chu trầm nguyên minh

P5/8 :  trang 67-77

trang trước----------Trở về Mục lục----------trang sau

 

 

 

CHIỀU Ở ĐỒNG ĐẾ



Mây bay theo dấu chân ngày
Buồn lên đỉnh núi buồn vây kín hồn
Anh về bước mỏi hoàng hôn
Mắt em xanh thẳm biển hờn theo sau
Mùa giăng mây ngủ phương nào
Một anh chiếc bóng đi vào nhớ thương
Thôi chiều c̣n đó tơ vương
Thôi em c̣n đó trăm đường dơi trông.

 

 

.

 

 

 

GIÓ


Gió khuya khóc giọt hiên ngoài
Tôi trong cảnh huống nh́n hoài hư không
Gió hôn môi buốt cánh ḷng
Tôi đêm ôm kín trăm ṿng vỡ tan
Gió buồn cơi đó miên man
Tôi xem như đă đầu hàng phận tôi
Gió qua kiếp mỏi luân hồi
Tôi c̣n nh́n lại chỗ ngồi trầm luân
Gió đau thương đă vô cùng
Tôi đưa tay gơ hỏi chừng đời tôi
Gió lên vật vă yên bồi
Người treo tôi măi giữa trời cô đơn.


 

 

 

 

 

TRONG CƠN SAY


Ngả nghiêng bước đổ chân sầu
Gọi tên em những về đâu bóng trời
Anh về ôm giấc chơi vơi
Gối trên tay nhớ đêm rời ră xa.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

VỀ BIỂN NHỚ TÙNG VÂN


Mưa qua đó dấu chân người
Miền xưa bóng đứng nụ cười đă xa
Đi trong biển nhớ nhạt nḥa
T́nh em thành tiếng gió ̣a viễn khơi.

 

 

 

NGÀY VỀ BIỂN
Tặng Kim Minh

Anh đến đó chân buồn trên băi lạ
Loài hải âu từ biển chưa về
Lời của gió th́ thầm trong khóm lá
Hàng liễu nghiêng rủ bóng thương hoài

Chiều đă xuống đỉnh buồm câu lẻ bóng
Màu thảm xanh lên tiếng nhớ không cùng
Giữa mênh mông một ḿnh anh đứng ngóng
Gọi tên người sao mải miết vô tăm

Trên vách núi hoàng hôn níu với
Cánh tay buồn của ngày đă trôi qua
Sóng của biển miên man mời gọi
Anh cúi đầu trong dáng thế xót xa

 

Con nước đó gơ hồn dĩ văng
Tiếng vỗ nào cho mắt biếc long lanh
Em đă xa như một lần đă khóc
Trên tay anh hạt cát đỏ xoe ḿnh

Trong tiếng gió anh đếm từng hơi thở
Em ṿng tay cánh lụa ngọc ngà
Hôn lên mắt đôi môi tṛn bỡ ngỡ
Phương trời này gầm biển động bao la

Thôi đă hết trong cô đơn ṃn mỏi
Chờ ǵ đây ngoài tiếng gió vô t́nh
Em đă xa không bao giờ thấy
Biển t́nh anh thành nước mắt lung linh.


 

 

 

NGẪM M̀NH


Đời ta như viên đá
Lặn theo triền dốc cao
Nỗi âm thầm khủng khiếp
Hụt hơi mất phương nào

Đời ta như nhánh khô
Trong mùa đông ră mục
Đợi hoài phút hồi sinh
Đến da cùng tóc tận
Ngẫm lại thấy sự ḿnh
Mỉm nụ cười cay đắng

Đời ta như ḍng sông
Ngàn năm buồn chảy miết
Ra chỗ đông thấy ḿnh
Chia trăm phần tích biệt
Ngẫm lại buổi sơ giao
Đă cam điều lật lọng
 

Đời ta như cỏ dại
Vắt ngang kè đá khô
Lửa đốt quanh bốn mùa
Than đă vàng héo úa

Ngẫm lại quá khứ ḿnh
Chưa một lần hạnh phúc
Đời ta như cuốc than
Đêm ră giọng gọi hoài
Không một lời âm vọng

Làm kẻ lạ muôn năm
Đi trong cuộc t́nh người.

 

 

VIẾT VỀ MỖI BUỔI SÁNG

Người ngồi ngửa mặt
Trông ra ngoài hiên
Lửa đỏ liếm hoài
Cùng nước mắt xuôi

Người ngồi rữa nát
Ôm cánh tay buồn.

 

 

 

 

 

 

 

 

BĂI CHIỀU


Biển khơi động gió nhớ ngàn
Buồn lên cánh mỏng theo đàng chim bay
Chiều cô quạnh dấu chân bày
Núi xa mù đứng theo ngày cô đơn.


 

 

 

 

ĐÊM TẠ TỪ

Thôi em về, đêm đă khuya rồi
Thôi em về, đêm đă dần vơi
Thôi em về, cột đèn đứng ngóng
Bóng em một ḿnh trên bước cô đơn

Thôi em về, giờ đă chia tay
Thôi em về, giờ anh ra đi
Đường em xa, xa mù tiếc nuối
Anh lỡ buồn, buồn đă miên man

Trên vai nhau c̣n in dấu t́nh
Trong tay nhau c̣n lời gọi thầm
Anh ôm anh trong hồn lửa đạn
Nh́n nhau nhạt nḥa nước mắt qua đêm

 

Thôi em về, đừng khóc thương chi
Thôi em về, hoài mang t́nh dài
Thôi em về, đời chia hai ngả
Anh bên trời, em góc phố bơ vơ

 

 

 

Thôi em về, nước mắt dâng mi
Thôi em về, trên tay thầm th́
Lời anh nhớ là thương ngàn kiếp
Môi anh hôn là dấu tích chuyện t́nh

 

Trong tim nhau t́nh đó u hoài
Trong hồn nhau t́nh đă không phai
Em đă xa nên em nào biết
Anh đă thương nên t́nh cũng ưu phiền

Thôi em về, đêm đă qua đêm
Thôi em về, t́nh đă xa tim
Thôi em về, hồn ôm nuối tiếc
Chuyện chúng ḿnh thành kỷ niệm mai sau

Thôi em về, tay đă xa tay
Thôi em về, anh đă xa em
Nước mắt nào rơi trên vai áo
Phải nước mắt sầu em khóc thương nhau.

 

 

 

art2all.net