ĐỖ TƯ NGHĨA

 

HÀNH TR̀NH CỦA LINH HỒN

 

 

 CHƯƠNG VII

VIỆC XẾP NHÓM
 

          n tượng của tôi về những người tin rằng chúng ta thực sự có một linh hồn, là họ tưởng tượng rằng, rất có thể mọi linh hồn đều ḥa nhập vào một cộng đồng lớn. Trước khi đi vào cơn thôi miên, nhiều người trong số những thân chủ của tôi cũng tin điều này. Thảo nào, sau khi tỉnh dậy, họ biểu lộ sự ngạc nhiên với sự hiểu biết rằng, trong thế giới linh hồn, mỗi người đều có một nơi [được chỉ định] dành cho họ. Khi tôi bắt đầu nghiên cứu về thế giới linh hồn với những thân chủ ở trong cơn thôi miên, tôi không được chuẩn bị để nghe về sự hiện hữu của những “nhóm” có tổ chức, mà trong đó, những linh hồn hỗ trợ nhau trong học tập. Tôi đă mường tượng rằng, sau khi rời Cơi Trần, th́ những linh hồn chỉ đơn giản trôi bồng bềnh một ḿnh, một cách không mục đích. Việc xếp nhóm được quy định bởi mức độ tiến hóa của linh hồn. Sau cái chết vật lư, chuyến đi “trở lại nhà” của một linh hồn kết thúc với “việc lên bờ” vào trong không gian dành riêng cho cái “làng” [colony] của chính nó – với điều kiện : nó không phải là một linh hồn rất trẻ bị cô lập v́ những lư do khác đă đề cập trong chương 4. Những linh hồn được xếp vào những “nhóm,” là những người bạn cũ thâm giao, có cùng mức độ nhận thức như nhau.

Khi những người ở trong cơn thôi miên nói rằng họ là thành phần của một “nhóm,” th́ họ đang nói về một đơn vị chính yếu nhỏ, bao gồm những thực thể vốn có sự tiếp xúc trực tiếp và thường xuyên, như chúng ta thường thấy trong một gia đ́nh [ở cơi trần. ND]. Những thành viên ở cùng mức tiến hóa, th́ dễ hiểu nhau, vượt xa khái niệm của chúng ta ở Cơi Trần. Nhóm thứ yếu, được sắp xếp trong h́nh thức của một nhóm hỗ trợ, có tính cộng đồng, ít thâm t́nh với nhau hơn. Nhóm thứ yếu, lớn hơn, th́ được cấu thành bởi những chuỗi khổng lồ những cụm chính yếu, giống như lá bông súng [lily pads] trong một cái ao. Những cái ao tâm linh có vẻ như vô tận. Bên trong những ao này, tôi chưa bao giờ nghe thân chủ nói về một nhóm thứ yếu mà ước tính có ít hơn một ngàn [1000] linh hồn. Nhiều “cụm” chính yếu – vốn cấu thành một nhóm thứ yếu – dường như có những mối quan hệ rời rạc, hay không có sự tiếp xúc nào giữa những “cụm.” Tôi hiếm khi thấy những thành viên của 2 nhóm thứ yếu khác nhau, mà lại có dính líu với nhau, trong bất cứ thể cách có ư nghĩa nào – bởi v́ số lượng linh hồn quá lớn, đến nỗi chuyện đó là không cần thiết. Những tiểu nhóm của “cụm chính yếu,” nhỏ hơn, thay đổi về số lượng, chứa đựng từ 3 đến 25 linh hồn. Tôi được cho biết, nhóm trung b́nh là vào khoảng 15, vốn được gọi là “nhóm ṇng cốt” [inner circle]. Bất cứ sự “tiếp xúc làm việc” nào giữa những thành viên của những “cụm” khác nhau, th́ được chi phối bởi những bài học cần phải học trong một lần đầu thai.

Điều này có thể là do một sự nối kết trong kiếp quá khứ, hay “nét bản sắc” [identity trait] đặc thù của những linh hồn có liên quan. Những mối quen biết của linh hồn trong những “cụm” khác nhau, thường có liên quan đến những vai tṛ ngoại vi [của nó] ở Cơi Trần. Một thí dụ: một bạn cùng lớp ở trung học, mà xưa kia là một bạn thân, nhưng bây giờ chúng ta chỉ gặp trong những buổi họp mặt lớp.

Những thành viên của cùng một “cụm” th́ được kết hợp chặt chẽ trong suốt vĩnh cửu. Những cụm khăng khít này thường bao gồm những linh hồn đồng thanh đồng khí, với những mục tiêu chung mà chúng liên tục thực hiện với nhau. Thường khi, chúng chọn những kiếp sống với nhau như thân thích và bạn thân trong những lần đầu thai của chúng ở Cơi Trần.

Trong cùng một “cụm,” tôi thường t́m thấy một người anh hay chị từ những kiếp trước, hơn là những linh hồn đă từng là bố mẹ của họ. Những bậc bố mẹ có thể gặp chúng ta tại cổng vào thế giới linh hồn sau một cái chết ở Cơi Trần, nhưng chúng ta có thể không gặp [linh hồn] họ nhiều lần trong thế giới linh hồn. Điều này không phải do mức tiến hóa, (86) bởi v́ một người bố [mẹ] có thể ít phát triển hơn hậu duệ của họ. Đúng hơn, bởi v́ sự học hỏi sẽ tốt hơn giữa những anh chị em, vốn đồng thời trong một “khung thời gian.” Mặc dù đối với một đứa trẻ, th́ bố mẹ là những người đầu tiên có liên hệ về nghiệp lực, tốt hay xấu, nhưng thường th́, những mối quan hệ của chúng ta với người phối ngẫu, anh chị em, và những người bạn thân chọn lọc qua suốt toàn bộ một kiếp sống, lại có ảnh hưởng lớn nhất trên sự phát triển cá nhân. Điều này không hề làm giảm sút tầm quan trọng của bố mẹ, cô d́, chú bác và ông bà, vốn trợ giúp chúng ta trên nhiều phương diện, mặc dù họ ở trong một thế hệ khác.

Đồ họa I và II tượng trưng cho một sự sắp xếp ngẫu nhiên [random] của những linh hồn. Trong đồ họa I, th́ một linh hồn trong nhóm Chính yếu 1, nằm bên trong nhóm Thứ yếu A, lớn hơn, sẽ làm việc mật thiết với mọi linh hồn khác trong Nhóm 1. Tuy nhiên, vài linh hồn trong nhóm Chính yếu 9 và 10 [ghi rơ chi tiết trong đồ họa II] cũng có thể làm việc với nhau. Những linh hồn trẻ hơn bên trong nhóm Thứ yếu A, B và C rất có thể sẽ có ít, hay không có sự tiếp xúc nào với nhau trong thế giới linh hồn hay ở Cơi Trần. Sự giao du mật thiết giữa những linh hồn tùy thuộc vào sự gần gũi [proximity] với nhau – được sắp xếp trước – trong những “cụm,” nơi mà có một sự tương tự về kiến thức và ái lực được tạo ra bởi những kinh nghiệm mà chúng đă chia sẻ với nhau ở Cơi Trần.

[Xem các đồ họa dưới đây]

 

_____ Sự tương tác mật thiết bên trong những cụm Chính yếu.
__ __ Sự tương tác không thường xuyên giữa những cụm Chính yếu
bên trong một nhóm Thứ yếu.
…….. Hầu như không có sự tương tác nào giữa những nhóm Thứ
yếu với những linh hồn kém tiến hóa hơn.

Đồ họa I. Sự tương tác xă hội giữa những nhóm Chính yếu và nhóm Thứ yếu.
 

Đồ họa này minh họa mối quan hệ tổng thể giữa những linh hồn trong những nhóm Chính yếu [1-10] và những nhóm Thứ yếu của chúng [A, B, C]. Tổng số của những nhóm và thành viên bên trong những nhóm này là có tính giả thiết, bởi v́ cái biểu đồ sẽ thay đổi, tùy thuộc vào lời tường thuật của chủ thể về địa điểm của họ trong thế giới linh hồn.
 

Đồ họa II. Sự tương tác xă hội bên trong nhóm Chính yếu.
 

Đồ họa này cho thấy một sự nới rộng của “cụm” 9 và 10 [từ Đồ họa I] như là một thí dụ về sự gối lên nhau (ít phổ biến hơn) của hai “cụm.” Ở đây có sự tiếp xúc hỗ tương giữa những linh hồn nào đó [bên trong khu vực được tô đậm], chúng làm việc một cách có chọn lọc với những linh hồn khác từ cả hai nhóm.


Ca kế tiếp là một bản tường thuật, cho thấy linh hồn trở lại “cụm” của ḿnh ra sao, sau cái chết vật lư.

CA 16:

* TS N: Khi cô rời “khu vực tập kết” và đă đến không gian tâm linh dành cho cô, th́ cô làm ǵ?

+ CT: Tôi đi tới trường với các bạn của tôi.

* TS N: Cô muốn nói, cô ở trong một loại pḥng học nào đó?

+ CT: Vâng, nơi mà chúng tôi học tập.

* TS N: Tôi muốn cô đưa tôi qua ngôi trường này từ lúc cô đến, để tôi có thể hiểu rơ cái ǵ đang xảy ra cho cô. Trước hết, hăy kể cho tôi những ǵ cô thấy từ bên ngoài.

+ CT: [không chút lưỡng lự] Tôi thấy một ngôi đền vuông vức với những cái cột lớn, có h́nh điêu khắc – rất đẹp. Tôi nhận ra nó bởi v́ đây là nơi tôi luôn trở lại sau mỗi chu kỳ sống.

* TS N: Một ngôi đền Hy Lạp cổ đại đóng vai tṛ ǵ trong thế giới linh hồn?

+ CT: [nhún vai] Tôi không biết tại sao nó hiện ra với tôi theo cách đó, trừ ra, nó có vẻ tự nhiên…kể từ những kiếp sống của tôi tại Hy Lạp.

* TS N: Tốt, chúng ta hăy tiếp tục. Có ai đến gặp cô không?

+ CT: [toét miệng cười] Cô giáo Karla của tôi.

* TS N: Và cô ta hiện ra với cô như thế nào?

+ CT: [tự tin] Tôi thấy cô ấy đang đi ra khỏi cổng đền về phía tôi…như một nữ thần…dong dỏng cao…mặc một cái áo thụng dài lượt thượt …Một vai trần…tóc bới lên phía trên và buộc bằng một móc cài bằng vàng…Cô vươn ra với tôi.

* TS N: Hăy nh́n xuống chính cô. Cô có ăn vận cùng những y phục ấy không?

+ CT: Chúng tôi…tất cả có vẻ như ăn mặc giống nhau…chúng tôi chiếu ánh sáng lấp lánh…và chúng tôi có thể thay đổi…Karla biết tôi thích cái ngoại h́nh đó của cô.

* TS N: Những người khác ở đâu?

+ CT: Karla đă đưa tôi đến trường học trong ngôi đền. Tôi thấy một thư viện lớn. Những nhóm người nhỏ đang nói chuyện bằng giọng th́ thầm…tại những cái bàn. Bầu khí…trầm lặng…ấm áp…một cảm giác an toàn, vốn quá quen thuộc với tôi.

* TS N: Những người này có hiện ra như là những người đàn ông và đàn bà ?

+ CT: Nhưng trong nhóm tôi, có nhiều phụ nữ hơn.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Bởi v́ đó là cái “hóa trị” [valence] khiến họ thoải mái nhất, ngay bây giờ.

CHÚ THÍCH: Từ “hóa trị” – được dùng bởi thân chủ này, chỉ định sự ưa thích thiên về một giới tính nào đó – có vẻ như kỳ cục, nhưng nó thực sự phù hợp. Hóa trị trong hóa học là những thuộc tính âm hay dương [negative/positive] mà, khi kết hợp với những yếu tố khác, tạo ra sự cân xứng. Những linh hồn trong những nhóm có thể là nam hay nữ, hay pha trộn.

* TS N: Tốt, cô làm ǵ kế tiếp?

+ CT: Karla dẫn tôi đến cái bàn gần nhất và những người bạn của tôi ngay lập tức chào tôi. Ồ, trở lại đây thật là quá tốt.

* TS N: Tại sao những con người đặc thù này ở đây với cô trong ngôi đền này?

+ CT: Bởi v́ tất cả chúng tôi đều ở trong cùng một nhóm học tập. Tôi không thể nói cho ông biết, tôi hạnh phúc ra sao được ở cùng họ một lần nữa. [thân chủ trở nên bị chia trí bởi cảnh này và tôi phải mất một phút để cho cô ta khởi động lại]

* TS N: Hăy cho tôi biết, có bao nhiêu người ở trong thư viện này với cô?

+ CT: [ngừng nói, trong khi thầm đếm trong trí] Vào khoảng 20.

* TS N: Có phải cả 20 người này đều là bạn rất thân của cô?

+ CT: Tất cả chúng tôi đều thân nhau – tôi đă biết họ từ rất lâu. Nhưng 5 người là những bạn thân nhất của tôi.

* TS N: Có phải tất cả trong số 20 người đó, đều ở cùng một mức “học lực” gần ngang nhau?

+ CT: Vâng…hầu như vậy. Một vài người phát triển xa hơn những người c̣n lại một chút.

* TS N: Về kiến thức, cô tự xếp ḿnh vào chỗ nào trong nhóm?

+ CT: Khoảng giữa.

* TS N: Về học lực, cô ở mức nào, so với 5 người bạn thân nhất của cô?

+ CT: Ồ, chúng tôi gần như cùng mức học lực – chúng tôi làm việc cùng nhau nhiều thời gian.

* TS N: Cô gọi họ là ǵ?

+ CT: [cười khúc khích] Chúng tôi có tên thân mật [pet names] cho nhau.

* TS N: Tại sao các bạn có những biệt danh?

+ CT: [ngập ngừng] …để định nghĩa “yếu tính” của chúng tôi. Chúng tôi lấy những sự vật ở Cơi Trần để đặt biệt danh cho nhau.

* TS N: Tên thân mật của cô là ǵ?

+ CT: Cây gai [thistle]

* TS N: Và cái này nói lên thuộc tính cá nhân nào đó?

+ CT: [ngừng một lát] Tôi…được biết đến do…những phản ứng “sắc nhọn” [sharp] trước những t́nh huống mới trong những chu kỳ sống của tôi.

* TS N: Thực thể mà cô cảm thấy gần gũi nhất được gọi là ǵ, và tại sao?

+ CT: [cười nhẹ] “Ṿi xịt” [Spray]. Trong những chu kỳ sống của ḿnh, anh ấy “đi hết tốc lực”…tiêu phí năng lượng của ḿnh quá nhanh, đến nỗi nó tung tóe khắp mọi hướng, như nước mà anh ấy rất ưa thích ở Cơi Trần.

* TS N: Nhóm của cô nghe ra rất “độc đáo.” Bây giờ, làm ơn giải thích cho tôi, cô và các bạn của cô đang làm ǵ trong cái thư viện này?

+ CT: Tôi đi đến bàn của tôi và tất cả chúng tôi nh́n vào những cuốn sách.

* TS N: Sách à? Loại sách ǵ vậy?

+ CT: Những cuốn sách đời.

* TS N: Hăy mô tả chúng cho tôi, càng cụ thể càng tốt.

+ CT: Chúng là những cuốn sách tranh – có mép dày, trắng. Dày 2-3 inch. Khá lớn…

* TS N: Hăy mở một trong những cuốn sách đời này cho tôi, và giải thích những ǵ mà cô và các bạn của cô thấy tại bàn.

+ CT: [ngừng, trong khi hai bàn tay thân chủ cử động, như thể cô đang mở một cuốn sách] Không có chữ viết. Mọi thứ mà chúng tôi thấy đều là những bức tranh sống.

* TS N: Tranh chuyển động – khác với ảnh chụp?

+ CT: Vâng, chúng đa chiều. Chúng di chuyển…dịch chuyển…từ một trung tâm…thủy tinh…mà thay đổi với làn ánh sáng được phản chiếu.

* TS N: Vậy, những tấm h́nh không phẳng, những làn sóng ánh sáng di động có chiều sâu?

+ CT: Đúng rồi, chúng sống động.

* TS N: Hăy nói cho tôi biết, cô và các bạn cô sử dụng những cuốn sách này như thế nào?

+ CT: Vâng, ban đầu, khi sách được mở, nó luôn luôn mờ mờ, không rơ. Rồi chúng tôi nghĩ về những ǵ mà chúng tôi muốn, th́ khối thủy tinh chuyển từ mờ tối sang ánh sáng…rơ nét. Rồi chúng tôi có thể thấy…tấm h́nh thu nhỏ…những kiếp quá khứ của chúng tôi và những “phương án thay thế” (87) [alternatives]

* TS N: Thời gian được xử lư ra sao trong những cuốn sách này?

+ CT: Bằng những cái khung…những trang…thời gian được nén lại trong những cuốn sách đời.

* TS N: Tôi không muốn bàn về quá khứ của cô ngay bây giờ, nhưng hăy nh́n vào cuốn sách và nói cho tôi biết cái đầu tiên mà cô thấy là cái ǵ.

+ CT: Sự thiếu kỷ luật tự giác [self-discipline] trong kiếp vừa qua của tôi, bởi v́ đây là cái đang ở trong tâm trí tôi. Tôi thấy chính ḿnh chết trẻ, trong một cuộc căi vă với người yêu – sự kết thúc của tôi là vô ích.

* TS N: Cô có thấy những kiếp tương lai trong cuốn sách đời ấy?

+ CT: Chúng tôi có thể thấy những khả tính tương lai…một chút đỉnh…trong h́nh thức những bài học…chủ yếu, những tùy chọn này sẽ đến về sau, với sự giúp đỡ của những người khác. Những cuốn sách này chỉ nhấn mạnh những hành vi quá khứ của chúng tôi.

* TS N: Làm ơn cho tôi biết ấn tượng của cô về cái ư định [intent] đằng sau cái bầu khí thư viện này với “cụm” của cô.

+ CT: Ồ, tất cả chúng tôi giúp nhau duyệt qua những sai lầm của chúng tôi trong chu kỳ này. Vị giáo viên của chúng tôi đi vào, đi ra, và như vậy, chúng tôi trải qua nhiều thời gian với nhau, thảo luận cái giá trị của những chọn lựa của ḿnh.

* TS N: Có những pḥng khác trong ṭa nhà này, nơi mà người ta học tập?

+ CT: Không, chỗ này dành cho nhóm chúng tôi. Có nhiều ṭa nhà khác nhau, nơi mà những nhóm khác nhau học tập, gần chúng tôi.

CHÚ THÍCH: Bạn đọc có thể xem lại đồ họa I, ṿng tṛn B, như một thí dụ về cái ǵ muốn nói ở đây. Trong biểu đồ, những cụm 3-7 đại diện cho sự tương tác không thường xuyên giữa các nhóm, mặc dù chúng ở gần sát nhau trong thế giới linh hồn.

* TS N: Có phải những nhóm người học tập trong những ṭa nhà đó, th́ ít nhiều “tiến hóa” hơn hay kém phát triển hơn những người trong nhóm của cô?

+ CT: Cả hai.

* TS N: Cô có được phép viếng thăm những ṭa nhà khác này, nơi mà những linh hồn học tập?

+ CT: [ngừng lâu] Có một ṭa nhà mà chúng tôi đi tới một cách đều đặn.

* TS N: Ṭa nhà nào vậy?

+ CT: Một nơi dành cho những linh hồn “mới” hơn. Chúng tôi giúp họ khi vị giáo viên đi khỏi. Thật dễ chịu khi thấy ḿnh có ích.

* TS N: Giúp họ như thế nào?

+ CT: [cười] Với bài tập về nhà của họ.

* TS N: Nhưng há chẳng phải, đó là công việc của những giáo viên-vị hướng đạo?

+ CT: Vâng, ông thấy đó, những giáo viên th́…tŕnh độ quá cao… do vậy, nhóm này đánh giá cao sự trợ giúp của chúng tôi, bởi v́ chúng tôi có thể quan hệ với họ một cách dễ dàng.

* TS N: À, như vậy, cô là “giáo sinh thực tập” với nhóm này?

+ CT: Vâng, nhưng chúng tôi không làm cái đó bất cứ nơi nào khác.

* TS N: Tại sao không? Tại sao những nhóm “tiến hóa” hơn không thỉnh thoảng đến thư viện của cô để trợ giúp cô?

+ CT: Họ không đến, bởi v́ tŕnh độ chúng tôi cao hơn những người mới hơn. Và, chúng tôi cũng không muốn quấy rầy các vị. Nếu tôi muốn kết nối với một vị nào đó, th́ tôi làm cái đó ở ngoài trung tâm học tập.

* TS N: Cô có thể lang thang bất cứ nơi nào, miễn là cô không quấy rầy những linh hồn khác trong những khu vực học tập của họ?

+ CT: [trả lời với sự lăng tránh nào đó] Tôi thích lưu lại xung quanh vùng lân cận ngôi đền của tôi, nhưng tôi có thể vươn tới bất cứ ai.

* TS N: Tôi có ấn tượng rằng, năng lượng linh hồn của cô bị hạn chế vào không gian tâm linh này, mặc dù cô có thể [bằng tâm trí] vươn ra xa hơn.

+ CT: Tôi không cảm thấy bị hạn chế…chúng tôi có nhiều không gian để đi lại…nhưng tôi không bị lôi kéo bởi mọi người.


Phát biểu về sự không hạn chế của ca 16, có vẻ trái ngược với những ranh giới của không gian tâm linh được nh́n thấy bởi ca vừa rồi. Khi tôi bắt đầu đưa những thân chủ vào trong thế giới linh hồn, th́ những h́nh ảnh mà họ thấy là tự phát, nhất là về kỷ luật tâm linh và chỗ của họ trong một cộng đồng của đời sống linh hồn. Mặc dù thân chủ trung b́nh có thể nói rằng, họ có những nơi riêng tư, để sống và làm việc, nhưng không ai thấy thế giới linh hồn là tù túng. Một khi cái sự hồi tưởng siêu thức của họ bắt đầu khởi động, th́ phần lớn người ta có thể nói với tôi rằng, họ có tự do di chuyển và đi tới những không gian rộng mở, nơi mà những linh hồn thuộc nhiều tŕnh độ tụ họp lại trong một bầu không khí vui chơi, giải trí.

Trong những khu vực cộng đồng này, những linh hồn trôi bồng bềnh, tham gia vào nhiều sinh hoạt có tính xă hội. Một vài linh hồn khá nghịch ngợm, như khi tôi nghe những linh hồn lớn tuổi hơn “trêu ghẹo” những linh hồn nhỏ tuổi hơn về cái nằm đằng trước họ [trong tương lai]. Một thân chủ nói: “Chúng tôi đùa nghịch với nhau như một bầy trẻ con. Trong tṛ chơi trốn t́m, vài linh hồn nhỏ tuổi hơn bị lạc đường, và chúng tôi giúp họ t́m thấy vị trí hiện tại của họ.” Tôi cũng được cho biết, đôi khi “những khách mời” có thể xuất hiện trong những nhóm linh hồn để giúp vui và kể những câu chuyện, tương tự như những người hát rong của thời Trung Cổ. Một thân chủ khác nói rằng, nhóm cô rất thích xem một nhân vật nom kỳ cục, được biết đến như là “Chú Hề, xuất hiện và làm cho tất cả chúng tôi cười với những cử chỉ khôi hài của anh ta.”

Thường khi, những người trong cơn thôi miên thấy khó mà giải thích rơ ràng những ư nghĩa kỳ lạ đằng sau sự giao du trộn lẫn của họ với tư cách là linh hồn. Một tṛ giải trí mà tôi nghe khá thường xuyên, là những linh hồn tạo thành một ṿng tṛn để hợp nhất trọn vẹn và phóng năng lượng tư tưởng của họ. Một nối kết với một sức mạnh cao hơn, luôn được tường thuật ở đây.

Vài người đă bảo tôi, “Những tiết nhịp tư tưởng th́ quá ḥa điệu, đến nỗi, chúng tạo ra một cái giống như tiếng hát.” Những cuộc khiêu vũ duyên dáng và tinh tế cũng có thể diễn ra, khi những linh hồn xoay xung quanh nhau trong một ḥa trộn năng lượng, ḥa vào và tách ra trong những khuôn mẫu ánh sáng và màu sắc rất kỳ lạ.

Những vật thể vật chất như điện thờ, những con thuyền, thú vật, cây cối, hay những băi biển, cũng có thể được “tái hiện” tại trung tâm của những cuộc khiêu vũ này. Những h́nh ảnh này có thể có ư nghĩa đặc biệt đối với những nhóm linh hồn như những biểu tượng về Cơi Trần, vốn tăng cường những kư ức tích cực về những kiếp trước mà trong đó, chúng đă sống cùng nhau.

Loại “tái hiện” vật chất này không nói lên sự buồn bă, tiếc nhớ của những linh hồn khao khát muốn ở trong trạng thái vật lư một lần nưa, nhưng là một sự hội thông vui sướng với những biến cố lịch sử mà đă giúp h́nh thành bản sắc cá nhân của chúng.

Đối với tôi, những diễn đạt có tính huyền thoại bởi những linh hồn, là có tính nghi lễ trong bản chất, và thế nhưng, chúng vượt quá nghi thức căn bản.

Mặc dù vài nơi nhất định nào đó trong thế giới linh hồn được [những thân chủ trong trạng thái siêu thức] mô tả như là có cùng chức năng, song những h́nh ảnh của các nơi trong mỗi vùng này có thể thay đổi. Như thế, một khu vực học tập được mô tả như là một ngôi đền Hy Lạp trong ca này, có thể được tŕnh bày như là một ngôi trường hiện đại bởi một người khác. Những phát biểu khác có thể dường như mâu thuẫn hơn. Chẳng hạn, nhiều thân chủ du hành từ một địa điểm tới một nơi khác trong thế giới linh hồn, sẽ bảo tôi rằng, cái không gian xung quanh họ giống như một h́nh cầu, như chúng ta đă thấy trong chương vừa rồi, nhưng rồi họ nói thêm rằng, thế giới linh hồn không bị đóng kín, bởi v́ nó “vô giới hạn.” Tôi nghĩ, cái mà chúng ta phải giữ trong trí, là : [trong trạng thái thôi miên] người ta có khuynh hướng xây dựng cái hệ quy chiếu của họ, căn cứ trên những ǵ mà tâm trí hữu thức của họ thấy và đă trải nghiệm ở Cơi Trần.

Khá nhiều người ra khỏi cơn thôi miên bảo tôi rằng, có quá nhiều điều về thế giới linh hồn, đến nỗi, họ không thể mô tả bằng những từ ngữ của Cơi Trần. Mỗi người “dịch” những kinh nghiệm trừu tượng của họ [trong thế giới linh hồn] thành những biểu tượng cụ thể có ư nghĩa đối với riêng họ.

Đôi khi, một thân chủ, thậm chí diễn đạt sự “bất tín” trước những h́nh ảnh mà họ thấy, khi lần đầu tiên tôi đưa họ vào một nơi tâm linh. Lư do: cái khu vực phê phán của tâm trí hữu thức của họ chưa ngừng “thả” những đơn vị tin nhắn. Nhưng chẳng bao lâu, những người ở trong cơn thôi miên thích nghi với những ǵ mà tâm trí bất thức của họ đang thu nhận.

Khi tôi bắt đầu thu thập thông tin về những linh hồn trong những nhóm, th́ tôi có thể đoán là chúng thuộc về nhóm nào, căn cứ trên mức kiến thức của chúng. Nhưng nếu chỉ dùng tiêu chuẩn này để nhận diện, th́ tôi khó mà nhanh chóng xếp loại một thân chủ. Ca 16 đến với tôi khá sớm trong những nghiên cứu của tôi về cuộc sống trong thế giới linh hồn. Nó là một ca có ư nghĩa, bởi v́ trong suốt phiên thôi miên, tôi sẽ học hỏi về sự nhận diện linh hồn bằng màu sắc.

Trước ca này, tôi cũng đă lắng nghe những thân chủ tôi mô tả những màu sắc mà họ đang thấy trong thế giới linh hồn, nhưng tôi không đánh giá cao tầm quan trọng của thông tin này trong quan hệ với chính những linh hồn. Những thân chủ của tôi tường thuật về những sắc độ [shades] của khối năng lượng linh hồn, nhưng tôi không ráp những nhận xét này lại với nhau. Tôi đă không hỏi những câu hỏi thích hợp.

Tôi quen thuộc với tấm h́nh Kirlian (88) và những nghiên cứu trong ngành cận tâm lư tại U.C.L.A, nơi mà sự khảo cứu đă chỉ ra rằng, mỗi con người đang sống đều phóng ra cái “hào quang” [aura] có màu của họ. Trong h́nh thức con người, rơ ràng là chúng ta có một trường năng lượng i-ông hóa [ionized] chảy ra xung quanh cơ thể vật lư của chúng ta, được nối kết với một mạng lưới gồm những điểm tập trung sức mạnh gọi là những luân xa. Bởi v́ những thân chủ đă cho tôi biết rằng, năng lượng linh hồn là một lực di chuyển, sống động, cho nên cái số lượng năng lượng điện từ được cần đến để giữ một linh hồn lại trên cái b́nh diện vật lư của chúng ta, có thể là một yếu tố khác trong việc tạo ra những màu sắc khác nhau của Cơi Trần.

Người ta cũng nói rằng, một “hào quang” của con người phản ánh những ư tưởng và cảm xúc, kết hợp với sức khỏe thể xác của một cá nhân. Tôi tự hỏi, phải chăng những “năng lượng hào quang” cá nhân này, phóng ra bởi những con người, có một sự nối kết trực tiếp với những ǵ mà tôi đang được nói cho biết về làn ánh sáng phát ra bởi những linh hồn trong thế giới linh hồn?

Với ca 16, tôi nhận thức rằng, những linh hồn h́nh dung cái ánh sáng mà họ phát ra, là không hoàn toàn màu trắng.

Trong tâm trí những thân chủ tôi, th́ mỗi linh hồn phát ra một hào quang có màu riêng. Tôi tin rằng ca này giúp tôi giải mă ư nghĩa của những biểu hiện của năng lượng.

* TS N: Được rồi, chúng ta hăy trôi bồng bềnh ra bên ngoài ngôi đền, nơi mà cô học tập. Cô thấy ǵ xung quanh ḿnh hay ở tít đằng xa?

+ CT: Những con người – những đám người lớn.

* TS N: Cô đoán là bao nhiêu?

+ CT: [lưỡng lự] Hmm…đằng xa…Tôi không thể đếm…hàng trăm và hàng trăm… Quá nhiều người.

* TS N: Và cô có gắn bó với tất cả những linh hồn này không? – Cô có giao du với họ không?

+ CT: Không – thậm chí, tôi không thể thấy tất cả trong số họ – nó khá …lờ mờ ở ngoài kia …nhưng nhóm của tôi th́ ở gần tôi.

* TS N: Nếu tôi có thể gọi nhóm của cô, vào khoảng 20 linh hồn, là “nhóm chính yếu” của cô, th́ cô có giao du với “nhóm thứ yếu” lớn hơn, xung quanh cô bây giờ?

+ CT: Chúng tôi…tất cả đều nối kết với nhau – nhưng không trực tiếp. Tôi không biết những người đó…

* TS N: Cô có thấy những “sắc thái vật lư” của tất cả những linh hồn này trong cùng cách thức mà cô đă nh́n nhóm của chính cô trong ngôi đền?

+ CT: Không, cái đó không cần thiết. Ở ngoài trời…th́ tự nhiên hơn. Tôi thấy tất cả họ như là những linh hồn.

* TS N: Hăy nh́n ra đằng xa từ nơi mà bây giờ cô đang ở. Làm thế nào cô thấy mọi linh hồn này? Họ như thế nào?

+ CT: Những làn ánh sáng khác nhau – bay vù vù đó đây như những con đom đóm.

* TS N: Cô có thể cho tôi biết, có phải những linh hồn mà làm việc với nhau, chẳng hạn như giáo viên và học tṛ, lưu lại cùng nhau suốt mọi thời gian?

+ CT: Những người trong nhóm của tôi th́ ở một cùng một nơi, song những giáo viên, chính họ, gần như ở cùng nhau khi nào họ không đang trợ giúp trong những bài học của chúng tôi.

* TS N: Cô có thấy vị giáo viên-hướng đạo nào từ nơi mà chúng ta đang ở bây giờ?

+ CT: [ngừng một lát] Vài người…vâng…Họ ít hơn chúng tôi, dĩ nhiên. Tôi có thể thấy Karla với 2 trong số những người bạn của cô ấy.

* TS N: Và cô biết họ là những vị hướng đạo, cho dù không thấy bất cứ đường nét vật lư nào? Và chỉ cần nh́n vào những làn ánh sáng trắng rực rỡ, là cô có thể biết họ là những vị hướng đạo?

+ CT: Chắc chắn rôi, chúng tôi có thể làm cái đó. Nhưng họ không hoàn toàn trắng.

* TS N: Cô muốn nói, không phải tất cả mọi linh hồn đều tuyệt đối màu trắng?

+ CT: Cái đó đúng một phần – cái cường độ năng lượng của chúng tôi có thể làm cho chúng tôi bớt rực rỡ.

* TS N: Như vậy, Karla và 2 người bạn của cô ta phô bày những gam màu trắng khác nhau?

+ CT: Không, họ không trắng chút nào.

* TS N: Tôi không hiểu ư cô.

+ CT: Cô ấy và 2 người bạn, đều là giáo viên.

* TS N: Đâu là sự khác biệt? Cô muốn nói, năng lượng mà những vị hướng đạo này phát ra, không phải màu trắng?

+ CT: Đúng thế.

* TS N: Vậy, họ màu ǵ?

+ CT: Vàng, dĩ nhiên.

* TS N: Ồ…vậy, tất cả những vị hướng đạo đều phát ra năng lượng vàng?

+ CT: Không, không phải vậy.

* TS N: Cái ǵ?

+ CT: Thầy của Karla là Valairs. Ông ta màu thiên thanh. Đôi khi chúng tôi thấy ông ta ở đây. Rất dễ mến. Rất thông minh, sắc sảo.

* TS N: Màu thiên thanh? Làm thế nào chúng ta đạt tới màu thiên thanh?

+ CT: Valairs phát ra một màu thiên thanh nhạt.

* TS N: Tôi không hiểu. Cô không nói ǵ về một giáo viên khác gọi là Valairs, là một thành viên trong nhóm của cô.

+ CT: Ông đâu có hỏi tôi. Dù sao đi nữa, ông ấy không ở trong nhóm tôi. Karla cũng không. Họ có nhóm của chính họ.

* TS N: Và những vị hướng đạo này có những hào quang màu vàng và thiên thanh?

+ CT: Vâng.

* TS N: Cô thấy có bao nhiêu màu năng lượng khác trôi bồng bềnh xung quanh đây?

+ CT: Không có màu nào.

* TS N: Tại sao không có những làn ánh sáng năng lượng đỏ và xanh lá cây?

+ CT: Một vài làn ánh sán màu hơi đỏ, nhưng không có màu xanh lá cây.

* TS N: Tại sao không?

+ CT: Tôi không biết, nhưng đôi khi, khi tôi nh́n xung quanh, nơi này được thắp sáng như một cây Giáng Sinh.

* TS N: Tôi khó hiểu về Valairs. Có phải mọi nhóm [linh hồn] đều có 2 giáo viên được cử đến, phụ trách nhóm?

+ CT: Hmm…tùy trường hợp. Karla huấn luyện dưới quyền của Valairs, do vậy, chúng tôi có hai. Chúng tôi ít gặp ông ấy. Ngoài nhóm chúng tôi, ông c̣n làm việc với những nhóm khác.

* TS N: Như vậy, Karla, chính cô ta, đang “thực tập giảng dạy” với tư cách là một vị hướng đạo có đẳng cấp thấp hơn?

+ CT: [hơi căm phẫn] Cô ấy đủ tŕnh độ để dạy tôi!

* TS N: Được rồi, nhưng cô sẽ giải thích cho tôi về những loại màu sắc này chứ? Tại sao năng lượng của Karla phát ra màu vàng, và Valairs, màu thiên thanh?

+ CT: Thật dễ. Valairs…vượt xa tất cả chúng tôi trong kiến thức và ông ấy phát ra một làn ánh sáng có cường độ đậm hơn.

* TS N: Có phải màu thiên thanh, so với màu vàng hay trắng toát, tạo ra một khác biệt giữa những linh hồn?
+ CT: Tôi đang cố giải thích cho ông. Thiên thanh th́ đậm hơn vàng và vàng th́ đậm hơn trắng, tùy thuộc việc chúng ta phát triển xa bao nhiêu.

* TS N: Ồ, vậy, Valairs phát ra ánh sáng ít rực rỡ hơn Karla, và cô ta, th́ ít rực rỡ hơn cô, bởi v́ cô có mức phát triển thấp hơn?

+ CT: [cười] Thấp hơn nhiều. Cả hai đều có ánh sáng đậm và đều đặn hơn tôi.

* TS N: Và màu vàng của Karla khác ra sao với màu trắng của cô, xét về mức phát triển hiện nay của cô?

+ CT: [tự hào] Tôi đang biến thành một màu trắng đỏ. Sau cùng, tôi sẽ có màu vàng nhạt. Gần đây, tôi nhận thấy Karla đang chuyển sang màu vàng đậm. Tôi đă đoán trước điều ấy. Cô ấy quá uyên bác và tử tế.

* TS N: Vậy sao? Và rồi, sau cùng, cô ấy sẽ đưa mức năng lượng của ḿnh sang màu thiên thanh đậm?

+ CT: Không, thoạt tiên, sang màu thiên thanh nhạt. Sự thay đổi luôn diễn ra từ từ, khi năng lượng của chúng ta trở nên “đậm đặc” [dense] hơn.

* TS N: Như vậy, ba màu ánh sáng căn bản: trắng, vàng và thiên thanh đại diện cho những giai đoạn phát triển của linh hồn và mọi linh hồn đều thấy rơ điều ấy?

+ CT: Đúng rồi, và những thay đổi th́ rất chậm.

* TS N: Hăy lại nh́n xung quanh. Trong khu vực này, cô có thấy tất cả những màu năng lượng đại diện cho [tŕnh độ của] những linh hồn?

+ CT: Ồ, không ! Chủ yếu là trắng, một vài màu vàng, và ít màu thiên thanh.

* TS N: Cám ơn cô đă làm sáng tỏ điều này cho tôi.

Tôi có thói quen tra vấn mọi thân chủ về những sắc độ màu của họ trong khi họ ở trong cơn thôi miên. Ngoài màu trắng chung của chính thế giới linh hồn, th́ những thân chủ của tôi tường thuật rằng, họ thấy đa số những linh hồn khác phô bày những gam màu trắng.

Rơ ràng là, một màu trắng (hay xám) trung tính là điểm khởi đầu của sự phát triển. Rồi những linh hồn trộn những màu đỏ, vàng và thiên thanh với màu trắng. Một ít thân chủ thấy có những linh hồn phát ra hào quang với những sắc độ xanh lá cây trộn với vàng hay thiên thanh.

Việc đánh đồng những ǵ mà tôi đă nghe về năng lượng linh hồn với những quy luật vật lư – vốn chi phối tấm quang phổ màu sắc [color spectrum] mà chúng ta thấy trên bầu trời – chỉ có tính giả thiết. Tuy nhiên, tôi đă phát hiện ra những cái tương tự nhau.

Năng lượng [của] ánh sáng phát ra từ những ngôi sao “nguội” hơn trên bầu trời, có màu cam-đỏ, trong khi những ngôi sao nóng hơn, tăng lên từ màu vàng tới màu thiên thanh-trắng. Nhiệt độ tác động lên những làn sóng ánh sáng, vốn cũng là những rung động khả thị của tấm quang phổ với những tần số khác nhau. Con mắt người ghi nhận những làn sóng này như là một dải, từ những màu nhạt tới những màu đậm.

Rất có thể là, những màu năng lượng của linh hồn ít dính dáng tới những yếu tố như hydrogen và helium, nhưng có lẽ, có một liên quan với một trường năng lượng cao của điện từ. Tôi đoán rằng, mọi ánh sáng [của] linh hồn đều bị ảnh hưởng bởi chuyển động rung, ḥa nhịp với một nhất thể tâm linh hài ḥa của sự minh triết. Vài khía cạnh của vật lư lượng tử gợi ư rằng, vũ trụ được cấu thành bởi những làn sóng rung động, vốn ảnh hưởng đến những khối vật thể vật lư bởi một tương tác có những tần số khác nhau. Ánh sáng, chuyển động, âm thanh và thời gian, tất cả đều tương-liên trong không gian vật lư. Từ những ca của ḿnh, tôi thường nghe những thân chủ áp dụng chính những mối quan hệ này vào vấn đề tâm linh. Sau cùng, tôi kết luận rằng, cả “ư thức tâm linh” [spiritual consciousness] lẫn “ư thức vật lư” [physical consciousness] của chúng ta, đều phóng ra và nhận năng lượng ánh sáng. Tôi tin rằng, những “mẫu” sóng rung động của cá nhân, đại diện cho mỗi hào quang của linh hồn. Với tư cách là những linh hồn, th́ sự đậm đặc [density], màu sắc, và h́nh thức ánh sáng mà chúng ta phát ra, tỷ lệ thuận với sức mạnh của kiến thức và tri giác của chúng ta – sức mạnh này có được bằng cách gia tăng sự tập trung của ánh sáng trong khi chúng ta phát triển.

Những “mẫu” [patern] năng lượng cá nhân không chỉ cho thấy ta là ai, mà c̣n chỉ định mức độ khả năng của ta trong viêc chữa lành những người khác và phục hưng chính chúng ta.

Những người bị thôi miên dùng những màu sắc để mô tả cách hiện ra của những linh hồn, nhất là ở đằng xa, khi chúng không có h́nh thù. Từ những ca của tôi, tôi đă học được rằng, những linh hồn tiến hóa cao phát ra những khối phân tử năng lương di động, vốn được tường thuật như là có màu thiên thanh, cao nhất là màu tía [purple]. Trong tấm quang phổ khả thị nơi Cơi Trần, th́ màu thiên thanh-violet có bước sóng ngắn nhất, với năng lượng cực điểm trong màu cực tím, mắt thường không thấy được. Nếu sự “đậm đặc” của màu sắc là một phản ánh của minh triết, th́ những bước sóng thấp hơn của màu trắng xuyên qua màu vàng, phát ra từ những linh hồn, phải cho thấy những tập trung thấp hơn của năng lượng rung động.

Đồ họa III, là một đồ biểu mà tôi đă thiết kế cho việc phân loại linh hồn bằng “mă màu sắc,” như được tường thuật bởi những chủ thể của tôi. Cột 1, liệt kê t́nh trạng tâm linh của linh hồn, hay tŕnh độ học lực. Cột cuối cùng, cho thấy đẳng cấp của vị hướng đạo [VHĐ] của chúng ta, và nói lên khả năng và sự sẵn sàng của chúng ta trong việc sử dụng cái năng lực đó để phục vụ những người khác – vấn đề này sẽ được giải thích rơ hơn trong chương kế tiếp. Việc học tập bắt đầu từ khi linh hồn chúng ta mới được tạo dựng, và rồi, tăng tốc với cơ thể vật lư đầu tiên. Với mỗi lần đầu thai, sự hiểu biết của chúng ta phát triển, mặc dù chúng ta có thể trượt lùi về phía sau trong những kiếp sống nào đó, trước khi lấy lại thăng bằng, và lại tiến lên. Tuy nhiên, từ những ǵ mà tôi có thể xác định, th́ một khi linh hồn đạt tới một cấp độ tâm linh nào đó, th́ nó lưu lại ở đó.
 

MÔ H̀NH PHÂN LOẠI NHỮNG CẤP ĐỘ PHÁT TRIỂN CỦA LINH HỒN

Giai đoạn học tập

Biên độ màu sắc

Đẳng cấp của
VHĐ [guide]

+ Cấp độ I: Sơ cấp.

Trắng (sáng và đồng thể).

Không có

+ Cấp độ II : Trung cấp (bậc thấp)

Trắng nhạt (những gam màu đo đỏ, sau cùng chuyển sang một chút màu vàng)

Không có

+ Cấp độ III : Trung cấp

Vàng (không có chút màu trắng nào)

Không có

+ Cấp độ IV : Trung cấp (bậc cao)

Màu vàng đậm (sau cùng, chuyển sang một chút màu thiên thanh)

HĐ sơ cấp

+ Cấp độ V: Cao cấp.

Màu thiên thanh nhạt (không có chút vàng nào, sau cùng, chuyển sang một chút màu tía).

HĐ cao cấp

+ Cấp độ VI : Trên cao cấp

Màu thiên thanh-tía (bao quanh bởi hào quang rực rỡ)

Bậc Tôn Sư


Đồ họa III

 

Trong Đồ họa III, tôi đưa ra 6 cấp độ của những linh hồn vẫn-c̣n-đầu-thai. (89) Mặc dù tôi thường đặt những thân chủ của tôi vào những phạm trù rộng: sơ cấp, trung cấp và cao cấp, nhưng có những khác biệt tế nhị giữa chúng, ở cấp độ II và IV.

Thí dụ, để xác định xem, có phải một linh hồn đang khởi sự di chuyển ra khỏi giai đoạn “sơ cấp” [beginner] ở cấp độ I sang cấp độ II, tôi phải, không chỉ biết c̣n lại bao nhiêu năng lượng trắng, mà c̣n phân tích những câu trả lời của thân chủ cho những câu hỏi – chúng cho thấy tŕnh độ của họ. Một bảng phả hệ [genealogy] về thành công quá khứ, những mong đợi về tương lai, tất cả tạo thành một trắc diện [profile] của sự tăng trưởng.

Một vài thân chủ của tôi phản bác việc tôi đặc trưng hóa thế giới linh hồn như là một nơi được cai quản bởi một cấu trúc có tính xă hội và sự quản lư có tính định chế. Nhưng mặt khác, tôi liên tục nghe chính những thân chủ này mô tả một quá tŕnh có kế hoạch và có trật tự về sự tự phát triển, bị ảnh hưởng bởi người cùng mức phát triển và những giáo viên. Thế giới linh hồn thực sự giống một ngôi trường lớn với nhiều pḥng học dưới sự hướng dẫn của những giáo viên, họ giám sát sự tiến bộ của chúng ta – như vậy, nó có cấu trúc. Đồ họa III tŕnh bày một mô h́nh căn bản về việc “xếp chỗ” – nó chỉ là một mô h́nh có tính giả thiết, cho việc sử dụng của riêng tôi. Tôi biết nó có những bất toàn. Tôi hy vọng, trong những năm tương lai, sự khảo cứu tiếp theo bởi những nhà trị liệu theo phương pháp “lùi về kiếp trước,” sẽ dựa trên sự khái niệm hóa của tôi, với những “mô phỏng” [replications] của riêng họ, để đo lường mức độ trưởng thành của linh hồn.

Chương này có thể cho bạn đọc ấn tượng rằng, những linh hồn bị cô lập, chia cách bởi mức ánh sáng trong thế giới linh hồn, như người ta bị chia cách bởi giai cấp trong những cộng đồng ở Cơi Trần. Nhưng không thể so sánh những điều kiện xă hội ở Cơi Trần với thế giới linh hồn. Những khác biệt trong tần số ánh sáng – đo lường kiến thức trong những linh hồn – tất cả đều xuất phát từ cùng một nguồn năng lượng. Những linh hồn đều được tích hợp trọn vẹn bởi tư tưởng. Nếu trong thế giới linh hồn, “thành tích học tập” của mọi linh hồn đều ngang nhau, th́ đó là một hệ thống giáo dục tồi.

Khái niệm giáo dục cũ về ngôi trường ở Cơi Trần, mỗi lớp chiếm một pḥng, có những hạn chế : học viên ở những độ tuổi khác nhau không thể học chung một lớp. Trong những nhóm cùng mức phát triển, th́ những linh hồn làm việc ở mức phát triển của chúng, với cá nhân khác giống như chúng. Những giáo viên-hướng đạo tiến hóa cao chuẩn bị cho những thế hệ kế tục chiếm “vị trí” của chúng.

Và như vậy, có những lư do thực tế tại sao trong thế giới linh hồn, có một hệ thống giáo dục được thiết kế để đo lường mức học tập và phát triển. Hệ thống này phát huy sự khai sáng và sau cùng, sự hoàn thiện của những linh hồn. Thật quan trọng để hiểu rằng, mặc dù chúng ta có thể chịu những hậu quả của những chọn lựa xấu trong những nhiệm vụ học tập của chúng ta, nhưng chúng ta luôn luôn được bảo vệ, hỗ trợ, và hướng dẫn bên trong hệ thống, bởi những tôn sư của chúng ta. Tôi xem điều này như là việc quản lư linh hồn.

Toàn bộ ư kiến về đẳng trật của những linh hồn đă từng là một phần của những nền văn hóa, cả Đông lẫn Tây trong nhiều thế kỷ. Plato nói về sự chuyến hóa của linh hồn từ thời kỳ thơ ấu sang thời kỳ trưởng thành, băng qua nhiều giai đoạn của lư tính đạo đức.

Những người Hy Lạp cảm thấy nhân loại di chuyển từ những hữu thể “phi đạo đức” (90) [amoral], non trẻ và bạo động qua nhiều kiếp sống, sang những con người mà sau cùng, được xă hội hóa với ḷng thương xót, sự kiên nhẫn, sự tha thứ, sự lương thiện và t́nh yêu. Trong thế kỷ thứ II CN, nền thần học mới bị ảnh hưởng mạnh mẽ bởi Plotinus, mà theo vũ trụ quan tân Plato của ông, th́ những linh hồn có một đẳng trật bao gồm những cấp độ tồn tại.

Hữu thể cao nhất, là Cái Một siêu việt, hay Thượng đế-Kẻ Sáng Tạo, từ đó, cái “bản ngă của linh hồn” [soul-self] được sinh ra, mà sẽ “chiếm cứ” một cơ thể vật lư.

Sau cùng, những linh hồn thấp hơn này sẽ trở lại, tái hợp nhất trọn vẹn với “linh hồn tối cao” [oversoul] đại đồng.

Sự phân loại của tôi về sự phát triển của linh hồn, không mang tính chất của “chủ nghĩa tinh hoa” (91) về mặt xă hội hay tri thức. Những linh hồn phát triển cao, thường được t́m thấy trong những hoàn cảnh thấp hèn ở Cơi Trần. Trái lại, những người trong những giai tầng [strata] có thế lực trong xă hội con người, th́ không hề có niềm hạnh phúc nội tại, vốn là hệ quả của một linh hồn tiến hóa cao. Thường khi, ngược lại th́ mới đúng.

Việc “xếp chỗ” được đặt nền tảng trên mức phát triển của linh hồn, và tôi không thể nào diễn tả hết tầm quan trọng của những “nhóm tâm linh” của chúng. Chương 9, về những linh hồn “sơ cấp,” [cấp độ I và II], sẽ xem xét kỹ càng hơn, một nhóm linh hồn vận hành ra sao.

Trước khi đi xa hơn, tôi muốn đúc kết lại những ǵ mà tôi đă học được về những nguyên tắc của việc xếp nhóm.

+ Bất luận một linh hồn được tạo dựng đă lâu hay mới được tạo dựng, th́ sau khi giai đoạn “tập sự” của nó hoàn tất, mọi linh hồn sơ cấp đều được phân bổ vào một nhóm linh hồn mới, cùng mức hiểu biết như chúng.

+ Một khi một nhóm linh hồn mới [new] được thành lập, th́ trong tương lai, không có thành viên mới nào được thêm vào.

+ Dường như có một thủ tục tuyển chọn có hệ thống cho việc xếp nhóm đối với những linh hồn “cùng tŕnh độ” như nhau. Những tương đồng về ego [bản ngă], khả năng nhận thức [cognitive], sự diễn đạt, và ước muốn, là tất cả những cái phải tính đến.

+ Bất luận ở kích cỡ nào, những “cụm” không trực tiếp ḥa lẫn với năng lượng của nhau, song những linh hồn có thể truyền thông với nhau băng qua những ranh giới của nhóm chính yếu và nhóm thứ yếu.

+ Những cụm chính yếu trong cấp độ I và II, có thể chia thành những tiểu nhóm cho việc học tập, nhưng không bị cách ly khỏi cái toàn bộ bất khả phân, bên trong một cụm linh hồn riêng lẻ.

+ Tốc độ phát triển của những thành viên cùng nhóm, cũng hơi chênh lệch với nhau. Một vài linh hồn nào đó sẽ tiến lên nhanh hơn những linh hồn khác trong một cụm, mặc dù những học viên này có thể không có năng lực và [không] đạt kết quả ngang nhau trong mọi lănh vực của chương tŕnh học của chúng. Khi đạt tới mức “trung cấp,” th́ những linh hồn tỏ ra có những tài năng đặc biệt [chữa trị, dạy học, sáng tạo, vân vân], sẽ được phép tham gia vào những nhóm chuyên môn cho công việc “cao cấp” hơn, trong khi vẫn lưu lại với cụm của chúng.

+ Ở thời điểm khi mà những nhu cầu, động cơ và năng lực của những linh hồn nào được xét thấy là đủ tiêu chuẩn của cấp độ III, trong mọi lănh vực của sự tự phát triển, th́ chúng liền được tập hợp thành một “nhóm học tập độc lập,” lỏng lẻo, làm việc với nhau. Thường khi, những vị hướng đạo cũ của chúng tiếp tục giám sát chúng thông qua một bậc “tôn sư” (92) [master teacher]. Như thế, một nhóm mới, bao gồm những thực thể đă “tốt nghiệp” cấp độ III, có thể được tập hợp lại với nhau từ nhiều “cụm” bên trong một hay nhiều nhóm thứ yếu.

+ Khi chúng tiến gần đến cấp độ IV, th́ những linh hồn được trao cho nhiều sự độc lập hơn bên ngoài những hoạt động nhóm. Mặc dù kích cỡ của nhóm bị thu nhỏ lại trong khi những linh hồn tiến lên, nhưng sự tiếp xúc thâm t́nh giữa những thành viên của “nhóm gốc” không bao giờ bị đánh mất.

+ Những vị hướng đạo linh hồn có rất nhiều phương pháp giảng dạy khác nhau, tùy thuộc vào tính chất của mỗi nhóm.

________

(86) Câu này hơi tối nghĩa. Nguyên tác: “This circumstance exists not for reasons of maturity...”

(87) Alternatives: Những “phương án thay thế.” Ở đây, ư nói: nếu trong một kiếp quá khứ nào đó, chủ thể đă có những hành vi nào đó không tốt, th́ cuốn sách đời sẽ đưa ra một “phương án thay thế,” tốt hơn.

(88) Tấm h́nh Kirlian: Vakentina Kirlian là một nhà khoa học Nga, ông đă chụp được “hào quang,” c̣n gọi là trường năng lượng, không chỉ của con người, mà c̣n của sinh vật, đồ vật.

(89) Chú ư: Những linh hồn “vẫn-c̣n-đầu-thai,” là để phân biệt với những linh hồn “không-c̣n-đầu-thai.” Trường hợp sau, để chỉ những linh hồn sẽ lưu lại măi măi trong thế giới linh hồn, và sẽ không bao giờ đầu thai xuống Cơi Trần nữa. Về sau, ta sẽ rơ hơn.

(90) Amoral: “phi đạo đức.” Tạm dịch như thế, để phân biệt với từ “vô đạo đức” [immoral]. Theo từ điển Oxford, th́ “vô đạo đức” là không tuân theo những tiêu chuẩn đạo đức đă được chấp nhận; trái lại, “phi đạo đức,” là không quan tâm đến đạo đức. Người phi đạo đức có thể là người a/ có hành động trái với những tiêu chuẩn đạo đức quy ước, v́ không biết đến những tiêu chuẩn đó [như trẻ con, những người bán khai…] b/ không theo những tiêu chuẩn đạo đức quy ước, nhưng họ có một tiêu chuẩn riêng của họ, thường là “cao hơn” tiêu chuẩn quy ước – đây là trường hợp của những con người xuất chúng, và đôi khi, sự “phi đạo đức” của họ mới chính là đạo đức đích thực. Trường hợp của Đức Phật, trong một tiền kiếp, đă bố thí cả vợ, con của Ngài – hành vi này có thể gọi là “phi đạo đức” (amoral)

(91) Elitist.

(92) Master teacher: Từ này hơi khó dịch. Tạm dịch như trên.


 

Xem tiếp Chương VIII
 

art2all.net