chu trầm nguyên minh

 

TỘI NGU

 

 

 

1

 

 

Ba người đàn ông ở trong một căn pḥng loại VIP của khách sạn New Word, họ sàng sàng tuổi nhau, mập, trắng và yêu đời.

Người trông trẻ tuổi nhất, tên Minh, gần như đương nhiên.. đi tiên phong trong việc kể lại chuyến vượt biên của ḿnh, cách nay vài chục năm.
 

Trong quán cà phê ở ngă tư Quốc Tế, từ trước 75, đây là nơi tụ tập nghệ sĩ cải lương, danh ca Q th́ thầm:

- Đi không..?

- Đi…nhưng an toàn không.?

- An toàn 100%..

- Mua băi..

- Đúng, mua băi…6 cây Kim Thành.

Minh hỏi nhỏ:

- Ở đâu…?

- Bí mật…

- Chừng nào? 

- Chưa nói được.

Minh sốt ruột:

- Giá ?

- 3 Kim Thành cho một người.

Như sợ Minh truy tiếp, Q kết luận:

- 15g chiều mai, cà phê X đường Tự Do sẽ có người đàn bà mặc áo xanh da trời.. xin lửa đốt điếu pallmall.. C̣n cậu, mặc chiếc áo đang mặc này, áo carô ngắn tay màu đỏ và nhớ để cái zippo trên bàn.

Minh trở về, Q là bạn thân khá lâu, một nghệ sĩ cải lương có giọng ca ấm, ngân dài, chưa được thủ vai chính, nhưng có nhiều vai phụ được đông đảo khán giả mến mộ. Q là người tin được. Đến nhà, vợ Minh cằn nhằn:

-Thời buổi …chết sống...mà đi suốt ngày.

Minh kề tai vợ

- Có…mánh

Vợ mở to mắt

- Mánh ?

- Mua băi..3 Kim Thành một người..

- Tin được không..

-Thằng Q..tin được

- Q nào? 

-Q cải lương.

Vợ chồng Minh quen và thân với Q nhiều năm, thỉnh thoảng Q tới nhà ăn cơm, vui chơi với mấy đứa nhỏ, có khi đem cho một xắp vé cải lương, xem ở rạp Quốc Thanh, có diễn vở Q đóng vai phụ. Vợ Minh đồng t́nh:

-Q...th́ tin được.

Hai vợ chồng, ba đứa con, nếu tính đúng giá, vi chi 15 cây Kim Thành, phải bán cái ǵ đó trong nhà mới đủ chung. Hai vợ chồng quyết định táo bạo, bán căn nhà đang ở, nhưng phải t́m người mua là người thân quen của gia đ́nh, hay người bà con càng tốt. 

Vợ Minh, bắt đầu từ phía anh em bà con của ḿnh. Nhiều nơi không thành. Cuối cùng đến ông anh thúc bá ở Phú nhuận.

- Em muốn bán căn nhà.

- Căn nhà vợ chồng chú thiếm và các cháu đang ở..?

- Dạ.

- Rồi vợ chồng con cái ở đâu ?

Vợ Minh biết không dấu được nên thú thật: 

- Tụi em cần gấp 15 cây Kim Thành để vượt …biên

- Vượt biên ?

- Dạ…anh biết ba em là sĩ quan cấp tá chế độ cũ…

- Anh hai đă chết ở trận Đường Chín Nam Lào lâu rồi, chết là hết.

- Ai nói với anh “là hết”. Lũ trẻ dính Ngụy Quân Ngụy Quyền không được vào trường công lập.

- Ai nói với thiếm..?

- Không cho thi Đại Học..

- Thiếm nghe ở đâu những chuyện bậy bạ như vậy ?

- Chỉ có anh là không nghe, không thấy thôi, nó đầy rẫy kia ḱa. 

Anh hai có vẻ trầm ngâm, rồi nói: 

- Nhưng vượt biên là không phải cách giải quyết hợp lư…đi 10 thoát có 1…nguy hiểm lắm..

- Em biết…dù ba em đă chết.. nhưng CS thù đến ba đời… tương lai các con em mù mịt quá..

- Tùy em…nhưng anh không có rẻo vàng nào để giúp em cả… Em hiểu cho anh.

Vợ Minh cũng biết ông anh này là người nghèo nhất trong số các con của ông chú, nhưng là người có học, hiền ḥa nhất. Ông đang dạy môn sử ở trường Marie Curie th́ Giải Phóng vào. Đă qua một lớp học tập chính sách non tháng do quận tổ chức. Hiện tại như cán bộ quận chỉ đạo “ ở nhà chờ phân công” công tác. Nhà anh có khoảng sân trước rộng bằng hai chiếc chiếu đôi, trước 75, anh chỉ chừa một mét rưỡi ngang, làm con đường từ cửa cái ra cổng, hai bên đường anh trồng đủ loại hoa, hoa nở quanh năm bốn mùa, ai đến chơi cũng trầm trồ khen đẹp. Nay không thấy hoa đâu cả, chỗ trồng hoa, anh trồng rau muống.

Vợ Minh trở về, lục trí nhớ trong đầu, xem c̣n ai có thể mua căn nhà.
 

Minh đến cà phê X sớm. Trước 75, đây là quán cà phê loại sang, chỉ dành cho thương gia và người thành đạt, pḥng trang hoàng đẹp, mỹ thuật, máy lạnh dịu mát, những khung kính trắng, trong suốt, nh́n ra đường, thấy rơ xe và người. Nay cũng quán cà phê này, nhưng đă lột xác, nó trở thành cà phê b́nh dân do một cán bộ phường khai thác.

Minh ngồi ở chiếc bàn trống tận góc pḥng, từ đó có thể quan sát …

- Cà phê sữa đá, ít sữa.

Minh khuấy đều, rồi uống từng ngụm nhỏ, chờ đợi theo như ám hiệu người đàn bà mặc áo xanh da trời sẽ xin Minh lửa, đốt điếu thuốc PallMall.. Thời gian như trôi quá chậm, Minh không quen với cảnh này, hồi hộp, đốt thuốc liên tục.

Bỗng người đàn bà áo xanh xuất hiện, áng chừng 40, cao ráo, da trắng, đôi mắt to, bà ta đi thẳng tới ngồi ở bàn liền kề bàn Minh đang ngồi.

Cậu phục vụ bàn:

- Chị Hai…như mọi khi hén?

- Thêm đường …Hôm qua đắng nghét!

- Dạ.

Người đàn bà là khách quen của quán, lấy gói PallMall từ trong cái bóp to màu đen đang để trên bàn.

- Chị Hai xem vừa chưa?

Người đàn bà khuấy đều, hớp một ngụm.

- Thằng quỷ…bộ mày cho tao ăn chè hả ?

- Em cho thêm cà phê là hết ngọt ngay thôi.

Thằng nhỏ đưa tay định lấy ly cà phê, người đàn bà ngăn lại:

- Thôi… khỏi.

- Xin ông..

Người đàn bà xoay ngang, tay cầm điếu PallMall. Minh bật lửa, nhưng người đàn bà khoát tay

- Không phiền ông.. rồi đưa tay nhận cái bật lửa zippo từ tay Minh. Tách, ngọn lửa vọt ra xanh lè…

Người đàn bà đặt zippo trên bàn: 

- Cảm ơn ông.

- Không có chi..

Minh bâng khuâng, chỉ có vậy thôi sao, nhưng không lâu, Minh phát hiện ở dưới zippo, có một mảnh giấy nhỏ.

 

Vợ Minh than:

- Em đi hết rồi …không ai mua..

- Em đến anh Cả, có cái sân trồng hoa bốn mùa..

- Có, anh ấy không có vàng lại c̣n bàn ra..

- Anh nói sao?

- Anh ấy nói đi vượt biên nguy hiểm lắm.. 10 thoát có 1.. chưa kể…

- Cướp biển, băo tố, tàu ch́m...

- Anh im đi…nói toàn thứ xui xẻo. 

Minh nói với vợ nội dung mảnh giấy”, cho biết số người, trẻ em có bớt”.

Vợ Minh hỏi nhanh:

- Bớt bao nhiêu..?

- Chưa biết ?

- Chưa biết ? 

- Lần gặp sau… sẽ biết..

Trong mảnh giấy có ghi, ám hiệu lần sau:đến tủ thuốc thứ 2, lề dường Hàm Nghi. Mua gói Lucky Strike–người bán sẽ nói :Chỉ Có PallMall Giá 20 tiền, nhớ Tiền chứ không phải đồng, thông tin “số người đăng kư - kẹp trong tiền mua thuốc.”

- Anh hỏi họ..bao nhiêu để ḿnh tính.

- Em cứ lo bán… nhà.

- Mai em sẽ đến bà con bên anh …

 

Ở khu nhà vợ chồng Minh, người ta đi hơn nửa, một số lọt đang ở trại tỵ nạn, một số bị bắt đang ở tù, có số may mắn hơn đă đến nước thứ ba, cũng có gia đ́nh chết trôi ngoài biển, nhưng làn sóng vượt biên vẫn mỗi ngày một nhiều hơn. Người anh thứ hai của Minh: 

- Thiếm và thằng Minh nên suy nghĩ lại.. tại sao phải đi ?

- V́ tương lai tụi nhỏ..

- Cả Miền Nam này, ai ai cũng dính Ngụy, đó là v́ hoàn cảnh lịch sử…chẵng lẽ họ giết hết à?

- Họ không giết nhưng ḱm kẹp… không cho lũ con cháu Ngụy ngóc đầu..

- Không cho, ai sẽ xây dựng đất nước này? Họ sẽ thấy sai...và sẽ sửa sai!

- Em không tin… những kẻ cuồng tín lại thức tỉnh, lại cho là ḿnh sai.

Nói theo tiếng thở dài:

- Họ thù đến ba đời.

- Thiếm nói vậy th́ tôi hết…nói.

Vợ Minh đi suốt hai ngày trời, không ai dám mua, v́ người vượt biên sẽ bị tịch thu nhà. Người mua c̣n có thể bị kết tội đồng lơa, tạo điều kiện cho người khác “phạm tội”. Khi đến nhà người em gái út của chồng, độc thân, buôn bán rau Đà Lạt ngoài chợ Bến Thành. Sau khi nghe xong chuyện, cô cười: 

- Chuyện dễ ẹt …mà chị đi đến ṃn dép.. không xong.

- Em mua dùm chị phải không ?

- Không… em có vàng đâu mà mua.

- Em nói… dễ ẹt…là sao ?

- Có người mua…để em giới thiệu cho anh chị.

- Người lạ… chị sợ

- Lạ..th́ thật là lạ..nhưng sợ th́ không.

- Không sợ ?

- Phải…không sợ tí nào.

Vợ Minh nghi ngờ:

- Thật không ?

- Thật 100%.

- Em nói rơ chị nghe xem.

- Bọn này t́m mua những căn nhà bán v́ lư do cần vàng để vượt biên như chị, mua bằng giấy tay, nhưng phải...

- Phải thế nào ?

-… rẻ như bèo.

- Họ không sợ..

Cô Út nhà chồng của vợ Minh giải thích:

- Tờ “giấy tay” họ mua, sau đó, được xác nhận chữ kư và đóng con dấu đỏ của Ủy Ban...

- Thật vậy à ?

Cô Út không trả lời.

- Họ làm ăn chung với một số cán bộ đảng viên …

Vợ Minh ngạc nhiên:

- Cán bộ mà..

- Cũng một lũ thối nát thôi.

Ngay tối hôm đó, người em đưa người đàn ông mặc đồ bộ đội Cụ Hồ, đầu đội nón cối, chân mang dép râu, đến nhà.

Cô Út giới thiệu với vợ chồng Minh:

- Đây là..là..

Người đàn ông đỡ lời:

- Đồng chí bí thư công tác trên… Ủy Ban.

- Phải, phải.. bí.. bí.. 

Đồng chí bí thư như sốt ruột :

- Ta vào đề thôi.

Dù ban đêm và đă ngồi ở cái bàn giữa nhà, Đồng chí bí thư vẫn để nguyên cái nón cối trên đầu, mặt trắng bệch, môi không thâm, tóc để dài chấm ót, bụng bự….một thứ giả danh… như một tên “chợ trời”, một thằng “cơ hội”.

- Tôi biết anh chị bán nhà để...

Vợ Minh cướp lời:

- Chúng tôi dọn về quê ở Bến Tre…

- Bến Tre hay Bến Băi ǵ cũng không thành vấn đề. Anh chị bán, tôi mua..thế thôi.

Giá bán nhà bị tên cơ hội ép xuống tận đáy. Cuối cùng cũng đi đến thỏa thuận. Hắn đọc cho Minh viết giấy bán, 10 lượng Kim Thành, 30 ngày sau giao nhà. Vợ chồng Minh kư tên, cô Út kư với tư cách nhân chứng và cũng là em ruột bên bán. Hắn giao 10 lượng vàng, bỏ Giấy Bán, và toàn bộ hồ sơ căn nhà vào chiếc xà cột.

- Chúc anh chị thuận buồm xuôi gió.

Va bước vội ra khỏi căn nhà mà hắn vừa mua như ăn cướp.

Hôm sau Minh đến đường Hàm Nghi, con đường ngắn, nối Bùng Binh ra bờ sông Bạch Đằng, bên trái là những cao ốc, ngày trước là văn pḥng công ty, và là nơi đặt những ngân hàng lớn có tiếng. Đọan ở giữa có nhà hàng tây và bar Dancing chơi bời của những tay tư bản, sĩ quan và kẻ quyền thế. Ở đoạn này có 5 tủ thuốc, đánh số từ 1 đến 5, những người chủ của 5 tủ thuốc là những người đă đặt tủ thuốc từ trước ngày Giải Phóng, họ sống nhờ tủ thuốc đă bao đời…Cách Mạng tạm cho họ tiếp tục, nhưng phải Đăng kư nơi Ủy Ban và phải bán thuốc do HTX cung cấp. Thực tế, họ c̣n bán thuốc lá ngoại, nhất là thuốc Mỹ do bọn chợ trời cung cấp: Pall Mall, LucKy, Parland, Ruby Queen của chế độ cũ 

Hắn đến tủ thuốc số hai. 

-  Cho tôi gói Lucky Strike.

Bà bán hàng ngước nh́n và trả lời, giọng trong và rỏ

- Chỉ có PallMall giá 20 tiền.

- 20 tiền. 

- Phải.. 20 tiền.

Minh trả tiền và thong thả đếm bước, như một kẻ nhàn du. Mảnh giấy nhỏ, kẹp giữa 20 tiền “ hai lớn + ba trẻ em- nhà nghèo” đă trao cho người bán thuốc.

Trong gói Pall Mall có thông tin…” 12g trưa mai, Quán ăn S đường Công Lư, gọi món Phá Lấu.. giá 50 tiền, nhớ Tiền”. Suốt đêm Minh trằn trọc, không ngủ được, Minh đă quyết ra đi, không có ǵ luyến tiếc, chỉ sợ họ hét giá cao, vượt khả năng.

Sáng hôm sau Minh đến quán S và thực hiện đúng như chỉ đạo, sau khi ăn xong món phá lấu, trên giấy tính tiền có ghi 10 lượng và “ đưa trước 6, mai nhận tại đây”. Minh chung 6 lượng Kim Thành và nhận lại tờ giấy bạc 40xu. 

Người chủ quán S vừa nhận, như nhận tiền thực khách, vừa nói nhỏ:

- Phải giữ tờ 40 xu… mất nó là mất vàng đă chung.

 

Hôm sau Minh ra bến xe Miền Đông mua 5 vé, xe chạy suốt Saigon-Hà Nội số 29A 004  sơn hai màu xanh và đỏ, như thông tin đă trao đổi.

Xe khởi hành 10 giờ sáng, loại xe 60 chỗ, trên xe gần kín khách, đi đủ các nơi từ Nha Trang trở ra…Tuy Ḥa, Qui Nhơn, Quảng Ngăi, Đà Nẵng, Huế, thậm chí có khách đi tận Hà Nội… Người trên xe nói đủ giọng ở khắp mọi miền. Xe c̣n rước một số khách đón ven đường. Minh để ư, xe chỉ dừng lại cho những khách có cái xách màu đỏ.

Xe dừng cho khách ăn cơm ở Phan Thiết, đến Phan Rang đón thêm ba người đàn ông, xe qua Suối Dầu, cây Dầu Đôi, qua ngọn đèo Rù Ŕ, qua cánh rừng, xe chạy ven biển và dừng lại.

- Tất cả.. xuống xe.. nhanh lên.

Một thoáng chiếc xe chạy tiếp, trên xe chỉ c̣n lèo tèo một vài người nói tiếng B́nh Trị Thiên, tiếng Bắc… Họ có vẻ ngơ ngác, lo âu. Tài xế nói lớn:

- Từ giờ phút này…hành khách không được xuống xe …cho đến khi chúng tôi cho phép.

 

Tất cả được người đàn ông bịt mặt vừa mới xuất hiện dẫn mọi người luồn lách chạy vào khu rừng phía đông quốc lộ.

- Tay nắm tay.. ngậm tăm.. nhanh lên.

- Nhanh lên.

- Nhanh lên.

Minh cơng trên lưng đứa út, tay nắm đứa thứ hai, vợ Minh bảo vệ đứa con cả,...chạy..

Sóng biển ŕ rào, băi cát trắng hiện ra lờ mờ…

- Tất cả.. dừng lại...im lặng..

Người đàn ông lạ, đưa từng tốp 5 đến vượt băi, lên xuồng thúng.. bơi đi.. Gia đ́nh Minh đi đợt áp chót, 5 người, lên một chiếc thúng chai khá lớn, cḥng chành, có tay lái bịt kín mặt chèo đi và lên chiếc ghe bầu rất lớn đang dập dềnh bên hốc núi. 

Trên chiếc ghe bầu có ba thanh niên bịt mặt kiểm tra vé và thu số vàng c̣n thiếu. Mọi người cầm ở tay những tờ giấy bạc 10 xu, 20 xu, 50 xu, loại tiền của CHMNVN phát hành tháng 9 năm 1975, chờ đến lượt ḿnh.

Minh đưa tờ bạc 40 xu.

- 4 cây.

Minh đưa 4 cây c̣n thiếu. 

Một người khác đưa tờ bạc 20 xu.

- 2 cây.

Số ghi gíá trị trên tờ bạc xác định số vàng thiếu.

Ghe bắt đầu rẽ nước lao đi. Trong đêm tối vắng lặng chỉ nghe tiếng sóng vỗ vào hông ghe, tất cả đều hồi hộp.

Lúc ghe vượt khỏi ngọn núi cuối cùng của vịnh, một dàn đèn h́nh cánh cung bao quanh. Mọi người nghĩ đó là đèn câu của ngư dân.. nhưng không...

Tành…tành…tành… 

Một loạt A.K nữa.

Tành..tành..tành..

Và tiêng la.

- Dừng lại …các người đă bị bao vây…chạy là bắn bỏ..

Chiếc ghe bầu bị bao vây bởi 3 chiếc hải thuyền. Trên thuyền, những người đội nón cối sao vàng, mặt quân phục bộ đội cụ Hồ cầm những họng súng chỉa tới, như chực nhả đạn.

Thuyền trưởng: 

- Chúng tôi…chúng tôi…đầu hàng.. đừng bắn…

- Vàng… không được dấu..

Một cán bộ: 

- Không được ném xuống biển.

Cán bộ khác: 

- Ai ném vàng xuống biển sẽ bị đạp xuống theo..

Chiếc ghe được điều về một băi nhỏ, khuất trong vịnh và rất xa quốc lộ. Cán bộ của một trong 3 hải thuyền lên băi cùng hơn 50 người vượt biên, không kể những đứa trẻ, một toán lên ghe bầu. Họ bắt đầu lục soát, đàn ông phải cởi quần áo trần truồng, đàn bà chỉ c̣n quần lót…trẻ em cũng không khỏi cổi quần. Họ tom vàng vào một ba lô con cóc.

- Chủ ghe!

- Dạ..

- Vàng đâu?

- Dạ.. thưa cán bộ.. em được một người thuê 2 cây vàng.

- Sao? Hai cây vàng cho chuyến vượt biên hơn 50 người. Mày nói tao ngu chắc?

- Dạ.. em chỉ đưa ra tới hải phận quốc tế thôi…

- Dù mày có đưa tới đâu cũng không có giá hai cây vàng được.

- Dạ em nói thiệt t́nh.

- Mày ói ra, hay để tao d́m xuống biển…chọn đi.

Người lái nghe bầu bỗng quỳ xuống lạy người cán bộ như tế sao…

- Em đưa..cán bộ tha cho.

Năm mươi người cùng lũ trẻ em được dẫn ra quốc lộ, lên hai xe GMC, chạy ngược về phía nam đến một huyện gần đó. Tất cả bị nhốt trong nhà tù địa phương chờ ngày ra “chấp pháp”. Ở đó đă có hơn trăm người vượt biên bị bắt trước. Cảnh chật chội, nhếch nhác, không vệ sinh làm nhiều người ngă bệnh, thậm chí có người phải đi cấp cứu. “Chấp pháp” được hiểu như một ṭa án địa phương, lúc xét xử chỉ có bộ phận chấp pháp, không luật sư, không cả bồi thẩm đoàn. Đây là h́nh thức ṭa án nhân dân, có tính thời vụ, gần như chỉ chuyên giải quyết những người vượt biên mà thôi.

Nửa tháng ăn bo bo, ḿ lát, chia máu cho muỗi ṃng, vợ Minh được khoan hồng, cho hưởng một năm án treo lư do “có con nhỏ, không chủ mưu”. C̣n Minh: Hai năm tù giam “kẻ chủ mưu, phản quốc, cần giáo dục”.

Minh tuyệt vọng, thương vợ những ngày sắp tới không nhà, không tiền, không chồng. Lo, sợ, rồi đâm liều, Minh hét lớn:

- Tôi …TÔI TỘI G̀.. nói đi… tôi tội ǵ ?

 

Người Thấp Nhất trong ba người phát biểu:

- Mày kể như chuyện trinh thám, chuyện của Sherlock Homes cũng chỉ hồi hộp cỡ đó thôi, nghe phát…mệt. 

Người thứ ba có Râu Quai Nón nói:

- Mày ngu …tin bọn tổ chức vượt biên, chứ tao, đéo tin.

Người Thấp Nhất chêm:

- Tụi nó phản, bán băi lại cho Biên pḥng.

Minh phân tích, như tự an ủi:

- Họ tổ chức rất kín… mỗi thành viên chỉ biết một việc duy nhất… người giới thiệu uy tín… mua băi… Không thể an toàn hơn, không thể không tin được.

- Thôi, nói tiếp đi.

- Ra tù, tao chọn đường bộ qua ngă Thái lan, lại lọt vào trại Pulau Bidong của Malaysia. Đây là một chuyện dài, muốn kể cũng kể không nổi, tao dự định viết thành sách.  Tao cũng đến được đất Mỹ, rồi bảo lănh vợ và các con.

- Bây giờ?

- Tụi bay biết …tao có cửa hàng trong khu Phước Lộc Thọ.

 

Trở lại phần mục lục

Xem tiếp phần 2


 

 

art2all.net