chu trầm nguyên minh

 

TỘI NGU

 

 

 

2

 

 

Người Thấp Nhất tự giác:

- C̣n tao…đi theo Phương Án Hai. 

- Phương Án Hai ?

- Tụi bay dư biết là Trung Quốc không vui khi CS giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước, chúng ra tay phá hoại. Bên ngoài, chúng viện trợ khí tài và xúi dục Cộng Sản Pol-Pot huy động gần 60.000 quân, đủ các loại súng đạn và cơ giới hạng nặng, có xe tăng thiết giáp, có cả không quân.. tấn công vào lănh thổ Việt Nam, dọc suốt chiều dài biên giới Tây Nam. Phần chúng trực tiếp gây rối biên giới phía Bắc. Trong nước, chúng nhờ tay người gốc Hoa gây ra “nạn Kiều”...

- Mặt trận Tây Nam là một chiến trường lớn, gian khó không kém thời đánh Mỹ…

Người Thấp Nhất như không nghe, giải thích tiếp:

- CS nhận định “người Hoa ở Việt Nam sẽ trở thành đạo quân thứ 5” của Trung Quốc và e ngại bị “ba mũi giáp công” và “nội công ngoại kích”.. Đây là một hiểm họa, nguy hiểm khó lường.. cần phải nhanh chóng giải quyết: không để sự hiện diện của người Hoa tồn tại ở Việt Nam nữa, phải nhanh chóng tống khứ nó đi.

CS đưa ra ba phương án để tống khứ người Việt gốc Hoa.. Tao đi theo Phưong Án Hai c̣n gọi là “Xuất Cảnh Bán Chính Thức” hay “Ra Đi Có Tổ Chức”.

- Mày là người Việt làm sao đi được?

Người Thấp Nhất lên giọng:

- Sao mày chậm tiến quá. Cán bộ đảng viên, càng to móc ngoặc, ăn hối lộ càng lớn. Giá chính thức cho một người Việt gốc Hoa đi theo diện này là 8 lượng vàng Kim Thành, nhưng thực tế th́ hơn thế nhiều lần, có người phải chung 30 lượng.

Để thực hiện nhanh tiến độ, tránh thất thoát số lượng vàng thu vào, CS chỉ giao cho Bí Thư, Chủ Tịch và trưởng ty Công an thực hiện, nhưng kỳ thực là do chủ tàu, và ban đại diện người Ra Đi điều hành.

Đây là cơ hội tốt cho móc ngoặc, hối lộ, tổ chức tùy tiện, bát nháo. Cán bộ ăn theo cán bộ, địa phương ăn theo địa phương, chủ tàu, ban đại diện Ra Đi cũng hùn gió bẻ măng…ăn theo, quơ quét vào túi riêng. Vàng, hạt xoàn, xe, nhà, ngoại tệ…chỉ c̣n cho ngân sách trung ương không quá 1/100 số lượng thu thực tế.. 

- Và mày móc ngoặc… từ gốc Việt sang gốc Tàu..

- Tốn thêm 5 lượng cho một người…là xong…là Tàu chính gốc.

- Nếu dễ như vậy th́ ai cũng đi...

- Phải, rẻ, an toàn và dễ như trở bàn tay. 

- Phải chi tao không nằm trong tù…tao cũng đi như mày..

- Trong tù…có nhiều thằng là tử tù.. cán bộ đem ra…lên tàu c̣n được nữa là mày.

- Trời đất..

- Có ǵ mà kêu trời…thời thế nó như vậy…các ông nằm rừng không có một rẻo dính túi …nay thấy vàng kư, vàng chục, vàng trăm..lóa mắt…sẵn sàng ném bao nhiêu năm tuổi Đảng xuống bùn …giá chung chi tùy theo loại tù, cao nhất là tù bị kết án tử h́nh chờ ngày ra pháp trường 30 lượng..

- Mày nói … chế độ CS như…như …cái chợ trời…

- Chính v́ vậy mà CS bất th́nh ĺnh ra lệnh: dừng Phương Án Hai lại, không cho tiếp tục..

- Những người chung vàng rồi.. chưa đi th́ sao…

- Gia đ́nh tao nằm trong diện này… 9 người lớn nhỏ chi gần 200 lượng Kim Thành.. tưởng đâu đi đong rồi…Đ̣i không ai trả, chỉ biết kêu trời. 

- Nghe nói số người bị ăn cướp kiểu này.. đâu phải ít.

- Đúng vậy …CS nhận định:  số người Hoa c̣n lại quá lớn, không hoàn thành kế hoạch tống khứ, lực lượng thứ 5 vẫn là con số đáng lo, một ám ảnh..

- Không cho di tản… mà vàng th́ không hoàn trả… vàng sẽ lọt vào tay cá nhân và địa phương …trung ương chẳng được cống nộp, chẳng có sơ múi ǵ.

V́ lư do đó nên CS hạ lệnh gia hạn giải quyết tiếp từ 4/78 đến hết 5/78, phải vét hết số người c̣n lại… Gia đ́nh tao đi đợt này.

Thời gian ngắn, phải di tản một khối lượng quá lớn, tâm lư sợ bỏ lại làm cho việc chung chi để được lên tàu sớm càng rầm rộ, ầm ĩ và táo tợn hơn trước. Tàu thuyền lại chấp vá, dẫn đến tai nạn ch́m tàu chết người… Vụ Cát Lái là một trong những vụ tai nạn như vậy.

Người Thấp Nhất ngưng một chút rồi nhỏ giọng:

- Tao chọn Úc, đất rộng người thưa..

-Mày trúng cái ǵ mà “đô” nhiều thế ?

- Tao thuê đất trồng rau.

- Trồng rau?

- Đúng.. trồng các loại rau. Tụi bản xứ không chịu khó như dân ḿnh.

- Cuối cùng mày thành điền chủ ?

- Và hiện tại cung cấp một phần nhu cầu rau cho toàn nước Úc.

- Nghe mày có cả du thuyền…

-  Chuyện nhỏ!

- Và có nhiều villa holliday ven hồ và bờ biển Victoria.

- Chuyện nhỏ!

Người Thấp Nhất rơ giọng

- Tao mời tụi bay qua Úc chơi…Muốn ǵ được nấy…ăn nhậu, nhảy nhót …em út Tây Tàu thả dàn…

- Mày …nói …á nhen.

- Tao nói…và tao hứa…

Và thở phào: 

- Phần tự khai của tao tới đây là… hết.

Người thứ ba, có Râu Quai Nón, tự biết chạy trời không khỏi nắng:

- C̣n tao… tao đi theo chương tŕnh ODP.

Minh sau khi kể xong chuyện ḿnh, chỉ ngồi nghe…bỗng lên tiếng:

- Chương tŕnh “Tái Định Cư Nhân Đạo”..

- Đúng….

- “Ra Đi Có Trật Tự”.

- Cũng vậy thôi. 

Người Râu Quai Nón ngưng lại,quan sát hai người bạn đang lắng tai nghe, rồi tiếp:

-Sau khi quan hệ Việt Nam và Hoa kỳ b́nh thường hóa, phía Mỹ muốn khỏa lấp việc -đem con bỏ chợ- muốn chứng tỏ không bỏ rơi đồng minh, và phần nào xoa dịu vết thương mất nước của VNCH nên chấp thuận cho nhập cư vào Mỹ những người đă qua Học Tập Cải Tạo. Phía CS muốn chứng tỏ tính “nhân đạo’ và cũng để đổi lại những điều kiện đ̣i hỏi mà hai bên ngầm thỏa thuận và với sự hỗ trợ của Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về người tỵ nạn: Chương tŕnh ODP ra đời.

Chương tŕnh ODP, cấp visa nhập cư vào Mỹ cho ba nhóm đối tượng:

- Cựu tù nhân Cải Tạo gọi tắt HO.

- Cựu nhân viên chính phủ Hoa Kỳ, gọi tắt: U 11.

- Cựu nhân viên các công ty Hoa Kỳ, gọi tắt V11.

Râu Quai Nón hạ giọng:

- Tao đi diện HO.

Minh hỏi:

- Tao nghe nói chương tŕnh cũng ngưng lại th́nh ĺnh như Phương Án Hai?

- Sau khoảng 10 năm, tháng 11/1994 th́ chương tŕnh ODP ngưng lại.

- Mày qua Mỹ 2006, sao nói đi theo diện HO?

- Tao đi đợt vớt cuối cùng từ 2005 đến 2008, đợt này xét những hồ sơ đă nộp trước 1994.

- Họ tái xét.

- Tao nộp đơn diện HO giữa 1993, đến Mỹ 2006. Khó khăn trăm bề chứ không sướng như hai đứa bay.

- Tao vẫn thấy mày phong lưu ra phết.

- Phong lưu th́ có thừa, nhưng không có “đô” nhiều như tụi mày thôi.

Cả ba cùng cười, tiếng cười như xé toạc màn đêm Sài G̣n. Họ tiếp tục uống rượu và nói đủ thứ chuyện, trên trời dưới đất, nhiều nhất vẫn là cái sung túc giàu có của họ và sự nghèo khổ của cả một dân tộc đang tiếp tục hy sinh xương máu để xây dựng lại những đổ nát của đất nước sau bao năm chiến tranh, thỉnh thoảng lại vang lên những trận cười âm âm trong bầu trời đêm.

 

Trở lại phần 1

Xem tiếp phần 3

 

 

art2all.net