Phạm Ngọc Lân

 

Cần có Adobe Flash Player để nghe được nhạc trên a2a
Không nghe được, xin nhấn vào tựa đề để tải về

Màu kỷ niệm

Nhạc Phạm Đ́nh Chương (1929-1991)

Lời Phạm Đ́nh Chương và Nguyên Sa (1932-1998)
Phạm Ngọc Lân đàn và hát

 



          Bài Màu Kỷ Niệm là một trong những ca khúc nổi tiếng của Phạm Đ́nh Chương. Sáng tác năm 1964, bài này cũng là một đề tài tranh căi cho những bạn yêu nhạc và... thích tranh căi!

Thật vậy, lời bài hát có 4 đoạn, Phạm Đ́nh Chương viết 3 đoạn, và dùng 4 câu thơ của Nguyên Sa trích trong bài Tuổi Mười Ba cho đoạn 2, có đổi vài chữ (“áo tím“ đổi thành “luyến thương“).

Như vậy có thể nào gọi bài này là thơ Nguyên Sa được Phạm Đ́nh Chương phổ nhạc không? Chắc là không v́ chỉ có một phần tư lời bài hát là thơ của Nguyên Sa. Có thể nói là Phạm Đ́nh Chương lấy ư thơ Nguyên Sa không? Chắc cũng không nốt, v́ chủ đề của bài hát khác với chủ đề của bài thơ.

Trong bản in nguyên thủy năm 1965, Phạm Đ́nh Chương chỉ ghi vắn tắt “Tặng Nguyên Sa”.


Màu Kỷ Niệm

Nhớ ngày nào tan trường về chung lối
Mắt thuyền sương, nghiêng nón ngất ngây đời
Ḷng trao ḷng cho t́nh vút lên khơi
Cho ngon màu tŕu mến ướt lên môi

Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường
Sợ thư t́nh không đủ nghĩa yêu đương
Anh pha mực cho vừa màu luyến thương

Ngày hành quân, anh đi về cánh rừng thưa
Thấy sắc hoa tươi nên mơ màu áo năm xưa
Kỷ niệm đâu len lén trở về tâm tư
Có mắt ai xanh thắm trong mộng mơ

Hẹn ngày mai khi tan giặc sẽ cùng nhau
Góp hết hoa thơm chung tay xây kết mộng đầu
Trời thần tiên đôi bướm nhịp nhàng lả lơi
Nương cánh nhau đi xa hơn cả cuộc đời

Ôi màu hoa, màu….. thương…… nhớ.


***


Nguyên văn bài thơ “Tuổi mười ba” của Nguyên Sa

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng?
Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngọt ngào… tôi ở lại đây
Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng.

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ…
Tôi phải dỗ như là… tôi đă nhớn.

Tôi phải đợi như là tôi đă hẹn
Phải thẹn tḥ như sắp cưới hay vừa yêu
Phải nói vơ vào rất vội: người yêu
Nếu ai có hỏi thầm: ai thế ?

Tôi nói lâu rồi.. nhưng ngập ngừng khe khẽ
Để giận hờn chim bướm chả giùm tôi
Nhưng rồi ḷng an ủi “nắng chưa phai…”
T́nh chưa cũ bởi v́ t́nh chưa mới….”

Má vẫn đỏ, đỏ một màu con gái
Với những lời hiền dịu nhưng chua ngoa
Ḷng vẫn ngỡ ngàng: tóc ướp bằng thơ
Sao hương sắc lên mắt ḿnh thi tứ?

Và đôi mắt nh́n tôi ngập ngừng chia sẻ
Đôi mắt nh́n trời nhè nhẹ mây nghiêng
Tôi biết nói ǵ? Cả trăm phút đều thiêng
Hay muốn nói nhưng ḷng ḿnh ngường ngượng

Chân díu bước và mắt nh́n vương vướng
Nàng đến gần tôi chỉ dám… quay đi
Cả những giờ bên lớp học trường thi
Tà áo khuất th́ thầm “chưa phải lúc….”

Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
Sợ thư t́nh không đủ nghĩa yêu đương
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím

Chả có ǵ…. sao ḷng ḿnh cũng thẹn
Đến ngượng ngùng bỡ ngỡ… hay là ai ?
Trăm bức thư lót giấy kẻ ḍng đôi
Mà nét chữ c̣n run (dù rất nhẹ)

Tôi đă viết hay chỉ thầm âu yếm kể
Tôi đă nh́n hay lặng lẽ say sưa?
Nên đêm vui sao cũng chớm buồn thưa
Và lo sợ khi ḷng mừng quá đỗi

Rồi trách móc: trời không gần cho tay với
Và cả nàng hư quá, sao mà kiêu
Nên đến trăm lần: “Nhất định ḿnh chưa yêu”
Hôm nay nữa…. nhưng ḷng ḿnh sao lạ quá…


Nguồn :

https://www.youtube.com/watch?v=wqTxjxdvDNk

 

 

 

art2all.net