PHẠM NGỌC LÂN

 

Không nghe được nhạc, xin bấm ở đây:

Kỷ niệm

 

Nhạc và lời : Phạm Duy

Phạm Ngọc Lân đàn và hát

 


Phạm Duy viết trong hồi kư :
" Sau một thời gian ngụp lặn trong vũng lầy của Tâm ca, Tâm phẫn ca, Vỉa hè ca, Tục ca, Thương ca chiến trường, Chiến ca mùa hè, và sau khi cố bay lên để trốn tránh vào Đạo ca th́ vào năm 1972, tôi rơi xuống đất ! Tôi rơi vào kỷ niệm, những kỷ niệm của rất nhiều người thuộc lứa tuổi tôi, lúc c̣n bé, c̣n ngây thơ trong trắng và được sống ở tỉnh nhỏ, có những chiều đi giữa làng quê... "


 

Kỷ Niệm

Cho tôi lại ngày nào
Trăng lên bằng ngọn cau
Me tôi ngồi khâu áo
Bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báo
Phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm mùa khô ráo
Tôi nghe tiếng c̣i tàu

Cho tôi lại chiều hè
Tôi đi giữa đường quê
Hai bên là hương lúa
Xa xa là ngọn tre
Thấp thoáng vài con nghé
Tiếng nước dưới chân đê
Tôi mê trời mây tía
Không nghe mẹ gọi về

Cho tôi lại nhà trường Bao nhiêu là người thương
Không ai thù ai oán Ai cũng bảo tôi ngoan
Tôi yêu thầy tôi lắm Nhớ tiếng nói vang vang
Tôi theo tà áo trắng Cô em bạn cùng trường

Cho tôi lại một mùa Mưa rơi buồn ngoại ô
Đêm đêm đèn trong ngơ Soi sáng mảnh tim khô
Tôi mơ thành triệu phú Cứu vớt gái bơ vơ
Tôi mơ thành thi sĩ Đem thơ dệt mộng hờ

Cho tôi lại c̣n nhiều
Cho tôi lại t́nh yêu
Tôi không cần khôn khéo
Tôi không đ̣i bao nhiêu
Cho tôi ḷng non yếu
Dễ khóc dễ tin theo
Cho tôi thời niên thiếu
Cho tôi lại từ đầu

Cho đi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau
Xin đi từ thơ ấu
Đi vui và bên nhau
Trong tim th́ sôi máu
Khóe mắt có trăng sao
Bông hoa cài trên áo
Trên môi một nguyện cầu

Cho đi lại từ đầu ... Chưa đi vội về sau...
Cho đi lại từ đầu... Chưa đi vội về sau...

 

 

Nguồn : Youtube: https://youtu.be/b3oV4AFADgo

  

 

trang phạm ngọc lân

nhạc

chân trần

art2all.net