi tàn nhẫn một cách cố ư, mà không hề có cảm thấy hối hận. Bởi v́, từ khi mới được tạo dựng, linh hồn vốn không hoàn hảo, nên bản chất của nó có thể bị ô nhiễm trong một môi trường xấu.

Nếu những vi phạm của chúng ta đặc biệt nghiêm trọng, th́ chúng ta gọi chúng là xấu ác. Những thân chủ của tôi nói với tôi rằng, không có linh hồn nào xấu ác một cách bẩm sinh, mặc dù nó có thể thủ đắc cái “nhăn hiệu” này trong kiếp sống con người. Điều xấu ác có tính bệnh lư trong những con người, th́ được đặc trưng hóa bởi những cảm nhận về sự bất lực và khuyết điểm cá nhân, vốn có ở những nạn nhân bất lực. Những linh hồn có dính dáng tới những hành vi thực sự xấu ác, thường được xem như là ở mức tiến hóa thấp. Mặc dù vậy, sự phát triển kém của linh hồn không tự động dẫn đến hành vi xấu ác, ngay cả đối với một con người bị tổn thương. Sự tiến hóa của linh hồn bao gồm một sự chuyển dịch từ sự bất toàn sang sự toàn thiện, đặt nền trên việc khắc phục nhiều trở ngại gây ra do những “thân xác chủ,” trong suốt những kiếp sống có định hướng (65) của chúng, với những nhiệm vụ phải thực hiện. Những linh hồn cũng có thể có khuynh hướng muốn chọn những môi trường nơi mà chúng luôn luôn thất bại, hay bị sa đọa. Như thế, những linh hồn có thể phá hoại cái “bản sắc” [identity] của chúng do những chọn lựa xấu trong cuộc đời. Tuy nhiên, mọi linh hồn đều phải chịu trách nhiệm về cách hành xử của chúng trong những thân xác mà chúng “tạm trú.”

Trong chương kế tiếp, chúng ta sẽ thấy, như thế nào mà những linh hồn tiếp nhận một “cuộc ôn lại sơ khởi” về kiếp quá khứ vừa qua của chúng với những vị hướng đạo, trước khi tiếp tục di chuyển để nhập bọn với những người bạn của chúng. Nhưng cái ǵ xảy ra cho những linh hồn mà, qua thân xác “chủ” của chúng, đă gây khổ đau thái quá cho một người khác? Nếu một linh hồn không có khả năng sửa chữa những xung lực bạo động nhất trong “thân xác chủ” của nó, th́ làm thế nào nó phải chịu trách nhiệm trong “cuộc sống sau cái chết”? Điều này đặt ra vấn đề lên thiên đường hay xuống địa ngục, tùy theo những hành động tốt hay xấu – bởi v́ vấn đề chịu trách nhiệm đă từ lâu là một phần của những truyền thống tôn giáo của chúng ta.

Trên tường pḥng mạch của tôi có treo bức tranh Ai Cập, “Cảnh Phán Xét,” như được tŕnh bày trong Tử Thư Ai Cập, (66) vốn là một nghi thức [có tính] huyền thoại về cái chết, đă có cách đây 7000 năm. Những người Ai Cập cổ đại có một nỗi ám ảnh về cái chết và thế giới bên kia nấm mồ, bởi v́, trong đền thờ bách thần của họ,(67) cái chết giải thích sự sống. Bức họa cho thấy một người mới chết đến một nơi tọa lạc giữa vùng đất của người sống và vương quốc của người chết. Ông ta đứng bên cạnh một cái cân, sắp bị phán xét về những hành động của ông ở Cơi Trần. Vị chủ tế là thần Anubis, cẩn thận cân trái tim của người đàn ông này trên một đĩa cân, đĩa bên kia, là cái lông chim trĩ đại diện cho sự thật. Đối với những người Ai Cập cổ đại, th́ trái tim, không phải cái đầu, đại diện cho sự hiện thân của linh hồn-lương tâm của một người. Đó là một khoảnh khắc căng thẳng. Một con quái vật đầu cá sấu đang nằm gần đó, miệng mở to, sẵn sàng vồ lấy trái tim đương sự, nếu những cái ác của người đàn ông này nặng hơn những cái thiện mà ông ta đă làm trong kiếp sống vừa qua. Nếu đĩa cân nghiêng về cái xấu ác, th́ linh hồn này sẽ bị kết liễu.

Đối với bức họa này, những thân chủ của tôi có những b́nh luận khác nhau. Một người có khuynh hướng siêu h́nh học, sẽ nhấn mạnh rằng, không ai bị cấm bước vào vương quốc của linh hồn [sau cái chết], cho dẫu cái cân nghiêng về phía cái xấu ác. Niềm tin này có đúng không? Có phải mọi linh hồn đều được ban cho cơ hội trở lại vào trong thế giới linh hồn, bất luận trong kiếp vừa qua, chúng mang một cơ thể vật lư như thế nào đi nữa?

Để trả lời câu hỏi này, trước hết, tôi sẽ nói rằng, đa số người tin rằng mọi linh hồn không đi đến cùng một nơi chốn. Nền thần học ôn ḥa hơn, không c̣n nhấn mạnh ư tưởng về lửa địa ngục dành cho những kẻ tội lỗi. Tuy nhiên, nhiều giáo phái khẳng định một sự cộng tồn của hai trạng thái tinh thần về thiện và ác. Về linh hồn “xấu ác,” nhiều triết gia cho rằng, sau cái chết, linh hồn tội lỗi sẽ chịu h́nh phạt bằng cách bị ly cách khỏi “yều tính của Thượng đế” [God-Essence].

Tử Thư Tây Tạng – một cội nguồn của niềm tin tôn giáo có trước Kinh Thánh hàng ngàn năm – mô tả trạng thái Bardo [của “thân trung ấm”] như là một thời gian khi mà “sự ác mà chúng ta đă phạm, đẩy chúng ta vào trong sự ly cách tâm linh.” Nếu những dân tộc phương Đông tin vào một địa điểm tâm linh đặc biệt dành cho những kẻ làm điều ác, th́ phải chăng ư tưởng này tương tự với khái niệm về luyện ngục [purgatory] trong thế giới phương Tây?

Từ những khởi đầu xa xưa của nó, giáo lư Ki-tô giáo định nghĩa nơi luyện ngục như là một trạng thái bị trục xuất tạm thời dành cho những tội lỗi tương đối nhẹ. Luyện ngục Ki-tô giáo được xem như là một nơi đền tội – ở đó, linh hồn bị cô lập và chịu đau khổ. Khi toàn bộ nghiệp tiêu cực được cất bỏ, th́ sau cùng, những linh hồn này được cho phép vào thiên đường. Trái lại, những linh hồn phạm trọng tội, sẽ bị kết án xuống địa ngục và ở đó măi măi.

Có phải địa ngục hiện hữu để vĩnh viễn ly cách những linh hồn thiện lành ra khỏi những linh hồn xấu ác? Toàn bộ công việc của tôi với những linh hồn của những thân chủ của tôi, đă cho tôi xác tín rằng, không có nơi nào [như hỏa ngục, chẳng hạn. ND], mà ở đó, những linh hồn phải chịu đau khổ khủng khiếp, (68) trừ ra ở Cơi Trần. Tôi được cho biết rằng, sau cái chết, mọi linh hồn đều đi tới một [one] thế giới linh hồn, nơi mà mọi người được đối xử với ḷng kiên nhẫn và t́nh yêu.

Tuy nhiên, tôi đă học được rằng, có một số linh hồn thực sự kinh qua sự “cô lập” [ly cách] trong thế giới linh hồn, và điều này xảy ra vào thời gian khi mà chúng làm việc với những vị hướng đạo của ḿnh, để tái định hướng. Chúng không được đi theo cùng những lộ tŕnh như những linh hồn khác. Những người trong số thân chủ tôi – mà đă bị ngăn trở bởi cái xấu ác – tường thuật rằng, những linh hồn quá yếu, không thể chế ngự một xung lực muốn làm hại kẻ khác, sẽ bị cô lập ngay khi trở lại thế giới linh hồn. Trong một thời gian khá dài, những linh hồn này có vẻ như không giao tiếp với những thực thể khác – đây là điều khác biệt, so với những linh hồn b́nh thường.

Tôi cũng ghi nhận rằng, những linh hồn “sơ cơ” [beginner souls] – vốn có thói quen hành xử quá tiêu cực trong chuỗi kiếp sống đầu tiên của chúng – phải nhận chịu sự cô lập tâm linh [cá nhân]. Sau cùng, chúng được xếp cùng nhau trong nhóm dành riêng cho chúng, để tăng cường việc học hỏi dưới sự giám sát chặt chẽ. Đây không phải là sự trừng phạt, mà đúng hơn, là một loại luyện ngục, để giúp những linh hồn này tái cấu trúc khả năng tự nhận biết của chúng.

Bởi v́ ở Cơi Trần, sự sai trái có nhiều h́nh thức, nên những linh hồn cũng bị cô lập một cách khác nhau, sự giáo huấn tâm linh cũng khác nhau. Rơ ràng là, bản chất của những biến thể [khác biệt] này được cân nhắc trong giai đoạn định hướng ở cuối [của] mỗi kiếp sống. Thời gian tương đối của sự cô lập và sự “cải tạo lại” th́ cũng không nhất quán. Chẳng hạn, tôi đă có những bản tường thuật về những linh hồn kém thích nghi, sau một giai đoạn bị cô lập, chúng đă trở lại Cơi Trần ngay lập tức, để tự xóa bỏ con người cũ của ḿnh càng sớm càng tốt, bằng những thành tích. Đây là một thí dụ, được kể cho tôi bởi một linh hồn, mà đă quen biết một trong những linh hồn này.

 

CA 10:

* TS N: Những linh hồn có chịu trách nhiệm về sự dính líu của chúng với những con người tội lỗi vốn đă làm tổn thương những kẻ khác ở Cơi Trần không?

+ CT: Vâng, những kẻ đă làm hại những người khác một cách dă man trong một kiếp sống – tôi biết một trong những linh hồn đó.

* TS N: Bạn biết ǵ về thực thể này? Cái ǵ đă xảy ra sau khi linh hồn này trở lại thế giới linh hồn theo sau kiếp sống đó?

+ CT: Anh ấy đă…làm tổn thương một cô gái…một cách kinh khủng…và không được phép trở lại nhóm chúng tôi. Có một chương tŕnh học quy mô dành riêng cho anh ấy, bởi v́ anh ấy hành xử quá tệ trong khi ở trong thân xác đó.

* TS N: Anh ta chịu mức h́nh phạt nào?

+ CT: Nói “h́nh phạt”  th́ …không đúng …đó là sự cải tạo. Đây là trách nhiệm của vị thầy. Với những linh hồn đă từng có những hành vi tàn nhẫn, th́ vị thầy sẽ nghiêm khắc hơn.

* TS N: Chữ “nghiêm khắc hơn” có ư nghĩa ǵ với bạn trong thế giới linh hồn?

+ CT: Vâng, bạn tôi không được phép trở lại nhóm chúng tôi… những người bạn của anh ấy…sau kiếp sống buồn bă này, nơi mà anh ấy đă làm tổn thương cô gái này.

* TS N: Khi anh ta chết, anh ta có đi qua cùng cánh cổng thế giới linh hồn như chính bạn không?

+ CT: Vâng, nhưng anh ấy không gặp gỡ ai…mà đi trực tiếp vào một nơi mà ở đó, chỉ có anh ấy với vị thầy.

* TS N: Và cái ǵ đă xảy ra cho anh ta?

+ CT: Sau một thời gian…không lâu…anh ấy sẽ trở lại Cơi Trần trong thân xác một phụ nữ…vào một nơi mà người ta tàn nhẫn…bạo hành thể xác…đó là một lựa chọn cố ư (69)…bạn tôi cần trải nghiệm cái đó…

* TS N: Bạn có nghĩ rằng, linh hồn này trách cứ cái bộ năo người của cái “thân xác chủ” của ḿnh trong kiếp trước, về việc đă làm tổn thương cô gái?

+ CT: Không, anh ấy tự giác thừa nhận những ǵ mà anh ấy đă làm…anh ấy trách cứ chính ḿnh về việc thiếu kỹ năng khắc phục những khuyết điểm. Anh ấy tự giác yêu cầu  (70) rằng, trong kiếp sống kế tiếp, ḿnh được trở thành một phụ nữ bị bạo hành, để thủ đắc sự hiểu biết… để nhận thức rơ, là anh ấy đă làm tổn thương cô gái như thế nào.

* TS N: Nếu người này không thủ đắc sự hiểu biết, và tiếp tục dính líu với những kẻ bất lương, th́ linh hồn anh ta có thể bị tiêu diệt bởi một ai đó trong thế giới linh hồn không?

+ CT: [im lặng hồi lâu] Nói chính xác, th́ không thể nào hủy diệt được năng lượng…nhưng nó có thể được cải tạo…tính tiêu cực bất trị… trong nhiều kiếp sống…có thể được điều chỉnh.

* TS N: Bằng cách nào?

+ CT: [một cách mơ hồ] Không phải bằng sự hủy diệt…mà [bằng việc] thiết kế lại…

Ca 10 không muốn trả lời thêm trước những câu hỏi thuộc loại này, và những chủ thể khác – họ biết một cái ǵ đó về những linh hồn bị tổn thương này – cũng chỉ cung cấp một vài thông tin ít ỏi. Về sau, chúng ta sẽ biết nhiều hơn một chút về sự h́nh thành và sự phục hồi năng lượng thông minh.

Phần lớn những linh hồn lầm lạc có thể giải quyết những vấn đề của riêng chúng về sự ô nhiễm [tâm linh]. Cái giá mà chúng ta trả cho những việc làm sai trái của chúng ta và những phần thưởng nhận được cho cách ứng xử tốt của chúng ta, xoay xung quanh những quy luật của karma [nghiệp]. Những kẻ làm hại kẻ khác sẽ đền tội bằng cách tự đặt ḿnh vào vị trí của những nạn nhân tương lai trong một ṿng luân hồi vay trả, trả vay. Kinh Bhagavad Gita – một kinh điển cổ xưa của phương Đông, mà đă vượt qua sự trắc nghiệm của hàng ngàn năm – có một đoạn nói, “những linh hồn gieo nhân xấu, phải gặt quả xấu.”

Không sự nghiên cứu nào về sự sống sau cái chết sẽ có bất cứ ư nghĩa nào, nếu không nói đến việc karma có quan hệ như thế nào với nhân quả và sự công bằng cho mọi linh hồn. Karma, chính nó, có thể là những hành vi xấu hay tốt. Đúng hơn, nó là kết quả của những hành động tiêu cực và tích cực của chúng ta trong đời. “Không có sự ngẫu nhiên nào trong đời chúng ta,” là một phát biểu nói lên tính nhân quả – nhưng không có nghĩa là karma, chính nó, có tính cưỡng bách một máy móc. Cái mà nó làm, là đẩy chúng ta tiến về phía trước bằng cách dạy những bài học. Vận mệnh tương lai của chúng ta bị ảnh hưởng bởi một quá khứ mà từ đó chúng ta không thể trốn thoát, nhất là khi chúng ta làm tổn thương những người khác.

Ch́a khóa của sự phát triển tâm linh, là sự hiểu biết rằng, chúng ta được ban cho cái khả năng làm những sửa chữa “giữa ḍng” [mid-course] trong đời ta và có ḷng can đảm để làm những thay đổi cần thiết, khi những ǵ ta đang làm không mang đến sự tốt lành cho đời ta. Bằng cách chinh phục sợ hăi và dám đánh liều, cái nghiệp lực [karmic pattern] của chúng ta sẽ chuyển đổi phù hợp với những kết quả của những chọn lựa mới. Ở cuối mọi kiếp sống, thay v́ có một con quái vật đang đợi để ngấu nghiến linh hồn chúng ta, chúng ta tự đóng vai tṛ một nhà phê b́nh nghiêm khắc nhất trước những vị thầy-hướng đạo. Đây là lư do tại sao karma vừa công bằng, vừa nhân từ. Với sự giúp đỡ của những vị cố vấn tâm linh và những người có cùng mức tiến hóa như chúng ta, chúng ta quyết định chọn kiểu hành xử thích đáng, phù hợp với lẽ công bằng.

Một vài người tin vào sự đầu thai cũng nghĩ rằng, nếu trong những kiếp sống, những linh hồn tiêu cực không học những bài học của chúng trong một khoảng thời gian hợp lư, th́ chúng sẽ bị loại bỏ và thay thế bởi những linh hồn sốt sắng hơn. Những thân chủ của tôi phủ nhận cái tiền đề này.

Trong việc tự khám phá, không có con đường nào cố định, được thiết kế cho mọi linh hồn. Như một thân chủ của tôi đă bảo tôi, “những linh hồn được đưa trở lại Cơi Trần để phấn đấu.” Điều này có nghĩa là, những linh hồn được ban cho thời gian và cơ hội để làm những thay đổi cho sự tăng trưởng [tâm linh]. Những linh hồn nào tiếp tục biểu lộ những thái độ tiêu cực thông qua cái “thể xác chủ” của chúng, phải khắc phục những khó khăn bằng cách liên tục nỗ lực để thay đổi. Theo những ǵ mà tôi đă thấy, th́ không nghiệp tiêu cực nào c̣n có thể trói buộc một linh hồn sẵn sàng học hỏi và tự cải thiện trong nhiều kiếp sống của nó ở Cơi Trần này.

Liệu một linh hồn có phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về những hành vi điên rồ, lệch chuẩn, và có tính hủy hoại của con người? Đây là một câu hỏi c̣n bỏ ngỏ. Những linh hồn phải học cách đương đầu bằng những cách khác nhau với mỗi thân xác mới, mà chúng “nhập thể.” Cái “bản sắc thường hằng” [permanent identity] của một linh hồn đóng con dấu lên tâm trí con người với một tính cách riêng, khu biệt nó với những linh hồn khác. Tuy nhiên, tôi thấy có một bản chất kép [dual] giữa tâm trí-linh hồn [soul-mind] và bộ năo người. Tôi sẽ thảo luận khái niệm này thêm trong những chương về sau, sau khi bạn đọc đă biết nhiều hơn về sự hiện hữu của linh hồn trong thế giới linh hồn.

________

(58) Linh hồn nhập thể: linh hồn đă đầu thai vào một cơ thể mới, hiện đang sống ở Cơi Trần.

(59) Incarnated being: Hữu thể đă “nhập thể” – tức là những người đang sống ở Cơi Trần.

(60) Cần chú ư điểm này. Khi một cơ thể vật lư đă “chết hẳn,” th́ linh hồn của nó sẽ trở lại thế giới linh hồn. Sau một thời gian “học tập” trong thế giới linh hồn, nó sẽ đầu thai xuống Cơi Trần. Khi đầu thai, nó để lại thế giới linh hồn một phần năng lượng của nó.

(61) “Tái đoàn tụ”: Trong ngữ cảnh này, là “đoàn tụ” với cái phần năng lượng mà nó để lại trong thế giới linh hồn khi đầu thai xuống Cơi Trần.

(62) Ư nói: có một “bàn tay vô h́nh nào đó” đă thiết kế sự việc này, chứ không phải là ngẫu nhiên.

(63) Soul mind: “Tâm trí của linh hồn,” để phân biệt với “body mind”: tâm trí của thể xác.

(64) Host body: “Cơ thể /thân xác chủ” – trong mỗi kiếp sống, linh hồn có một cơ thể riêng, cái cơ thể đó gọi là “cơ thể chủ” của nó.

(65) Task-oriented lives. Khi đầu thai xuống Cơi Trần, mỗi linh hồn đều có những “nhiệm vụ” riêng của nó, để học những bài học nào đó.

(66) Bạn đọc lưu ư: có 2 cuốn Tử Thư nổi tiếng: Tử Thư Ai Cập và Tử Thư Tây Tạng.

(67) Cosmic pantheon: Đền thờ tất cả những vị thần, ở Hy Lạp và La Mă cổ đại.

(68) Chú ư: nhận xét này trái với khái niệm về “địa ngục” của nhiều tôn giáo lớn. Hiện nay, có nhiều vị tu sĩ cho rằng không có địa ngục, trong đó có thầy Thích Nhật Từ. Đây là vấn đề đang có nhiều tranh căi.

(69) Chú ư cụm từ “lựa chọn cố ư.”

(70) Cần chú ư chữ “tự giác yêu cầu.” Điều này hơi khác với quan niệm về nghiệp báo (Karma) của đạo Phật: nghiệp lực dẫn ta đi trong 6 nẻo luân hồi, chứ không phải ta “tự giác yêu cầu” như trong ca này.


 

Xem tiếp Chương V
 

art2all.net