chu trầm nguyên minh

 

TỘI NGU

 

 

 

5


 

Gă thắp một cây nhang lên bàn thờ và đưa bàn tay vuốt lên kính của khung h́nh nhỏ, như nụ hôn mà Gă trao trước khi ra khỏi cḥi. “anh đi Thảo nhé”. Gă đắt chiếc xe đạp sườn ngang đi trên bờ ruộng, ra tới đường, Gă bắt đầu đạp.

Trên một con đường trung tâm, nơi khách du lịch các nước đến Sài G̣n thường đi qua, hai bên đường là những căn nhà cũ xen nhà mới, tất cả tầng trệt đều sử dụng bán nhiều mặt hàng lưu niệm, pḥng trưng bày tranh, tượng. Dọc lề đường bên phải có những tủ thuốc lá, bằng cách nào đó vẫn tồn tại, và có cả một gánh chè Bột Báng xuất hiện đều đều mỗi buổi chiều. Và cũng không thiếu dân bụi đời, đánh giầy, kẹo cao su, mắt rườu… kể cả ăn xin, dắt mối, bán x́ ke, ma túy.

Lúc Gă lần đầu tiên đến Sài G̣n theo phương châm “ở đâu đèn sáng, th́ đến”, phải mất cả tháng trời đi lang thang khắp hang cùng ngơ hẻm t́m chỗ dung thân, từ Kênh Nhiêu Lộc đến Tàu Hủ, B́nh Đông…đến cả Bàn Cờ, G̣ Vấp…Cuối cùng Gă chọn vùng ngoại ô để ở, bán thuốc lá kiếm sống trên con đường này.

Giai đoạn đầu, Gă tiếp cận “thị trường” bằng cái tráp chứa thuốc lá được gắn thẳng góc với cái bụng, ngang thắt lưng, bằng hai dây đeo ở hai vai …Gă đi chậm dọc con đường có hàng điệp lúc nào cũng xanh màu lá, rợp mát. Gă chưa bao giờ dừng lại, trừ lúc có người mua thuốc, v́ dừng lại là có chuyện.. Gă không sợ nhưng vẫn cố tránh... một giai đọan thử thách bằng máu.
 

- Ê... thằng Mặt Sẹo!

Gă vẫn tiếp tục bước.

- Đ.M.. Mặt Sẹo.. tao gọi mày có nghe không ?

Gă biết có chạy cũng không khỏi

- Mày gọi tao?

Hai thằng bụi đời ” trùm“ con đường này, chúng chỉ xuất hiện để giải quyết vấn đề mà bọn đàn em không giải quyết được.

Một đứa rướn tới:

- Đ.M mày dám gọi Đại Ca bằng “mày” hả..

Đại Ca đưa tay cản lại.

- Đ.M. tao gọi…mày nghĩ cái sẹo trên mặt của mày làm tao ngán chắc?

- Không…tao biết mày không ngán “dao bấm” th́ có 10 cái sẹo cũng không hù được mày.

- Đ.M. Mặt Sẹo, tao nghĩ mày là thằng không tệ nhưng không biết chơi.

- Mày nói sai rồi.

- Đ.M. tao sai ?

- Phải, mày không biết luật chơi. Tao di chuyển, tức tao không đụng địa bàn của mày.

- Đ.M. luật ở đâu ra vậy ?

- Giang hồ Sài G̣n.

Một đàn em: 

- Đ.M. cho nó “tịt” đi Đại Ca.

Đại ca dè dặt.

- Đ.M. Mặt Sẹo, tao lệnh cho mày : trong ṿng 24 giờ phải lặn khỏi nơi này.

- Nếu tao không rời khỏi đây th́ mày làm ǵ tao?

- Đ.M. tao sẽ gạch hai cái sẹo nữa trên mặt mày…

- Và tao, tao sẽ móc hai con mắt của mày ném cho chó ăn… nếu mày dám đụng đến tao.

Thoáng thấy một anh công an từ hướng Nhà Hát đi đến, hai tên lặn nhanh.
 

Đó là cuộc chạm trán đầu tiên của Gă với đám giang hồ. Hai hôm sau, lúc đạp xe xuống dốc cầu B́nh Triệu, Gă thấy hai tên giang hồ đang đứng bên lề phải, nơi có khoảng trống dẫn xuống gầm cầu.

- Đ.M. Mặt Sẹo, tao chờ mày.

Thay v́ đạp cho xe chạy nhanh hơn, Gă thắng xe dừng lại.

Đại Ca phán:

- Đ.M. Mặt Sẹo, mày dám theo tao chui xuống gần cầu này không ?

- Tao đă dừng xe lại, cho dù xuống địa ngục tao vẫn theo.

- Đ.M. Mặt Sẹo, mày..mày..ngon thiệt.
 

Chuyện thứ nhất nghe được từ vỉa hè.:

Bên kia đường, đối diện vời tủ thuốc lá của Gă, mụ đàn bà gánh chè bột báng, và hai người khách ngồi trên hai ghế nhựa thấp.

Người khách ngồi trên ghế màu vàng, nói:

- Cái lăo bán thuốc bên kia đường trông …ghê quá.

Người đối diện nh́n xéo Gă bán thuốc, hỏi:

- Mày nói cái sẹo trên mặt lăo chứ ǵ?

- Phải…

- Nó như..như…

- Như.. như con cuốn chiếu vắt qua…

- Vết chém như vậy mà không “ngũm” mới lạ chớ!

Người ngồi ghế màu vàng tiếp:

- Chắc cũng vào loại anh chị bụi đời đường phố, bị giang hồ Sài G̣n thanh toán nhau, giành địa bàn….là cái chắc.

Mụ bán chè bột báng, nghe hai người khách trao đổi, lên tiếng:

- Hai cậu nói sai rồi.

- Bà nói sao ?

-Ông ta là bộ đội cụ Hồ đó.

- Bộ đội cụ Hồ ?

Mụ bột báng nghiêm giọng:

- Sĩ quan cấp…cấp…

Và nhỏ giọng

- Tôi quên, nhưng ông ta đích thực là sĩ quan bộ đội cụ Hồ…đó là sự thật..

- Tôi không tin.

- Tôi cũng vậy.

Bà bột báng nói ông ta đă vượt Trường Sơn đi cứu nước, đă tham dự trận Khe Sanh, Đường 9 Nam Lào.

Cả hai người khách gần như phát biểu cùng lúc

- Và…bây giờ bán thuốc lá vỉa hè
 

Chuyện thứ hai :

Cách tủ thuốc lá của Gă khoảng 15 mét có một con hẻm, đầu hẻm có bàn cà phê cóc, khách ngồi trên những chiếc ghế thấp bằng nhựa như của bà bột báng và có thể nh́n suốt con đường, thỉnh thoảng có người gọi Gă, lúc vài điếu, lúc một gói…đủ loại thuốc. Mỗi lần như vậy, Gă tỏ ra nhanh nhẹn đem thuốc theo yêu cầu cho từng người.

- Cái sẹo của thằng chả.. nh́n ghê quá.

- Con mắt bị thương, mày thấy không, cứ mở trừng trừng.

- Tao thấy trong con mắt c̣n nguyên cùa thằng chả lúc nào cũng đỏ rực gân máu.

- Nước màu vàng cứ chảy ra…

- Sống với cái mặt, người không ra người, ma không ra ma như vậỵ thà chết c̣n hơn.

- Dân tứ chiếng giang hồ, giết người cướp của bị quả báo.

- Đáng đời!

Một thanh niên là khách thường xuyên của bàn cà phê cóc, lên tiếng:

- Tụi bay chẳng biết cái mốc ś ǵ cả.

- Mày, mày biết chắc?

- Thằng chả là sĩ quan bộ đôi cụ Hồ đó.

- Xạo vừa thôi, ông bạn.

- Tao không xạo. Tao thấy thằng chả có một đống huy chương bộ đội cụ Hồ.

- Làm sao mày thấy?

- Lâu lâu, chờ khách, hắn lấy từ cái giỏ xách ra…chùi. Tao lân la làm quen, và cạy được miệng thằng chả.

- Hắn nói ǵ?

- Mỗi ngày moi một tí, tựu trung Học Sinh Miền Nam tập kết 54 rồi “vượt Trường Sơn đi cứu nước”. Hắn là đảng viên ĐCSVN, tham dự nhiều trận đánh vang dậy cả thế giới.

 - Tụi bay chưa đủ tuổi để biết những trận đánh kinh hồn này đâu.

Những người khách c̣n lại, họ bán tín bán nghi, ông chủ cà phê cóc, tằng hắn rồi lên tiếng:

-Tôi bán ở đây từ trước 75, sự hiện diện thâm niên đủ để chứng kiến nhiều điều về người Mặt Sẹo, từ dư luận và từ ngay thực tế, tai nghe mắt thấy. Một hôm, người Mặt Sẹo đưa một người mặc đồ bộ đội, nón cối, dép râu đến uống cà phê..
 

- Cho xin hai đen đá…ít đường.

- Có ngay.

Người Mặt Sẹo nh́n anh bộ đội:

- Từ ngày ở đồi A-Bia..

- Lúc bọn lính dù Mỹ tràn lên…anh em ngă hết chỉ c̣n tớ với cậu…

Anh bộ đội như xúc động, nghẹn lời:

- Tưởng chết rồi.

- Phải, thằng Mỹ đen tặng tớ một mă tấu. C̣n cậu?

- Lănh một loạt M.16.

Người Mặt Sẹo nói:

- Chúng cứ nghĩ là ḿnh chết rồi..

- Đúng vậy, chứ nó bồi thêm là “ngủm”, chứ làm sao sống nổi. 

Hai người cùng nh́n nhau, cười như mếu. Anh bộ đội hỏi:

- Cớ sao.. cậu đến nỗi này?

- Th́..th́ …lao động là vinh quang mà!

- Lao động?

- Cứ cho là như vậy đi. Tớ xin cậu.. xin đừng hỏi thêm..

Và tiếp:

- C̣n cậu?

- Tớ phục viên, một vợ 3 con, hiện sống ở Hà Nội.

- Cậu đi đâu trong này?

Anh bộ đội nhỏ giọng…

- Tớ.. tớ ” đánh quả”  đường tàu Hà Nội-Sài G̣n.

- Món ǵ ?

- Đủ thứ, kể cả thứ quốc cấm.

- Không sợ à ?

- Tớ, tớ đếch sợ. Vả lại, bây giờ sợ cũng chết mà không sợ cũng chết.

- Sao bi quan thế?

- Bi quan…thế c̣n đỡ, có lúc tớ muốn cắm đầu xuống sông Hồng chết cho rồi. 

Mặt Sẹo nh́n người bạn thời sinh viên nổi tiếng học giỏi lại c̣n là bí thư Đoàn Trường, vào Đảng lúc c̣n học năm cuối.

- Tớ hiểu cậu. Cậu không chịu được sự thất vọng. Cả một dân tộc đă hy sinh cho ngày hôm nay.

Anh bộ đội thở dài, ngắt lời:

- Thôi…thôi..không nói những chuyện ấy nữa…

Và chuyển nội dung:  

- Thảo bây giờ ra sao?

Mặt Sẹo buồn buồn:

- Nghiên cứu sinh Liên Xô trở về đúng lúc NiXon bỏ bom Hà Nội, Thảo xung phong vào đội cứu thương và mất xác ở phố Khâm Thiên.

- Trời ạ..

- B.52 rải thảm đúng vào vị trí Thảo đang ẩn núp.

Yên lặng.

- Thảo chết mất xác, máu xương thành mây khói bay lên trời.. Bây giờ nấm mồ, có ghi tên họ nhưng bên trong th́ trống không.

Mặt Sẹo đưa tay quẹt ḍng nước màu vàng chảy ra từ con mắt bị thương, con mắt c̣n lại trợn trừng, ráo hoảnh.

Hai người cùng đăm chiêu, hớp ngụm cà phê cóc nổi tiếng của vỉa hè Sài G̣n. Xe và người vẫn vô tư trôi qua, hết lớp này đến lớp khác. Tiếng c̣i xe, tiếng bước chân của khách bộ hành, tiếng nói cười reo vui, những âm thanh đó như xoáy buốt vào tâm hồn Mặt Sẹo.

Bỗng anh Bộ Đội nói: 

- Không có cậu, tớ bỏ xác trên đồi A-Bia rồi. 

Người Mặt Sẹo:

- Và tớ…cũng tiêu đời nếu không có cậu. 

Tiếng cười nhỏ, đượm buồn:

- Tớ được cái chiến công hạng hai, c̣n cậu?

- Cũng vậy thôi.

Họ chia tay. Mặt sẹo trở lại ngồi bên tủ thuốc lá, anh bộ đôi phục viên, mặc đồ bộ đội cải trang để đi buôn lậu, bước nhanh về hướng bến Bạch Đằng..
 

Ông chủ quán cóc hỏi những người khách đang ngồi uống cà phê rằng có biết đồi A-Bia không ?

Rồi cũng chính ông trả lời: A-Bia là ngọn đồi thuộc địa phận Thừa Thiên-Huế, nằm giữa rừng núi trúng điệp gần biên giới hạ Lào, đó là nơi ẩn ḿnh của muôn thú, cỏ voi cao quá đầu người, nơi của sương mù và giá lạnh. Năm 1969, Mỹ đổ 2.000 lính dù đánh chiếm A-Bia mà họ gọi là cao điểm 937, mặt trận kéo dài chỉ 10 ngày, nhưng số thương vong của cả hai phía là rất lớn, độ dă man, khốc liệt là chưa từng có, báo chí thế giới gọi trận đánh là Hamburger Hill –Đồi Thịt Băm, là “Máu Rơi Trên Đỉnh Núi “ là “Trận Đánh Điên Rồ và Vô nghĩa”. CS tháo chạy qua Lào. Mỹ chiếm và đóng một tháng rồi bỏ nơi mà họ đổ xương máu đánh chiếm cho bằng được. Những người lính tham chiến c̣n sống sót trở về -của cả hai phía- đều là những người hùng, những nhân chứng sống của trận đánh điên rồ vô nghĩa nhất của lịch sử chiến tranh thế giới. Về sau họ đều vướng một căn bệnh mà người ta gọi là “Hội Chứng Chiến Tranh”. 

Những người khách nh́n nhau, nh́n ông chủ quán rồi nh́n Mặt Sẹo, những điều họ vừa nghe rất xa lạ, họ ngơ ngác v́ những điều vừa khám phá. Họ thuộc lớp trẻ sau chiến tranh. 

Họ không biết ǵ về thời của cha anh họ.

 

Trở lại phần 4

Xem tiếp phần 6

 

 

art2all.net