đan thanh

 

CHÚT T̀NH CỦA MUỐI

 

 

 

          Khi Tường và thằng con h́ hụi vác những bao muối chất vào nhà th́ Thơ lăng xăng lau bàn ghế và múc sẵn hai ly chè đậu xanh đặt lên bàn:

-Anh và cháu vào rửa tay, uống nước.

Tường hơi ngập ngừng một chút, c̣n thằng con nghe nước là xăng xái bước vào trong. Nó mở ṿi vốc nước rửa mặt, nước ướt sũng cả mái tóc, nó quơ cái khăn lau vội.

-Sao con lại dùng khăn?

-Không sao, khăn sạch, cứ để cháu nó lau.

Tường cũng đến rửa qua quưt, nước mát rượi ḥa tan chất muối mặn trên môi, trên mắt. Tường thấy thoải mái dễ chịu, rồi cũng bắt chước thằng con, Tường lấy khăn lau mặt.

-Anh và cháu ăn chè đi.

Cứ thế Tường và thằng con “cứ tới”. Tường c̣n để lại mấy viên đá, ly của thằng nhỏ sạch trơn, nó nhai đá rào rạo trong miệng.

Thơ đẩy tờ lịch gấp lại về phía Tường:

-Gửi anh.

Tường cầm lấy bỏ vào túi mà không cần xem là bao nhiêu.

-Chào chị.

-Cháu chào cô.

Hai cha con quay ra, Thơ đi theo tận cửa. Tường hạ càng xe rồi thong thả kéo, thằng con nhảy tót lên xe, vẻ mặt hớn hở.

Chiều xuống trên đỉnh Hải Vân. Các hàng quán ven đường cũng vắng, giờ này mọi người ít ra đường.

- Chè đậu xanh ngon quá ba hỉ, mát cả ruột.

- Bộ ruột mày lâu nay nóng hả?

- Cô Thơ coi bộ tử tế nghe, ba ráng kiếm thêm mấy mối ,vừa có tiền công vừa có chè, quá đả, quá đả…

Phía làn đường bên kia xe cộ đông đúc hơn, mọi người làm việc từ thành phố trở về. Mấy chị phụ nữ, phía trước xe tùm hum một miếng vải màn ,có khi là tấm nylon che một đứa nhỏ, buộc chặt vào ghế ngồi, có vài xe, cái vật che ấy ở phia sau. Mới đầu thấy lạ nhưng bây giờ Tường biết chắc nếu tấm nylon giăng phía trước th́ đứa nhỏ đă biết ngồi, c̣n ở phía sau, th́ đưa nhỏ c̣n nằm ngửa miệng ngậm cái vú cao su, che hết cả cái miệng bé tí. Chúng dong ruỗi theo mẹ trên những đường phố đông đúc, ồn ào, từ nhà trẻ hay từ một nơi tá túc nào đó trở về nhà. Người mẹ tranh thủ tạt vào bên đường để mua mớ rau, mớ cá. Ở giai đoạn này trong bất cứ văn cảnh nào cũng đầy ắp “tranh thủ, khẩn trương”. Có lần thằng con học lớp hai hỏi Tường:

-Khẩn trương, tranh thủ là chi hả ba ?

-Hỏi mẹ, mẹ là giáo viên mà.

-Ba bí hả ?

Tường cũng lơ mơ:

-Th́ là mau lên và tận dụng.

Tranh thủ giờ nghỉ, tranh thủ qua chợ, tranh thủ ư kiến, tranh thủ khi sếp đi vắng, tranh thủ lúc trời mưa.. cả tỉ cái tranh thủ, c̣n khẩn trương cũng đa năng, đa dạng như thế.

 

***

Thơ là con út trong một gia đ́nh buôn bán nhỏ gần chợ Ḥa Khánh. Ba mẹ cố gắng cho đi học, mấy anh chị học chút ít rồi ở nhà làm ăn. Sau khi đậu tú tài, Thơ ra Huế học Luật theo sự rủ rê của cô bạn chứ thật ra Thơ không thiết tha ǵ với cái nghề này. Vào đại học h́nh như ai cũng có một mối t́nh “vắt vai”. Thơ cũng đă hẹn ḥ với Thuần, anh chàng cùng trường nhưng khác khoa, học hơn Thơ hai lớp.

Sau 1975 th́ “ai về nhà nấy“, cái ngành Luật của Thơ đành dẹp tiệm sớm. Thơ và Thuần cũng liên lạc với nhau được một thời gian rồi sau đó “thư đi“ mà không có “tin lại” nên họ bặt tin nhau…

Thơ cảm thấy chán khi t́m học một nghề mới, thế là sau khi bàn với gia đ́nh, Thơ chuyển sang “Bộ thương mại” bằng cách mở một cửa hàng nhỏ trên quốc lộ, gần chợ Ḥa Khánh. Giai đoạn này “cơm áo gạo tiền“ là mối lo thường trực của nhiều người. Vốn nhạy bén, Thơ nghĩ: sau bốn món kia chắc chắc là phải đến mắm, muối, củi, than. Ra riêng một thời gian ngắn, Thơ thấy quyết định ‘’chuyển ngành” của ḿnh quá đúng.

Cũng nhờ cái vốn “sinh viên năm cuối trường Luật” mà việc giao dịch buôn bán của Thơ thuận lợi, bà cửa hàng trưởng nào cũng khen Thơ “biết điều“.

 

***

Không biết chú Tâm, người thường kéo muối cho Thơ đi đâu mất nên Thơ phải gọi xe khác. Cầm phiếu muối đi về phía bến phà, đang lơ ngơ Thơ bỗng giật thót người khi thấy người đàn ông kéo xe ḅ đi ngược lại. Trời ơi, Thuần.

Thơ đứng chôn chân, tim đập liên hồi, khi định thần th́ người kéo xe đă đi qua một quăng và Thơ biết ḿnh nhầm :

-Nè, anh ǵ ơi, có chở hàng không?

Vừa quay lại Tường vừa nghĩ: bà này lẫm cẫm, không chở hàng sao lại kéo xe:

-Có, có.

-Anh lên kho muối, kéo 8 tạ lên bến xe hoặc lên Ḥa Khánh.

Ngẫm nghĩ một chút Tường bảo:

-Tôi sẽ kéo lên Ḥa Khánh.

Người thuê không nói giá, nhưng sau khi chất muối lên xe, Tường ngập ngừng:

-Tiền xe bao nhiêu vậy chị?

-Anh tính bao nhiêu tui trả bấy nhiêu.

Tường ngạc nhiên nh́n chị bán muối, đây là người phụ nữ c̣n trẻ, chỉ khoảng hơn 30, không đẹp nhưng trông rất có duyên.

Sau khi ghi địa chỉ, Thơ mĩm cười :

-Tôi về trước, có ai đẩy phụ anh không ?

Khuôn mặt ửng hồng với cái lúm đồng tiền bên má trái khiến Tường thấy vui vui trong ḷng.

Từ đó Thơ trở thành mối quen, và với Thơ, Tường là người đáng tin cậy. Thơ giao phiếu muối, rồi Tường tự đến kho nhận và chở về, nếu hôm nào chở nặng th́ thằng con đẩy phụ. Lần nào Thơ cũng mời hai bố con ăn chè, có hôm Thơ đổi món nhưng họ từ chối. Chè được coi là nước giải khát, c̣n những món khác th́ có vẻ bất thường. Chắc vậy.

 

***

Qua nhiều lần tiếp xúc, cũng hơn nửa năm, Thơ bỗng có một t́nh cảm rất lạ đối với anh xe ḅ. Tường trầm tĩnh, lịch sự, nói năng từ tốn, sau “cái vỏ xe ḅ” Thơ nhận ra đây là một người có học, chẳng qua là thất cơ lỡ vận mới “xuống đất ăn trùn” như thế. Ḍ hỏi thằng con vài câu, Thơ đă biết đôi chút về Tường. Từ chỗ quư trọng Thơ đă thầm thương, tuy biết rằng Tường đă có vợ, nhưng Thơ vẫn xao xuyến nhớ nhung. Cái t́nh ấy Thơ giấu kín trong ḷng, nhưng xem ra Tường cũng đoán biết.

Cái nh́n thân thiện tŕu mến, lời nói bóng gió xa gần, không lộ liễu nhưng chất chứa một t́nh cảm dịu dàng đằm thắm “T́nh trong như đă, mặt ngoài c̣n e”.

Tiền công Thơ trả cho Tường thường là gấp rưỡi, có hôm trời nắng to Thơ trả gấp đôi. Nh́n cảnh Tường quay người choăi chân ḱm xe khi xuống dốc, Thơ nhói đau trong ḷng. Nếu có một đề nghị giúp đỡ ǵ đó, th́ chắc chắc Tường từ chối, Thơ biết vậy nên đành im lặng …

Thơ thường gửi quà biếu cho các con Tường. Đường sữa, kẹo bánh trong thời hậu chiến này là xa xí phẩm, Tường không muốn mắc nợ nên từ chối, có khi “vô t́nh” để quên quà lại trên quày hàng mà không cầm về. Thơ hiểu và buồn nên càng kính phục, càng yêu..

Cũng có nhiều người theo đuổi tán tỉnh mà Thơ không đón nhận ai. Thơ yêu đơn phương nhưng t́nh yêu rất đậm. Biết ḿnh là người đi bên cạnh cuộc đời Tường nhưng Thơ không thấy thua thiệt, có được một người để yêu và người đó là Tường, Thơ thấy vui trong ḷng. Thơ rất thích cách nói năng dí dỏm, hài hước của Tường, mến phục sự đứng đắn, khiêm tốn của Tường nên t́nh yêu trong Thơ ngày càng thêm sâu, thêm nặng.

 

***

Sau thời gian kéo xe vất vả, Tường được người bạn gọi vào Sài G̣n làm ăn chung. Một tháng trước khi đi, Tường nói với Thơ:

-Tôi sắp vào Nam, không thể chở muối giúp cô được nữa, tôi giới thiệu với cô một anh bạn có thể tin cậy được thay tôi.

Tuy Thơ đă biết việc này sẽ đến và chắc chắc phải đến nhưng Thơ thảng thốt và nhói đau trong tim, Thơ ngồi lặng để mặc nước mắt lăn dài trên má.

-Ô hay, cô đừng khóc, có ǵ đâu.

Đúng là có ǵ đâu, chẳng có ǵ, sao mà ḷng Thơ rối bời đoài đoạn.

-Chào cô.

Tường cũng xúc động bồi hồi, anh lúng túng khi quay càng xe, một mối thương cảm dâng lên trong ḷng, Tường lầm lũi bước nhanh.

-Những ngày c̣n lại, anh vẫn giúp tôi chứ?

-Được, đến ngày đi, tôi sẽ nói cho cô biết.

Đêm đó Thơ không hề chợp mắt, người nôn nao buồn như vừa đánh mất một thứ quư giá nhất trong đời, Thơ đau đớn tuyệt vọng. Nước mắt không giải quyết được ǵ nhưng Thơ chỉ c̣n biết khóc để mong cho nỗi buồn có thể vơi đi.

 

***

Thơ có một niềm riêng thấm vào tận tâm can, không nhức nhối nhưng buồn rượi. Thơ không trách ai chỉ biết nín chịu cho duyên phận hẩm hiu của ḿnh. Thơ vẫn c̣n một chút hy vọng, nếu mà hạnh phúc nảy mầm th́ Thơ không ao ước ǵ thêm nữa…

Sau khi từ biệt, Tường và Thơ không có tin tức ǵ của nhau nữa, Thơ không muốn làm bận ḷng người Thơ đă yêu, đă quư trọng. Thơ sống hạnh phúc và thanh thản với đứa con trai do hạnh duyên mà có được. Ở một nơi nào đó, Tường đang b́nh an là niềm vui của Thơ.

Thơ thấy ḿnh thật may mắn, c̣n gia đ́nh, bạn bè cho là Thơ bất hạnh. Với Thơ, h́nh ảnh Tường luôn chói ngời như một ”tượng đài”. Lăng kính t́nh yêu làm cho mọi vật rạng rỡ. Thơ sung sướng, hài ḷng với những ǵ Thơ có được.

Thơ nhớ, có lần Tường bảo:

-Cô trồng cây ǵ che bóng mát ở đây đi.

-Tôi cũng nghĩ vậy.

Mấy hôm sau, Tường nhặt ở đâu đó một cây bàng con con về trồng giúp Thơ. Cây bàng vươn cao như t́nh cảm của Thơ dành cho Tường. Đă bao lần cây bàng thay lá, Thơ cũng chịu tai tiếng một thời gian, nhưng rồi tất cả đều qua đi chỉ c̣n lại sự b́nh yên như bóng mát của cây bàng trước sân nhà.

 

***

Có lần, đến nhà chị bạn học lớp trên, đọc một bài kí trong Đặc San Kỉ Niệm 60 năm thành lập trường Phan Châu Trinh Đà nẵng, thấy có nhân vật trong chuyện tên là Tường, ḷng Thơ chan chứa một niềm vui: nhân vật đó đang sống hạnh phúc an vui, no đủ, ở một nơi cách Thơ nửa ṿng trái đất.

Chút t́nh của muối thấm đẫm trong ḷng, chảy dịu dàng trong từng mạch máu, là niềm an ủi, niềm vui, là sự thanh thản cho Thơ giữa những tất bật xô bồ trong cuộc sống…

“Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương.”

 

 


art2all.net