Kh Kinh Kha


 

 

qung vai thơ

đi giữa đời
 

đ hơn 30 năm rồi
ba mươi năm lng ta ơi
nhn quanh
vẫn thấy đất trời lạ gh

đ bao lần
chn mỏi qu
bao quị ng
lng mệt, m
bao nhiu tm sự
tnh qu muộn phiền

cầm tay thơ chỗi dậy nhn
tựa lưng thơ đứng vững, yn
tựa lưng thơ, an ủi mnh, lng ơi

cht tnh qu cht tnh người
thng năm tri lệ xt, rơi
qung vai thơ đi giữa đời
c liu