đan thanh

 

 

DÙ CHƯA NÊN NGHĨA TÀO KHANG

( Viết theo tâm sự của bạn cùng pḥng nội trú )

Đan Thanh

 

          Tôi xa Đà Nẵng năm lên mười tám, chưa hề biết yêu. Hồi đó con gái đậu tú tài là " ngơm" lắm. Thế là khăn gói vào Sài G̣n thi Nha, nhưng rồi mộng Nha th́ vỡ mà mộng Sư lại thành.

Không như các bạn cùng khoá, cuộc chia tay với gia đ́nh không đẫm nước mắt, tôi hồ hỡi đến miền xa " trời quen, đất lạ ", bởi ḍm qua cửa sổ nội trú sao khuê vẫn sáng về phương ấy, sao hôm và sao mai cũng hiện ra trong màn sương mờ đục y chang lúc ở nhà. Thỉnh thoảng cũng có buồn một chút theo cái kiểu của ông Xuân Diệu:

Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn. . . không hiểu v́ sao tôi buồn

Chưa yêu nhưng mơ mộng ghê lắm, tôi có người chị lớn hơn tám tuổi, theo chồng bỏ cuộc chơi sớm, để lại cho tôi một gia tài Tự Lực Văn Đoàn, thế là tôi Hồn bướm mơ tiên, Bướm Trắng, Dọc đường gió bụi, Đoạn tuyệt. . . . từ cái thời vào đệ thất đệ lục. Tôi thuộc ḷng nhiều đoạn tả cảnh, tả t́nh mà đến nay c̣n nhớ: "Hai người đứng ngắm chùa, lưng chừng một trái đồi cao, mấy nóc nhà rêu mốc xen lẫn trong đám cây rậm rạp, bốn góc gác chuông vượt hẵn lên tầng lá xanh um. Phía tây sau dăy đồi cỏ biếc... ". Tôi cũng mê chuyện của ông Tô Hoài, ông ni góp phần làm giàu vốn tiếng Việt bởi những kết hợp từ hay và lạ, nhất là cách nhân hoá lúc nào cũng có mặt: Con sông nhỏ mang nước về cánh đồng xa lạ khác bỏ cái xóm đầy tre ngơ ngác đứng lại một bên bờ, con đường xóm th́ ngẩn ngơ ḅ vào trong ngơ...

Tôi mạnh mẽ tháo vát chứ không yểu điệu thục nữ như mấy cô nàng cùng pḥng, họ chụm lại thêu thùa, đan móc, c̣n tôi có cây đàn guitar và bóng bàn.

Hết năm một tôi về quê nghỉ hè "đụng " phải một ông sĩ quan vơ bị, là con của bạn mẹ tôi, lớn hơn tôi nhiều, lúc nhỏ ở gần nhà, ông này hay cốc tôi, lại hay sai vặt, tôi ghét lắm. Cho nên gặp lại tôi tha hồ kể tội. Lạ thiệt, tôi nói tới đâu ổng cười tới đó và luôn miệng khen : Kỉ niệm đẹp, kỉ niệm đáng nhớ, kỉ niệm không thể nào quên.

Không lâu sau đó tôi đoán ra là hai nhà có ư muốn làm sui, nhưng tôi giả đ̣ không biết. Anh chàng kia th́ săn đón chiều chuông ra tṛ, tôi chưa biết yêu, nhưng không c̣n ghét nữa, và không thích anh ta gọi tôi là Nhỏ.

Anh trở lại đơn vị, và không hiểu sao, từ đó tôi lại chăm chú theo dơi tin tức về những cuộc hành quân, những Đồng Xoài, B́nh Giả, Plei-me...

Tôi nhận được những lá thư từ KBC... và tôi đă yêu, vô lư như mặt trời mọc ở phía tây, nhưng quả t́nh là tôi đă yêu. Bỗng dưng những h́nh ảnh cũ hiện ra: những lần xem phim ngoài băi, xem ca hát ở ngă tư thông tin Hùng Vương - Yên Bái tôi được cộ lên vai, những lần tôi được cơng qua vũng nước, hay nhường tấm áo mưa khi gặp cơn mưa bất chợt, cả đến que kem, cái kẹo, cái kẹp tóc cũng rực rỡ sắc màu.

Trong một lần nghỉ phép anh đến trường thăm tôi, anh tâm sự là đă yêu tôi từ cái thời c̣n tắm mưa, vẫn dơi theo tôi từng bước, và chờ tôi lớn lên... Kỉ niệm của chúng tôi không phải là kỉ niệm của đôi lứa yêu nhau nhưng lại vô cùng sâu nặng bởi tuổi thơ gắn bó như cành cùng một gốc. Anh bảo ra trường sẽ xin cưới, nhưng tôi hẹn, để em đi dạy hai năm sau rồi hẵn tính chuyện đó.

Tôi ra trường và đến dạy ở một ngôi trường xa thành phố, thư của anh là niềm vui của tôi ở cái xứ heo hút này, thư đến chậm có khi vài ba tuần sau khi gửi.

Một hôm ba tôi đến trường, và xin phép cho tôi về nhà, tôi rất ngạc nhiên, nhưng ba tôi lại bảo con cứ về với ba. Càng ngạc nhiên hơn khi chiếc xích lô chở chúng tôi không xuôi theo đường Hùng Vương mà rẽ qua đường Ông Ích Khiêm chưa kịp hiểu chuyện ǵ, th́ xe xịch đổ lại.

Loáng thoáng một đội kèn hơi trang phục trắng, ṿng hoa và chiếc quan tài phủ cờ, hai người lính nghiêm trang đứng chào...
 


Đoạn kết

Sau một tuần hôn mê bạn tôi tỉnh lại trên tàu bệnh viện HEGOLAND đậu trên sông Hàn. Tính mạng đă qua cơn nguy kịch, nhưng thảm hoạ lại bắt đầu với trái tim.

Đặt tay lên nấm mộ mới, bạn tôi cứ lặp đi lặp lại:

- Anh à, lẽ ra ḿnh đă cưới nhau khi em ra trường.

Đó là nỗi ân hận theo suốt cuộc đời. Bạn tôi không khóc nhưng từ đó cũng không cười nữa.

Cô nữ giáo sinh xinh đẹp mạnh mẽ nổi tiếng một thời của trường Sư Phạm Quy Nhơn đă vùi chôn tuổi xanh xuân với biết bao mơ ước vào trong mộ lạnh, và thuỷ chung đến cuối đời với người đă về bên kia thế giới.

Tôi xin dừng lại với mấy câu thơ ngậm ngùi của người chinh phụ

Ngày tiễn anh
Trời xanh cao
Mây trắng
Em đợi anh về thơm lời ước hẹn
B́nh Giả
Đồng Xoài
Plei-me
Ngậm ngùi, cay đắng
Sao em không được là chiếc poncho hở anh ?

( Sự im lặng màu trắng )

 

 


art2all. net