chu trầm nguyên minh

 

TỘI NGU

 

 

 

6


 

- Ê….thằng chó đẻ! 

- Mày gọi ai chó đẻ?

- Đ.M.tao gọi mày chứ gọi ai ở đây!

Đứa bị miệt thị -chó đẻ- khoảng 12 tuổi, da đen, quần tà lỏn, áo thun ba lổ, tay trái xách thùng đánh giầy, tay phải cầm một hộp kẹo cao su, trợn mắt:

- Mày làm tàng…tao đéo sợ…

Đứa khởi đầu cuộc đấu khẩu, cũng chạng 12, cũng hành nghề đánh giầy, quần áo cũng không lành lặn, nói giọng Quảng:  

- Đ M. mày muốn chơi tay đôi phải không ?

- Tao không đụng chạm đến mày, sao lại chơi tay đôi?

- Đ.M. mày nói không đụng chạm à?

- Phải, thậm chí tao không thèm nh́n cái bản mặt của mày.

- Đ.M. Địa Bàn này của tao, mày không được bén mảng tới, hiểu chưa?

- Của mày.. nói Như Thiệt!

- Chứ không thiệt à.

- Thiệt cái.. cái cùi doi tao.

- Mày dám nói lại một lần nữa không?

- Tao nói bản mặt mày như… con cặt tao…

Hai đứa lao vào nhau, hai cái thùng đánh giầy thành vũ khí, chạm nhau nghe bốp bốp.. Cuộc chơi tay đôi mỗi lúc một ầm ĩ, người đi đường dừng lại, người trong nhà chạy ra, dự khán cuộc chiến… Có người trợn mắt kinh hoảng, có người méo miệng như chính họ bị nguyên cái thùng đánh giầy vào mặt, có một số vỗ tay khuyến khích, cũng có tiếng động viên “cố lên”..đánh “chết mẹ” nó đi.. Không biết chữ “nó” là dành cho thằng nào. Tuyệt nhiên không ai can, không ai muốn “cuộc chiến” chấm dứt mà chưa có thằng nào hộc máu. Cả hai đều dính đ̣n khá nặng.

Mặt Sẹo xuất hiện, hét lớn:

- Dừng lại! Nghe tao nói không? Dừng lại!

Thằng Địa Bàn là đứa lùi khỏi trận đấu trước, nó có vẻ hậm hực, lấy tay quẹt máu mũi đang chảy xuống miệng:  

- Anh Hai, nó đánh em trước.

Mặt Sẹo nh́n thằng Như Thiệt, máu trong miệng đang trào ra.

- Chạy nhanh, không bị “tó”!

Mặt Sẹo ra lệnh cho Địa Bàn: 

- Dẫn nó về “Rệp Giường” nhanh lên.

Rệp Giường tuổi 17, cao, da trắng, mặt chữ điền, đẹp mă, trông y như con “nhà lành”, nhưng là đứa có hơn 10 năm lăn lộn trong chốn Bụi Đời Sài G̣n. Bề ngoài trông nho nhă hiền từ nhưng là tay chơi dao khét tiếng trong chốn giang hồ.

Ở một gầm cầu.

- Chuyện ǵ đây?

Địa Bàn chỉ ngón trỏ vào thằng Như Thiệt:

- Thằng này.. nó.. nó.. đánh giầy ở..

Rệp Giường ngắt lời

- Tao đă rơ. Anh Hai lệnh cho hai đứa bây về đây?

- Dạ.

Rệp Giường chăm sóc vết thương cho cả hai .

- Địa Bàn, ngước mặt lên trời cho máu chạy vào họng.

- Dạ. 

Như Thiệt nghe lệnh cởi áo, nằm ngửa. Rệp Giường lấy dầu “đả trặc” xoa lên ngực, bụng, rồi đắp một miếng bông lên giữa hai núm vú.

- Mày nằm yên, khi nào tao cho mới được ngồi dậy.

- Dạ.

Việc tương tự thỉnh thoảng vẫn xảy ra, và người mới đến trở thành thành viên mới, được đối xử như những thành viên cũ, nhưng tuyệt đối phải chấp hành mọi luật lệ của nhóm. Ngày trước nhóm có số má lừng danh “Băng Rồng Bay” do Đại Ca Rồng Bay cầm đầu. Sở dĩ có tên như vậy là v́ sau lưng Đại Ca có xăm con rồng đang bay lên trời.

Đại Ca hành sử đúng luật giang hồ, không bao giờ nuốt lời đă hứa. Tội trị theo tội, nặng nhẹ phân minh. Ân th́ có chết cũng trả, oán dù lên trời cũng phải đền. Không xâm lấn địa bàn của bất cứ ai. Nhiều giai thoại về Đại Ca nghe rất sướng tai.

Rệp Giường nhớ lại.

 

Khi Mặt Sẹo dắt chiếc xe đạp theo Đại Ca xuống gầm cầu B́nh Triệu, thay v́ ra lệnh cho đàn em đă phục sẵn chém chết người đă gọi Đại Ca bằng “mày”, người dám đ̣i “móc hai con mắt “của Đại Ca, việc mà từ bao nhiêu năm hành tẩu giang hồ chưa bao giờ xảy ra, Đại Ca lại đứng nghiêm, như một người lính đứng trước vị sĩ quan chỉ huy:

- Tôi.. tôi.. xin bái phục cái gan ĺ to bằng trời của ông.

- Bái phục ?

- Phải. 

Vừa nói Đại Ca vừa chấp tay bái, trước sư ngạc nhiên của Mặt Sẹo và lũ đệ tử. Lũ đệ tử bặm trợn ùa ra, quỳ gối, lạy Mặt Sẹo, mỗi đứa ba lạy.

Từ đó Băng Rồng Bay có tên Nhóm Anh Hai. Họ trở thành một tập thể vô gia cư, nương tựa, giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Họ thoát khỏi kiếp giang hồ.  

Lúc Rệp Giường chổng khu thổi lửa, th́ Gà Con xuất hiện:

- Hôm nay anh nấu cơm sớm?

- Không, anh nấu cháo có ít xương gà cho hai thằng nhỏ bị thương.

Gà Con nh́n Địa Bàn và Như Thiệt, nó nghĩ: choảng nhau ra tṛ đây, ngựa con háu đá.

- Ôn con… tụi bay làm khổ Anh Tư rồi.

Anh Hai bắt gọi nhau bằng thứ, xếp thứ tự theo số tuổi từ lớn đến nhỏ. Những biệt danh-chết tên- một thời bỏ dần,không sử dụng nữa.

- Anh Tư, thằng Giẻ Rách bị dính đ̣n rách bụng.

- Bên nào đụng nó?

- Một thằng lạ hoắc, lạc từ Hải Pḥng vô.

- Bây giờ nó ở đâu?

- Bên B́nh Triệu.

- Ai chăm sóc cho nó?

- Dạ…anh Ba Đại Ca.

Rệp Giường nh́n Gà Con:

- Mày chăm hai thằng nhỏ tao qua giúp anh Ba Đại Ca.

Trước khi nổ máy chiếc Honda 68:

- Mày nhớ là không cho Anh Hai biết chuyện thằng Hải Pḥng nghe không?

- Dạ, em biết.

Thằng Bảy, chết tên Gà Con, nh́n hai thằng nhỏ nằm thiêm thiếp, nó nhớ lại thời mới đến, cũng đụng một trận ra hồn, suưt chết. Gà Con lấy khăn ướt lau sạch những vết máu c̣n dính trên mặt, trên tay của hai đứa nhỏ, rồi ra lệnh:

- Ngồi dậy…hai thằng ôn con!

Vừa nói, Gà Con vừa múc cháo từ cái xoong móp đen x́.

- Ăn đi, cháo gà đó.

Hai đứa lí nhi:

- Dạ… dạ... em mời anh.

- Mời cái con khỉ…ăn nhanh đi cho tao nhờ..

 

Địa Bàn thành Út Anh, Như Thiệt thành Út Em, hai đứa nhỏ nhất trong Nhóm Anh Hai, chẳng bao lâu thân và thương nhau như anh em ruột.

Ba ngày sau, anh Ba Đại Ca đến tủ thuốc.

- Anh Hai, má em bệnh nặng nên em phải về quê ít ngày.

Mặt Sẹo hỏi thăm bệnh t́nh, nhưng Ba Đại Ca cũng không biết ǵ để trả lời.

- Em chỉ được cái thư viết sáu chữ “má bệnh nặng con về gấp” thôi.

- Em cầm cái này về thuốc thang cho má.

- Anh Hai, em…

Mặt Sẹo khoát tay:

- Em nhận đi, đừng làm anh buồn.

Không phải đây là lần đầu tiên Mặt Sẹo giúp đàn em. Trường hợp đột xuất như vậy xảy ra luôn, cho dù hàng tháng mỗi đứa đều phải gởi tiền về quê giúp gia đ́nh. Đó là điều lệ bắt buộc đầu tiên từ ngày anh Hai nắm quyền.

 

Bốn ngày sau, lúc 15g, Ba Đại Ca tŕnh diện.

- Anh hai, em mới vô.

- Bà già ra sao?

- Dạ….đỡ nhiều rồi anh.

Ba Đại Ca đến quán cóc ngồi, gọi ly cà phê đen nhỏ, như mọi khi, ph́ phèo điếu Bastos xanh. Cùng lúc đó chiếc mẹc màu xanh, 4 chỗ sang trong xịch tới và dừng lại. Người lái xe hạ kiếng: 

- Một cây ba số.

Mặt Sẹo mang cây ba số ra đứng bên cửa xe.

- Bao nhiêu ?

-150.000đ

- Tôi trả bằng đô Mỹ.

- 8 đô.

Người lái xe lục bóp t́m tiền lẻ, hai người ngồi phía sau hạ kiếng ló đầu ra nh́n đường phố. Không khó để nhận diện ba anh chàng Việt Kiều ở pḥng VIP khách sạn New Word : Minh lái xe, người Thấp Nhất và Râu Quai Nón ngồi ở băng sau.

Minh đưa tờ 10 USD, nói lớn, như để nhiều người nghe:

- Khỏi thối.

Chiếc xe rồ nhẹ, lăn bánh khoảng 20m, bỗng thắng gấp rồi de lui thật nhanh.

Minh mở cửa hấp tấp bước xuống đến bên tủ thuốc, nh́n đăm đăm Mặt Sẹo, gằn giọng:

- Mày c̣n nhớ tao không ?

- Ông là ai… tôi không quen. 

VK Minh tiếp tục gằn giọng:

- Mày nh́n kỹ xem…nhớ không?

Mặt Sẹo dứt khoát: 

- Có quen đâu mà nhớ!

Việt Kiều Minh hầm hầm:

- Mày th́ không, c̣n tao..tao không đời nào quên cái mặt sẹo của mày.

- Tôi.. tôi..

- Có chết xuống lỗ... tao cũng không quên..

- Tôi.. tôi..

Minh hét lớn: 

- Tao không quên, mày nghe không..

- Tôi..

- Tao nhắc cho mày nhớ: Lúc mày dẫn giải tao về nhà lao với bản án hai năm tù v́ vượt biên, tao có hỏi mày : Tôi tội ǵ ? Mày trả lời thế nào, mày nhớ không ?

- Tôi.. tôi

- Mày trả lời : TỘI NGU, tội ngu.. mày nhớ chưa?

Việt Kiều Minh nói trong lúc tức giận, thiếu kềm chế nên thiếu văn hóa và có vẻ trịch thượng. Hắn hít vô một hơi dài rồi tiếp, giọng sang sảng:

- Mày biết tao đang đi đâu đây không ?

Hắn đưa tay chỉ ṭa Ṭa Nhà Màu Trắng, phía xa…

- Tao tới đó để ăn Tết với bọn CS đầu sỏ của thành phố này, bằng giấy mời này….

Hắn rút b́ thư khá lớn từ túi áo veston mà hắn đang mặc.

- Chúng mời tao ăn Tết trước cả Bà-Mẹ-VN-Anh-Hùng, trước cả Gia-Đ́nh-Thương-Binh-Liệt-Sĩ. Tao, tao là Việt Kiều yêu nước. C̣n mày, một tên khố rách áo ôm, một thằng mặt sẹo, nửa người nửa ma, một gă thân tàn ma dại, một đứa bán thuốc lá lẻ hè phố, một kẻ ăn mày...

VK Minh lấy hơi, nói tiếp: 

- Mày nh́n lại mày thử xem, mày là ai?

Và hét lớn:

- Mày là ai…?

Việt Kiều Minh vừa thở hổn hển, vừa rút tờ 100USD đập lên bàn thuốc lá, và cố hét thật to: 

- Bây giờ …mày nói đi….….AI NGU ?


 

Trở lại phần 5

Xem tiếp phần 7
 

 

art2all.net