ĐỖ TƯ NGHĨA

 

HÀNH TR̀NH CỦA LINH HỒN

 

 

 CHƯƠNG IX

LINH HỒN SƠ CẤP
 

          Có 2 loại linh hồn sơ cấp: a/những linh hồn thực sự “trẻ,” v́ chúng có rất ít kinh nghiệm về Cơi Trần, b/ và những linh hồn vốn đă tái sinh ở Cơi Trần trong những giai đoạn dài, nhưng vẫn c̣n chưa phát triển. Tôi t́m thấy những linh hồn sơ cấp ở trong cấp độ I và II.

Tôi tin rằng, trong tổng số linh hồn “sống trong” những cơ thể người ở Cơi Trần hôm nay, có gần ¾ vẫn ở trong những giai đoạn đầu tiên của sự phát triển. Tôi biết, đây là một tuyên bố hết sức bi quan, bởi v́ nó có nghĩa là, phần lớn dân số con người trên thế giới đang có “tŕnh độ” ở mức thấp nhất. Mặt khác, khi tôi xem xét một số lượng lớn dân số thế giới bị bao vây bởi quá nhiều sự hiểu lầm tiêu cực và bạo động giữa các nền văn hóa khác nhau, th́ tôi không muốn thay đổi quan niệm của ḿnh về số phần trăm cao của những linh hồn “sơ cấp” ở Cơi Trần. Tuy nhiên, tôi thực sự nghĩ rằng, mỗi thế kỷ đều mang đến sự cải thiện về sự nhận thức trong mọi con người.

Qua một số năm, trong những hồ sơ bệnh án của ḿnh, tôi đă thiết lập một bản thống kê về những cấp độ của linh hồn. Không nghi ngờ ǵ, những con số, tới mức độ nào đó, nghiêng về những cấp độ thấp hơn, bởi v́ những chủ thể này không được lựa chọn một cách ngẫu nhiên. Có thể, con số phần trăm trong những ca của tôi không phản ánh đúng hiện thực – bởi v́ những thân chủ đến với tôi đều là những người cần đến sự trợ giúp trong đời, và có lẽ, họ đến để t́m kiếm thông tin. Do vậy, đương nhiên là họ thường rơi vào loại linh hồn có mức phát triển khá thấp.

Đối với những ai hiếu kỳ, th́ số phần trăm về cấp độ linh hồn của những ca của tôi là như sau:

+ Cấp độ I: 42%.
+ Cấp độ II: 31%.
+ Cấp độ III: 17%.
+ Cấp độ IV: 9%.
+ Cấp độ V: 1%.

Nếu áp dụng những con số thống kê này vào dân số thế giới, với 5 tỷ linh hồn, th́ chúng không đáng tin cậy.

Tuy nhiên, tôi thấy khả tính rằng, có lẽ, chúng ta chỉ có vài trăm ngàn người ở Cơi Trần ở cấp độ V. Những thân chủ của tôi tuyên bố rằng, những linh hồn chấm dứt những cuộc đầu thai của chúng ở Cơi Trần khi chúng đạt tới sự trưởng thành trọn vẹn.

Cái có ư nghĩa về số phần trăm cao của những linh hồn ở trong những giai đoạn đầu của sự phát triển, là dân số đang tăng nhanh theo cấp số nhân, và luôn có những hài nhi cho những linh hồn “sẵn sàng” đầu thai. Hiện nay, mỗi ngày có 260.000 đứa trẻ ra đời, và chúng cần có linh hồn. Sự cần thiết này có nghĩa là, b́nh thường, linh hồn phải được lấy ra từ cái “ao tâm linh” của những thực thể kém tiến hóa hơn, vốn cần những cuộc đầu thai để tiến bộ, và do vậy, sẵn sàng tái sinh để sống một kiếp sống khác.

Tôi rất hiểu t́nh cảm của những thân chủ mà tôi biết, đang ở trong những giai đoạn phát triển đầu tiên. Tôi không thể đếm số lượng những lần mà một thân chủ đă vào trong pḥng mạch của tôi, và nói: “Tôi biết, tôi là một linh hồn “cao tuổi” [old], nhưng dường như tôi có nhiều khó khăn trong việc đương đầu với cuộc đời.”

Tất cả chúng ta đều muốn ḿnh là những linh hồn phát triển cao, bởi v́ phần lớn người ta không thích bị xem là một “kẻ sơ cơ” trong bất cứ cái ǵ. Mọi ca đều có tính độc nhất [unique]. Có nhiều biến số bên trong tính cách của mỗi linh hồn, tốc độ phát triển cá nhân, và những phẩm chất của những vị hướng đạo phụ trách chúng. Tôi thấy nhiệm vụ của tôi, là cung cấp những thuyết minh về những ǵ mà những thân chủ tường thuật cho tôi về sự phát triển của linh hồn họ.

Tôi có nhiều ca mà trong đó một thân chủ đă tái sinh trong gần 30.000 năm ở Cơi Trần, và vẫn c̣n ở cấp độ I và II. Cái ngược lại cũng đúng, với một vài người, mặc dù sự tăng tốc trong sự phát triển tâm linh là điều bất thường.

Như với bất cứ mô h́nh giáo dục nào, học sinh thấy một số bài học nào đó là khó khăn hơn những bài học khác. Một trong những thân chủ của tôi đă không thể chế ngự được ḷng đố kỵ trong 850 năm, trong vô số kiếp sống, nhưng cô ấy không gặp nhiều khó khăn trong việc khắc phục sự cố chấp, ở cuối chính giai đoạn đó. Một người khác, đă trải qua gần 1700 năm, một cách gián đoạn, t́m kiếm loại quyền lực nào đó trên những người khác. Ca kết tiếp, đại diện cho một linh hồn hoàn toàn sơ cơ. Cho tới nay, không có bằng bằng chứng nào cho thấy rằng, cô có một nhóm linh hồn, bởi v́ cô đă trải qua quá ít kiếp sống quá khứ. Trong kiếp đầu tiên của ḿnh, cô bị giết vào năm 1260 CN tại phía Bắc Syria, bởi một cuộc xâm lăng Mông Cổ. Tên cô là Shabez. Khu định cư bị cướp phá, và những cư dân bị tàn sát khủng khiếp khi cô mới 5 tuổi.


CA 20:

* TS N: Shabez, bây giờ cô đă chết, và trở lại thế giới linh hồn, hăy nói cho tôi biết, cô cảm thấy ǵ?

+ CT: [quát lên] Bị lừa gạt! Cuộc đời đó quá tàn nhẫn! Tôi không thể lưu lại đó. Tôi chỉ là một cô gái nhỏ, không thể giúp đỡ ai. Thật là một sai lầm!

* TS N: Ai phạm sai lầm này?

+ CT: [bằng giọng bí ẩn] Vị “thủ lĩnh” (111) [leader] của tôi. Tôi tin cậy sự phán đoán của ông ấy, nhưng ông ấy sai lầm khi gửi tôi vào trong kiếp sống tàn nhẫn đó để bị giết trước khi đời tôi khởi sự.

* TS N: Nhưng cô có thực sự đồng ư đi vào cơ thể của Shabez không?

+ CT: [bực ḿnh] Tôi không biết rằng Cơi Trần sẽ là một nơi chốn khủng khiếp, hăi hùng như thế. Toàn bộ kiếp sống ngu xuẩn đó là một sai lầm, và thủ lĩnh của tôi phải chịu trách nhiệm.

* TS N: Há chẳng phải là cô đă học được cái ǵ đó từ kiếp sống này?

+ CT: [ngừng một lát] Tôi bắt đầu học cách thương yêu…vâng, cái đó tuyệt vời…anh tôi…bố mẹ tôi…nhưng nó quá ngắn…

* TS N: Có cái ǵ tốt đẹp từ kiếp sống này?

+ CT: Anh tôi, Ahmed…được ở cùng anh…

* TS N: Ahmed có mặt trong kiếp hiện tại của cô không?

+ CT: [bất ngờ, thân chủ đứng lên ra khỏi ghế] Tôi không thể tin điều đó! Ahmed là Bill, chồng tôi – cùng một người – làm thế nào có thể…?

* TS N: [sau khi xoa dịu thân chủ, tôi giải thích quá tŕnh thuyên chuyển của linh hồn tới một cơ thể mới và rồi tiếp tục] Cô có thấy Ahmed khi cô trở lại thế giới linh hồn sau khi chết như là Shabez?

+ CT: Vâng, thủ lĩnh của chúng tôi mang chúng tôi đến đây…nơi mà chúng tôi lưu lại.

* TS N: Ahmed có phóng ra cùng màu năng lượng như của cô, hay có những khác biệt?

+ CT: [ngừng] Chúng tôi…đều màu trắng.

* TS N: Hăy mô tả, cô làm ǵ ở đây.

+ CT: Trong khi vị thủ lĩnh đến và đi, th́ Ahmed và tôi…làm việc cùng nhau.

* TS N: Làm cái ǵ?

+ CT: Chúng tôi lục lọi những ǵ mà chúng tôi nghĩ về chính ḿnh, về nhau – kinh nghiệm của chúng tôi ở Cơi Trần. Tôi vẫn tức tối về việc bị giết chết quá sớm như thế…nhưng có niềm hạnh phúc…đi dạo dưới nắng…thở không khí của Trái Đất…t́nh yêu.

* TS N: Hăy trở lại xa hơn, đến thời gian trước khi cô và Ahmed sống chung với nhau, có lẽ, khi cô đang độc thân. Khi linh hồn cô được sáng tạo ra, cô có cảm giác ra sao?

+ CT: [bối rối] Tôi không biết…tôi chỉ đơn giản ở đây…với ư nghĩ…

* TS N: Trong khi linh hồn cô được sáng tạo, cô có nhớ, lần đầu tiên cô bắt đầu suy nghĩ như là một hữu thể thông minh, là khi nào không?

+ CT: Tôi nhận thức rằng…tôi hiện hữu…nhưng tôi không biết ḿnh là ai, cho đến khi tôi được di chuyển vào trong cái nơi yên tĩnh này với Ahmed.

* TS N: Có phải cô đang nói rằng, cái “bản sắc” [identity] cá nhân của cô bắt đầu rơ nét hơn, khi cô bắt đầu tương tác với một thực thể linh hồn khác ngoài vị hướng đạo của cô?

+ CT: Vâng, với Ahmed.

* TS N: Hăy nói về thời gian trước khi cô gặp Ahmed. Lúc bấy giờ, cô như thế nào?

+ CT: Ấm áp…được yêu thương, chiều chuộng, trí óc tôi mở ra… lúc ấy bà ở cùng tôi.

* TS N: Bà? Tôi nghĩ, vị hướng đạo của cô hiện ra với cô như là một nam nhân.

+ CT: Tôi không có ư nói về ông ấy, mà về một ai đó đang ở xung quanh tôi…sự có mặt của một…người mẹ và người cha…chủ yếu là người mẹ.

* TS N: Sự có mặt nào vậy?

+ CT: Tôi không biết…một làn ánh sáng mát dịu…những đường nét biến đổi…tôi không thể chụp bắt nó…những thông điệp đầy yêu thương…sự động viên…

* TS N: Đây là vào thời điểm mà linh hồn cô được tạo ra?

+ CT: Vâng…nó hoàn toàn mơ hồ…có những người khác…những người trợ giúp…khi tôi ra đời.

* TS N: Cô có thể kể cho tôi cái ǵ khác về cái nơi mà [linh hồn] cô được tạo ra?

+ CT: [ngừng lâu] Những người khác…yêu thương tôi… trong một kư nhi viện [nursery]…rồi chúng tôi rời nơi đó và tôi ở cùng Ahmed và thủ lĩnh của chúng tôi.

* TS N: Ai đă thực sự tạo ra cô và Ahmed?

+ CT: “Đấng ấy” [The One]. (112)

Tôi đă học được rằng, dường như có một “pḥng hộ sinh” của thế giới linh hồn cho những linh hồn mới sinh. Một thân chủ bảo tôi: “Nơi này là nơi mà “ánh sáng bé bỏng” [infantile light] được sắp xếp theo cách của một tổ ong, như những cái trứng chưa ấp, sẵn sàng để sử dụng.” Trong chương 4, về những linh hồn “lưu vong,” chúng ta đă thấy, những linh hồn bị tàn phá có thể được “thiết kế lại” như thế nào. Tôi đoán rằng, những trung tâm “sáng tạo linh hồn” [creation centers] được mô tả bởi Shabez, có cùng chức năng. Trong chương kế tiếp, ca 22 sẽ giải thích thêm về những khu vực tâm linh tạo ra ego [ego creation] nơi mà năng lượng thô, chưa xác định, có thể được “nhào nặn” thành một “Bản Ngă” [Self].

Ca 20 có vài nét hiển nhiên của linh hồn non nớt. Chủ thể là một phụ nữ 67 tuổi, đă có một đời người bị kẹt trong những vũng lầy thảm khốc. Bà ta không biểu lộ một tâm hồn rộng lượng đối với những người khác, cũng không muốn nhận trách nhiệm cá nhân về những hành động của ḿnh.

Thân chủ này đến với tôi để t́m những câu trả lời cho câu hỏi: “Tại sao cuộc đời đă lừa gạt tôi, đuổi tôi ra khỏi hạnh phúc”. Trong phiên thôi miên, chúng tôi biết được rằng Ahmed là Bill, người chồng đầu tiên của bà. Cách đây đă lâu, bà bỏ ông để lấy một người đàn ông khác, mà bà cũng ly hôn, bởi v́ bà không có khả năng gắn bó với người khác. Bà không cảm thấy gần gũi với bất cứ đứa con nào của bà.

Linh hồn sơ cấp có thể sống một số kiếp sống trong t́nh trạng hỗn độn và không hiệu quả, bị ảnh hưởng bởi một “chương tŕnh học” [curriculum] của Cơi Trần, vốn khác với sự mạch lạc [coherence], và sự ḥa điệu của thế giới linh hồn. Xă hội con người – với một cấu trúc kinh tế xă hội mà dễ khiến cho một tỷ lệ dân số lớn lệ thuộc vào những người khác. Do thiếu tư duy độc lập, những linh hồn thiếu kinh nghiệm có khuynh hướng bị trấn áp, và quy phục những sức mạnh có ảnh hưởng đến cuộc sống vật lư của chúng. Chúng cũng có khuynh hướng quy-ngă [self-centered] và không dễ chấp nhận những người khác như họ đang là. Tôi không có ư định vẽ một bức tranh hoàn toàn ảm đạm về những linh hồn vốn chiếm đa số dân số thế giới của chúng ta – nếu ước tính của tôi về tỷ lệ cao của phạm trù này là chính xác. Những linh hồn ở cấp độ thấp cũng có thể sống cuộc sống có nhiều yếu tố tích cực. Nếu không như vậy, th́ không ai có thể tiến bộ. Không nên gán điều ô nhục nào cho những linh hồn này, bởi v́ mọi linh hồn đều đă từng là linh hồn sơ cấp. Nếu chúng ta trở nên giận dữ, oán trách, và bị bối rối bởi những t́nh huống trong cuộc đời ḿnh, th́ điều này không có nghĩa là nhất thiết chúng ta có một linh hồn kém phát triển. Sự phát triển linh hồn là một vấn đề phức tạp: tất cả chúng ta đều tiến bộ từ từ trong nhiều khu vực khác nhau, một cách không đều. Điều quan trọng, là nhận ra những lỗi lầm của ta, tránh sự phủ nhận ḿnh (113), và có ḷng can đảm và sự độc lập [self-sufficiency] để làm những điều chỉnh thường trực trong đời ta.

Một trong những dấu hiệu rơ ràng cho thấy rằng những linh hồn đang ra khỏi t́nh trạng “tập việc,” là khi chúng rời bỏ sự cô lập tương đối trong hiện hữu tâm linh của ḿnh. Chúng được di chuyển – cùng với những “kẻ tập việc” khác – ra khỏi những chiếc kén nhỏ của chúng, và được đặt vào trong một nhóm lớn hơn, dành cho những linh hồn sơ cấp.

Ở giai đoạn này, chúng ít lệ thuộc hơn vào sự giám sát chặt chẽ và sự nuôi nấng đặc biệt từ những vị hướng đạo của chúng. Đối với những linh hồn “trẻ hơn,” th́ nhận thức đầu tiên rằng, chính chúng là một phần của một nhóm linh hồn lớn, là một nguồn phúc lạc. Nh́n chung, tôi nhận thấy, biến cố tâm linh quan trọng này xảy ra vào khoảng cuối kiếp sống thứ 5 ở Cơi Trần, bất kể linh hồn sơ cấp trải qua t́nh trạng bán-cô lập trong thời gian dài bao lâu. Vài trong số những thực thể của những nhóm linh hồn mới này, là linh hồn của những thân thích và bạn hữu mà với họ, những linh hồn trẻ có quan hệ trong vài kiếp quá khứ của chúng ở Cơi Trần. Cái đặc biệt có ư nghĩa về sự h́nh thành một “cụm” mới, là những thành viên nhóm [cùng mức phát triển] này, cũng là những linh hồn mới hơn, thấy ḿnh ở cùng nhau lần đầu tiên.

Trong chương 7 về việc “xếp lớp,” chúng ta thấy, như thế nào mà một nhóm xuất hiện khi [chủ thể] ca 16 tái gia nhập nó, và cái cách thức mà trong đó những kinh nghiệm sống được nghiên cứu thông qua những cảnh sống động, như được tường thuật bởi chủ thể này. Ca 21 sẽ cung cấp thêm một bản tường thuật chi tiết về sự tương tác của nhóm linh hồn, và những thành viên của nhóm ảnh hưởng đến nhau ra sao. Xét về năng lực học tập, th́ linh hồn này có thể “giỏi” hơn hay “dở” hơn linh kia, tùy thuộc vào khuynh hướng, động cơ, và kinh nghiệm về đầu thai trước đây.

Những cụm được thiết kế cẩn thận, để mang đến sự hỗ trợ của nhóm, mà ở đó, mọi thành viên đều hiểu rơ những “nét tính cách” của nhau. Sự kết dính này vượt rất xa khỏi những ǵ mà chúng ta biết ở Cơi Trần.

Mặc dù ca kế tiếp được tŕnh bày từ điểm nh́n của một thành viên nhóm, nhưng tâm trí siêu thức của anh ta cung cấp một khách quan tính về những ǵ diễn ra trong những nhóm. Chủ thể sẽ mô tả một nhóm linh hồn to lớn, gồm có những thực thể thuộc nam giới. Những thực thể “lắm mồm” của nhóm này được kết nối với nhau bởi tính khoe khoang, mà có thể được dán nhăn là có tính ái-kỷ [narcistic]. Những phương pháp phổ biến mà những linh hồn này sử dụng trong việc t́m ra giá trị cá nhân, là một chỉ định cho thấy tại sao mà chúng đang làm việc cùng nhau.

Những kiểu hành vi thái quá của những linh hồn này được bù trừ, tới mức nào đó, bởi linh tính [spiritual prescience]. Bởi v́ trong một thế giới thần giao cách cảm, th́ mọi thành viên nhóm đều biết toàn bộ sự thật của nhau, nên sự hài hước là không thể thiếu. Vài bạn đọc có thể thấy khó mà chấp nhận rằng, những linh hồn thực sự trêu chọc nhau về những khuyết điểm của chúng, nhưng sự hài hước là cái cơ sở mà dựa vào đó, sự tự lừa gạt và tính giả h́nh được phanh phui.

Việc tự bảo vệ “cái tôi” [ego] được mọi người trong những nhóm linh hồn hiểu quá rơ, đến nỗi, bằng chứng về sự làm chủ bản thân giữa những kẻ cùng mức phát triển, là một động lực mạnh mẽ cho sự thay đổi.

“Liệu pháp” tâm linh xảy ra do sự phản hồi trung thực của thành viên nhóm, sự tin cậy lẫn nhau, và niềm mơ ước muốn tiến lên với những kẻ khác qua những kỷ nguyên thời gian. Những linh hồn có thể bị tổn thương, và chúng cần những thực thể ân cần xung quanh chúng. Sự tương tác của nhóm linh hồn có sức mạnh chữa trị rất đáng kể.

Những linh hồn thành viên liên kết với nhau bằng cách dùng sự phê b́nh và sự tán thưởng, trong khi mỗi linh hồn phấn đấu để đạt tới những mục tiêu chung. Vài trong số những trợ giúp tốt nhất, mà tôi có thể mang đến cho những thân chủ của tôi, đến từ thông tin mà tôi nhận được về nhóm linh hồn của họ.

Nhóm linh hồn là phương tiện hàng đầu của sự giáo dục linh hồn. Nhóm cùng-mức-phát-triển giúp cho linh hồn tiến bộ, có hiệu quả không kém so với kỹ năng của những vị hướng đạo vốn giám sát, chỉ đạo những nhóm này.

Trong ca kế tiếp, thân chủ tôi đă hoàn tất việc sống lại kiếp quá khứ vừa qua của anh ta như là một họa sỹ người Hà Lan, sống tại Amsterdam. Anh ta chết trẻ v́ lao phổi, năm 1841, vào thời điểm khi mà sự nghiệp hội họa của anh ta bắt đầu được công nhận. Khi vừa tái gia nhập nhóm linh hồn của ḿnh, th́ thân chủ tôi bật cười.


CA 21:

* TS N: Tại sao anh cười?

+ CT: Tôi đang trở lại với các bạn tôi, và họ đang “làm khó”  tôi.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Bởi v́ tôi đang mang đôi giày cầu kỳ, cài móc khóa, và mặc cái áo khoác ngoài bằng nhung, màu xanh lá cây, với đường viền vàng chạy xuống hai cạnh sườn – tôi đang khoe với họ cái mũ họa sỹ rộng vành của tôi.

* TS N: Họ đang trêu chọc anh, v́ đă hiện ra trong y phục này?

+ CT: Ông biết điều đó! Tôi quá tự đắc về y phục và tôi thực sự được ái mộ như là một họa sỹ ở những quán café tại Amsterdam. Tôi ưa thích và diễn tốt vai diễn này. Tôi không muốn nó chấm dứt.

* TS N: Cái ǵ xảy ra kế tiếp?

+ CT: Các bạn cũ đang ở xung quanh tôi và chúng tôi đang nói chuyện về cái nực cười của cuộc đời. Chúng tôi trêu ghẹo nhau về mọi thứ ở Cơi Trần – chúng đầy “kịch tính” ra sao – và tất cả chúng tôi đều “quan trọng hóa” đời ḿnh như thế nào.

* TS N: Anh và các bạn anh không nghĩ, là quan trọng, khi xem trọng cuộc sống ở Cơi Trần?

+ CT: Hăy nh́n xem, Cơi Trần là một vở kịch sân khấu lớn – tất cả chúng ta đều biết điều đó.

* TS N: Và nhóm của anh đều nhất trí về cảm nhận này?

+ CT: Chắc chắn rồi, chúng tôi thấy chính ḿnh như là những diễn viên trong một vở kịch lớn trên sân khấu.

* TS N: Có bao nhiêu thực thể trong nhóm của anh, trong thế giới linh hồn?

+ CT: [ngừng] Vâng, chúng tôi làm việc với…vài người khác…nhưng có 5 người trong chúng tôi thân thiết với nhau.

* TS N: Họ gọi anh bằng cái tên ǵ?

+ CT: Lemmm…không, không phải – đó là Allum…đó là tôi.

* TS N: Được rồi, Allum, hăy nói cho tôi biết về những bạn thân của anh.

+ CT: [cười] Norcross…anh ấy ngộ nghĩnh nhất…ít ra, anh ấy “ồn ào” nhất.

* TS N: Norcross có phải là “thủ lĩnh” [leader] của nhóm anh?

+ CT: Không, anh ấy chỉ là kẻ to mồm nhất. Ở đây chúng tôi đều b́nh đẳng, nhưng chúng tôi có những khác biệt. Norcross th́ cố chấp và thẳng thừng.

* TS N: Vậy sao? Anh sẽ đặc trưng hóa cách hành xử của anh ta ở Cơi Trần như thế nào?

+ CT: Ồ, khá thiếu trung thực, nhưng không nguy hiểm.

* TS N: Ai là thành viên ít nói nhất và nhũn nhặn nhất trong nhóm anh?

+ CT: [hơi bối rối] Làm thế nào ông đoán ra – đó là Vilo.

* TS N: Có phải thuộc tính này khiến cho Vilo trở nên thành viên đóng góp ít hiệu quả nhất của nhóm anh?

* TS N: Ông lấy đâu ra cái ư tưởng đó? Vilo đưa ra vài ư tưởng thú vị về những người c̣n lại trong chúng tôi.

* TS N: Hăy cho tôi một thí dụ.

+ CT: Trong kiếp sống của tôi tại Hà Lan, th́ một đôi vợ chồng Hà Lan đă nhận tôi làm con nuôi sau khi bố mẹ tôi mất. Họ có một khu vườn đẹp. Vilo nhắc tôi về món nợ đối với họ – rằng khu vườn gợi hứng cho hội họa của tôi – nh́n đời như một họa sỹ…và với tài năng của tôi, tôi chưa làm được những ǵ.

* TS N: Vilo có phát biểu ư tưởng nào khác về điều này?

+ CT: [buồn] Rằng, lẽ ra, tôi nên bớt rượu chè, bớt đi vênh vang, và vẽ nhiều hơn. Rằng nghệ thuật của tôi…đạt tới chỗ làm xúc động ḷng người…[chủ thể kéo hai vai ra sau] nhưng tôi cũng không nên “nhốt ḿnh trong chuồng,” vẽ trong mọi lúc!

* TS N: Anh có tôn trọng những ư kiến của Vilo?

+ CT: [thở dài sâu] Vâng, chúng tôi biết, anh ấy là lương tâm chúng tôi.

* TS N: Như vậy, anh nói ǵ với anh ta?

+ CT: Tôi nói: “Chủ quán trọ, hăy lo công việc của chính anh – anh cũng đang vui chơi đó thôi.”

* TS N: Vilo là chủ quán trọ?

+ CT: Vâng, tại Hà Lan. Làm kinh doanh để kiếm lợi nhuận, tôi có thể nói thêm.

* TS N: Anh có nghĩ đây là điều sai trái của Vilo?

+ CT: [hối hận] Không…không hẳn thế…tất cả chúng tôi biết, anh ấy chấp nhận lỗ lă để giúp những người nghèo trên đường, họ cần thức ăn và chỗ trọ. Đời anh ấy hữu ích cho những người khác.

* TS N: Tôi đoán, sự truyền thông thần giao cách cảm, khiến cho anh khó bênh vực những luận cứ của ḿnh, khi toàn bộ sự thật được mọi người hiểu rơ. Phải thế không?

+ CT: Vâng, tất cả chúng tôi đều biết rằng, Vilo đang tiến bộ – mẹ kiếp!

* TS N: Anh có bận ḷng khi thấy rằng, có thể Vilo đang tiến bộ nhanh hơn những người c̣n lại trong nhóm anh?

+ CT: Vâng…chúng tôi đă từng rong chơi với nhau…[rồi chủ thể hồi tưởng một kiếp sống trước đây với Vilo, mà trong đó, họ du lịch cùng nhau như là anh em tại Ấn Độ]

* TS N: Cái ǵ sẽ xảy ra cho Vilo?

+ CT: Chẳng bao lâu nữa, anh ấy sẽ rời chúng tôi – tất cả chúng tôi đều biết điều đó – để giao kết với những người khác, mà cũng đă ra đi.

* TS N: Bao nhiêu linh hồn đă rời “nhóm gốc” của anh, Allum?

+ CT: [ngừng lâu, và rồi, nuối tiếc] Ồ…2 người đă tiến lên…sau cùng, chúng tôi sẽ bắt kịp họ…nhưng không phải trong chốc lát. Họ chưa biến đi – chỉ có điều là chúng tôi không thấy năng lượng của họ nhiều như trước.

* TS N: Hăy kể tên những người khác trong nhóm của anh, ngoài Vilo và Norcross.

+ CT: [tươi tỉnh] Dubri và Trinian – bây giờ 2 người này đă biết cách vui chơi!

* TS N: Đâu là đặc điểm của nhóm anh?

+ CT: [thích thú] Sự mạo hiểm! Sự hào hứng! Chúng tôi có vài kẻ tiên phong thực thụ ở quanh đây. [chủ thể nói một hơi, tỏ vẻ vui sướng]. Dubri vừa ra khỏi một kiếp sống hoang dă như là một thuyền trưởng. Norcross là một thương gia tự do. Chúng tôi sống hết ḿnh, bởi v́ chúng tôi có khả năng nhận lấy những ǵ mà cuộc đời có để hiến tặng.

* TS N: Nói như thế, có tự măn lắm không, Allum?

+ CT: [tự vệ] Và có ǵ sai nào? Nhóm chúng tôi không phải là những “bông hoa mắc cỡ,” ông biết đó.

* TS N: Câu chuyện về kiếp vừa qua của Trinian ra sao?

+ CT: [phản ứng ầm ĩ] Anh ấy là một Giám mục. Ông có thể tin được không? Thật là đạo đức giả.

* TS N: Nó như thế nào?

+ CT: Một sự từ lừa dối! Norcross, Dubri và tôi bảo Trinian rằng, sự lựa chọn làm giáo sỹ của anh ấy không dính dáng ǵ đến sự thiện, ḷng bác ái, và tính tâm linh.

* TS N: Và linh hồn Trinian nói ǵ để tự bào chữa?

+ CT: Anh ấy bảo chúng tôi rằng, anh ấy mang sự an ủi đến cho nhiều người.

* TS N: Anh, Norcross và Dubri nói ǵ để trả lời anh ta?

+ CT: Rằng anh ấy đang đánh mất sự quyết tâm. Norcross bảo Trinian rằng, anh ấy muốn có tiền bạc, nếu không, th́ anh ấy đă là một giáo sỹ giản dị. Tôi đồng ư. Và tôi cũng đang nói với Triniam như vậy. Ông có thể đoán, Dubri nghĩ ǵ về mọi cái này!

* TS N: Tôi không đoán ra. Hăy nói cho tôi biết.

+ CT: Humph – rằng Trinian chọn một thành phố lớn với một thánh đường giàu có – đổ một tấn tiền bạc vào cái túi “bự” [fat] của anh ấy.

* TS N: Và chính anh, anh nói ǵ với Trinian?

+ CT: Ồ, tôi bị hấp dẫn bởi những cái áo thụng cầu kỳ mà anh ấy mặc – màu đỏ tươi, loại vải tốt nhất – cái nhẫn Giám mục mà anh ấy yêu thích và tất cả vàng bạc xung quanh. Tôi cũng nói đến ḷng ham muốn của anh ấy – muốn tắm ḿnh trong sự nịnh hót từ đám con chiên của anh ấy. Trinian không thể giấu chúng tôi cái ǵ – anh ấy muốn một cuộc sống dễ dăi, nhẹ nhàng, được “vỗ béo.”

* TS N: Anh ta có cố gắng giải thích những động cơ cho việc chọn cuộc sống này?

+ CT: Vâng, nhưng Norcross trách mắng anh ấy. Đối chất Trinian về việc quyến rũ một cô gái trẻ tại pḥng họp nhà thờ. [cởi mở] Vâng, nó thực sự xảy ra!...Cái đó gọi là “mang lại sự an ủi cho giáo dân”! Chúng tôi biết con người thực của Trinian – một tên đểu cáng từ đầu đến chân!

* TS N: Trinian có đưa ra lời bào chữa nào về cách hành xử của anh ta không?

+ CT: [trở nên điềm đạm hơn] Ồ, như thường lệ. Rằng anh ấy bị lôi đi, bởi v́ cô gái cần anh ấy – cô ta không có gia đ́nh – c̣n anh ấy th́ cô đơn khi chọn đời giáo sỹ, độc thân. Anh ấy nói, đang cố tránh xa cuộc sống quen thường mà tất cả chúng ta chọn bằng cách đi vào trong nhà thờ – rằng anh ấy yêu cô gái.

* TS N: Bây giờ, anh, Norcross và Dubri cảm thấy thế nào về Trinian?

+ CT: [nghiêm khắc] Chúng tôi nghĩ, anh ấy đang cố bắt chước Vilo [như là một linh hồn đang tiến hóa], nhưng anh ấy thất bại. Những ư định tốt lành của anh ấy không đưa tới kết quả mong muốn.

* TS N: Allum, anh có vẻ khinh bạc [cynical] về những nỗ lực của Trinian trong việc tự cải thiện và làm những thay đổi. Hăy nói thành thật, anh cảm thấy thế nào về Trinian?

+ CT: Ồ, chúng tôi chỉ trêu chọc anh ấy thôi…dù sao đi nữa…

* TS N: Có vẻ như các anh đang chế nhạo cái mà có thể là ư định định tốt lành của Trinian.

+ CT: [buồn bă] Ông nói đúng…và tất cả chúng tôi cũng biết điều đó…Norcross, Dubri và tôi…ờ, chúng tôi cũng không muốn mất anh ấy trong nhóm chúng tôi.

* TS N: Vilo nói ǵ về Trinian?

+ CT: Vilo bênh vực những ư định tốt lành nguyên thủy của Trinian, và bảo Trinian rằng, anh ấy đă rơi vào cái bẫy của sự tự-măn trong kiếp sống của anh ấy trong nhà thờ. Trinian cũng quá khao khát sự ngưỡng mộ và sự trọng vọng.

* TS N: Allum, hăy tha thứ cho tôi, về việc phán đoán nhóm của anh. Nhưng tôi thấy, có vẻ như tất cả các anh – có lẽ, trừ ra Vilo – đều muốn được ngưỡng mộ. Đúng không?

+ CT: Ồ, có lẽ, Vilo khá tự măn. Có thể nói, vấn đề của anh ấy là tính tự cao và Dubri nói thẳng thừng với anh ấy như thế.

* TS N: Và Vilo có phủ nhận điều đó không?

+ CT: Không, anh ấy không phủ nhận…anh ấy nói, ít ra, anh ấy đang t́m cách cải thiện nó.

* TS N: Trong số các anh, ai là người nhạy cảm nhất trước sự chỉ trích?

+ CT: [ngừng một lát] Ồ, tôi đoán, đó sẽ là Norcross, nhưng tất cả chúng tôi đều thấy khó mà tự nhận lỗi của ḿnh.

* TS N: Hăy thành thật với tôi, Allum. Như anh cho biết, trong thế giới linh hồn, không ai có thể che giấu ai điều ǵ – và mọi khuyết điểm trong một kiếp quá khứ đều bị tiết lộ. Các anh có bận tâm về điều đó không?

+ CT: [ngừng một lát] Chúng tôi nhạy cảm về điều đó – nhưng không bệnh hoạn. Ở đây, chúng tôi đều hiểu rơ nhau. Tôi muốn mang đến lạc thú nghệ thuật cho người khác và phát triển tâm linh thông qua ư nghĩa của nghệ thuật. Như thế, tôi đă làm ǵ? Vào ban đêm, tôi thường chạy quanh những con kênh đào của Amsterdam, và bị kẹt trong những tṛ chơi và sự ham vui. Mục đích nguyên thủy của tôi bị đẩy sang một bên.

* TS N: Nếu anh thừa nhận điều này trước nhóm, th́ anh nhận được loại phản hồi nào? Thí dụ, anh và Norcross xem nhau như thế nào?

+ CT: Norcross thường hay vạch ra rằng, tôi không ưa nhận trách nhiệm về chính ḿnh và những kẻ khác. C̣n tôi, th́ tôi thấy Norcross yêu sự giàu sang, quyền lực…cả hai chúng tôi đều ích kỷ…nhưng tôi tự phụ tự đắc nhiều hơn. Không ai trong chúng tôi đạt nhiều “ngôi sao vàng.”

* TS N: Với những lỗi lầm của anh ta, làm thế nào Dubri có thể phù hợp với nhóm của anh?

+ CT: Anh ấy ưa kiểm soát và lănh đạo những người khác. Anh ấy là một “lănh tụ” bẩm sinh, so với những người c̣n lại trong nhóm tôi. Anh ấy đă từng là một thuyền trưởng – một tên cướp biển – một tên đầu gấu. Không ai muốn chống đối anh ấy.

* TS N: Anh ta đă từng tàn nhẫn?

+ CT: Không, chỉ cứng rắn thôi. Anh ấy được kính trọng như là một thuyền trưởng. Dubri tàn nhẫn với những đối thủ trong những trận hải chiến, nhưng anh ấy chăm sóc thuộc hạ của ḿnh.

* TS N: Anh đă nói với tôi rằng, Vilo giúp đỡ những người lỡ bước trên đường, nhưng anh chưa nói nhiều về khía cạnh tích cực của đời các anh. Có ai trong nhóm được tặng những” ngôi sao vàng” cho những hành vi vị tha?

+ CT: : [sôi nổi] Có một cái ǵ khác về Dubri ...

* TS N: Cái ǵ vậy?

+ CT: Anh ấy đă làm một điều nổi trội. Một lần, trong cơn biển động, một thủy thủ rơi từ cột buồm xuống biển, và sắp chết đuối. Anh ấy cột một sợi dây xung quanh thắt lưng ḿnh và nhảy xuống. Anh ấy liều ḿnh và đă cứu sống thủy thủ đó.

* TS N: Khi việc này được thảo luận trong nhóm anh, th́ mọi người đáp ứng thế nào với Dubri?

+ CT: Chúng tôi khen ngợi anh ấy, với sự ngưỡng mộ trong tâm hồn. Chúng tôi đi tới cùng một kết luận rằng, trong những kiếp quá khứ của ḿnh, không ai trong chúng tôi có được hành vi dũng cảm như vậy.

* TS N: Tôi hiểu. Thế nhưng, cuộc đời của Vilo tại quán trọ – cung cấp thức ăn và chỗ trọ cho những người khác, vốn không có đủ tiền để trả – có thể đại diện cho những hành vi vị tha trong thời gian lâu hơn, và do vậy, đáng khen hơn?

+ CT: Đồng ư. Và chúng tôi ca ngợi anh ấy. [cười] Anh ấy có nhiều ngôi sao vàng hơn Dubri.

* TS N: Trong kiếp sống vừa qua của ḿnh, anh có hành vi nào bị nhóm anh chỉ trích nặng nề không?

+ CT: [ngừng] Cũng không nhiều lắm. Tôi đă phải chạy vạy kiếm những nhà bảo trợ để sống sót như là họa sỹ, nhưng tôi đối xử tốt với mọi người…tôi thích mang lại niềm vui thú. Nhóm tôi công nhận rằng, tôi có tâm địa tốt.

CHÚ THÍCH: Mọi người trong số những thân chủ của tôi đều có những gắn bó đặc biệt với nhóm linh hồn của ḿnh, bất kể tính cách của họ ra sao. Người ta có khuynh hướng nghĩ rằng, những linh hồn trong t́nh trạng tự do [không bị thể xác ràng buộc], th́ không có những thiếu sót vốn có của con người. Thực ra, tôi nghĩ, có nhiều tương tự giữa những nhóm linh hồn thân thiết với nhau và những [hệ thống] gia đ́nh của con người [ở Cơi Trần]. Chẳng hạn, tôi thấy Norcross như là kẻ nổi loạn của nhóm linh hồn này, trong khi anh ta và Allum là “người kiểm kê” những khuyết điểm của mọi người trong nhóm. Allum nói rằng, Norcross thường là người đầu tiên công khai xem xét kỹ bất cứ lư lẽ nào do những thành viên khác đưa ra để biện minh cho những thất bại của họ trong kiếp quá khứ. Anh ta có vẻ như có ít ḷng tự-nghi và ít “sự đầu tư cảm xúc” (114) [emotional investment] nhất đối với những tiêu chuẩn hành vi. Điều này có thể nói lên nỗi bất an của chính anh ta, bởi v́ rất có thể, Norcross đang chiến đấu cam go nhất để bắt kịp nhóm của ḿnh, nó đang tiến lên.

Tôi ngờ rằng, Allum, chính anh ta, có thể là “bùa hộ mạng” [mascot] (115) của nhóm [thường là đứa con út trong gia đ́nh] – ưa đùa cợt, hài ḷng về chính ḿnh, và xem nhẹ những vấn đề nghiêm trọng.

Tôi thấy, vài linh hồn trong những nhóm linh hồn thực sự có vẻ như dễ bị tổn thương và được che chở hơn những thành viên khác. Cách hành xử của Vilo cho thấy rằng, hiện nay, anh ta là “nhân vật chính” [hay niên trưởng] của nhóm, đang phấn đấu đạt tới sự xuất chúng. Qua tường thuật của Allum, tôi có ấn tượng rằng, Vilo là kẻ ít ương ngạnh [defian] nhất của nhóm, một phần bởi v́ anh ta có thành tích tốt nhất trong những kiếp quá khứ gần đây.

Giống như trong những hệ thống gia đ́nh, những vai tṛ của những thành viên nhóm linh hồn có thể được luân chuyển, nhưng tôi được cho biết rằng, năng lượng của Vilo đang chuyển sang màu hồng, tín hiệu cho thấy sự phát triển của anh ta sang cấp độ II.

Tôi dán những cái nhăn con người cho những linh hồn, bởi v́, nói ǵ đi nữa, th́ những linh hồn về Cơi Trần thực sự tự biểu hiện chính ḿnh thông qua những đặc điểm con người. Tuy nhiên, tôi không thấy sự thù hận, nghi ngờ, và sự bất kính trong những nhóm linh hồn. Trong bầu không khí của ḷng từ bi, không có những cuộc tranh giành quyền lực giữa những nhóm cùng mức phát triển này, mà trong đó, những thành viên của chúng không thể “điều khiển” nhau, hay giữ bí mật. Những linh hồn nghi ngờ chính ḿnh, chứ không nghi ngờ nhau.Tôi thực sự thấy sự ngoan cường, ước mơ, và ư chí tiếp tục cố gắng trong những cơ thể vật lư của chúng.

Trong một nỗ lực để xác nhận một vài trong số những quan sát của tôi – về sự tương tác giữa những thành viên nhóm trong ca này – tôi hỏi Allum thêm vài câu hỏi.

* S N: Allum, anh có tin rằng, sự phê b́nh lẫn nhau là luôn luôn bổ ích?

+ CT: Chắc chắn rồi. Không có sự thù địch thực sự. Chúng tôi đùa vui “trên sự đau khổ của nhau” – tôi thừa nhận điều đó – nhưng đó chỉ là một h́nh thức…công nhận con người thực của chúng tôi, và chúng tôi nên đang đi tới đâu.

* TS N: Có bao giờ một thành viên bị làm cho xấu hổ hay cảm thấy tội lỗi về một kiếp sống quá khứ?

+ CT: Đó là…những vũ khí của con người…và quá hạn hẹp đối với những ǵ mà chúng tôi cảm thấy.

* TS N: Vậy, hăy cho phép tôi tiếp cận những cảm xúc của [linh hồn] anh trong một cách khác. Khi nhận phản hồi từ những thành viên nhóm, anh có cảm thấy an toàn hơn khi nó đến từ một thành viên nào đó, so với từ một thành viên khác?

+ CT: Không, tất cả chúng tôi đều hết sức tôn trọng nhau. Sự chỉ trích lớn nhất đến từ bên trong chính ḿnh.

* TS N: Anh có hối tiếc về sự hành xử của anh trong một kiếp quá khứ nào không?

+ CT: [ngừng lâu] Vâng…nếu tôi đă làm tổn thương một ai đó, th́ tôi hối hận, và nói cho mọi người biết về những sai lầm của ḿnh. Nhưng chúng tôi rút ra những bài học.

* TS N: Và các anh làm cái ǵ về sự hiểu biết này?

+ CT: Trao đổi với nhau…và cố sửa chữa trong lần sau.

* TS N: Từ những ǵ anh nói cho tôi biết trước đây, tôi có ư tưởng rằng, anh, Norcross và Dubri có thể đang giải tỏa những cảm xúc bị đè nén đối với những khuyết điểm của chính các anh, bằng cách đổ chúng lên nhau.

+ CT: [trầm tư] Chúng tôi đưa ra những nhận xét khinh bạc, nhưng nó không c̣n giống như cách của con người. Không có cơ thể, chúng tôi xử lư sự chỉ trích hơi khác một chút. Chúng tôi nh́n nhau như con người thực đang là của ḿnh, mà không oán hận hay ghen tỵ.

* TS N: Tôi không muốn đặt những từ ngữ vào miệng anh, nhưng tôi chỉ tự hỏi, phải chăng tất cả mọi cái khoa trương được phô bày bởi nhóm của anh có thể biểu hiện mặc cảm về sự bất xứng [unworthiness]?

+ CT: Ồ, đó là một cái ǵ khác. Vâng, với tư cách là những linh hồn, chúng tôi trở nên nản ḷng và cảm thấy khả năng của ḿnh… không xứng đáng với sự tin cậy đặt vào chúng tôi – chúng tôi chưa cải thiện được bao nhiêu.

* TS N: Như thế, mặc dù các anh có ḷng tự-nghi [self-doubt] về chính ḿnh, nhưng đưa ra những nhận xét khinh bạc về động cơ của nhau th́ cũng tốt?

+ CT: Dĩ nhiên, nhưng mỗi người trong chúng tôi đều muốn được công nhận rằng, ḿnh thành khẩn trong việc tiến hành những chương tŕnh [cải thiện] cá nhân. Đôi khi, ḷng tự cao xen vào, và chúng tôi sử dụng nhau để vượt qua tật xấu này.

GHI CHÚ: Trong đoạn đối thoại kế tiếp, tôi giới thiệu một hiện tượng tâm linh khác, liên hệ tới sự chữa trị của nhóm. Tôi đă nghe nhiều biến thể về hoạt động này, được xác nhận bởi những thuyết minh của ca 21.

* TS N: Bây giờ, Allum, bao lâu mà chúng ta c̣n đang thảo luận về sự tương tác của các thành viên trong nhóm, tôi muốn anh mô tả cái năng lượng tâm linh mà đă trợ giúp anh trong quá tŕnh này.

+ CT: [lưỡng lự] Tôi không chắc là tôi có thể nói cho ông biết…

* TS N: Hăy suy nghĩ kỹ. Há chẳng phải, có một phương tiện khác, một năng lượng thông minh nào đó, đă giúp nhóm của anh ḥa điệu với nhau?

+ CT: [ngừng lâu] À ... ông muốn nói, từ những “cái nón” [the cones] (116) ?

* TS N: [từ “the cone” là mới mẻ với tôi, nhưng tôi biết ḿnh đang đi đúng đường] Vâng, những cái nón. Hăy giải thích những ǵ anh biết về chúng, trong quan hệ với nhóm anh.

+ CT: [chậm răi] Vâng, những cái nón thực sự trợ giúp chúng tôi.

* TS N: Xin tiếp tục, và nói cho tôi biết, cái nón làm cái ǵ. Tôi nghĩ, tôi đă nghe nói về cái này trước đây, nhưng tôi muốn nghe “phiên bản” của anh.

+ CT: Nó được tạo h́nh để đi xung quanh chúng tôi, ông biết đó.

* TS N: Được tạo h́nh như thế nào? Hăy cố giải thích tường minh hơn.

+ CT: Nó có h́nh lăng trụ – rất chói lọi – nó ở bên trên và xung quanh chúng tôi. Nó nhỏ ở chóp và rộng ở đáy, do vậy, nó vừa vặn với tất cả chúng tôi, giống như ở dưới một cái nón lớn màu trắng – tất cả chúng tôi có thể trôi bồng bềnh dưới cái nón để sử dụng nó.

* TS N: Anh có chắc rằng, cái này không phải là “ṿi sen chữa trị” mà anh trải nghiệm ngay sau khi anh trở lại thế giới linh hồn?

+ CT: Ồ, không, cái đó là sự thanh tẩy cá nhân nhiều hơn – để chữa trị những vết thương ở Cơi Trần. Tôi nghĩ, ông biết…

* TS N: Tôi biết. Nhưng tôi muốn anh giải thích, cái nón khác với ṿi sen chữa trị như thế nào.

+ CT: Năng lượng từ cái chóp đổ xuống như một thác nước, trong một ṿng tṛn trải rộng xung quanh tất cả chúng tôi và cho phép chúng tôi thực sự tập trung trên sự nhất thể [sameness] của chúng tôi như là một nhóm.

* TS N: Và anh cảm thấy ǵ, khi anh ở dưới cái nón?

+ CT: Chúng tôi có thể cảm thấy mọi ư tưởng của ḿnh đang được nới rộng…rồi được sắp xếp một cách có trật tự…và được trả lại cho mỗi người…với nhiều kiến thức được thêm vào.

* TS N: Năng lượng thông minh này có giúp nhóm anh tư duy một cách tập trung hơn, khi nó biến nhóm thành một nhất thể [unity] ?

+ CT: Vâng, nó trợ giúp.

* TS N: [cố t́nh vặn hỏi] Thành thật với anh, Allum, tôi tự hỏi, liệu cái nón này có đang tẩy năo những ư tưởng nguyên thủy của anh? Nói ǵ th́ nói, những tranh biện và những bất đồng giữa anh và những người khác trong nhóm anh, là những cái làm cho anh trở thành cá thể.

+ CT: [cười] Chúng tôi không bị tẩy năo! Ông không biết ǵ về thế giới linh hồn sao? Nó cho chúng tôi thêm sự sáng suốt tập thể, để làm việc cùng nhau.

* TS N: Có phải cái nón luôn luôn “có sẵn” ?

+ CT: Nó ở đó khi nào chúng ta cần nó.

* TS N: Ai điều hành cái nón?

+ CT: Những ai trông coi, giám sát chúng tôi.

* TS N: Vị hướng đạo của anh?

+ CT: [bật cười] Shato? Tôi nghĩ, ông ấy quá bận rộn du hành đó đây trên chuyến “kinh lư” của ḿnh.

* TS N: Anh muốn nói ǵ?

+ CT: Chúng tôi nghĩ về ông ấy như là một chủ gánh xiếc – một quản lư sân khấu – của nhóm chúng tôi.

* TS N: Có phải Shato đóng một vai tṛ tích cực trong nhóm anh trong những buổi thảo luận nhóm?

+ CT: [lắc đầu] Không thực sự như vậy. Những vị hướng đạo th́ cao hơn nhiều so với cái thứ này. Chúng tôi được độc lập khá nhiều, và cái đó là tốt đẹp.

* TS N: Anh có nghĩ, có một lư do đặc biệt cho những lần vắng mặt của Shato?

+ CT: [ngừng] Ồ, rất có thể, ông ấy trở nên chán, v́ chúng tôi tiến bộ chậm như rùa. Mặc dù vậy, ông ấy thích xuất hiện như là MC.

* TS N: Trong cách nào?

+ CT: [cười khúc khích] Ồ, đột nhiên xuất hiện trước chúng tôi trong một trong những cuộc tranh luận sôi nổi của chúng tôi, ném ra những tia sáng màu thiên thanh – giống như một phù thủy. Ông ấy là một điều tiết viên [moderator] toàn năng!

* TS N: Một phù thủy?

+ CT: [vẫn đang cười] Shato xuất hiện trong áo thụng màu lam ngọc-thiên thanh với một cái mũ cao, nhọn. Với bộ râu dài chảy xuống, ông ấy nom rất phong độ, và chúng tôi thực sự ngưỡng mộ ông ấy.

* TS N: Tôi h́nh dung ra một Merlin (117) tâm linh.

+ CT: Có thể nói, ông ấy là một Merlin phương Đông. Đôi khi rất bí hiểm. Ông ấy thích xuất hiện một cách uy nghi, trong bộ lễ phục trang trọng, nhất là khi chúng tôi sắp chọn một kiếp sống khác. Ông ấy biết, chúng tôi đánh giá cao hành vi của ông ấy ra sao.

* TS N: Với mọi sự quản lư [theo kiểu sân khấu] này, tôi ṭ ṃ muốn biết, với tư cách là một vị hướng đạo nghiêm túc, liệu Shato có nhiều sự nối kết cảm xúc với nhóm của anh.

+ CT: [chế nhạo tôi] Nghe đây, Shato biết chúng tôi là một lũ hoang dă, nên ông ấy đóng vai một kẻ “không theo lề thói” [non-conformist]. Nhưng ông ấy cũng rất khôn ngoan.

* TS N: Shato có nuông chiều nhóm của anh? Ông ta có vẻ như không câu thúc quá nhiều.

+ CT: Cách hành xử của ông ấy rất hiệu quả, bởi v́ ông ấy không “nặng tay” và “giảng đạo.” Cái đó sẽ không phù hợp với nhóm chúng tôi. Chúng tôi kính trọng ông ấy.

* TS N: Anh thấy Shato như là một nhà tư vấn, chỉ thỉnh thoảng đến để quan sát, hay như là một giám thị năng nổ?

+ CT: Ông ấy thường tạt vào không báo trước, để đưa ra một vấn đề cho chúng tôi thảo luận, rồi bỏ đi. Một thời gian sau, ông ấy trở lại để lắng nghe, xem chúng tôi có thể giải quyết những sự việc nào đó ra sao…

* TS N: Hăy cho tôi một thí dụ về một vấn đề quan trọng với nhóm của anh.

+ CT: [ngừng một lát] Shato biết chúng tôi là những diễn viên tự đồng hóa ḿnh quá nhiều với những “vai diễn” ở Cơi Trần. Ông ấy chỉ trích…sự hời hợt. Ông ấy đang cố làm cho chúng tôi ném ḿnh từ trong ra ngoài, hơn là ngược lại.

* TS N: Như thế, giáo huấn của Shato là nghiêm túc, nhưng ông ta biết tất cả các anh đều thích vui chơi dọc theo lối đi?

+ CT: Vâng, tôi nghĩ, đó là lư do tại sao Shato đang ở với chúng tôi. Ông ấy biết, chúng tôi đă bỏ phí những cơ hội. Ông ấy trợ giúp chúng tôi trong việc thuyết minh những cảnh ngộ mà chúng tôi rơi vào, để chúng tôi có thể “chuyển họa thành phúc.”

* TS N: Từ những ǵ mà anh đă nói với tôi, tôi có ấn tượng rằng, nhóm của anh được điều hành như một loại hội thảo, được chỉ đạo bởi vị hướng đạo của anh.

+ CT: Vâng, ông ấy bơm cho chúng tôi nhuệ khí, và giữ cho chúng tôi tiếp tục phấn đấu.

CHÚ THÍCH: Không giống như những lớp học hay những nhóm trị liệu ở Cơi Trần, tôi đă học được rằng, vai tṛ của những giáo viên/cố vấn trong thế giới linh hồn không bị thu hẹp như là thủ lĩnh của hoạt động nhóm, một cách liên tục. Mặc dù Shato và những học tṛ của ông ta là một gia đ́nh linh hồn đầy màu sắc, ở đây có nhiều cái tiêu biểu cho mọi nhóm linh hồn. Một vị hướng đạo chỉ đạo bằng ḷng yêu thương của bậc bố mẹ hơn bằng sự độc tài. Trong ca này, Shato là một cố vấn chỉ đạo nhưng không có tính chiếm hữu, ông ta cũng không đưa ra sự đe dọa nào cho nhóm. Vị hướng đạo thấu cảm này dành cho những linh hồn trẻ này sự chấp nhận ấm áp: có vẻ như ông thỏa măn [đáp ứng] những khuynh hướng nam giới của chúng. Tôi sẽ kết thúc ca này với vài câu hỏi sau cùng về nhóm như là một đơn vị tâm linh.

* TS N: Tại sao, ở Cơi Trần, nhóm của anh quá nghiêng về giới tính nam?

+ CT: Cơi Trần là một hành tinh năng động, vốn tặng thưởng cho nỗ lực thể xác. Chúng tôi có khuynh hướng nghiêng về những vai tṛ nam giới, để chúng tôi có thể nắm bắt và “uốn nắn” những biến cố…để thống trị môi trường chúng tôi…để được công nhận.

* TS N: Phụ nữ cũng có thế lực trong xă hội. Làm thế nào mà nhóm anh có thể hy vọng tiến bộ mà không có thêm kinh nghiệm trong những vai tṛ phụ nữ?

+ CT: Chúng tôi biết thế, nhưng chúng tôi muốn có sự độc lập: đó là một ước vọng quá cuồng nhiệt. Thực ra, chúng tôi thường hay tiêu phí quá nhiều năng lượng nhưng kết quả chẳng được bao nhiêu; nhưng ngay bây giờ, th́ những khía cạnh phụ nữ không hấp dẫn chúng tôi nhiều.

* TS N: Nếu các anh không có đối tác phụ nữ nào trong nhóm gần gũi của anh, th́ anh đi đâu để t́m những thực thể đó, để bổ túc cho kiếp sống của anh ở Cơi Trần?

+ CT: Ở gần đây, có vài người có quan hệ tốt hơn với phụ nữ. Tôi hợp với Josey, cô ấy ở cùng tôi trong vài kiếp sống của tôi. Trinian gắn bó với Nyala – và có những người khác nữa.

* TS N: Allum, tôi muốn kết thúc buổi đàm thoại của chúng ta về những kết giao của anh, bằng cách hỏi anh, anh biết ǵ về nguồn gốc của nhóm anh.

+ CT: [ngừng lâu] Tôi…không thể nói cho ông biết…chúng tôi chỉ đơn giản đến cùng nhau vào cùng một thời điểm.

* TS N: Vậy, hẳn phải có một ai đó mang những người có cùng những thuộc tính trong các anh lại với nhau. Anh có nghĩ, đó là Thượng đế?

+ CT: [bối rối] Không, dưới “cội nguồn” [the source]... những vị có đẳng cấp cao …

* TS N: Shato, hoặc những vị hướng đạo giống như ông ta?

+ CT: Không, cao hơn, tôi nghĩ thế…những “kẻ hoạch định”…tôi không biết ǵ thêm.

* TS N: Lúc năy, anh cho tôi biết về một vài bạn cũ đang giảm bớt sự tham dự tích cực vào nhóm của anh, do sự phát triển của họ. Các anh có bao giờ có thêm thành viên mới?

+ CT: Không bao giờ.

* TS N: Có phải v́ một thành viên mới có thể có khó khăn trong việc “đồng hóa” với những người c̣n lại của nhóm?

+ CT: [cười] Chúng tôi không quá tệ như thế! Chỉ có điều, chúng tôi quá gắn bó với nhau bằng tư tưởng, nên một người ngoài sẽ không thích hợp, và có lẽ họ cũng không chia sẻ những kinh nghiệm quá khứ của chúng tôi.

* TS N: Nhóm của anh có tin rằng, những cuộc thảo luận của các anh về những kiếp quá khứ của nhau, đóng góp vào sự cải thiện xă hội con người?

+ CT: [ngừng một lát] Chúng tôi muốn rằng, sự có mặt của chúng tôi trong một cộng đồng sẽ thách thức những quy ước – tra vấn những giả định căn bản. Tôi nghĩ, chúng tôi mang dũng khí vào trong kiếp sống vật lư của ḿnh – và tiếng cười, nữa…

* TS N: Và khi nhóm của anh đă hoàn tất việc thảo luận về những ǵ cần thiết để đẩy mạnh [việc đạt tới] những mục tiêu của các anh, th́ các anh có mong đợi một kiếp sống mới không?

+ CT: [sôi nổi] Ồ, vâng ! Lần nào rời thế giới linh hồn để đảm nhận một vai tṛ mới ở Cơi Trần, tôi đều nói lời tạm biệt: “Hẹn gặp tất cả các bạn ở đây, sau công nguyên (sau cái chết).”

CHÚ THÍCH: Ca này là một thí dụ về những linh hồn “đồng thanh đồng khí,” có nhu cầu khẳng định và phát huy cái tôi. Những linh hồn này tán thành và “phê chuẩn” những t́nh cảm và thái độ của nhau. Ch́a khóa để hiểu sự h́nh thành của những nhóm linh hồn nằm ở đây. Tôi đă học được rằng, nhiều nhóm có tiểu nhóm, cấu thành bởi những thực thể được nối kết với nhau bởi những vấn đề tương tự vẫn đang ngăn chặn sự tiến hóa của chúng. Mặc dù vậy, những linh hồn này thực sự có những khác biệt về ưu, khuyết điểm của chúng. Mỗi thành viên đóng góp cái thuộc tính tốt nhất của nó nhằm phát huy những mục tiêu của những người khác trong nhóm.

Tôi không muốn, với ca 21, để lại ấn tượng rằng, vài linh hồn c̣n lại trong “nhóm bạn thân thiết” này đại diện cho những nét hành vi của mọi người trong nhóm gốc. Khi một nhóm chủ yếu – chẳng hạn, có 15 hay 20 linh hồn – được thành lập, có những tương tự rơ nét trong tài năng và những mối quan tâm của chúng. Nhưng một nhóm hỗ trợ cũng được thiết kế sao cho có những khác biệt trong tính nết, cảm xúc, và những phản ứng. Một cách tiêu biểu, những thân chủ tường thuật rằng, nhóm của họ có nhiều loại tính cách – pha trộn giữa nam giới và nữ giới. Có thể liệt kê như sau:

1/ Can đảm, giỏi thích nghi, kiên quyết.
2/ Dịu dàng, ít nói, tận tụy, và hơi ngây thơ. 3/ Ham vui, hài hước, thích đùa và liều mạng. 4/ Nghiêm túc, đáng tin cậy, cẩn trọng.
5/ Khoa trương, nhiệt t́nh, thẳng thắn. 6/ Kiên nhẫn, kiên tŕ, sáng suốt.
7/ Trầm tư, tính toán, cương quyết. 8/ Có óc canh tân, cơ trí, thích nghi giỏi.

Những khác biệt này mang đến cho một nhóm sự cân bằng. Tuy nhiên, nếu toàn bộ một nhóm phô bày một khuynh hướng mạnh mẽ về sự khoa trương, hay sự liều lĩnh, th́ thành viên cẩn thận nhất sẽ có vẻ bớt khoa trương và liều lĩnh, so với một nhóm linh hồn khác.

Không có chuyện những linh hồn trong ca 21 sẽ trải qua một giai đoạn phát triển dài. Thế nhưng, chúng thực sự đóng góp vào cái sinh lực [vitality] của Cơi Trần. Sau khi “tra vấn” chủ thể này thêm, tôi phát hiện rằng, những linh hồn này tiếp tục con đường của chúng trong thế kỷ 20. Chẳng hạn, Allum là một nhà thiết kế đồ họa và một guitarist chuyên nghiệp bán thời gian, có quan hệ gắn bó với Josey, một ca sỹ.

Sự kiện rằng, những linh hồn khắng khít trong ca này quá ưa thích chọn cơ thể nam giới trong những sống kiếp vật lư của chúng, không lấy mất khả năng của chúng – khả năng kết giao với những linh hồn mới mẻ thích chọn cơ thể nữ giới cho kiếp sống vật lư của chúng. Nhóm th́ trộn lẫn về giới tính. Như tôi đă đề cập, những linh hồn nào thực sự phát triển cao, có những sở thích cân bằng về giới tính trong việc chọn lựa cơ thể vật lư của chúng.

Niềm mơ ước muốn biểu đạt “ư thức về bản sắc của ḿnh” [self-identity] là một yếu tố mang tính động cơ, thúc đẩy những linh hồn chọn việc trở lại Cơi Trần để học những bài học thực tiễn.

Đôi khi, một lư do khiến cho linh hồn ở cấp độ thấp cảm thấy bất an, là sự mâu thuẫn [discrepancy] giữa sự tri giác về “Bản ngă” [Self] trong trạng thái tự do của linh hồn, và cách mà chúng hành động trong cơ thể người. Những linh hồn có thể trở nên bối rối với con người mà chúng đang là trong đời. Ca 21 có vẻ không biểu lộ sự xung đột nào trong khía cạnh này, nhưng tôi hoài nghi cái tốc độ của sự tăng trưởng mà Allum đạt tới trong những kiếp quá khứ gần đây. Tuy nhiên, kinh nghiệm căn bản của một kiếp sống, có thể bù trừ, tới mức nào đó, cho sự thiếu sáng suốt trong kiếp sống đó.

Trong thế giới linh hồn, chúng ta dễ thừa nhận những thiếu soát và xung đột nội tâm của ḿnh hơn, so với khi c̣n ở Cơi Trần. Chúng ta đă thấy, như thế nào mà những sắc thái tế nhị [nuances] của việc lấy quyết định được “mổ xẻ” và phân tích trong những nhóm linh hồn. Những thành viên nhóm đă làm việc cùng nhau trong thời gian quá dài trong những năm Cơi Trần, đến nỗi, những thực thể đó trở nên chịu trách nhiệm về nhau và về nhóm như là một toàn bộ. Điều này vun đắp một cảm thức sâu sắc về “sự thuộc về” trong mọi nhóm linh hồn, và có thể cho cảm tưởng rằng, có những “hàng rào tư tưởng” giữa những cụm, nhất là với những linh hồn ở những cấp độ thấp hơn. Tuy nhiên, mặc dù sự khước từ và nỗi cô đơn là thành phần của của mọi “sinh mệnh” của linh hồn trong h́nh dáng con người, nhưng trong thế giới linh hồn, th́ cái “ngă tính” [ego identity] cá nhân của chúng ta thường trực được tôn lên bởi sự tương tác ấm áp giữa các thành viên nhóm.

Cái cấu trúc xă hội của những nhóm linh hồn không giống hệt như [cấu trúc] của những nhóm người ở Cơi Trần. Mặc dù có bằng chứng nào đó về “đôi bạn thân thiết,” nhưng tôi không nghe nói về hiện tượng bè phái, những ngôi sao chói sáng, hay những linh hồn bị cô lập bên trong nhóm. Tôi được cho biết, khi gắn bó với nhóm, những hồn cũng thực sự trải qua thời gian một ḿnh trong sự yên lặng của suy tư cá nhân. Những linh hồn nào từng là những thực thể thâm t́nh trong những mối quan hệ gia đ́nh của chúng ở Cơi Trần, th́ khi trở lại thế giới linh hồn, chúng tham gia vào cuộc sống cộng đồng của nhóm. Và thế nhưng, những linh hồn thực sự học hỏi nhiều từ sự cô độc.

Từ những thân chủ có năng lượng trắng, tôi hiểu rằng, những linh hồn ở những cấp độ sơ cấp thường xuyên bị ly cách khỏi những nhóm của chúng để làm việc một cách cá thể trên những dự án năng lượng đơn giản (118). Một linh hồn khá trẻ hồi tưởng rằng, nó ở trong một khu vực có hàng rào bao quanh, cố gắng ghép lại “một mảnh ghép di động” [moving puzzle] của những h́nh thể h́nh học tách rời: h́nh lăng trụ, h́nh cầu, h́nh vuông, h́nh khối, với năng lượng “tự sản xuất.” Mảnh ghép này được mô tả như là đa chiều, nhiều màu sắc, và có 3 chiều [holographic] trong bản chất. Anh ta nói, “Chúng tôi phải học cách tăng cường năng lượng của ḿnh để quy tụ những cái phân tán và hỗn tạp vào một điểm, để mang lại cho chúng một loại h́nh thể căn bản nào đó.” Một chủ thể khác nói thêm: “Những bài trắc nghiệm này cho những kẻ giám sát thông tin về trí tưởng tượng, tính sáng tạo, và sự khéo léo của chúng ta, và họ mang đến cho chúng ta sự động viên, hơn là sự phán xét.” Khi ở một ḿnh, những linh hồn trên mọi cấp độ dấn ḿnh vào một hoạt động rất quan trọng khác. Chúng được mong đợi trải qua thời gian tập trung trên việc giúp [bằng thần thức] những ai ở Cơi Trần [hay những thế giới vật lư khác] mà chúng đă biết và quan tâm. Từ những ǵ tôi có thể thu thập, th́ chúng đi tới một không gian mà một vài người gọi là nơi để “phóng năng lượng.” Ở đây, chúng đi vào một “trường giao thoa các chiều kích” của năng lượng bồng bềnh, màu bạc-thiên thanh, phóng ra ngoài đến một khu vực địa lư do chúng chọn lựa. Tôi được cho biết, đây là một bài tập tinh thần trong việc “nắm giữ và phóng thích năng lượng rung động tích cực, để tạo ra một lănh thổ.” Điều này có nghĩa là, những linh hồn “cưỡi” trên những làn sóng tư tưởng của chúng, đến những người, những ṭa nhà cụ thể, hay một vùng đất nhất định, trong một cố gắng để mang đến sự an ủi hay tạo ra sự thay đổi nào đó.

_______

 

(111) Leader: Thủ lĩnh; người lănh đạo. Ở đây, nó đồng nghĩa với “vị hướng đạo” [guide].

(112) Chữ “The One” rất khó dịch. Trong ngữ cảnh này, nó không có nghĩa là “Thượng đế” theo nghĩa của Ki-tô giáo, Do Thái giáo hay Hồi giáo. Về sau, ta sẽ thấy, đây cũng là “vị Thượng đế bất toàn”, vị “Thượng đế của vũ trụ chúng ta”. Vị “Thượng đế hoàn hảo”, sẽ được gọi là “cội nguồn” [the Source]. Đây là một khái niệm rất khó hiểu.

(113) Self-denial.

(114) Investment: sự đầu tư; sự phong tỏa.

(115) Mascot: Bùa hộ mạng; linh vật; người hay vật mang đến điều may.

(116) The cones

(117) Merlin: một pháp sư huyền thoại của thời Trung Cổ.

(118) “Những dự án năng lượng đơn giản,” là để phân biệt với “những dự án năng lượng phức tạp,” dành cho những linh hồn tiến hóa cao.


 

Xem tiếp Chương X
 

art2all.net