đan thanh

 

CHỈ CN BNG TỐI

 

 

 

          Anh Từ khng kịp ni một cu no, cả đm đng x vo đấm đ cho đến khi, d họ c cho anh ni, anh cũng khng ni được nữa.

Họ đ rnh mấy hm nay, by giờ " bắt tận tay, day tận cnh rồi " chối ci g nữa. Rồi họ kết luận anh Từ l kẻ cắp tất cả vịt g ngan ngỗng trong xm. Anh đau qu nằm lăn trn đất, chợt con Đng hớt hi chạy vo, thấy anh b bết mu n khc o:

- Cc bc ơi hy tha cho bố chu.

- My xin lũ ngan ngỗng tha cho, tao khng tha.

- Bố về ngay bố ơi.

- Ai cho bố my về.

Hai cha con m nhau giữa tiếng chửi rủa của đm đng. Tuy ngho nhưng anh Từ chưa bao giờ trộm cắp của ai. Anh xt xa buồn tủi, chỉ cn biết khc, đau đớn, tuyệt vọng. . .

- Thi, tha cho n, ngho đi qu sinh hư chứ n đu phải l đứa xấu, dắt bố về đi.

Đm đng c lẽ cũng hả cơn giận, vả lại, thấy anh Từ khng cn đủ sức đứng ln nn gin dần ra.

Con Đng du anh bước từng bước, mu từ trn chảy xuống kh cứng trn mi mắt, anh đưa tay quẹt mấy lượt mới nhn được. Hai bố con lầm lũi bước.

Vo tới hin nh, anh lấy tay ra hiệu cho con Đng yn lặng rồi ngồi bệt xuống, tựa lưng vo tấm phn thở mệt nhọc. Cho g. Cho g. . .
 

Pha đng trời đ sng r nhưng trong vườn cn m u, những tu l chuối oằn xuống sau trận mưa đm rũ rượi, buồn thảm. Đ hai hm rồi, những vết thương sưng tấy đau nhức. Chợt anh nghe tiếng ho nặng nhọc của chị Ph, anh gượng đứng ln đi vng ra sau nh, hm nay anh nhờ cậu em vợ chở chị Ph đi bệnh viện. Anh rửa mặt, nước lạnh lm cho những vết thương rt buốt như c muối xt vo. Anh mc đầy một ca nước uống ừng ực, bụng anh như c lửa hun nng. Con Đng khc lặng, n quẹt nước mắt vo hai ống tay rồi gọi hai em dậy đi học, đ mười lăm tuổi m n ốm nhom, học xong lớp ba l n phải nghỉ học. . .

Nghe tiếng xe my dừng lại trước cổng anh Từ như sực tỉnh. Con Đng đ cho quần o vo một ci bao nhỏ, n đang mặc thm o cho mẹ. Chị Ph cố bỏ chn xuống giường nhưng đi chn yếu ớt run bần bật khng đặt được trn đất, anh Từ gh vai cng vợ, anh nghiến răng vịn vo hng phn bước ra.

- Sao mặt my thế kia ?

- Anh bị vấp ng

Anh Từ vng tay m qua bụng cậu em, chị Ph gầy nhom như một đứa trẻ. Đường xuyn ni khc khuỷu. Họ yn lặng tựa vo nhau để tm một cht hơi ấm.

Cơn mưa đm qua để lại những vũng nước đục lờ trn đường. Mấy nc nh mọc ln từ đm sương m dy đặc, lạnh lẽo mnh mang trắng một mu hoang vu.

Xuống khỏi dốc chị Ph mệt l tựa hẳn vo anh. Lo sợ, thỉnh thoảng anh gọi, chị đp lại bằng tiếng rn yếu ớt th thiết.

Đưa chị vo phng cấp cứu, cậu em vội v quay về, mẹ chị Ph ốm liệt m c em du lại mới sinh. Rồi những thủ tục nhập viện qu nhiu kh, cng tăng phần nhiu kh với đi vợ chồng ngho.

 

Được uống mấy lượt thuốc nhưng xem ra chẳng c tc dụng g. Đ hai ngy anh Từ ngồi tựa lưng vo bức tường ngoi hnh lang, đi mắt sưng hp, ngực đau nhi nhưng anh cố gượng. Trận đn ch mạng đng vo lc ny thật l trời khng dung thứ cho anh.

Suốt cả tuần qua, bệnh chị Ph trở nặng, cy l thuốc nam khng gip được g, anh chạy ngược xui vay mượn được t tiền, dỗ dnh khuyn nhủ mi chị mới chịu đi bệnh viện. C lần chị ni với anh, ước g được ăn một t cho g, ci ước mơ nhỏ nhoi ấy nặng trĩu trong lng anh, nhưng trong nh khng cn g để bn, nợ nần chồng chất, nhiều lc nghĩ quẩn anh cũng muốn chết cho xong. Đm đ anh trằn trọc khng ngủ, khi g gy lần đầu th anh trở dậy h cửa bước ra, anh muốn chị được ăn một t cho g, v biết đu đ l ước mong cuối cng của chị... Nghĩ đến đ, d anh cố km lại nhưng nước mắt vẫn tro ra.

- Ai l người nh của bệnh nhn Ph ?

Anh đứng bật dậy chạy vo.

- Chị Ph cần lm những xt nghiệm ny, anh xuống phng ti vụ nộp tiền rồi mang phiếu ln đy.

- C ơi, mong c thng cảm cứu vợ em, c t tiền em đ nộp khi nhập viện, nay khng cn đồng no.

- Việc ny ti khng giải quyết được.

Anh muốn ng quỵ xuống, trong lc c y t gọi những bệnh nhn tiếp theo. Chị Ph đưa cnh tay yếu ớt nu anh:

- Thi mnh về đi, về đi.

Anh hoảng hốt gọi chị, nhưng chị khng đp lại. Chị đ hon ton kiệt sức.

- Anh thấy sao ? Ti thấy chị đ yếu qu rồi. Tội nghiệp.

- Hay l cứ đưa chị về...

- Về l khng cn hy vọng g nữa...

Mỗi người ni một cu cng lm cho anh bấn loạn. Thấy chị mấp my đi mi, anh nghing tai lắng nghe.

- Em.... muốn... về..

Rồi nhắm mắt im lặng. Sau đ anh Từ như một người đang m, c người nắm tay anh dắt đi. C một người no đ cng chị Ph ra khỏi cổng bệnh viện. Người đi đường xm lại rất đng, họ bn tn nhiều, anh nghe nhưng khng hiểu hết, anh chỉ biết lm theo chỉ dẫn của một người no đ. Họ đặt chị Ph ln xe, bảo anh ngồi sau v m lấy chị nhưng cnh tay anh sưng to nhấc ln khng được.

Trong đm đng vy quanh c ai đ ni nhỏ :

- Chết rồi

- Chết rồi sao ? Tội nghiệp.

Rồi họ bn tn, c vi người cho anh một t tiền. Anh thất thần khng ni được một lời cảm ơn. Họ trải một chiếc chiếu trn lề đường, đặt chị Ph vo rồi quấn lại. Anh hoảng hốt khc rống ln v ku thảm thiết. Rồi sau đ chiếc xe chở anh chạy theo một chiếc xe khc chở chị Ph đ được b lại, cột chắc sau yn xe, đi bn chn xm ngoắt th ra ngoi chiếc chiếu, rung ln khi xe qua những đoạn đường khc khuỷu.

Hoa ban nở trắng cả ni đồi, hoa kết thnh từng b từng mảng nối tiếp nhau. Những loại cy khc rụt r nằm khuất đu đ, chỉ c hoa ban sng ln trong mu nắng thu. Xe lượn qua những khc quanh, c lc anh Từ hoa mắt tưởng như ci b chiếu pha trước tri băng băng trn những vạt hoa ban, c lc lại mất ht giữa ci mu trắng mnh mang của ni rừng.

Anh hoảng sợ, bơ vơ, buồn tủi, ngay ở ci chốn m anh đ sinh ra v lớn ln ny...

Khng hm, khng vỏ, chỉ c manh chiếu theo chị về với đất.
 

*. *. *. *. *. *
 

Khi về đến nh th trời đ tối, n đẩy cnh cổng tre, con ch giật mnh sủa mấy tiếng, cha con anh Từ nhn ra. Họ cho nhau bằng những tiếng khc buồn tủi. n cầm cy nhang đưa vo ngọn đn nhỏ, tay run run nn mi một lc mới đốt được, nhn tấm ảnh trn bn thờ, n đau đớn khn cng.

- Chị ơi, chị ơi, em c lỗi với chị.

Chị về lm du khi n vừa học xong lớp mười. Mẹ mất sớm một tay chị lo toan mọi việc. Nhiều lần n muốn bỏ học, chị cương quyết khng cho, nhưng rồi qu ngho khổ, khốn kh, n trốn nh theo bạn vo Nam xin lm cng nhn. Lẽ ra tết vừa qua n về, nhưng tiền dnh dụm khng được bao nhiu nn chỉ viết thư về thăm hỏi. n đ mua cho chị v mấy chu một t đồ dng, nhưng đ qu muộn...

- Chị ơi, chị ơi, em khng được gặp chị lần cuối.

Khi được người bạn cng qu cho biết tin, c người chết, được b vo chiếu chở bắng xe my, n thầm thương cho người xấu số, n hỏi chuyện xảy ra ở đu, người bạn ngần ngại ni nhỏ :

- Ở qu mnh, chị Ph, vợ anh Từ, n ơi.

n tức tốc bắt xe về nhưng chị by giờ chỉ cn l nấm đất buồn. n mang qu tặng chị ra mộ: một bộ đồ hoa, đi dp, ci khăn qung. Khi n định chm lửa đốt th thấy những đi mắt chăm ch nhn di theo, những đi mắt rưng rưng xt xa, ngập ngừng... Khắp người n như nổi gai, n rng mnh, chiếc hộp quẹt rớt xuống va vo hn đ vang ln một tiếng kh khốc.

- Ch ơi, chị khng trch ch đu, chắc chị cũng vui lng khi thấy con Đng c o mới, con Xun c khăn qung, đi dp cho thằng Hạ c hơi rộng một cht nhưng khng sao.

n ngồi lặng bn nấm mộ mới, hai anh em n l Từ n, cn nh chị du n l Ph Qu.

Trời ơi Ph Qu, Từ n...

Trời lất phất mưa, những sợi mưa xin xin mỏng mảnh. Gi bắt đầu nổi ln. Hnh như cả đất trời tẻ lạnh chỉ ton l gi. nh sng v bng tối nho vo nhau, những vạt rừng điệp trng một mu xm. Họ ngồi đ lặng im khng để đến cơn mưa mỗi lc thm dy v nặng.

Bng tối đ a vo những khe những rnh, những cnh những nhnh, a vo mọi ngc ngch của tm hồn, a vo trong cả tri tim đau đớn của họ.


Đan Thanh

 

 


art2all. net