chu trầm nguyên minh

 


Nguyễn Nam Sơn

Nghe "Lời T́nh Buồn"
 

~~oo))((oo~~
 

Khi nghe Lời T́nh Buồn, tôi nhớ đến hai ông Anh: (nhà Thơ) Chu Trầm Nguyên Minh và (Họa sĩ) Lê Kư Thương.

Hồi ấy, Ông Anh nhà Cô Cậu (gọi Thân phụ của tôi bằng Cậu) từ miền Trung vào Phan Rang in báo cho trường Trung học Cường Đễ, ghé lên Dalat thăm và xin phép dẫn theo "thằng Em", "Cậu Mợ nên cho nó đi giang hồ một chuyến" để học khôn". Thế là tôi mới có dịp biết đến xứ Phan Rang, ở đó có Nhà Thơ Chu Trầm Nguyên Minh và Họa sĩ Lê Kư Thương...(và một số bạn bè lập ra nhà Xuất bản). Dù đă gần 40 năm đi qua, tôi vẫn nhớ đến một người Nghệ sĩ dáng khắc khổ, ốm tong teo Chu Trầm Nguyên Minh và một Lê Kư Thương tài giỏi, vẽ dùm trang b́a cho tập san Cường Đễ và bức tranh "Ma hát giọng Hời" cho ông Anh, trong bài "Nỗi Băn Khoăn của Kim Dung" (c̣n phôi thai) của nhà Văn Nguyễn Mộng Giác.. Ngày đó Thầy Giác, là thần tượng của các học sinh Đệ nhị và Đệ nhất ban C, dạy Việt văn, vừa là Giám học cho trường Trung Học Cường Đễ Qui Nhơn và Thầy Trương Ân, dạy Pháp Văn, làm Hiệu trưởng.

Có một hôm vô t́nh ngồi nghe lại bản "Lời T́nh Buồn", chợt nhớ hai Anh, định làm một cái pps để nhớ một thời, th́ chỉ thấy hầu hết ghi là: Nhạc sĩ Vũ Thành An đă phổ từ bài Thơ "Lời T́nh Buồn" của Chu Trầm Uyên Minh (chứ không phải Nguyên Minh). Tôi t́m măi mới ra mấy bài Thơ của Chu Trầm Nguyên Minh chính gốc và biết Anh đang sống ở SaiGon, nên mừng Anh vẫn c̣n khỏe mạnh. C̣n Họa sĩ Lê Kư Thương th́ từng có Tranh triển lăm ở Quận 1 (Tự Do Gallery) vào tháng 10 năm 2009, rất được hâm mộ.

Cám ơn hai Anh đă ngày nào đưa tôi đi khắp cùng đất Phan Rang, hai tuần ở đó đầy kỷ niệm và chỉ dạy cho tôi rất nhiều điều: "Bé con...Chú mày muốn theo tao học vẽ hay theo Chu Trầm Nguyên Minh làm Thơ"... Giờ đây biết hai Anh vẫn c̣n đó, vẫn sáng tác cho ḿnh và cho đời, tôi dù không biết địa chỉ email của hai Anh, nhưng biết đâu "quả đất tṛn"... làm cái slideshow này gởi tặng hai Anh (và bằng hữu ở Phan Rang). Nếu có đọc được Thư này không biết hai Anh có c̣n nhớ đến "thằng Em" ngày xưa?

 

Lời T́nh Buồn - PPS NNS

 

Tuy c̣n bé, nhưng h́nh ảnh xứ khô hạn nhất nước, vùng đất này từng là kinh đô Panduranga của Vương quốc Champa cổ, rồi theo thời gian đổi tên Phan Rang được thành lập theo đạo dụ của Khải Định ban hành ngày 4 tháng 8 năm 1917... có cụm tháp Poklong Garai phía bắc thành phố... dăi dầu ngạo nghễ nắng mưa, vẫn c̣n in dấu trong ḷng tôi từ ngày c̣n bé. Nói sao cho hết về Phan Rang với Đồi cát đỏ Nam Cương, mũi Dinh...ai đi qua đó sẽ để lại xao xuyến trong ḷng.

Theo đây, tôi giới thiệu cùng Thân Hữu một chút về tranh Lê Kư Thương:


 

Họa sĩ Lê Kư Thương bên một tác phẩm của ḿnh.


...Thoạt xem 21 bức sơn dầu của họa sĩ Lê Kư Thương, khán giả có thể nghĩ các bức tranh phục vụ chủ đề tôn giáo. Những sắc màu vàng, bạc, nâu ṣng và h́nh ảnh vị sư được thể hiện lặp đi lặp lại. Tuy vậy, theo họa sĩ, nguồn cảm hứng để ông sáng tác các tác phẩm không chỉ từ chữ Thiền nghiền ngẫm qua sách vở, giáo lư nhà Phật mà c̣n từ chính những điều giản dị, quen thuộc hàng ngày trong cuộc sống.

"Một buổi sáng, tôi ngồi trong pḥng làm việc nh́n ra khoảng sân rộng có cây phong ba trước mặt, tôi thấy chiếc lá khô đang rơi. Không cưỡng lại được cảm xúc của ḿnh, tôi liền cầm bút nguệch ngoạc vài nét và viết: Lạy tạ lá khô rơi. Chết vui cho cành nẩy lộc", Lê Kư Thương tâm sự về hoàn cảnh ông vẽ bức tranh mang tên Lạy tạ II.


 

LạyTạ II


Từ những xúc cảm như thế, trong bao năm qua, người họa sĩ trên 64 tuổi đều đặn và chăm chỉ ngồi vẽ, thường là vào khoảng nửa đêm về sáng, để cho ra đời một loạt tranh sơn dầu thể hiện suy niệm của riêng ḿnh về cuộc đời. "Đến tuổi nào đó, tự dưng người ta nh́n sự vật xung quanh với cái nh́n tha thiết và thấu hiểu", Lê Kư Thương bộc bạch...".

Mấy hôm nay ở xứ phước đức Phương Nam trở Trời sang chính Đông, ban đêm xuống đến 5 độ, lạnh buốt. Ngày th́ 25 độ, ngày đêm chênh lệch nhau đến 20 độ Celcius, cơ thể thích ứng không kịp, tôi bị cảm cúm nặng, nằm nhà. Nhớ lại thời c̣n sống bên Âu châu, tuyết đóng thành băng trên mái nhà, nhưng tôi thấy "ngày nào Trời cũng đẹp", chưa hề bị cảm cúm, như bây giờ đang ở xứ Chuột túi này. Sáng thức dậy Mẹ bảo lấy khăn quàng cổ "để che gió máy" là tôi đi rong chơi, phá làng phá xóm cùng bạn bè Tây ngay. Có lẽ ở Âu châu nhiệt độ ngày đêm không chênh lệch bao nhiêu và tôi c̣n ở trong cái tuổi như "17 bẻ găy sừng trâu" chăng.. Rồi cũng đă hơn 30 năm qua... Ngày xưa Tô Vũ bị đày đi chăn dê miền Quan ngoại, khi nh́n mây bay trên đỉnh Tần Lĩnh, nh́n Trời mà than: "Vân hoành Tần Lĩnh gia hà tại?". Tôi đă biệt xứ trên 30 năm hơn, những lúc nằm bệnh, nghĩ nhớ Quê nhớ Cảnh nhớ Người...làm sao.

Nguyễn Nam Sơn
18 Tháng 5, 2011
 

Nguồn :

http://cuongde.org/index.php/tap-ghi/95-nhieu-tac-gia/3451-nghe-loi-tinh-buon

 

____________


a2a mời đọc thơ và nghe nhạc
Lời T́nh Buồn
Thơ Chu Trầm Nghiêm Minh
Nhạc Vũ Thành An
 

art2all.net