Lương Tố Nga

 

 

MỘT LỚP TRƯỞNG KHÁC THƯỜNG

 

Chương 10, 11, 12

            

 

CHƯƠNG 10



Lăm Thúy ngồi thừ người trên ghế.Trời mưa, vậy là không dạy, không học ǵ được nữa rồi.Từ lúc trời Tuy Ḥa bước vào mùa mưa cũng là lúc cô và tṛ lớp Năm 4 chuẩn bị tinh thần ...đụt mưa ngay trong lớp học !

Trời mưa, nếu nhẹ hạt th́ tong tong từng giọt lên mái tôn, tạo nên những âm thanh buồn buồn không dứt, tựa tiếng mưa rơi lộp bộp trên tàu lá chuối sau vườn nhà, trong những ngày mưa dầm xứ Huế, cô giáo bỗng dưng nhớ nhà tha thiết. Thêm nỗi học tṛ trong lớp nương theo cơn mưa, ŕ rầm nói chuyện, không tài nào giảng bài được nữa, cô ghi bài lên bảng, ra hiệu cho các em chép vào tập.

Nhưng, nếu mưa nặng hạt và kéo dài, cảnh tượng trong lớp bỗng trở nên lạ lùng, dở khóc dở cười. Có khi trông như một phiên chợ “ Chồm hổm “ gặp phải ngày mưa lớn. Ban đầu, khi nghe tiếng lộp bộp liên tục như có ai đó rải đồng loạt một đống sỏi nhỏ trên mái pḥng học, vậy là học tṛ lẫn cô giáo bối rối nh́n nhau vài giây rồi lập tức hành động. Bọn trẻ con luưnh quưnh, vội vàng gom hết tập, sách và bút mực cho vào cặp. Cô giáo vừa kéo “rột” chiếc bàn của ḿnh vào góc lớp, cô vừa lớn tiếng chỉ huy :

- Lớp trưởng, lớp phó, các đội trưởng, các em khiêng bàn ghế của lớp vào nơi an toàn. Các em khác lấy áo mưa ra mặc vào, lấy luôn túi nhựa trăi lên mặt bàn. Nhanh nhanh lên, chúng tới rồi đó !

Chúng, chính là cơn mưa lớn đang đến rất nhanh. Càng lúc càng dữ dội, chúng đập rầm rập lên mái tôn. Chúng làm thành những gịng nước luồn lách vào hàng trăm lỗ thủng của trần lớp, rơi xuống, tạo nên những dải bạc mong manh mà dứt khoát, nhỏ tong tong liên hồi lên sàn lớp, lên cả bàn ghế học sinh đă được gom vào một góc khuất. Chúng không quên làm đẫm ướt mái đầu lũ trẻ đang núp mưa, nửa kín nửa hở trong những tấm áo mưa không đủ che chắn. Chúng cũng không quên bắn vào áo dài cô giáo, mái tóc cô giáo vô số những hạt nước lăn tăn... Những lúc như thế, cô giáo cũng mặc luôn áo mưa vào người, đứng tựa sát tường vôi, ngước mắt nh́n măi lên trần nhà, sốt ruột chờ cơn mưa ngớt, mong sao màn nước mưa không c̣n đan đầy trong pḥng lớp, cô sẽ lại tiếp tục dạy, lũ trẻ lại tiếp tục học.

Hôm nay, trời như muốn trêu gan người, cho mưa thật nhiều, không dứt. Cô giáo bồn chồn hết nh́n lên trần, lại nh́n chăm chăm vào đám học tṛ nhếch nhác. Thật trái ngược với cô, sao các em ấy vô tư đến thế ? Các em chẳng tiếc thời gian trôi qua suốt buối mà chưa hề có một chữ ghi vào tập. Các em cũng chẳng buồn v́ mưa, chẳng co ro v́ lạnh, v́ ẩm ướt, cũng không thắc mắc sao cô giáo trông buồn rầu đến vậy. Các em t́m được cái thú túm tụm vào nhau, xô đẩy nhau dành chung tấm áo mưa ni-lông không c̣n lành lặn. Các em chen chúc nhau, ngồi thật sát vào nhau, kể nhau nghe những câu chuyện tếu táo rồi bật ra, cười hi hi. Chợt nhớ, cô giáo đang có mặt, các em bụm miệng, lè lưỡi nh́n nhau.

Lăm Thúy chán nản kéo chiếc ghế đẫm nước, ngồi lên. Cô chống tay lên bàn, ngước mắt ngắm trần lớp, lẩm nhẩm đếm xem có bao nhiêu lổ thủng. Không tài nào đếm được ! Ngắm chán, cô tự hỏi ḿnh nên trách ông Trời đă cho mưa quá nhiều hay nên trách chiến tranh cho bom đạn quá nhiều, đục lủng, xén nát nặng nề tường lớp, mái tôn của ngôi trường làng quê nghèo nàn này ? Có lẽ, cô nên trách cả hai. Thật nặng nề, thật nghiêm khắc, bởi cả hai đă đối xử bất công với tuổi thơ quí giá của học tṛ cô, đă tước mất hạnh phúc no ấm của học tṛ cô. Và, biết đâu chừng tước đoạt luôn tương lai của học tṛ cô ? Miên man nghĩ ngợi, cô ứa nước mắt thương cho học tṛ, thương cho cả chính ḿnh.

Nhớ ngày c̣n ở nhà, cô chưa hề một lần mơ ước lớn lên làm cô giáo dạy học tṛ nhỏ. Cô chỉ mơ sau này theo học Đại học sư phạm, tốt nghiệp sẽ thành một nữ giáo sư dạy Anh văn tại trường Đồng Khánh. Cô đă mơ như thế chỉ v́ cô đă bị dáng dấp trang đài, tao nhă của các nữ giáo sư làm mê hoặc. Và, cô quyết tâm ḿnh cũng sẽ được theo chân các vị. Nhưng... cha mẹ Thúy luôn tự quyết định việc học hành cũng như nhân duyên của con gái, không hề hỏi ư kiến con, dù một lần duy nhất, vô t́nh đă đưa cô xa rời ước mơ của ḿnh.

Ngày ấy cũng có lúc cô tỏ thái độ ngấm ngầm chống lại ư cha mẹ. Một sáng, cô lặng lẽ xách xe đạp ra cổng, đạp xe một mạch qua cầu Trường Tiền, hộc tốc bước vào tiệm uốn tóc. Cô lớn giọng nói với cô thợ uốn tóc :

- Chị Dung, cắt tóc cho em đi. Cắt ngắn lên tận mang tai đó nghe.

- Hả ? Em đang giận ai hả ?

- Giận ai mô.Trời nóng quá, cắt tóc cho mát mà.

- Thôi, em về đi. Tuần sau, chưa hết giận ai th́ qua chị cắt tóc, uốn cao cho em luôn.

- Chị không cắt th́ đưa kéo đây, em tự cắt tóc em cũng được, dễ lắm mà, xoẹt một cái là xong ngay.

- Được rồi, chị ch́u ư em. Chẳng qua chị thấy mớ tóc dài, vừa dày, vừa đen mượt thế ni, cắt bỏ đi thiệt uổng.

Ngần ngừ cầm kéo trên tay, chị Dung c̣n cố nói lời cuối :

- Răng đó ? Quyết định rồi, chị cắt đây. Cắt xong, đừng khóc nghe chưa.

Để tỏ ra ḿnh không hề nuối tiếc mớ tóc dài đẹp, chờ cho chị Dung vừa buông xuống sàn món tóc đầu tiên mới cắt bỏ, Lăm Thúy liền đưa bàn chân không mang guốc chà qua, chà lại mớ tóc mềm óng đó, thật phủ phàng !

Chị Dung lặng thinh không nói thêm một câu nào nữa cho tới lúc Thúy ra về. Liếc vẻ giận hờn của chị ấy, Thúy nghĩ thầm : “Chj giận chừng đó, ăn nhằm chi. Về nhà, em c̣n nhận sấm sét nặng nề hơn nữa tề! “

Trưa về, Thúy làm cả nhà sửng sốt v́ mái đầu quăn tít. Tuy không bị ăn đ̣n nhưng Thúy bị cả nhà làm mặt lạnh gần hai tháng. Thúy không hề buồn, c̣n thầm hả dạ nữa, y như thể hy sinh mái tóc thề dài đẹp, đánh đổi một cuộc trả đũa cũng đích đáng lắm rồi vậy !

Cuối hè năm ấy, Lăm Thúy xách va ly giă từ xứ Huế, xa cha mẹ, anh em, vào trường Sư phạm Qui Nhơn. Vừa vui, vừa buồn, Thúy làm quen với cuộc sống nội trú mà ḷng chưa nguôi nỗi giận hờn cha mẹ. Trong tâm tư, Thúy luôn tự dặn : từ nay về sau, ḿnh phải tự quyết định số phận, đừng bao giờ để một ai có quyền áp đặt, thu xếp đời ḿnh theo ư họ nữa.

Thế đó, cơ duyên đưa đẩy Thúy đến với nghề “ Gơ đầu trẻ “ không được mặn mà ǵ cho lắm, cũng không phải lư tưởng cuộc đời Thúy ước mơ. Nhưng, với hai năm nội trú Sư phạm, rồi tốt nghiệp ra trường, Thúy thay đổi hẳn quan điểm sống.

Hai năm thôi mà hơn hẳn 20 năm sống yên ấm trong gia đ́nh. Hai năm ấy, cô từng chứng kiến bộ mặt thật của chiến tranh Việt Nam, từng ngày, từng ngày qua, đất nước như đang trong cơn địa chấn kéo dài và ngấm ngầm .Cô nhận thức được điều đó mỗi ngày và ḷng luôn bất an, buồn vô hạn, chỉ sợ một lúc nào đó, mặt đất bỗng sụp xuống, mọi thứ vỡ tan tành. Cô cảm thấy ḿnh quá nhỏ nhoi và bất lực trước một quê hương đầy rẫy đau thương và mất mát. Chỉ khi những lần cô đi thực tập xa thành phố, làm cô giáo đứng lớp, trước hàng mấy chục đôi mắt thơ ngây đang đăm đăm nh́n vào cô, đầy tin cậy, lúc ấy cô mới thấy ḿnh thật quan trọng, thật đáng sống.

Hai năm ấy đă dần h́nh thành trong cô một lư tưởng sống. Những đôi mắt trẻ thơ giúp cô hoàn thiện bản thân, giúp cô chọn con đường ngay thẳng mà đi, giúp cô dù có ngă xuống cũng biết cách tự ḿnh đứng lên. Cô tự hứa, sẽ không bao giờ ...

Một chuỗi cười khanh khách vang lên làm dứt ngang ḍng suy nghĩ của cô giáo. Cô mỉm cười đưa mắt nh́n về cuối lớp.

 

~~oo))((oo~~

 

CHƯƠNG 11.

 


Cô giáo suưt bật cười lớn khi thấy cảnh Y B’Rơ ngồi xếp bè he dưới nền gạch đẫm nước, thằng Lâm nép người gọn lỏn trong ḷng anh y hệt con nhỏ ngồi với mẹ. Thằng Tuấn bé con nhất lớp th́ lại muốn đeo cả thân ḿnh lên cánh tay đang gồng lên của Y B’Rơ, cố hết sức ghị tay anh xuống, măi không được, nó chỉ làm tṛ cười cho các bạn đang ngồi vây quanh.

Chợt cô chăm chú nh́n về phía thằng Tấn đang đứng một ḿnh trong góc lớp, đôi mắt căm tức của nó như dán vào chỗ Y B’Rơ đang đùa với các bạn. Cô giáo cau mày, nghĩ thầm :” Thằng bé thật cứng đầu. Tại sao em ấy không tự biết Y B’Rơ xứng đáng làm trưởng lớp hơn ḿnh? Cứ nh́n đi. Y B’Rơ thu phục được hầu hết các bạn trong lớp. Ngay cả Khanh và Xú trước đây không ưa ǵ B ‘Rơ, nay cũng đă thân thiết. Chỉ c̣n một ḿnh em chơi một ḿnh. Tuổi nhỏ, em đă thích sự cô đơn rồi sao ?

Lăm Thúy thở dài, ngước mắt nh́n lên mái tôn lần nữa. Mưa rơi vào pḥng chỉ c̣n nhỏ giọt, học tiếp được rồi. Chậm răi đi lại gần bọn trẻ con đang bày tṛ nghịch ngợm quanh Y B’Rơ, cô giáo chấp tay sau lưng, đằng hắng nói vui :

- Chà, trời mưa thích quá ha ? Khỏi học, tha hồ đùa mà.

Rồi cô nghiêm mặt :

- Tạnh mưa rồi đó. Các em sắp đặt lại bàn ghế, chùi hết nước trên bàn đi, lót bề trái áo mưa lên bàn. Chúng ta học tiếp.

Tất cả các em như tỉnh lại sau cuộc vui, lào rào cùng nhau vào chỗ học. Cô giáo sắp xếp lại bàn dạy của ḿnh. Mở tung các cửa sổ, cô đến đứng trước lớp học đă ổn định, nói rơ ràng :

- Chúng ta đă mất rất nhiều thời gian để trốn mưa. Cô không thể nào giảng bài kịp được nữa. Các em mở tập ra chép bài cho thật nhanh để có bài mà...

Chợt cô ngưng ngang khi bắt gặp thắng Tấn đứng nghênh mặt tại chỗ, không chịu ngồi xuống. Cô nhíu mày :

- Tấn. Ngồi xuống chép bài đi em.

- Nghỉ học đi, cô. Bàn ướt hết, chép bài sao được, cô.

Vẫn đứng trơ trơ, thắng Tấn trả lời với vẻ ngạo mạn. Gương mặt nó căng căng như thể nếu có ai đó châm ng̣i th́ chắc hẳn nó sẽ nổ tung lên ngay.

Cô giáo trừng mắt , lập lại :

- Tấn. Ngồi xuống đi, trễ lắm rồi.

- ...

- Ḱa, Em không nghe cô nói ǵ à ?

Cô Thúy ngạc nhiên. Sao hôm nay Tấn có vẻ cứng đầu như thế. Cô mở lớn mắt nh́n Tấn với vẻ nghiêm khắc, mọi khi cô vẫn làm như thế, để chế ngự thói nghịch phá của học tṛ ḿnh. Nhưng lần này, cô thất bại. Tấn cứ đứng tại chỗ, người lay lay, chân nhịp nhịp, nh́n trả lại cô, dáng thật ngỗ ngáo. Cuối cùng , nó bật nói, giọng thiếu lễ độ :

- Bàn ướt lắm, không học được đâu, cho về đi cô.

Cô giáo cau mặt :

- Lật bề trái áo mưa ra, trải lên bàn và viết bài đi.

- Không có áo mưa.

Cô giáo mím chặt môi. Cô giận lắm rồi nhưng không nói ǵ. Lặng lẽ trở về bàn ḿnh, cô cầm lấy chiếc áo mưa đang trải trên bàn, đem đến tận nơi, trao cho Tấn. Cô cố nói thật dịu giọng :

- Em nhanh lên, c̣n học tiếp, sắp hết giờ rồi.

- Tui không học !

Giọng thằng Tấn quát lên bất ngờ. Cô giáo mở lớn mắt nh́n Tấn, kinh ngạc. Cả lớp cùng quay lui, ngỡ ngàng ngó chăm bẳm vào miệng Tấn. Không đợi mọi người hết ngạc nhiên, thằng Tấn tiếp tục nói lớn , hỗn xược :

-Tui không học. Cô làm ǵ tui.

Lăm Thúy giận tím mặt. Cô cố nén hơi thở đang dồn dập đang muốn làm ngạt buồn phổi, nh́n trừng trừng vào bản mặt dễ ghét của thằng Tấn. Tấn không vừa, cũng nh́n lại thách thức. Cả hai cô tṛ cùng nh́n thẳng vào nhau như thăm ḍ phản ứng, xem ai sẽ nổ tung lên trước. Không rơ cô giáo đă dùng hết bao nhiêu nghị lưc để chiến đấu với nỗi giận dữ của ḿnh. Cuối cùng, gương mặt cô từ từ dịu xuống. Hít một hơi nhè nhẹ. Cô b́nh tĩnh nói :

- Em ngồi xuống học đi. Các em trong lớp đă sẵn sàng. Em xem. Có em nào không chịu học tiếp đâu ?

Câu nói của cô đúng là một mồi lửa châm ng̣i cho sự hỗn láo của thằng Tấn bùng lên cao. Nó buông một câu ngắn gọn, bất ngờ :

-Tại tụi nó ngu !

Cô giáo và cả lớp chưa nghe thủng câu nói, nó vội bồi thêm :

- Và cả cô nữa. Cô cũng là đồ ngu.

- Trời ! Trời ơi !
Cô giáo không tin ở tai ḿnh, cô kêu lên thảng thốt. Cả bầy con trai lóc nhóc trong lớp như bị điện giật, cùng bật đứng cả dậy, nh́n trân trối về cuối lớp, nơi có điều chưa bao giờ xảy ra đă xảy ra. Một học sinh ngang nhiên mắng cô giáo và cô giáo th́ há hốc miệng đứng như trời trồng, nh́n vào mặt đứa học tṛ mất dạy không nháy mắt.

Một phút hay một thế kỷ đă trôi qua ? Không khí lớp như ngưng đọng, không cả tiếng mưa rơi, dù nhẹ nhàng đến đâu. Gương mặt cô chuyển từ tím tái sang đỏ bừng. Đôi mắt cô đă có hồn trở lại nhưng đang ngun ngút một nỗi giận dữ không thể kềm chế. Dang tay ra, dồn hết sức vào bàn tay, cô đánh “bốp” một cái vào má trái của Tấn. “Bốp” một cái nữa vào bên má kia. Tấn lạng người đi, hai tay ôm chụm lên mặt. Nó tối mắt lại v́ đau, đồng thời tim nó nhói lên v́ hối hận, xấu hổ và sợ hăi. Hai cái tát của cô giáo thức tỉnh lương tri nó, làm cơn oán giận, nỗi buồn tủi trong nó tiêu tan. Nó bàng hoàng v́ những ǵ đă thốt ra không thể nào rút lại. Nó sụm người xuống v́ sức nặng của sự hối hận đè trĩu lên vai.

Cô Lăm Thúy cũng ngẩn ngơ bởi hành động bất ngờ của ḿnh. Cô đưa ḷng bàn tay c̣n đỏ ửng lên ngang mặt, nh́n vào một cách lạ lùng. Cô chưa hề đánh trẻ con, ngay cả khi c̣n ở nhà. Lũ em nghịch ngợm của cô nhiều lần cḥng ghẹo cô quá độ muốn điên lên v́ giận, cô chỉ hét lớn “Tụi mi có ngưng lại không ? Tao cho một roi nát đít bây chừ !” Hét xong, hả giận, cô bỏ đi chứ chưa hề cho lũ em ăn đ̣n bao giờ. Vậy mà, hôm nay...

Cô rơm rớm nước mắt, một nỗi buồn đầy tủi nhục, bẽ bàng dâng ngập ḷng. Cô muốn bỏ trường, bỏ lớp, quay trở về nhà, sống cuộc đời vô tư như thời c̣n đi học. Cô từ từ trở về chỗ của ḿnh.

Với trái tim đau như ai đang cắt dao vào, Lăm Thúy ngồi gục đầu xuống bàn, khóc tức tưởi trên ṿng tay khép kín. Cả lớp ngước đầu lên, nh́n chăm chăm vào từng cử chỉ của cô giáo. Im lặng, chúng chờ cô thôi khóc. Trong ḷng, chúng bỗng mơ có cô tiên áo xanh xuất hiện, vung chiếc đũa màu nhiệm, vụt gơ vào cửa lớp một cái, vậy là mọi chuyện vừa mới xảy ra đều biến mất. Không một ai trong lớp c̣n nhớ chi nữa chuyện khó tin đó.

Nhưng có vài đứa không thích mơ, chúng muốn kéo thằng Tấn ra, dần cho một trận đă tức mới thôi. Nhưng, tiếc thay, chỉ muốn mà không thể thực hiện, chúng bèn quay hẳn người lại, bậm môi nh́n vào mặt thằng Tấn, tay vung ra nắm đấm đánh gió mấy cái thật mạnh. Chợt, Y B’Rơ bỏ chỗ ngồi, lừ lừ tiến tới trước mặt thằng Tấn. Không nói một lời, anh đưa bàn tay như gọng kềm, chộp vào vai Tấn, kéo giật nó lên và lôi xềnh xệch tới chỗ cô giáo, mặc cho Tấn bặm môi cố cưỡng lại bằng cách níu chặt tay vào từng chiếc bàn dài. Tới trước bàn cô giáo, Y B’Rơ xô dụi thằng Tấn, bắt qú xuống. Anh gừ gừ miệng, nói đủ nghe :

- Mày xin lỗi cô giáo, mau lên.

 

~~oo))((oo~~


CHƯƠNG 12
 


Cô giáo thôi khóc nhưng vẫn úp mặt vào tay, nấc nhè nhẹ. Thằng Tấn đứng vụt lên, gườm gườm nh́n Y B”Rơ. Mấy phút trước, nó đă hoảng sợ v́ sự hỗn láo quá mức của ḿnh. Giờ đây Y B’Rơ chạm vào nó làm trỗi dậy nỗi cay đắng, tức giận trong ḷng. Xin lỗi cô hay không là quyền của nó, Y B’Rơ là cái cóc khô ǵ mà ra lịnh cho nó chớ ?

Nh́n thẳng vào đôi mắt long ṣng sọc của thằng Tấn, Y B’Rơ gằn từng tiếng :

- Xin lỗi cô giáo mau lên. Nghe rơ chưa ?

Cô giáo ngước khuôn mặt đẫm nước mắt, hướng về phía thằng Tấn, dáng chờ đợi lời xin lỗi. Một lời thôi cũng đủ. Điều đó sẽ xoa dịu phần nào nỗi tủi cực trong ḷng cô. Cô cũng sẽ tha thứ sự hỗn láo của Tấn ngay. Nhưng khi bắt gặp nét mặt đanh lại đầy trân tráo của Tấn, cô ngao ngán gục đầu xuống bàn trở lại. Một bàn tay cô đưa lên, xua xua, tỏ ư không chấp nhận sự hối lỗi v́ bị ép buộc, cưỡng bức.

Y B’Rơ không để ư tới cử chỉ của cô. Anh để cả hai bàn tay lên đôi vai Tấn, lắc thật mạnh, thiếu điều muốn làm găy cổ nó :

- Mày nói đi. “ Em xin lỗi cô. “ Nói đi, nhanh lên !

Không nói lời nào, thằng Tấn vùng vẫy dữ dội trong tay Y B’Rơ, nhưng không thoát ra được. Càng lắc người thằng Tấn mạnh hơn, gương mặt kề sát mặt nó, Y B’Rơ nghiến răng rít lên:

- Mày câm hả ?Nói xin lỗi đi, nếu không tao bẻ găy cổ mày .Nhanh lên !

Thằng Tấn vẫn ngậm miệng, không thèm nghe. Cố hết sức, nó phóng hai chân lia lịa vào bụng Y B’Rơ. Anh ta vẫn trụ vững như người bằng đồng. Chợt, thằng Tấn ngoác miệng ra, hét tướng :

-Buông tao ra ! Buông tao ra ! Thằng mọi đen ! Thằng mọi đen khốn kiếp !

Y B’Rơ buông tay ra tức khắc. Anh chửng người đi một lúc. Nh́n trừng trừng vào thằng Tấn như nh́n một con quái vật, đôi mắt bỗng đổi màu với những tia máu đỏ đầy dữ tợn, anh chộp trở lại đôi vai thằng Tấn lắc mạnh hơn, gầm lên như sư tử :

- Mày nói ǵ ? Mày nói ǵ ? Nói lại đi ! Mày nói ǵ ?

Trước sự giận dữ khủng khiếp của Y B’Rơ, thằng Tấn nhũn người đi v́ sợ. Vậy mà không hiểu sao, nó vẫn bướng bỉnh lập lại :

-Thằng mọi đen ! Thằng mọi đen ! Buông tao ra.

Thằng Tấn vừa dứt tiếng, hai cánh tay Y B’Rơ đă nhấc bổng người nó lên quá đầu, miệng anh gầm gừ một cách đáng sợ. Cô giáo như nhảy dựng trên đôi chân ḿnh. Biết việc ǵ sắp xảy ra, cô hốt hoảng la lên :

- Đừng ! Đừng ! Đừng ...em ! Đừng.

Muộn rồi ! “Bịch “ một tiếng, thằng Tấn bị Y B’Rơ dùng hết sức mạnh của đôi tay lực lưỡng liệng bắn vào góc lớp. Không kêu một tiếng nào, thằng Tấn lịm người đi v́ đau. Nó vẫn nghe được cô giáo đang rền rỉ nho nhỏ ” Trời ơi là Trời ...” 

Mặc cho thằng Tấn co quắp, nằm như xác chết trên sàn lớp, mặc cho cô giáo xỉu người đi, gục đầu bên chân ghế, mặc cho lũ bạn nhỏ trong lớp tái xanh, tái xám đứng như trời trồng, Y B’Rơ sải chân ra khỏi lớp sau khi đă đánh “ Rầm “ hai tay vào cửa lớp một cách hùng hổ.

Thằng Lâm là đứa đầu tiên chạy đến bên cô giáo. Nó qú gối xuống, nâng nhẹ khuôn mặt cô đang gục sát vào chân ghế. Nó khẽ kêu :” Chết mồ !” khi thấy đôi mắt nhắm nghiền và hai má trắng bệch của cô. Nó ngước mặt lên, rướn cổ mếu máo :

- Cô ơi cô ! Cô chết rồi hu...hu...Cô chết rồi ! Cô ơi cô...hu hu...

Bầy con trai trong lớp hoảng lên, bỏ chỗ, chạy tứ tán. Đứa chạy lui, chạy tới như gà mắc đẻ. Đứa sấn tới bên nh́n lom lom vào thằng Tấn. Đứa xúm vào cô giáo. Đang khóc, chợt nhớ tới thằng Tấn, thằng Lâm chạy qua chỗ thằng bạn đang nửa chết nửa sống, nó đứng chống hai tay vào hông, giọng mắng nhiếc :

- Cái thằng quỉ sứ, cái thằng ôn dịch ! Mày đă làm cô giáo chết rồi ḱa. Tao cho mày chết luôn !

Thằng Lâm co chân tính phóng cho thằng Tấn một đá vào hông, bỗng nó ngưng ngang khi nhận ra khuôn mặt nhăn nhó, đẫm đầy mồ hôi của thằng Tấn. Nó sợ hăi thật sự trước cảnh tượng đáng sợ của Tấn. Hai tay ôm lấy đùi phải, thằng Tấn rên rỉ, quặn người có vẻ đau đớn tột cùng. Thằng Lâm điếng hồn, không biết làm ǵ, hết nh́n bạn rồi quay nh́n cô giáo, quay qua quay về một chập, nó bỗng rên lên, hai bàn tay ṿ rối rít lên mớ tóc đă rối nùi ” Chết ! Chết hết rồi, Trời ơi.”

Lũ bạn trong lớp càng tệ hơn, cứ chong mắt, nh́n sững thằng Lâm, làm như thể chờ đợi trong cái đầu xù như tổ quạ của nó phát sáng ra một ư kiến ḱ diệu nào đó, khả dĩ cứu văn được t́nh h́nh thảm hại trong lớp chúng.

Chỉ có thằng Khanh là tỉnh người lại trước tiên. Nó co gị định chạy qua văn pḥng thầy hiệu trưởng. Đúng ngay lúc đó, thầy hiệu trưởng và hai cô giáo lớp bên cạnh xăm xăm bước vào cửa lớp. Vừa nhác thấy cảnh tượng đang phơi bày, thầy xanh mặt, la lên :

- Trời ơi ! Lớp này bị làm sao vậy nè ?

Thằng Lâm chạy a lại, nắm tay thầy lắc lia lịa, miệng méo xệch :

- Thầy ơi, Thầy cứu cô con với. Cô con bị làm sao mà cứ nhắm mắt măi, như đă chết rồi...

Nghe từ CHẾT, thầy hiệu trưởng và hai cô giáo giật ḿnh, cùng đổ xô đến bên cô Thúy. Cô Vân, cô giáo lớp Bốn, nhanh chân chạy về lớp ḿnh. Phút sau, cô đă ở bên cô Thúy, xoa dầu xanh lên mũi, lên thái dương cô.

Lăm Thúy tỉnh dần. Sau vài cái chớp mắt, cô nhớ ra mọi chuyện. Nhổm người lên, cô nh́n quanh, nhận ra Tấn đang nằm co quắp trong góc lớp, cô gượng dậy, chệnh choạng đến với Tấn. Tới lúc ấy, các thầy cô mới biết có thêm một nạn nhân cần cứu chữa, cùng ùa cả lại. Cô Thúy qú gối bên cạnh Tấn, nghẹn giọng , nói :

- Chắc hẳn em bị găy xương rồi Tấn ơi ! Làm sao đây, hở Trời ?

- Sao ? Bị găy xương à ? Làm sao ra nông nỗi này ?

Thầy hiệu trưởng trợn to mắt, hỏi lớn. Không chờ câu trả lời, thầy ngồi thụp xuống bên Tấn, thử đưa bàn tay sờ vào ống chân phải nó. Tấn rú lên, co người lại, ôm lấy chân. Thầy lắc đầu :

- Găy xương thật rồi.

Thầy sờ tay vào lưng, vào vai thằng Tấn thăm ḍ. Thằng Tấn để măc thầy sờ nắn, nó chỉ ôm khư khư chiếc chân đau. Gương mặt cô giáo Thúy đă có chút sắc hồng trở lại. Cô nhẹ nhàng nâng thằng Tấn lên và đặt nó nằm dài ra sàn lớp vẫn c̣n ẩm nước mưa. Sắp đặt tay chân nó thật ngay ngắn đâu ra đó, cô nói cùng thầy hiệu trưởng :

- Phải đưa em ấy về bịnh viện thành phố gấp lên mới được.

Thầy hiệu trưởng gật đầu:

- Vâng. Chỉ sợ giờ này không có xe thổ mộ về thành phố. Phải đợi chuyến 12 giờ trưa, lên cùng xe các cô.

- Phải chờ vậy. Biết làm sao.

- Tạm thời chúng ta nẹp chân em ấy lại, cho nằm yên, chờ...

Đến lúc này thằng Lâm mới rụt rè nói xen vào :

-Thưa thầy, không cần đem tṛ Tấn đi bịnh viện đâu ạ.

- Sao ?

- Dạ thưa, anh Y B’Rơ có thể chữa cho tṛ ấy lành tức khắc ạ.

- Sao em biết ?

- Dạ. Anh ấy đă từng chữa chân cho em rồi. Anh ấy có một thứ thuốc thần ạ.

Thầy hơi nhếch mép cười , vẻ nhạo báng nhưng vẫn hỏi tiếp :

- Vậy chớ, em Y B’Rơ đi đâu rồi ? Sáng nay, em ấy không tới trường à ?

Bỗng nhiên nghe câu hỏi đó, cả cô giáo, thằng Lâm lẫn lũ trẻ con trong lớp cùng im lặng nh́n nhau. Thầy hiệu trưởng lấy làm lạ, đưa mắt nh́n mặt cô giáo Thúy, ḍ hỏi. Cô quay đầu, giả vờ ngó mông ra cửa lớp. Biết trả lời sao đây ? Hai từ ĐỒ NGU đă trở lại trong trí cô, kêu ong ong như muốn nhắc cô không được quên. Nước mắt lại ứa đầy mắt cô. Thầy hiệu trưởng cau mày nh́n thẳng thằng Lâm :

- Sao ? Có chuyện ǵ khó nói à ? Có phải Y B’Rơ đánh lộn với em đó, gây ra t́nh trạng tồi tệ này, sợ quá rồi bỏ trốn. Đúng không ?

Thằng Lâm liếc gương mặt sượng sùng, rươm rướm nước mắt của cô, nó nghĩ thầm ”Cô thật không may. Gặp phải một đứa học tṛ mất dạy như thằng Tấn, cô c̣n mặt mũi nào kia chớ. C̣n ḿnh th́ làm sao có thể kể lại một câu chuyện đáng xấu hổ của lớp ḿnh cho thầy cô nghe được, chỉ tổ làm cô đau ḷng thêm.”

Thấy vẻ lúng túng của thằng Lâm, thầy nghiêm măt :

- Vậy là chính em gây ra chuyện ? Nói đi. Thầy nghe xem nào.

Bỗng, tiếng thằng Khanh láu táu cất lên sau lưng thầy :

- Thưa thầy. Không phải thằng...ư quên, không phải tṛ Lâm gây ra vụ này đâu thầy. Tại trời hết mưa, cô giáo kêu cả lớp lấy tập ra chép bài học tiếp, cái thằng, ư quên, cái tṛ Tấn không chịu, đ̣i về. Cái cô giáo không cho, cái tṛ Tấn hỗn láo, mắng cô là...là “ đồ ngu “. Cái cô giáo giận quá, tát tai nó, ư quên, tát tai tṛ Tấn một cái “ Ứ “. Rồi cô giáo khóc quá trời khóc. Cái anh Rờ bóp cổ tṛ Tấn, bắt phải xin lỗi cô. Tṛ Tấn không chịu xin, lại c̣n kêu anh Rờ là “thằng mọi đen. Thằng mọi đen “ Cái anh Rờ nổi điên, vác tṛ Tấn lên quá đầu, ném cái “ bốp “vô tường. Cái...cái...là ...là...

Kể tới đây, thằng Khanh ngọng v́ hết hơi. Với cái giọng bể tiếng, nghe khào khào của nó, thật buồn cười nhưng chỉ có lũ bạn trong lớp là cười khúc khích đôi chút rồi im re. Riêng thầy hiệu trưởng và hai cô giáo lớp bên tin ngay những ǵ thằng Khanh miêu tả. Cả ba đứng sững sờ, nh́n không chớp mắt vào thằng Tấn, không nói được lời nào.

Nghe kể tội ḿnh, thằng Tấn quên bén ngay cái chân đau. Nó lấm lét quay mặt đi. Trông điệu bộ hối lỗi của nó có vẻ ǵ đó đáng thương mà cũng rất dễ ghét.

Cô Thúy mím môi suy nghĩ một lúc, chợt nói, không ăn nhập với những ǵ đang gây sửng sốt cho các cô và thầy hiệu trưởng :

- Lâm. Em chạy về nhà Y B’Rơ, kêu em ấy tới trường ngay. Nhớ dặn mang theo chai thuốc chữa găy xương nhé.

Thằng Lâm ngập ngừng :

- Thưa cô. Em không dám về nhà anh Rờ đâu cô. Em sợ...Với lại, chưa chắc anh Rờ chịu tới, cô.

Cô quay qua đám học tṛ đứng vây quanh :

- Có em nào biết nhà Y B’Rơ th́ đi giúp cô.

Bọn con trai trợn mắt nh́n nhau.Không nói, nhưng chúng hiểu bụng nhau. Kể từ ngày sau vụ Y B’Rơ bị trộm lấy mất áo quần, đứa nào cũng ít nhất một lần đến chơi nhà Y B’Rơ. Dù anh ta không cho phép bất cứ ai vào thăm cha nuôi, anh vẫn thấy vui khi các bạn nhỏ đến giúp anh trồng rau, nuôi gà. Giờ đây, nói chuyện về nhà anh, đứa nào cũng ngán. Nhỡ anh ta đang c̣n cơn điên, láng cháng tới gần, anh quật cho một cú th́...bỏ xừ ! Dám lắm ạ.

Cô giáo Thúy lừ mắt thầm trách lũ con nít nhát gan, cô quả quyết nói :

- Được rồi. Cô tự đi vậy.

 


Trang trước                                                                   Trang sau

 

 

art2all. net