đan thanh

 

HOÀNG HÔN ẤM ÁP




          Vợ mất sớm, cuộc sống khó khăn, ông Hiển tất bật với việc mưu sinh, việc chăm sóc con cái, không c̣n thời gian để nghĩ về bản thân.

Khi con cái đă trưởng thành th́ ông về hưu, nhưng ông không thấy thanh thản trong ḷng, con cái mà ông hết ḷng chăm sóc, vắt kiệt sức ḿnh để cho chúng nó ăn học, thế mà bây giờ người làm cho ông buồn lại là con của ông.

Khi thằng Minh,con trai lớn cưới vợ, ông nhường pḥng của ông cho nó, rồi khi thằng Ninh cưới vợ th́ ông phải ngủ ở pḥng khách, pḥng c̣n lại là của cô gái út. Trước hôm đám cưới con gái, ông mừng v́ nó lấy được chồng tốt và cũng mừng v́ từ nay ông có chỗ ngủ tử tế chứ cái cảnh ngủ giường xếp ở pḥng khách th́ ông không thể chịu đựng được nữa rồi.

Pḥng khách là nơi tụ tập của cả nhà, có hôm con ông c̣n mời bạn bè về nhậu đến khuya. Thế là tối nào ông cũng sang ngồi trên chiếc ghế đá trước nhà hàng xóm. Lúc đầu họ ngạc nhiên hỏi v́ sao ông thức khuya vậy, ông ngập ngừng trả lời là ông khó ngủ, ra ngồi đây hóng mát…

Về sau ông bà Hoàng, người hàng xóm, cũng hiểu rằng pḥng khách sáng choang các con ông c̣n “dô” thế kia th́ nằm đâu mà ngủ. Những đêm lạnh thấy ông ngồi bó gối trên chiếc ghế đá, họ cũng thấy xót xa, nhiều lần ông Hoàng định qua để nói ”phải trái” nhưng bà vợ ngăn lại:

-Ḿnh ở gần ông Hiển mấy chục năm mà ông không biết sao, thôi đừng có động vào ổ kiến lửa, cha mẹ hiền lành mà sao con tai quái thế không biết.

Một hôm ông vừa ngồi xuống ghế th́ ông Hoàng thân mật mời ông vào nhà. Sau khi trà nước ông Hoàng nói luôn:

-Tôi xin lỗi anh trước, lẽ ra tôi không nên xen vào việc nhà anh, nhưng sống cạnh nhau tôi rất cảm mến anh nên mới dám nói. Các con anh có coi anh ra ǵ đâu, đêm nào cũng ngồi đợi trên ghế đá lạnh lẽo thế này th́ chịu sao nổi. Anh nên bán nhà đi, chia cho tụi nó, rồi anh ra xa trung tâm một chút mua căn nhà nhỏ để ở, để được ăn đúng bữa, ngủ đúng giờ. Anh nghĩ xem, già rồi, sống được bao lâu nữa đâu.

-Tôi cũng có nghĩ đến, nhưng vừa nói ra tụi nó gạt ngay, và bảo thẳng với tôi, nếu bố bán nhà th́ coi như chúng nó và tôi không c̣n cha con ǵ nữa cả. Con vợ thằng Minh c̣n nói bây giờ c̣n khỏe th́ đến nhà cũng đ̣i bán, đến lúc ốm đau th́ đây không chứa đâu, liệu mà ăn ở… Thực ra muốn bán th́ tôi cũng bán được nhưng bán đi là mất hết t́nh cha con nên đành chịu.

Ông c̣n nhớ một tuần trước khi đám cưới, con gái đưa thằng rễ đến kê dọn lại pḥng, sửa ổ khóa, nó bảo:

-Pḥng này là của con, bố cứ để đấy không ai được sử dụng, khi chồng con đi công tác con sẽ về ở.

-Nè cô nói ngang ngược thế mà nghe được sao, lâu nay bố ngủ pḥng khách giờ cô đi lấy chồng, th́ bố sẽ ngủ ở đó. 

- Không được, anh thương bố th́ nhường pḥng anh cho bố.

Trước khi lên xe hoa, nó cẩn thận khóa cửa pḥng, nhưng ngay chiều hôm đó thằng Minh đă phá ổ khóa, không phải để cho bố ở mà để cho đứa cháu nội gái của ông vào ở. Chuyện chưa dừng ở đó, v́ thằng Ninh cũng muốn xí phần.

Hàng xóm lại một phen điếc tai v́ tiếng căi vả của các con trai và con dâu của ông. Đến khi chúng thỏa thuận được với nhau là con gái của Ninh được ở cùng th́ chúng mới chịu yên. C̣n ông th́ đêm nào cũng phải chờ để được ngủ. Buổi trưa nằm nghỉ một tí th́ chúng vừa “đá thúng đụng nia “, vừa càm ràm là nằm ch́nh ́nh, rơ chán.

Mỗi tháng ông đều góp hai phần ba số lương của ḿnh vào việc cơm nước với gia đ́nh Minh, nhưng xem ra nó chưa bằng ḷng nên bữa cơm nào cũng than thở rằng cơm cao gạo kém. Nó mắng con nó là ăn hốt ăn táp, ăn tham. Nhiều bữa ông nuốt cơm không nổi, thế mà thằng con ông vẫn ngồi ăn ngon lành…

Ông buồn lắm nhưng chưa biết phải giải quyết thế nào nên thường đi loanh quanh khắp nơi. Công viên cách nhà vài con đường là nơi ông thường đến. Lạ thật đi đâu ông cũng gặp một người phụ nữ lam lũ dắt chiếc xe đạp cũng cũ như mọi thứ trên xe.

Không có ai để chuyện tṛ, một buổi trưa ông đến ngồi trên chiếc ghế đá nơi bà thường nghỉ trưa, đă gặp nhau nhiều lần nên xem như người quen, họ nói với nhau đủ thứ chuyên trên trời dưới đất thật vui vẻ thoải mái.

Thế là từ đó,sau khi ăn cơm trưa là ông cũng ra công viên ngồi đợi bà. Ông đi,về như một cái bóng,con cái chẳng hỏi một câu. Có lẽ thấy chiếc ghế vẫn xếp để một góc, chúng nó thấy vui cũng nên…

Cái bà “ve chai” này cũng chừng bằng tuổi ông nhưng trông c̣n nhanh nhẹn lắm, ăn nói điềm đạm, vui vẻ. Nhất là bà có một kiến thức phổ thông khá tốt, nhiều vấn đề xă hội bà c̣n tỏ ra giỏi hơn ông. Ông nghĩ trước khi trở thành bà “ve chai” chắc bà cũng được học hành tử tế. Trong một lần nói chuyên vui vẻ ông hỏi bà về chuyện đó th́ bà cười :

-Tui có học hành ǵ đâu, mới học lớp 3 th́ đă nghỉ học để phụ mẹ rồi. Chẳng qua trưa nào nằm nghỉ ở đây tui cũng đọc những tờ báo cũ, những quyển sách cũ trước khi đem bán nên biết chút đỉnh mà.

Nghe vậy ông càng thêm tôn trọng và mến phục bà. Sau một thời gian họ thân nhau hơn. Hôm nào không gặp bà ông thấy như thiếu một cái ǵ đó, như ăn cá mà thiếu ớt, hay ăn rau muống xào mà không có tỏi…

Nhiều đêm ông ghép tên ông bà lại rồi cười một ḿnh :Vinh-Hiển, Hiển-Vinh, hay thật. Một người bán ve chai, một người ngủ giường xếp mà vinh hiển cái nỗi ǵ.

Có lẽ sự thông cảm, chia sẻ kéo họ lại gần nhau. Sau khi bàn bạc và được bà đồng ư, ông lựa lời nói cho các con biết là ông muốn đón bà về ở cùng cho tuổi già bớt quạnh quẽ. Ông chỉ nói vài câu là chúng nó thiếu điều ” ăn tươi nuốt sống” ông. Lúc đầu ông c̣n nghe được vài câu nhưng sau đó tai ông ù đi, người ông mụ đi…Ông bước ra khỏi nhà nhưng giọng nói hung hổ của con dâu ông cứ ong ong trong đầu: nhục lắm, bôi tro trát trấu, già rồi mà c̣n dê…

Ông cứ bước đi mà chẳng biết đi đâu đến khi chợt nh́n lên th́ đă thấy ḿnh đứng ngay trước cơ quan cũ. Cậu bảo vệ nh́n ra và reo lên:

-A, a, bác Hiển, bác Hiển vào đây đi, lâu quá chẳng thấy bác đến chơi.

Khi thăm hỏi, ông Hiển chỉ trả lời cho qua chuyện, đến lúc ông Hiển xin được ngủ nhờ một đêm th́ cậu Nam, bảo vệ, mới lo lắng nh́n ông và bắt gặp những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt già nua mệt mỏi của ông. Cậu Nam chẳng biết nói ǵ để an ủi ông chỉ biết lặp đi, lặp lại: sự đời mà bác…

Ông đắn đo măi, và ông thấy rằng không thể ở lại trong sự thờ ơ khinh khi của những người là ruột thịt của ông nữa. Nh́n lại suốt từ lúc con cái ông có mặt trên cơi đời này ông chưa làm bất cứ điều ǵ không phải với chúng, sao chúng lại tệ bạc với ông đến thế. Ông tủi phận chỉ biết khóc một ḿnh.

 

Sau khi thắp nhang cho vợ, ông thông báo với các con là ông sẽ đi. Chẳng đứa nào hỏi là ông sẽ đi đâu, chúng nh́n ông như nh́n một người xa lạ. Ô hay, sao lại đến nông nỗi này ?

Thái độ đó giúp ông hiểu rằng quyết định của ông là đúng. Duy có một điều ông không hiểu là v́ sao con ông lại đối xử với ông như thế. Hay là tại cái việc ông không làm di chúc để lại nhà theo yêu cầu của nó, việc ông gửi sổ tiết kiệm cho người hàng xóm, việc ông không đồng ư cho Minh cưới Hậu trước đây chăng?

Có lần ông chứng kiến Hậu và mẹ cô ta chửi nhau mà sởn da gà. Khi lấy chồng Hậu không quên mang theo cái thói chua ngoa đanh đá đó khiến cho hàng xóm của ông cũng lắm phen sởn da gà đó thôi.

Nhà th́ trước sau ǵ cũng là của chúng nó, có lần ông đem việc sang tên nhà cho các con để hỏi ư kiến th́ mấy ông bạn ở cơ quan khuyên ông đừng vội, ông thấy có lư. Sổ tiết kiệm của ông th́ do vợ chồng ông tích cóp từng chút thế mà thằng Ninh nó lấy và giấu biệt, ông t́m toát mồ hôi. Khi thấy ông lục tung mọi thứ nó cười cười:

-Bố t́m ǵ thế ? Con mượn bố ít tiền để mua chiếc xe th́ bố bảo không có, thế mà bây giờ tiền ở đâu chảy vào sổ của bố vậy?

Ông đành nhượng bộ mà rút tiền cho nó để nó im đi, chứ nếu mà cả thằng Minh cũng biết ông có chút tiền th́ chắc ông khó mà ở yên được.

Hôm đem sổ qua gửi ông Hoàng, ông đành nói thật. Ông Hoàng bảo :

-Trời ơi, sao anh lại cho nó nhiều tiền thế?

-Tôi phải cho th́ nó mới trả sổ.

-Cần ǵ phải lấy cái sổ đó, anh chỉ cần ra ngân hàng báo mất là người ta khóa tài khoản rồi sau đó sẽ làm sổ mới cho anh.

-Tôi đâu có biết, thế mà phải van xin nó, nó đ̣i chia đôi th́ mới chịu, c̣ kè măi, sau đó chắc nó biết thủ tục của ngân hàng nên đồng ư lấy đủ tiền để mua xe thôi.

 

Trưa hôm đó ông mang túi áo quần và những đồ dùng cần thiết ra công viên ngồi đợi. Thấy cái túi để bên cạnh, bà nh́n ông xót xa mà không nói ǵ cả. Chừng như nỗi đau đă lắng xuống. Bà cẩn thận tháo quần áo của ông bỏ vào cái hộp giấy, cuốn tṛn cái túi lại rồi chạy vội đến vựa phế liệu bán các thứ vừa mua được. Cột cái hộp giấy lên xe bà bảo:

-Chiều nay tôi không mua bán ǵ nữa. Về thôi.

Về thôi, về thôi…nghe sao mà thân thiết gần gủi đến thế.

 

Cái chốn “Về thôi” ấy chính là hai cái ống cống to được nối lại với nhau, đặt trên băi xà bần ngay dưới chân cầu. Trên đường về, bà ghé lại mua hai hộp cơm gà để đăi ông. Hơi khom người một chút là ông vào được “nhà”:

-Sự thể đă đến nỗi này, thôi ông đừng buồn, cứ ở đây với tôi rồi tính tiếp.

Trưa hôm đó ông ăn một bữa cơm ngon hơn bao giờ hết, mà chính xác là sau cái ngày vợ ông mất, tính ra cũng hơn hai mươi năm rồi. Rồi bà nói chuyện này chuyện nọ với ông mà không hề nhắc đến cái lư do v́ sao ông đến ở với bà.

Sau khi đến ở mấy tuần, ông bàn với bà là nên thuê một pḥng trọ.

-Chuyện đó th́ tôi và hai bà ở trong ống cống bên kia cũng đă thử rồi, pḥng trọ vừa với túi tiền của ḿnh th́ chẳng khác chi một cái ḷ, nóng không chịu được, lại ồn ào suốt đêm ngày và đủ thứ chuyện phức tạp, nhưng tùy ông, ông nghĩ thế nào tôi cũng nghe theo.

“…tôi cũng nghe theo”, có lẽ sau không biết bao năm rồi ông mới nghe được câu nói này, cũng chẳng phải to tát ǵ nhưng với ông th́ thật ấm áp. Ông thấy vui vui trong ḷng và ông lại nghĩ  “hạnh phúc có xa xôi ǵ đâu mà măi đến bây giờ ḿnh mới t́m được.”

Hằng ngày bà đi mua ve chai mang về, ông phân loại và mang đến các vựa phế liệu. Chắc trời thương, nên từ ngày ông đến, bà mua bán gặp nhiều mối hời, có lần dọn kho, chủ nhà cho mà không lấy tiền, bà vui vẻ khoe với ông :

- Hôm nay tôi trúng mánh.

Cứ đến chiều thứ bảy, ông đưa bà đi ăn những món mà họ thích, cũng chẳng phải là cao lương mỹ vị ǵ, chỉ là bánh nậm, cá kho, canh nghêu… mà họ hanh phúc biết bao. Rồi họ ra bờ sông, ngồi ghế đá. Ông mỉm cười khi nhớ câu hát nhái “ Bà già nắm tay ông già, chiều chiều dắt ra bờ sông…”

 

Cái cây sê-ri bà trồng khi mới dọn đến, nay đă phủ bóng che rợp cả “nhà” rồi, ở đây tuy thiếu thốn chật chội nhưng ông muốn ngủ, muốn nằm lúc nào cũng được, không phải “chờ ngủ” cũng không phải ngồi ghế đá cả ngày như hồi ở nhà nữa. Từ đó ông an tâm không nói đến chuyện thuê pḥng trọ nữa. 

Rồi một hôm, hai anh con trai t́m đến:

-Bố về ngay, bố muốn làm nhục con lắm sao, có c̣n biết suy nghĩ nữa không, không khéo thiên hạ lại cho là con xử tệ với bố.

-Tôi nói thật nhé, ông không về th́ xem như ông đă tự ư ra đi, chính ông đă bỏ chúng tôi đấy, ông ra ṭa làm giấy từ con cho xong.

Họ nói một hồi rồi bỏ đi, ông không kịp nói câu nào, mà thực ra c̣n nói ǵ được nữa.

Về nhà Minh và Ninh căi nhau một trận v́ cái chuyện từ con. Sao anh ngu thế không biết, nếu bố có giấy từ con của ṭa th́ tôi và ông mất quyền thừa kế. Cứ để ông ấy ở, xem thử được mấy ngày.

Con gái ông th́ đợi lúc bà ở nhà mới đến, nó đến nhiều lần và thóa mạ bà bằng những lời lẽ chua ngoa độc địa nhất. Nó bảo bà ăn tiền của ông cũng như ăn c…chó. Bà khóc lặng, nhưng không hề trách ông một lời nào. Bà ngồi thu lại ở một góc, bé nhỏ, đáng thương. Ḷng ông đau nhói đau, ông đă làm khổ người ông yêu thương nhất. Ông suy nghĩ mấy hôm, bàn tính với bà rồi giao cái thẻ ATM cho cô con gái. Từ đó nó không đến nữa. Th́ ra đó mục đích mà nó đến đây.

 

Ông cười bảo:

-Bà đừng lo, tôi c̣n một ít tiền tiết kiệm.

-Tôi có lo ǵ đâu, ở dưới đáy rồi, có ǵ để lo nữa đâu.

Những hôm trời mưa ông ngồi bó gối nh́n ra khoảng trời bị cắt một mảng tṛn đều. Ông cười bảo :

- Tôi với bà là Vinh Hiển đấy, bà biết không ?

- Ừ th́ vinh hiển, vinh hiển thật mà.

Rồi họ cùng cười vui vẻ với nhau với buổi hoàng hôn ấm áp cuối đời.

 

Đan Thanh

 

 


art2all.net