Nguyễn Văn Thơ

 

ĐỈNH D́C SƯƠNG MÙ

 

Thơ : Tuỳn Linh

Nhạc : Nguỹn văn Thơ

 Ca sĩ : Mạnh Hùng


 

 




Đỉnh Dốc Sương M

Trời bn đ Thu vng cn ủ mộng?
Ở bn nầy Đng đ quấn khăn tang
Hai hng cy se l trụi bn đng
Nắng nghing đổ rọi soi vng k ức

Vẫn con dốc Duy Tn dập du tha thướt
A học tr bướm lượn trổ đường hoa
Em c bao giờ nhớ Đ Lạt năm xưa ?
Hoa quỳ dại hai bn đường vẫn đợi

Đnh qun sao những thng năm phơi phới
Suối hẹn h my phủ bụi sương giăng
Đỉnh Langbiang nhn xuống phố ln đn
Chn vội bước sợ trễ giờ xưng tội
Chung Nh Thờ từng hồi như giục hối
Tay trong tay m vẫn thấy chưa gần
Lời nguyện cầu em cn nhớ g khng ?
Đm Thnh lễ nghe chng đi tm sự

Ngy em đi phố phường như chết lặng
Vầng thi dương ủ dột một gc trời
Ghế đ cng vin vắng cả tiếng cười
Hoa đo nở bỗng vng mu ảo gic
Phố phường cũ tự dưng sao thấy lạ
Em đi rồi phố x cũng buồn theo
Trường Bi Thị Xun mỗi sng mỗi chiều
Ai g bước cho tnh xanh ươm mộng
Chiều Thủy Tạ ai đợi chờ trng ngng
Ngụm c ph nghe thời khắc lạ thường
Lng bồn chồn từng giọt nhớ giọt thương
Em chưa đến hay l em khng đến ?

Cảm xc ấy vẫn cn nguyn k ức
Dĩ vng kia đang thắp sng trong hồn
Xin em về Đ Lạt một lần thi
Nghe suối thc kể chuyện tnh xa cch

Lỡ mai em về, anh mồ yn mả đẹp
Giot lệ tnh c đẫm ướt khăn tang
Th xin em nhặt một chiếc l vng
Đặt ln mộ anh thay vng hoa tưởng niệm
Cũng xin em đừng buồn v đừng khc
Cho hồn anh thanh thản giấc ngn thu
Anh vẫn chờ em trn đỉnh dốc sương m
Nơi chng mnh đ bao lần h hẹn

Tuyền Linh
( Nhớ ma Ging Sinh 1987 )

 

 

 

art2all.net