PHẠM NGỌC LÂN

 

 

S ầ u   đ ô n g

 


 

Nhạc và lời của Khánh Băng
Phạm Ngọc Lân đàn và hát

Nhạc sĩ Khánh Băng tên thật là Phạm Văn Minh, sinh năm 1935 tại Vũng Tàu. Ông viết nhạc rất sớm, bài đầu tiên làm ông nổi tiếng là Vọng Ngày Xanh sáng tác năm 1956. Trong thập niên 60, ông lại nổi tiếng với nhiều bài thuộc loại nhạc "kích động" mới du nhập từ Âu Mỹ, điển h́nh là bài Sầu Đông viết theo điệu twist. Ông được coi là người Việt Nam đầu tiên sử dụng đàn guitar điện trên sân khấu. Ông mất tại Sài G̣n năm 2005, đúng ngày mùng 1 Tết Ất Dậu.

Tôi hát bài Sầu Đông này là một kỷ niệm của mùa hè 1965, khi tôi tham gia trong ban nhạc Đường Sáng phục vụ cho chương tŕnh "Công tác hè 65", lưu diễn các tỉnh miền Trung giúp vui cho đồng bào các vùng hẻo lánh, trong khi các ban khác làm công tác xă hội. Bài Sầu Đông do bạn Tín hát, ban nhạc gồm có các bạn Long kèn (clarinette và guitar, nay đă ra người thiên cổ), Bảo kèn (trompette), Tâm (bass), Hào (guitar), Lân (trống) và trưởng ban Nghiêm Phú Phát (piano), tất cả đều là sinh viên các phân khoa của viện đại học Sài G̣n thời bấy giờ.



Chiều nay gió Đông về, dừng chân trên bến xưa
Đời trai gió sương, về thăm cố hương.
T́m bao nhớ thương, mà sao phố phường... vắng.
T́nh sầu lạnh buốt đêm trường.

Rồi ngày mai sẽ ra đi phương trời
Biết đâu trên đường vạn nẻo từ ly
Biết đâu cuộc đời ngày mai đổi thay
Mà tôi vẫn c̣n... t́m... nhớ... nhớ... nhớ... nhớ... nhớ...
Phút giây ban đầu

Ngại ngùng bước chân buồn, em đă sang ngang rồi
Đành thôi nhớ mong, gửi theo gió đông
T́nh yêu giá băng vào nơi cuối trời... nhớ...
Sầu Đông c̣n đến bao giờ


 

trang phạm ngọc lân

 

art2all.net