chu trầm nguyên minh

 

TỘI NGU

 

 

 

4


 

Sau những ngày lênh đênh trên biển cả, tàu cập bến Hải Pḥng, Gă như người say, cứ thấy đất dưới chân nghiêng qua nghiêng lại…Ở trên bến có một toán cán bộ Miền Nam chờ sẵn, đón tiếp, làm thủ tục. Số người vừa từ trên tàu lên bờ, được chia làm nhiều nhóm, mỗi nhóm có một cán bộ Miền Nam dẫn đường. trong nhóm của Gă chỉ c̣n chị Nguyệt, anh Tân và Thảo, bốn người c̣n lại ở nhóm khác.

Gă giống như xác chết, bám cánh tay chị Nguyệt lê bước.

Rồi sáng, rồi chiều, rồi đêm tối …lần lượt trôi qua, trôi qua với những xa lạ, bất ngờ và cô quạnh…Gă cố gắng đứng dậy và lần lần vượt qua mọi yếu đuối, Gă đi tới phía trước một cách vững chắc bằng chính bàn chân nhỏ bé của ḿnh. 

Thành Phố Hải Pḥng được gọi là thành phố “Học Sinh Miền Nam » v́ một lẽ đơn giản :học sinh Miền Nam tập kết, đa số cập bến và được bố trí ăn học ở Hải Pḥng, trường lớp dành cho họ mỗi ngày nhiều hơn, khang trang hơn, có điều trường không được đặt tên mà gọi theo số thứ tự, trường cuối cùng Gă học ở đây là trường Số 14.

Ngày Tổng Tuyển Cử thống nhất đất nước -20/7/1956 -đến và bay qua “một cái vèo”. Lời hẹn cùng hai chị sẽ ăn “một bữa bánh xèo với cua kho-có tao tóp mở » trở thành nổi ám ảnh xa xăm mịt mù..Cuộc chiến mỗi một ngày một kéo xa ngày về, mỗi một ngày một đổ nát tan hoang..Mỗi một ngày biết bao nỗi đau thương mà toàn dân hai miền gánh chịu oằn vai. Gă lờ mờ hiểu rằng Tổng Tuyển Cử sẽ không bao giờ có, không bao giờ đến và ngày đoàn tụ của ba chị em của Gă bao giờ thành hiện thực.[?]

Sau đó, từ Hải Pḥng Gă chuyển lên Hà Nội học ở trường Chu Văn An, đây là trường dành cho con em cán bộ Tập Kết, đa phần đi bằng cầu Hàng Không từ Tân Sơn Nhất Sài G̣n-Gia Lâm Hà Nội do các nước Giám Sát Đ́nh Chiến thiết lập và thực hiện.

Ở đây Gă gặp lại Thảo, giờ đă là thiếu nữ xinh đẹp, anh Tân đang học ở Liên Xô.,.Rồi t́nh yêu đến thêm sức mạnh cho đôi chân côi cút, cả hai cùng học khoa sử Đại Học tổng hợp Hà Nội.

Một buổi tối, lúc đang chúi đầu vào những trang sách, th́ có người đến, khách là đứa con trai khoảng 12. 

- Bác.. Bác có phải là bác Sáu không ?

- Tôi thứ sáu.

- Dạ..Bác là Sáu T…?

- Phải

- Ở P–H ?

- Phải…nhưng cậu là ai ?

- Con là con của ba V đây.

- T Q V?

-  Dạ phải, con là Hùng.

- Tôi nhớ ra rồi.

V là con chú Năm, em ruột của cha Gă. Khoảng thập niên 60, CS thành lập chương tŕnh đưa một số thanh thiếu niên Miền Nam, con em các gia đ́nh “cốt cán” ra Bắc học tập, trong kế hoạch chuẩn bị nhân lực, cán bộ cho Miền Nam sau này. Hùng đi ra Bắc theo đối tượng này. Khi đường dây được lập, người cán bộ đặc trách sẽ có nhiệm vụ trực tiếp liên lạc, có khi phải len lỏi vào vùng địch nhận người và đưa đi.. nhưng chỉ có nhiệm vụ từng chặn hành tŕnh, khi hết con đường đảm trách sẽ giao người cho cán bộ địa phương kế tiếp cho đoạn đường kế tiếp…cứ như vậy cho đến cục R, từ đây sẽ qua Hạ Lào, nơi an toàn nhất trong hành tŕnh đă đi qua. Từ Hạ Lào ra Hà Nội sẽ được “gởi”  theo xe ô tô của bộ đội trở về từ Cực Nam Trung Bộ. Hùng khởi hành từ quê nhà, bằng đường bộ cắt rừng qua ngă Định Quán phải mất 6 tháng mới đến cục R.

- Sao lâu vậy?

- Dạ.. khi tới La Ngà, gặp mùa nước lớn phải chờ du kích địa phương đưa qua…nhưng chờ vượt Quốc Lộ là lâu nhất…phải chờ giao liên.

- Phải…việc đưa những thiếu niên nhi đồng như cháu ra Bắc…là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng...lệnh phải tuyệt đối an toàn..

- Dạ…khi đă gặp giao liên th́ t́nh h́nh an ninh không cho phép khởi hành, dường như địch đánh hơi biết kế hoạch của ta nên răi biệt kích khắp nơi. Cháu được đưa vào trú trong một hang đá với chị cán bộ, Cháu không biết đây nơi là đâu, cháu được lệnh suốt ngày nằm trong hang đá, Cháu nghe tiếng thác nước đổ ầm ầm gần đó, thỉnh thoảng cháu cũng nghe tiếng “tét” của đàn voi và đêm đến có tiếng cọp gầm, Chị cán bộ lúc đến mang theo vắt cơm, muối và bi –đông nước, lúc đi biệt tăm, có khi đến hai ngày mới xuất hiện trở lại.

Một hôm chị đến hang cùng một cán bộ

- Đây là đồng chí Quyết, người sẽ đưa đồng chí đi tiếp..

-  Dạ.. em chào anh.

- An tâm …tối nay ta lên đường…

Anh Quyết bàn giao cháu cho R và trước lúc chia tay ảnh nói:

- Em lên đường mạnh giỏi.

- Dạ..em cảm ơn anh đă..

- Nhiệm vụ mà …hẹn gặp nhau trong Ngày Thống Nhất.

- Dạ.. hẹn gặp.

Gần một năm hành tŕnh cháu mới đặt chân đến Làng Chuông Thanh Oai, cháu được bố trí học tập ở trường cấp một Phương Trung A. Ở đây toàn học sinh Miền Nam, một số là con em cán bộ Tập Kết, c̣n lại là những đứa trẻ như cháu mà người ta nói là hạt nhân của cách mạng Miền Nam sau này. Trước khi đi Cha cháu viết rất rơ, như một tờ khai lư lịch, kể cả ngày và địa điểm Tập Kết của Bác, và ” con phải t́m và đưa lá thư này cho bác T.”

- Đây lá thư của cha cháu gởi cho Bác.

Nhiều lần Gă muốn hỏi về hai chị, nhưng Hùng măi mê kể chuyện chuyến đi. Gă nghĩ, mọi điều cần biết sẽ đọc trong lá thư này..Gă mân mê là thư trong tay như cầm được nắm đất quê nhà.

- Cám ơn cháu.

Lúc chia tay Gă nói:

- Phải học giỏi nhe cháu.

Nh́n bóng đứa cháu khuất bên kia đường, Hắn không kịp nghĩ suy điều ǵ vội quay vào pḥng, xé bức thư ra đọc.

 

Chương tŕnh Tập Kết vừa tạm xong, Ngụy Tề bắt đầu đàn áp những người có thành tích cách mạng, con em của Việt Minh. Hai chị bị bắt và tù đầy, nhất là chị Tư sống đi chết lại v́ những đ̣n tra tấn dă man..,nay không biết c̣n mất., ở đâu.Người em thúc bá với Gă tên N,em của V, Cha cháu Hùng, bám cơ sở, hầm bí mật bị phát hiện Mỹ Ngụy chỉa súng bảo đầu hàng, N đă tung nắp hầm bỏ chạy, chúng bắn găy chân rồi cột cổ kéo sau xe bọc thép M 14 về Thị Xă, treo cổ lên một cây cột ở cửa ngỏ phía bắc vào Thị xă, “ai là thân nhân th́ đến nhận xác”. Hài cốt của N giờ cũng không biết ở đâu…..

Gă nh́n về phương Nam, như ngày xưa đă nh́n về đồn M, nơi câu trái móc chê giết em Gă. Gă thề “:Ta sẽ trả thù.”.

Hết thực dân Pháp giờ đến đế quốc Mỹ, nhân dân Việt Nam không ngừng nghi trong cuộc kháng chiến trường kỳ dành lại độc lập cho tổ quốc..xương máu của cả hai miền đă đổ xuống.
 

- Anh đă suy nghĩ kỹ chưa ?

Gă nh́n Thảo, t́nh yêu mỗi một ngày qua là mỗi cánh hoa đẹp, ươm mát và làm ấm ḷng hai kẻ xa quê, côi cút, đẹp như khuôn mặt dịu hiền của Thảo.

- Anh đă suy nghĩ kỹ rồi.

Thảo ngập ngừng:

- Đi B…không phải là giải pháp duy nhất cho anh. lúc này.

- Anh hiểu.

Thảo cầm tay Gă: 

- Và cũng không phải là cách phục vụ cách mạng tốt nhất…

Gă biết Thảo lo, v́ đi vào chiến trường Miền Nam là như chấp nhận trước cái chết..

- Nói theo quan điểm và lập trường của một người yêu hay hơn thế là một người vợ th́ em phản đối, không tán đồng quyết định của anh.

Gă chưa bao giờ nghe giọng nói cả quyết như vậy của Thảo, Gă khuyến khích: 

- Em nói tiếp đi…anh đang chờ nghe đây.

- Cha anh là một trong những nhà cách mạng chống thực dân Pháp đầu tiên. Một trong ba người vào Đảng Cộng Sản Đông Dương đầu tiên của một tỉnh Cực Nam Trung Bộ. Gia đ́nh, gịng họ có hơn hai mươi người hy sinh trong hai cuộc kháng chiến. C̣n anh, anh đă được đưa đi học từ Mẫu Giáo ở trường Cách Mạng..

Thảo ngừng một chút và tiếp:

- Sợi chỉ Đỏ của chế độ đă được đặt xuyên suốt trong máu của anh. Anh sẽ được đào tạo tiếp ở Liên Xô và NgàyThống Nhất anh sẽ trở về Nam. Miền Nam sẽ rất cần những người như anh. Đỏ nhưng c̣n thứ lớn hơn, cần hơn mà người khác không có, đó là Trái Tim Nhân Hậu của anh. Tấm ḷng v́ mọi người của anh. Miền Nam sau này cần những người như thế.

Nh́n mặt nước hồ lung linh dưới ánh đèn, đêm không gió nhưng sương rơi lành lạnh, Gă choàng tay qua vai Thảo:

- Cho em đỡ lạnh.

Thảo nắm bàn tay gă thật chặt:

- Cảm ơn anh.

Gă thấy trong mắt Thảo có giọt lệ tràn ra, chảy xuống má nàng.

- Em nói, nhưng không hy vọng là anh đổi ư.

- Cảm ơn em, anh đă đăng kư và hai ngày nữa lên đường. 

- Em biết. 

Trên đường về, thành phố chưa khuya mà vắng tênh, Thảo ôm cánh tay Gă. lặng yên không nói ǵ, Gă cũng vậy, đêm đong đầy t́nh yêu sắp chia xa, trong mắt của cả hai, đầy ngấn nước. Khi dừng lại trước khu nhà Sinh Viên, Thảo ôm cứng cánh tay Gă, th́ thầm:

- Anh.. anh.

- Em nói đi.

- Em muốn dâng hiến cho anh... đêm nay.
 

Đó là cuối năm 1967, sau khi Gă và Thảo đều đă tốt nghiệp khoa sử Đại Học Tổng Hợp Hà Nội.
 

 

Trở lại phần 3

Xem tiếp phần 5

 

 

art2all.net