đan thanh

 

 

KHUYẾT NGUYỆT

 


          Sau thời kinh sáng, núi đồi vẫn c̣n tịch mịch, sương giăng mờ trên những khóm lau sậy, những bụi gai thấp tạo thành những mảng, những khối có h́nh dạng khác nhau lúc gần lúc xa trông thật mơ hồ. Chưa nh́n rơ con đường nhưng Sadini biết phía ấy có một con đường ḅ ṿng vèo quanh sườn đồi rồi mất hút ở một nơi nào đó, tuy chẳng xa xôi ǵ mà vẫn lăn lắc trong ư nghĩ của Sadini. Phương đông những đám mây đă chuyển sang hồng rồi đỏ dần lên. Mặt trời hiện ra rỡ ràng, ngạo nghễ. Như lệ thường Sadini mở toang những cánh cửa trong chánh điện, gió và ánh sáng ùa vào. Cái màu nắng vàng tươi sang trọng của mặt trời thật tương phản với mấy cái bàn gỗ mấy chiếc chiếu cũ kĩ, hoa văn phai nhạt không c̣n phân biệt đâu là chữ Thọ, đâu là chữ Hỷ, chữ Phước nữa. Phía bắc chánh điện, trên bàn thờ cao, tượng Đức Bổn Sư Thích Ca đang bao dung nh́n xuống, Sau mỗi thời kinh, Sadini thường ở nán lại, chắp tay hướng về Đức Phật, thành tâm khấn nguyện cho gia đ́nh thân tâm an lạc, cúi xin Đức Từ bi mách bảo để ba mẹ và Tường biết ḿnh đang đi vào con đường sáng mà b́nh tâm, đừng lo lắng đau buồn rồi sinh bịnh tật. Cứ cách nhật, sư cô Tâm Thường lại thay hoa trên bệ thờ: mấy gị nghinh xuân vàng tươi c̣n đẫm sương đêm, lẵng hoa hồ điệp trắng muốt điểm những đốm nâu hồng, hoa vườn chùa được chăm chút công phu nên lúc nào cũng tươi tốt, đẹp đẽ.

Sư cô trụ tŕ Thích Nữ Tâm Bảo chắc tuổi đă cao nhưng vẫn c̣n thông tuệ. Râu và tóc là hai phần có thể đoán tuổi, râu không có th́ đă đành mà tóc cũng không nên không thể biết Sư già hay trẻ. Khuôn mặt phúc hậu, nụ cười hiền lành, nói năng từ tốn điềm đạm khiến cho người mới diện kiến lần đầu đă kính trọng, tin yêu. Tịnh xá Ngọc Lam cách xa làng xóm bên kia một cánh đồng rộng, khoảng cách ấy đă làm cho tịnh xá tăng phần thanh tịnh, giảm đi cái tất bật lo toan…

Thấm thoát đă mấy năm rồi, cô gái áo hoa áo đỏ ngày trước, nay đă thành Sadini Tâm Hỷ áo lam nâu sồng. Thân phận của cô chỉ có sư trụ tŕ được biết. Sau một thời gian gian thử thách, cô đă trải qua thời Tha-xoa-ma-na nhẫn nhịn mới được thọ giới Sadini cách đâu không lâu.

Pḥng trai tăng nằm sau chùa, cách một khoảng sân trồng đủ các loại hoa, nở thơm suốt bốn mùa tám tiết. Hai chiếc bàn gỗ ṃn nhẵn nằm song song với mấy cái ghế, có lẽ được đóng bởi những người có một tấm ḷng nhưng thiếu bàn tay của người thợ lành nghề, đang co ro cố giấu sự thô thiển của ḿnh. Thức ăn sáng cũng đạm bạc như hợp với khung cảnh ngôi chùa nghèo. Sắn tươi được bào sợi thêm chút nhưn đậu gói lá, như sáng nay là “sang” lắm rồi, những hôm khác là một chén cơm với muối vừng hoặc là khoai lang luộc...Chùa có mấy sào ruộng dưới chân đồi, mấy nương ngô, nương sắn dọc theo bờ suối và vườn rau sau nhà trai tăng đă cung cấp thức ăn hàng ngày cho mười mấy vị sư cô và hai người phụ nữ lên chùa làm công đức. Ngoài việc tu tập những sư cô tự trồng tỉa mới có lương thực để dùng. Những việc nặng như cày ăi, bừa đất th́ đă được mấy bác nông dân tốt bụng ở ngôi làng bên kia phụ giúp.

Buổi chiều trên núi, trời âm u, mây nặng nề. Sau thời kinh tối, Tâm Hỷ đóng cửa lại, không phải sợ trộm cắp mà cốt để ngăn lũ dơi, lũ sóc vào phá phách. Sư trụ tŕ và hai vị lớn tuổi nghỉ ở pḥng phía đông, pḥng phía tây dành cho những nữ tu c̣n lại. Nằm nghe mưa rơi những giọt than văn ngoài hiên Tâm Hỷ không ngủ được liền ngồi lên tŕ chú, niệm phật và tọa thiền. Thời gian đầu, tâm trí xao lăng, miên man nhớ chuyện đă qua…

*

Hai nhà ở trong con hẽm chữ chi, hẽm nhỏ chỉ cần với qua là nắm được tay nhau, họ cùng nghèo nên càng thân thiết. Nhà Tường có hai anh em, c̣n nhà này có Ngọc và hai đứa trai em song sinh. Họ làm đủ thứ nghề, dù vất vả nhưng cố gắng cho con đi học. Khi Tường lên lớp năm th́ Ngọc vào lớp một, sáng nào Ngọc cũng chuẩn bị từ sớm, khi thấy Tường bước ra là Ngọc lót tót chạy theo. Bữa nào mẹ Tường cũng dặn với theo :

- Dẫn em qua đường cẩn thận nghe con.

Tường cười đưa tay lên khỏi đầu, chứng tỏ đă nghe rồi chứ không quay lại. Giờ tan trường, lớp một ra sớm, Ngọc xếp hàng theo bạn ra đến cổng mới quay lại đứng thập tḥ trước lớp chờ Tường:

- Sao mày ngu quá vậy, ra khỏi lớp là chạy sang đây, mắc mớ chi phải ra cổng rồi quay vào

- Cô bảo phải xếp hàng.

Hôm sau Tường đến lớp Ngọc xin với cô giáo. Cô vui vẻ bảo:

- Được được. Sao em không nói?

Đưa đón suốt mấy năm, hôm nào Ngọc ở nhà, Tường thấy buồn buồn như thiếu cái ǵ đó, mà không biết là thiếu cái ǵ. Khi lên lớp bốn, Ngọc không cho Tường cầm tay khi sang đường nữa…

- Tên mày do tao đặt cho đấy.

- Xạo

- Không tin về hỏi mẹ th́ biết ( Nhiều lần như vậy, lẽ ra phải nói : mẹ Ngọc, nhưng nó chỉ nói mẹ là Ngọc hiểu đó là mẹ ḿnh ).

C̣n nhớ khi cô Quỳnh mới sinh, Tường theo mẹ Cầm đến bệnh viện thăm, thấy con bé đỏ hỏn quấn trong khăn tả, đưa cái tay bé tí ra ngoài, Tường ṭ ṃ định cầm tay em bé, không ngờ con nhỏ lại nắm chặt một ngón tay của Tường, hai bà mẹ cùng cười :

- Con thấy em giỏi chưa ?

- Bảo Ngọc hả mẹ.

- Bảo Ngọc, Bảo Ngọc nào ?

- Trời đất, cái thằng này nhớ dai quá, mấy hôm trước hai mẹ con ḿnh xem bộ phim Tàu, có đứa nhỏ tên Bảo Ngọc, thế mà nó c̣n nhớ.

- Bảo Ngọc, cái tên cũng hay đấy.

*

Lúc đầu khi mới tập ṭ theo bạn buôn trầm, bác Tuân, ba Tường, cũng kiếm được chút chút, thế mà chỉ hơn một năm bác phất lên như diều gặp gió. Gia đ́nh Tường mua được nhà mặt phố, cuộc sống của họ thay đổi hoàn toàn. Khi Tường lên trung học th́ Ngọc thi đậu vào lớp đệ thất trường công, sáng nào Tường cũng đến chở Ngọc đi học, dù phải đi ṿng lại hơn cây số. Thỉnh thoảng có chút tiền Tường cho Ngọc ăn chè đậu đỏ, bánh lọc. Trong một lần ngồi chờ ở quán chè, Tường nhận ra là Ngọc rất đẹp, đôi mắt to, đen dịu dàng, cái cằm hơi chẻ, lông mày thanh tú như được tỉa khéo, c̣n đôi môi th́…quá xinh. Tim Tường đập thùm thụp, tưởng như Ngọc ngồi bên kia bàn có thể nghe được. Từ đó h́nh ảnh Ngọc lúc nào cũng hiện rơ trong tâm trí Tường. Yêu ở tuổi mười sáu là quá sớm, nhưng Tường đă “yêu”, t́nh yêu tuổi học tṛ tuy thật thầm lặng mà da diết vô cùng.

Rồi Tường đậu đại học ở Sài g̣n, trước hôm đi, bà Cầm gặp Tường và Ngọc, tay trong tay, mắt trong mắt, mới giật ḿnh lo lắng. Trời ơi lâu nay bận làm ăn bà không hề nghĩ đến. Tối hôm đó cố nén giận bà bảo Tường :

- Con phải lo học hành, không được nghĩ ngợi lung tung, giữa con và Ngọc chỉ là anh em, bạn bè thôi, mẹ cấm con không được quan hệ yêu đương với nó.

Tưởng nó sẽ chối bay, chối biến, ai ngờ nó nói rành rọt :

- Bây giờ mà nói chuyện yêu đương là quá sớm, nhưng con yêu Ngọc, khi xong đại học, có việc làm, con sẽ cưới Ngọc.

Bà Cầm giận sôi, mắng cho Tường một trận và c̣n dọa, nếu mày c̣n qua lại với con đó th́ tao không mẹ con ǵ với mày nữa. Tường không hiểu sao mẹ ḿnh lại như thế. Bà hầm hầm bỏ lên lầu c̣n Tường th́ hoang mang ngồi lặng. Tường có biết đâu, ba mẹ Tường đă nhắm Tô Nha, kém Tường hai tuổi, con gái ông bạn buôn trầm giàu có ở Sài G̣n, nơi mà Tường sắp vào ở trọ nay mai. Tuy chưa nói thẳng ra nhưng hai nhà đă ngầm định chuyện lứa đôi cho nó và Tô Nha sau những lần gặp gỡ.

Ba Tường b́nh tĩnh bảo vợ:

- Bà làm ầm ĩ không khéo hỏng việc, vào trong đó ở chung với con Tô Nha bốn năm, nó không quên con Ngọc mới lạ, t́nh học tṛ vu vơ không ăn thua ǵ đâu.

Tường đi rồi bà Cầm đến nhà bà Quỳnh:

- Cả tuần nay con Ngọc đi chơi với ai chị có biết không ?

- Th́ ngày nào nó cũng đi với thằng Tường chớ ai.

- Trời ơi, sao chị nói tỉnh bơ vậy, con gái mà ngày nào cũng kè kè theo con trai, chị phải để mắt tới nó chứ, đi với thằng Tường được th́ nó cũng sẽ đi với thằng khác được, không khéo có ngày mang nhục vào thân, thứ con gái đó ai mà dám rước. Vả lại tôi cũng nhắm một nơi cho Tường rồi, nhà sui tương lai của gia đ́nh chúng tôi là nhà Tường sẽ ở khi vào Sài G̣n học. Sao anh chị lại để con gái sống buông thả như thế?

Bà Quỳnh giận tím mặt, ngồi trơ ra chẳng nói được ǵ, ba Ngọc b́nh tĩnh hơn nhưng cũng lắp bắp nói lớn:

- Mời chị ra khỏi nhà tôi ngay, thật không ngờ. . Tôi biết phải dạy con tôi thế nào. Chị ra về ngay, về ngay cho.

Bà Cầm quay lưng đi, ông Lâm, ba Ngọc, cũng ngả ngồi trên ghế, mặt nóng bừng, tay run run vịn mép bàn để nén cơn giận.

C̣n bà Quỳnh th́ khóc nấc lên.

- Không việc ǵ phải khóc, cái đồ hănh tiến đó không đáng cho bà phải khóc. Bà tuyệt đối không nói chuyện hôm nay với con Ngọc, nó không có lỗi ǵ, đừng làm cho nó tổn thương. Từ từ giải thích, rồi nó sẽ hiểu thôi.

Khi nghèo, tuy không có một quy định hiệp ước ǵ nhưng sự gắn bó với nhau thật bền, thật đẹp, một khi có đồng tiền dự phần vào và lên tiếng th́ bỗng dưng mọi chuyện sang trang, trang mới phủ nhận trang cũ, c̣n trang cũ th́ xem ra cũng không tha thiết với sang.

*

Suốt bốn năm học hai đứa vẫn liên lạc thường xuyên và t́nh yêu của họ đă sâu nặng lắm rồi. Đó là t́nh anh em, t́nh bè bạn, t́nh yêu pha trộn, quyện chặt vào nhau. Họ có quá nhiều cái chung, có thể ví họ như hai nhánh của một gốc tuổi thơ với không biết cơ man nào là kỉ niệm tươi đẹp, không thể chia ĺa, trừ khi cái gốc đó bị bứng đi, mà một khi cái gốc không c̣n th́ hai nhánh cây kia cũng sẽ phải chết.

Hai mươi hai tuổi, Tường xong đại học và may mắn có được học cái bổng ở Canada, c̣n Ngọc th́ vừa đỗ vào trường đại học sư phạm, cả hai vui mừng không kể xiết. Họ cùng bàn với nhau kế hoạch tương lai, một tương lai lấp lánh màu sắc cầu vồng.

Ngọc được ba mẹ thưởng cho một chuyến vào Sài G̣n, vừa để thăm cô của Ngọc vừa được vui chơi trước khi vào đại học, vậy là Tường lui ngày về lại một tuần, đúng là thời gian thần tiên của hai đứa. Hôm trở về họ đă “hợp đồng” với nhau : Ngọc ngồi lại pḥng chờ, đợi cho cả nhà Tường về trước rồi mới ra.

Ngọc chờ không những 15 phút như Tường dặn, mà gần nửa giờ sau mới ra cửa. Bất ngờ thấy cô Cầm ngồi ở tiền sảnh, khi bị hỏi dồn Ngọc lúng túng nói không ra hơi. Th́ ra bác Tuân đậu xe không đúng chỗ lại c̣n cự căi với bảo vệ nên cảnh sát phi trường phải đến giải quyết, trong khi chờ đợi bà Cầm vào trong sảnh tránh nắng. Nhận những lời xỉ vả giữa đám đông Ngọc chỉ biết khóc. Khi lấy lại b́nh tĩnh, Ngọc nói là ḿnh không đi chung với Tường, Ngọc vào Sài g̣n thăm cô, rồi bước về phía băi xe taxi hai chân run như muốn ngả.

Nếu mà Ngọc biết mẹ Tường đă đến chửi ba má ḿnh th́ c̣n đau đớn biết bao. Dù bà Cầm có canh giữ thế nào, Tường cũng hẹn ḥ cùng Ngọc. Sợ Tường bất ḥa với mẹ, Ngọc không dám kể lại chuyện hôm ở phi trường. Biết ba mẹ không đồng ư cho ḿnh đến với Ngọc, Tường không dám công khai nhưng trong ḷng th́ : “đă chắc những ngày c̣n thơ

Đợi Tường đi xong, bà Cầm đến nhà Ngọc :

- Tôi đă sang đây nói rơ mọi chuyện rồi, sao hai người c̣n cho con Ngọc vào Sài g̣n vậy, thật là trơ trẽn, nó yêu thằng Tường hay yêu cái gia tài của tôi ?

Đến nước này th́ không nhịn được nữa:

- Chị đừng ỷ giàu mà ức hiếp người ta nghe, từ nay tôi cấm chị đến nhà tôi, nễ chị là người quen cũ, nếu không …

- Nếu không anh làm ǵ được tôi, tôi thách thằng nào, con nào dám đụng đến tôi.

Thấy ông Lâm sấn tới, bà Quỳnh vội vàng ngăn chồng lại, bà Cầm quay ra c̣n hăm mấy câu rồi mới bỏ đi. Ngọc cắn chặt hai hàm răng để mặc cho nước mắt tủi hơn ràn rụa trên má. Cả bầu trời như sập xuống, Ngọc hoa mắt nằm úp mặt, cố ḱm lại nhưng nước mắt tuôn ra ướt đẫm. Biết con đă nghe hết mọi chuyện, ba má Ngọc đau ḷng lắm :

- Con lớn rồi, ba má để con tự suy nghĩ và quyết định, phải b́nh tĩnh, thật b́nh tĩnh nghe con.

Nói vậy, nhưng bà Quỳnh chỉ để Ngọc nhận thư thời gian đầu, rồi sau đó âm thầm đốt bỏ thư của Tường đi. Bà tin rằng thời gian sẽ giúp Ngọc quên, vả lại khi lên năm thứ hai, có nhiều bạn trai cùng trường tỏ ra rất quư Ngọc, họ thường đến nhà chơi, nên bà hy vọng Ngọc sẽ nguôi ngoai. Ngọc không hiểu v́ sao thư đi mà không có tin lại, sự chờ đợi nín nhịn đă vượt qua giới hạn từ lâu nhưng Ngọc vẫn tin tưởng nên t́m mọi cách để tự giải thích, chắc chắn phải có một lư do nào đó, Tường không bao giờ phụ bạc Ngọc.“Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng”. C̣n Tường th́ cũng vô cùng hoang mang v́ trong thư Ngọc bảo là không nhận được hồi âm. Suy nghĩ nhiều đêm, Tường liền viết thư thăm ba má Ngọc, không ngờ thư bị trả lại v́ không có người nhận.

Tường suy sụp một thời gian, nhưng sau đó niềm tin vào Ngọc giúp Tường lấy lại b́nh tĩnh. Tường phải ra sức học để tự lập, không những phải lo cho ḿnh và c̣n phải lo cho Ngọc và gia đ́nh sau này, nhất định Tường sẽ không dựa vào ba má. Ngọc tan nát cơi ḷng, chỉ biết t́m quên trong sách vở, Ngọc nhận dạy kèm suốt những buổi tối trong tuần vừa để phụ mẹ vừa để lấp kín thời gian. Không biết tâm sự cùng ai, Ngọc đớn đau buồn tủi, chỉ có gối chăn đẫm nước mắt th́ may ra hiểu được nỗi niềm tuyệt vọng của Ngọc. Rồi bốn năm học cũng trôi qua, cũng như Ngọc, Tường tin tưởng ở t́nh yêu của ḿnh, một t́nh yêu có cùng một gốc tuổi thơ tươi đẹp. Tường bây giờ đă là chàng thanh niên mạnh mẽ có đủ sức chống lại những chướng ngại trong cuộc sống, nếu thuyết phục ba mẹ không được, Tường cũng sẽ cưới Ngọc, tư tưởng phương tây ít nhiều cũng đă ảnh hưởng đến suy nghĩ của Tường. Nhất định Tường phải đem lại cho Ngọc một cuộc sống tốt đẹp hơn, để bù cho những năm tháng vất vả thua thiệt bởi quá nghèo.

*

Một hồi chuông rền báo thức mọi người chuẩn bị thời kinh buổi sáng. Sadini Tâm Hỷ giật ḿnh: đă sáng rồi sao, rồi tự nhủ ḿnh phải cố gắng, cố gắng để vượt qua. Đức Phật dạy rằng : “Người là nơi nương tựa của chính ḿnh, c̣n ai khác nữa có thể làm nơi nương tựa”. Một ngày như mọi ngày, thời gian biểu ở tịnh xá không có ǵ thay đổi. Tiếng chim chào mào gọi mặt trời thức dậy, c̣n chim từ quy báo hiệu ngày đă tắt sau dăy Trường Sơn ở phía xa. Công vệc mỗi ngày đă chiếm hết thời gian của mọi người, ngoài việc tu tập, trồng tỉa, ngày nào họ cũng chăm lo việc sửa sang ngôi chùa. Tịnh xá nghèo chỉ có cái cổng cao được một tín nữ người của làng, đi làm ăn xa trở về, bỏ công của ra xây dựng. Cái bờ đá chạy quanh chùa là do các vị nữ tu làm nên. “ Công tŕnh” kéo dài đến nỗi các đoạn gần cổng dây leo và hoa dại đă phủ kín mà đoạn cuối th́ vẫn c̣n dở dang. Hàng rào đá này là nơi cư trú b́nh yên của lũ rắn mối, kỳ nhông, tắc kè, và vô số những loại ḅ sát không tên khác. Những đám rau sau nhà trai tăng, cũng không đủ lực để bằng phẳng, đám tam giác, đám h́nh thang, có đám không biết có h́nh ǵ, chúng yên phận, nhẫn nhịn không dám làm phiền mấy tảng đá lớn tự do nằm duỗi dài tụ phụ. Những đêm khuya nghe tiếng tắc kè điểm canh buồn rượi, Sadini Tâm Hỷ nh́n qua khung cửa nhỏ, nửa vầng trăng chênh chếch soi nghiêng, chưa đủ sáng để mang sự rạng ngời đến cho trần thế, nhưng lại đủ làm ngột ngạt trong trái tim đă bỏ lại ngoài kia hơn nửa yêu thương:

Một nửa vầng trăng anh để lại

Vẫn sáng trong em măi đến giờ

Mấy năm rồi, nửa kia đă ngh́n trùng xa cách… Ô hay sao ḿnh lại...

Tâm Hỷ ngồi lên tŕ chú và niệm Phật, mỗi lần vọng tâm, Sadini lại hướng về Đức Phật từ bi để cầu xin gia hộ độ tŕ. Tịnh xá hẻo lánh hiu quạnh này cũng có đôi lần xôn xao khi mùa hè đến, mấy chàng sinh viên ở xa về, nói là lên chùa làm công đức nhưng thật ra họ lên đây để nh́n ngắm để được chuyện tṛ với mấy sadini trẻ, tuy vẫn lễ độ khiêm cung nhưng ánh mắt nụ cười th́ ẩn chứa sự tinh nghịch, đôi lúc không giấu nỗi sự si t́nh. Sư cô trụ tŕ không hiểu sao những người đến tu đều xinh đẹp, họ bị nghiệp chướng ở kiếp nào mà nay muốn gọt rửa ở nơi này. Tuy rộng ḷng lân mẫn nhưng hướng tâm của họ vào chốn từ bi không phải dễ, nên ngoài việc thuyết giảng sư cô c̣n gần gũi tâm sự mong muốn đem sự b́nh an đến cho đệ tử của ḿnh. Mấy chàng sinh viên đă làm cho khu trồng hoa của tịnh xá phong phú, mỗi năm lại thêm nhiều giống hoa lạ, mấy khóm hoa quỳnh, của anh chàng trồng cây si Tâm Hỷ, xem ra rất hợp thổ nhưỡng, đă hớn hở nở những bông đầu mùa trinh trắng thanh cao. Tâm Hỷ hoàn toàn không một chút bận tâm với những lời nói bóng gió xa gần, bởi trước đây tâm cô chỉ có Tường và đến nay có Đức Bổn Sư, nếu so sánh th́ hoàn toàn khập khiễng nhưng trong cô hai h́nh ảnh ấy đă có…vị trí ngang nhau, Tâm Hỷ vẫn luôn nguyện một ngày nào đó trong tâm nàng chỉ c̣n Đức Bổn Sư.

*

Không lắm tiền như nhà Tường, nhưng cuộc sống của gia đ́nh Ngọc cũng đă khá lên, nhờ cái vốn tiếng Anh, ba Ngọc đă xin được việc ở MAAG với mức lương đủ lo cho cả nhà và chi phí học hành cho hai em, cũng chẳng dư giă ǵ, nhưng khi học xong năm thứ ba, th́ má không để Ngọc đi dạy kèm nữa, bà muốn con gái có nhiều thời gian cho việc học v́ đây là năm cuối. Ngọc không xao lăng học hành nhưng tâm hồn trĩu nặng những ưu phiền, nhất là khi nghe Cường, em Tường, cho biết là Tô Nha cũng đă qua Canada du học hay du lịch ǵ đó th́ Ngọc tuyệt vọng vô cùng.

Bốn năm lặng lẽ nhưng nặng nề trôi qua, Ngọc đỗ cao, được nhận nhiệm sở ngay thành phố. Băng Tâm, người bạn cùng lớp, nhận sự vụ lệnh bổ nhiệm tận Ninh Thuận, muốn hoán đổi với Ngọc. Mẹ Tâm biết Ngọc nghèo, nhưng không dám nói thẳng nên ngỏ ư nhờ Ngọc t́m giúp một người bạn nào đó đổi Sự vụ lệnh với Băng Tâm th́ bà sẽ tặng một số tiền, nhưng Ngọc không biết t́m ai. Trên đường về Ngọc nghĩ, trong bữa cơm trưa nay Ngọc sẽ khoe với cả nhà cái quyết định bổ nhiệm này, chắc ba má mừng lắm, trong xóm nghèo, Ngọc là đứa con gái đầu tiên đỗ đại học. Gần đến nhà Cường đón Ngọc và bảo :

- Ba mẹ em đi Sài g̣n dạm hỏi chị Tô Nha cho anh Tường.

Ngọc có cảm tưởng như mặt đất sụt dưới chân nhưng cố gượng :

- Anh Tường về rồi à ?

- Đâu có, hai người c̣n ở bên đó, nhưng ba mẹ em và nhà bên ấy muốn vậy.

- Sao em không đi cùng ?

- Cái bà Tô Nha phách lối, thấy ghét. Mà anh Tường cũng có yêu thương ǵ bà này đâu.

Đôi chân muốn khuỵu xuống, Ngọc rẽ vào ngơ xóm, hai tai lùng bùng không nghe cả tiếng c̣i xe máy phía sau.

- Sao mặt mày tái mét, vả mồ hôi vậy ? Sáng nay có ăn ǵ không ?

- Con đau đầu quá.

Để nguyên quần áo, Ngọc nằm vật xuống giường, mắt nh́n trừng trừng lên trần nhà, không khóc được, chỉ thấy nhói đau trong ngực. Ngọc như ch́m trong vô thức, không buồn, không giận, không có một cảm giác nào, những h́nh ảnh mờ nhạt cứ diễu qua miên man xô bồ hổn độn. Mẹ bảo uống nước chanh, uống sữa th́ uống mà chẳng thấy mùi vị ǵ. Không ngủ được đă đành, nhưng cũng không nhắm mắt lại được, có cái ǵ đó nổi cộm trên giác mạc, tay chân như bị dán chặt xuống chiếu không nhấc lên được. Ngọc nằm suốt hai ngày, ba mẹ lo lắng muốn đưa đến bác sĩ, nhưng Ngọc không chịu. Ngoài khung cửa hẹp, nửa vầng trăng âu sầu lặng lẽ giữa những dải mây mờ mờ “ Vầng trăng ai xẻ làm đôi. Nửa in gối chiếc nửa soi dặm đường”. Ngọc không để ư hay là có một sự trùng hợp của quỹ đạo mặt trăng, mà lúc nào, nh́n từ cửa sổ nhà ḿnh Ngọc chưa bao giờ thấy một vầng trăng viên măn. Qua hôm thứ ba, Ngọc ngồi dậy cười cười nói nói nhưng mà nhận ra h́nh như có một cái ǵ đó tác động mạnh đến Ngọc. Ngọc có một quyết định quan trọng trong cuộc đời. Ngọc không ở lại thành phố, cũng sẽ không vào Ninh Thuận, nên vội vă đến gặp Băng Tâm.

Khi được Ngọc đồng ư hoán chuyển, mẹ Băng Tâm rất ngạc nhiên nhưng mừng rỡ vô cùng, bà cảm ơn Ngọc rối rít, và đưa tặng một số tiền lớn như đă hứa, nhưng Ngọc kiên quyết từ chối.

Ba má Ngọc cũng ngạc nhiên không hiểu sao con ḿnh đỗ cao mà phải vào tận Ninh Thuận.

- Con cũng không rơ, nhưng thành phố chỉ có mấy trường trung học chắc đủ giáo sư rồi.

Sự vụ lệnh có ghi rơ, thời gian tŕnh diện trong ṿng hai tuần, nhưng Ngọc quyết định đi vào sáng hôm sau bởi Ngọc biết nếu mà chần chừ th́ kết cục có thể bi thảm hơn v́ đă nhiều lần Ngọc có ư định quyên sinh. Gói thuốc ngủ mua nhiều lần dồn lại, Ngọc quăng vào sọt rác. “ Con xin lỗi ba má, chị xin lỗi các em…”

*

Đă mấy tháng không có thư từ tin tức của Ngọc, cả nhà lo lắng vô cùng, ba Ngọc đinh đến sở học chánh để hỏi th́ vừa lúc mẹ Băng Tâm đến nhà, trao một gói tiền cho bà Quỳnh và bảo là của Ngọc gửi về:

- Ủa, sao nó không thư từ ǵ cả, chúng tôi lo quá. Trời ơi con với cái.

Nói xong bà khóc tức tưởi.

- Ḱa chị b́nh tĩnh, chắc không có chuyện ǵ đâu, có người quen trong đó nhờ tôi chuyển tiền cho chị, tôi chỉ biết vậy, để tôi hỏi lại rồi báo với chị nghe.

Thực ra bà có biết ǵ đâu, chẳng qua v́ Ngọc không chịu nhận nên kiếm cớ thế thôi. Khi khách đă ra về từ lâu, bà Quỳnh mới nhớ ra là không hỏi khách là ai, nhà ở đâu, quen biết ra sao với Ngọc. Trời ơi sao ḿnh lú lẫn thế. Mở gói ra, thấy số tiền quá nhiều bà càng hoảng loạn, lương tập sự của Ngọc đâu có nhiều như thế.

Khi chồng về, bà kể lại, th́ ngay chiều hôm đó, ba Ngọc đến sở học chánh, mới hay ty giáo dục Ninh Thuận báo về là Ngọc không đến nhận nhiệm sở, đă có thông báo nhưng chưa kịp gửi cho gia đ́nh. Cố b́nh tĩnh, ba Ngọc trấn an cả nhà nhưng ruột gan th́ như lửa đốt. Trời ơi, Ngọc ơi, con ở đâu ? Quá bất ngờ bởi Ngọc là đứa con ngoan hiền hiếu thuận, chưa bao giờ tự ư đi đâu mà không cho ba má biết. Nhưng rồi một hôm Cường đến chơi, th́ bà Quỳnh đă hiểu ra. Con ơi, sao con cạn nghĩ như thế…Thương con và lo sợ con có thể làm những việc dại dột, ba má Ngọc thay nhau đi t́m suốt mấy tháng mà chẳng có tin tức ǵ. Chiến tranh lan rộng, việc đi lại vô cùng khó khăn, nhiều vùng bị chia cắt, không có phương tiện đi lại… Đất trời mênh mông, biết con tôi ở nơi nào.

Không thể bỏ việc đi t́m măi được, bà Quỳnh chỉ c̣n biết lên chùa lễ Phật và cầu cho ở một nơi nào đó con được b́nh an. Có lẽ Đức Phật mầu nhiệm thấu hiểu t́nh cảnh của hai mẹ con nên một thời gian sau bà Quỳnh không c̣n gặp những giấc mơ hăi hùng về Ngọc nữa. Ơn trên không nỡ bắt những con người nhân hậu phải chịu khổ đau.

*

Nhận được tin của Cường, Tường nôn nao đợi ngày trở về. Một hôm Tường bất ngờ đến nhà, bà Quỳnh không muốn tiếp nhưng ba Ngọc ra mở cửa:

- Cháu vào đi.

Tường chào nhưng bà Quỳnh không đáp, bà nghĩ mọi khổ đau của Ngọc đều do Tường gây ra.

- Cháu đến để xin hai bác tha lỗi. Tất cả những sai lầm này là do cháu gây ra, cháu đă làm khổ em Ngọc, làm cho hai bác phải lo buồn.

- Xin lỗi, xin lỗi mà được thôi sao. Con tôi chừ không biết ra sao hay nó chết ở một nơi nào rồi. Ngọc ơi, con ơi.

Bà nghẹn ngào khóc tức tưởi. Nước mắt Tường cũng tuôn thành ḍng trên khuôn mặt buồn rũ.

- Thưa hai bác, con sẽ đi t́m Ngọc, nhất định con sẽ t́m được. Hai bác đă đi những đâu ?

Họ tin vào t́nh yêu chân thật của Tường nên cho Tường xem những nơi họ đă đi qua và ghi lại. Bà Quỳnh b́nh tĩnh lại khi nghĩ ra rằng bà Cầm mới là người chia rẽ chúng nó chứ Tường đâu có tội t́nh ǵ.

*

Đợi Tường ra khỏi nhà, bà Cầm dặn Cường :

- Con không được nói với anh Tường là con Ngọc bỏ nhà đi nghe.

- Dạ ?

Thật ra, sau khi ở nhà cô Quỳnh về, Cường đă viết thư, báo tin ấy cho Tường rồi, chứ đâu có đợi đến lúc Tường về. Ở nhà mấy hôm, Tường xin phép ba mẹ đi công việc:

- Không, mày không được đi đâu cả, mày định t́m con Ngọc à? Nhất định là không được. Gia đ́nh họ mà biết th́ tao và ba mày biết nói thế nào với họ.

- Nói thế nào không liên quan đến con.

- Ô hay, mày học đâu ra cái thói mất dạy đó. Nay mai tao sẽ vào Sài g̣n bàn chuyện xin cưới.

Thật ra, những năm học ở Sài g̣n, Tô Nha cũng dành cho Tường những t́nh cảm đặc biệt, tuy biết Tường không hợp với ḿnh, nhưng hai bên gia đ́nh đều vun vào nó cũng thoáng chút phân vân, rồi từ khi sang Canada th́ mọi chuyện chấm dứt, ḷng nó không c̣n một chút vương vấn với anh chàng quá nghiêm túc kia.

- Lâu nay mẹ có liên lạc với bác Hải không ?

- Có, có, ờ mà sau khi Tô Nha đi, bác ấy chỉ liên lạc một lần.

Thực ra Tường không muốn kể chuyện của Tô Nha, nhưng giận mẹ nên mĩa mai :

- Mẹ lo ǵ, thế nào nhà ấy cũng mời ba mẹ dự đám cưới.

- Dự đám cưới là sao ?

-Tô Nha đă lấy một anh chàng người Úc, chắc đến tết họ về lo thủ tục kết hôn.

- Mày đừng có bịa chuyện.

- Mẹ nghĩ sao, tùy mẹ. Họ đă mời con, với tư cách là anh trai của Tô Nha đến nhà chơi mấy lần rồi.

Bà Cầm “té ngửa’’giận tím ruột gan.

- Trời ơi, cái đồ tráo trở, thất tín.

Mọi khi, lúc giận bà la hét om ṣm nhưng lần này cổ bà như nghẹn lại, bà đứng lên ra cửa rồi quay vào, rồi lại ra cửa…Tội nghiệp cho hai bàn chân phải chịu sức nặng của cơn giận cứ đập th́nh thịch trên sàn nhà, Tường bỏ lên lầu mà vẫn c̣n nghe tiếng bước chân của mẹ.

Sáng hôm sau, Tường dậy sớm, gọi thằng Cường mở cửa rồi ra bến xe, Tường sẽ bắt đầu cuộc t́m kiếm từ Quảng Trị. Nếu làm một phép nhân : Mỗi tỉnh có năm bảy huyện, mối huyên có bảy tám xă, mỗi xă …th́ con số các chùa sẽ nhiều vô kể, Tường có linh cảm là Ngọc ở một chùa nào đó, nên bắt đầu t́m những chùa ở vùng quê, vùng núi hẻo lánh. Tàu hỏa, xe lam, xe thồ, lội bộ, cái xứ Quảng Trị gió Lào, nắng lửa khiến cho khuôn mặt Tường sạm lại, nám đen. Tường thường ngủ nhờ lại ở các chùa đă đi qua. Có lần tưởng như sắp gặp được Ngọc, v́ qua mô tả của Tường người địa phương xác nhận có một người như thế đến tu ở chùa Thiện Tâm trên núi.

Đường lên chùa có lúc luồn lách giữa những hàng cây cao, có lúc ḅ len lén qua những đám cỏ tranh cam phận cúi rạp về một phía khi có gió lùa. Thấy mỏi chân, th́ vừa may một nếp nhà nhỏ hiện ra Tường rẽ vào ngồi trên một phiến đá trước nhà. Biểu hiện bên ngoài của cái sự giàu không phức tạp,đa dạng như cái sự nghèo, nghĩ đến giàu người ta có thể tưởng tượng ra lâu đài tráng lệ, nhà cửa nguy nga và những con người mặt đầy căng đỏ lựng… Chỉ riêng ngôi nhà của người nghèo cũng đă muôn h́nh muôn vẻ khó có thể h́nh dung được. Ngôi nhà chỉ chừng mươi mét vuông, mái lợp bằng đủ loại : thùng thiếc đập dẹp, mấy tấm tole rách, vài tấm tranh, một tấm bạt cũ quảng cáo kem Hynos có ông tây đen nhe răng cười, hàm răng ấy bây giờ đen xỉn lại và thủng nhiều chỗ như bị sún. Vách nhà cũng đủ thứ “bà chằng” không biết “tiền thân” của nó là cái ǵ, nếu không có cái bếp tro um lên vài sợi khói và con chó ốm nhom không buồn sủa nằm ở góc sân th́ không ai nghĩ nhà có người ở. Xứ sở ḿnh bao giờ mới hết nghèo, Tường thấy nao nao trong ḷng khi leo lên những bậc cấp thô sơ được kê ghép lại bằng những ḥn đá to nhỏ không đều, nếu đặt chân không đúng chỗ có thể ngả nhào. Tường đến gặp Sư cô và được biết cách đây gần một năm có cô gái buồn chuyện t́nh duyên lên đây xin nương nhờ cửa Phật, vả lại cô ấy đến đây trong lúc gặp trắc trở chứ thật ra là không có hạnh duyên nên khi gia đ́nh t́m đến khuyên nhủ th́ đă trở về. Niềm vui đă biến thành nỗi buồn, Tường vào lễ Phật để cầu ơn trên phù hộ, cúng dường Tam Bảo, rồi vội vàng trở lại v́ trời đă về chiều. Cứ thế Tường đi hết chùa này đến chùa khác, gần đến ngày phải về mà bóng Ngọc vẫn mù tăm. “ Ngọc ơi, Anh đă được nhận vào thử việc ở một hăng lớn, nếu đến trễ th́ khó mà có cơ hội tốt. Anh sẽ về lại để t́m em, xin em hăy tha lỗi cho anh”.

Bỏ sau lưng xứ Quảng Trị nắng cháy, Tường bay vào Ninh Thuận. Chùa ở núi, chùa ở quê, chùa ở phố…Nơi nào cũng có dấu chân của con người thủy chung mà duyên phận lại chia ĺa trắc trở. Nếu từ “chùa phố” đi đến “chùa núi” th́ mới hay người gửi thân vào cửa Phật vẫn có số: số sung sướng và số cơ hàn.Người tu ở phố chỉ chuyên tâm vào việc tu học, c̣n người tu ở các chùa nghèo phải lao động vất vả kiếm cái ăn để được tu hành. Xóm làng quạnh hiu xơ xác th́ chùa cũng xác xơ tơi tả. Nơi đây, những mái tranh bạc phếch buồn tênh, những khóm chuối tong teo, buông chuối cũng ốm nhách, cây cau cũng vàng vọt, mấy con chó, bụng lép xẹp nằm khoanh ở góc sân phô sự nghèo khó của chủ nhà, trông thật đáng thương. Tam tứ núi cũng đă trèo, thất bát sông cũng đă lội nhưng chưa có một manh mối nào về Ngọc. Cái ngăn cách họ là định kiến, là sự phân biệt giàu nghèo mà sức người khó vượt qua. Tường về nhà hôm trước th́ hôm sau đă phải trở lại Canada để kịp nhận việc. H́nh như bà Cầm có suy tính ǵ đó mà không la mắng Tường, cũng không nói ǵ về Ngọc.

Đă nhiều lần ba mẹ viết thư giục Tường trở về để quản lư cơ nghiệp, giục Tường lấy vợ nhưng Tường xin ba mẹ hăy để cho ḿnh tự quyết định cuộc đời ḿnh. Trong thư bà Cầm c̣n hứa, nếu t́m được Ngọc th́ bà không ngăn cản nữa. “ Mẹ ơi, muộn quá rồi.” Tường liên lạc thường xuyên với hai đứa em Ngọc nhưng cũng không biết ǵ thêm. H́nh bóng Ngọc vẫn luôn hiện diện với một chút ngậm ngùi, một chút ray rứt, một chút bâng khuâng trong trái tim đau đớn của Tường. Cường thường đến chơi, có lần chuyển lời nhắn là mẹ Cường muốn xin lỗi mẹ Ngọc, nhưng bà Quỳnh bảo : “ Cô chưa đủ bao dung để có thể quên những tủi nhục đau đớn xảy ra cho gia đ́nh.”

*

Hè năm sau Tường trở về, đang chuẩn bị cho chuyến đi th́ gặp người bạn thời đại học rủ về Tuy Ḥa, Tường nghĩ, là người địa phương chắc Sâm phải thông thuộc vùng này có thể giúp Tường trong việc t́m kiếm. Sau khi t́m quanh quẩn một vài nơi th́ Sâm rủ Tường đến Tịnh Xá Ngọc Lam v́ hôm nay chùa và dân làng tổ chức cầu an, cầu siêu theo định kỳ, năm năm một lần. Đây là sự kiện lớn của làng cũng như của Tịnh xá. Từ mấy hôm trước, trai tráng trong làng đă lên phát quang con đường, tu sửa lại những bậc cấp, trang trí cổng chùa, chánh điện, đốn tre trồng trụ làm mái che sân chùa, ai nấy tất bật bận rộn suốt ngày nhưng đều hoan hỉ, họ làm như làm việc nhà ḿnh vậy. Những người đi làm ăn xa có thể không trở về trong ngày giỗ, ngày tết nhưng hôm nay gần như không thiếu một ai. Sự tự nguyện này đă thành một tập quán tâm linh, thiêng liêng và trang trọng.

Người có của góp nhiều, người ít của th́ buồng chuối thẻ hương, người nghèo th́ bửa củi nấu nướng, phụ bếp. Đây được xem như một lễ hội tạ ơn, cầu phước. Không có người chỉ huy nhưng xem ra mọi việc đều tiến hành suôn sẻ. Đúng 9 giờ sáng, buổi lễ bắt đầu trong sự tôn nghiêm, thành kính. Tiếng chiêng, tiếng mơ, tiếng trống mang âm hưởng từ bi đến cho mọi người, mọi nhà, cây cỏ, lá hoa cũng thấm đượm mùi thiền, và sự nhiệm mầu của Phật tổ. Tường vào sớm, nên chỉ quỳ sau mấy hàng người phần lớn là trẻ em,người già. Tất cả những lo toan bề bộn trong cuộc sống không có mặt ở nơi này, ḷng người thanh thản hướng tâm về Đức Phật. Hơi thở dường như cũng cố nén lại sao cho nhẹ nhàng nhất có thể.

Một Sadini đứng lên cắm ba nén nhang vào chiếc lư lớn đặt sát bệ thờ. Tường giật thót người, tim nhói đau : Trời ơi, Bảo Ngọc, Tường ngồi bệt xuống chiếu người run rẩy như có một luồng điện chạy qua thân thể, người bạn ngạc nhiên đưa mắt hỏi, nhưng Tường khoác tay ra dấu yên lặng. Tường không quỳ lên được nữa, liền ngồi xếp bằng hai tay chắp lại, tuy cố ḱm mà vẫn cứ run, trái tim có lúc như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực… Ngọc đă về chỗ, cúi đầu lắng nghe pháp ngôn của sư trụ tŕ : …”Giáo lư của Đức Phật không chỉ dành cho những tăng lữ trong tu viện mà c̣n để cho những nam nữ cư sĩ sống ở nhà với gia đ́nh họ. Bát chánh đạo là để cho tất cả. Đạo Phật dù cao cả và thuần khiết bao nhiêu cũng sẽ vô dụng với đại chúng nhân loại nếu họ không theo được trong đời sống hằng ngày, nếu hiểu đúng về đạo Phật, mọi người có thể thực hành khi vẫn sống đời thế tục…”

Những tấm áo lam cúi xuống, đứng lên nhịp nhàng thầm lặng. Đó là các Sư cô, các Sadini, những người đă gửi thân vào cửa Phật, những người đă “cát ái từ thân”. Họ đă cắt đứt mọi quan hệ với cha mẹ anh em, trong ḷng chỉ có Đức Phật. “Ngọc ơi, anh không có một chỗ nào trong trái tim em sao?” Cái cây bị nhổ lên, lúc đầu có thể bị héo rủ, nhưng nay rễ đă bám vào đất mới, đă t́m được nhựa từ bi. Cuộc sống, tuổi thơ, những tháng ngày yêu thương hạnh phúc, nhưng kỉ niệm ngọt ngào giờ đă thuộc về sinh môi cũ. Cùng với các sư cô, em cúi lạy và tụng niệm liên tục, lời thệ nguyện bồi hồi dội vào tận phần sâu xa nhất của trái tim :

Chúng sinh vô biên thệ nguyện độ

Phiền năo vô tân thệ nguyện đoạn …

Quỳ lạy với tất cả ḷng tôn kính là dứt bỏ cái ngă mạn trong cơi ta bà, là thoát kiếp trầm luân. Em không c̣n là Ngọc của anh, em đă bị buộc chặt vào một đoàn thể có quy luật, một sự gắn kết t́nh nguyện không có xích xiềng cũng không cửa đóng then cài nhưng vô cùng bền chặt. C̣n anh bây giờ chắc chỉ là một chúng sinh đang quỳ lạy sau lưng em, một chúng sinh đồng đẳng trong lễ đường này.

Tường sắp xếp những lời sẽ nói với Ngọc khi buổi lễ chấm dứt, trong giờ thọ trai là thời điểm thích hợp nhất. Tường vẫn c̣n hy vọng là Ngọc sẽ hồi tâm.. Lại một hồi chiêng trống rền vang, các Ni Sư, các T́ kheo, Sadini cùng ban trị sự, phật tử đi thành ṿng tṛn chung quanh trai đàn.

Tường đây, Tường của Ngọc đây, hăy nh́n anh, chúng ta có cùng một cái gốc tuổi thơ, là hai nhánh không thể tách rời, bây giờ chỉ cách nhau một tầm tay với mà sao lại xa cách ngh́n trùng. Khuôn mặt dịu dàng, đôi mắt tĩnh lặng của Ngọc tỏa ra một thứ ánh sáng thiêng liêng, ánh sáng ấy không hề ẩn chứa cái quá khứ của t́nh yêu đôi lứa, của những kỉ niệm ngọt ngào, của gia đ́nh bè bạn, Tường chỉ là một chúng sinh đồng đẳng trong đôi mắt xa xôi, diệu vợi và vô cùng trầm lặng kia. Mọi hy vọng vụt tắt, Tường nhẹ nhàng quỳ lên thành kính và bất lực nh́n Ngọc đi qua, đi qua…Bóng áo lam nhân lên hàng ngh́n, hàng vạn thành một ṿng khép kín bao quanh Tường. Chợt Tường như nghe một giọng nói bên tai : Ngọc đă v́ Tường mà bỏ lại thời thanh xuân tươi đẹp, bỏ cả gia đ́nh ruột thịt, bây giờ mà khuấy động cuộc sống b́nh an nơi cửa thiền này th́ hóa ra “Yêu nhau mà lại bằng mười phụ nhau.”. Quá đau đớn, Tường nhắm mắt lại.. Thôi th́ số phận đă an bài, Ngọc ơi, trái -tim- nằm- ngoài- cơ- thể của anh ơi.

Cơm chay đă được dọn sẵn, mọi người, bất kể sang hèn, giàu nghèo đều được mời thọ trai. Sự b́nh đẳng an lành thể hiện trong từng giọng nói tiếng cười, từng đĩa đậu xào, bát canh bí, cả đến ghế bàn cũng chan chứa sự an vui. Sư trụ tŕ đi quanh các bàn thăm hỏi ân cần : Sao không thấy bác Tư, thiếm Hai hay cô Tâm chú Lễ nào đó. Và người có mặt cũng biết rơ nguyên nhân sự thiếu vắng đó, sự gắn kết giữa Tịnh xá Ngọc Lam với làng xóm tuy không thiết thân nhưng lúc nào cũng hiện diện chân thành, ấm áp.

Mọi người xuống núi, trở về với cuộc mưu sinh, mang theo sự thanh thản b́nh yên trong ḷng.Người bạn ngạc nhiên khi thấy Tường bước xiêu vẹo trên những bậc tam cấp, có lúc suưt ngă :

- Cậu bị sao vậy ? Có đau chỗ nào không?

- Không, không sao cả.

*

Trở lại Canada, Tường có công việc ổn định trong một hăng lớn, thu nhập cao và vô cùng bận rộn. Mấy năm sau, qua sự trung gian của Sâm,Tường đă cúng dường một số tiền lớn xây dựng Tịnh xá khang trang đẹp đẽ. Sư trụ tŕ muốn hỏi người có thiện tâm để cảm ơn, nhưng Sâm chỉ cho biết đó là người bạn cũ, Việt kiều ở Canada, có người yêu đi tu ở Tịnh xá này, nhưng cũng không biết v́ nữ tu đó là ai. Khi tụng niệm để hồi hướng cho người có công đức, sư trụ tŕ đă giải thích với các đệ tử và tăng ni như vậy.

Tường và Ngọc đều thích nửa vầng trăng cô đơn giữa bầu trời, có ngờ đâu nửa vầng trăng biểu hiện của sự dang dở đó, lại vận vào cuộc đời họ.

Thuở hai ta c̣n bé.

Anh hỏi : Em thích ǵ?

Chỉ vầng trăng xuân th́

Giữa trời sao lấp lánh.

Rồi bỗng dưng em lớn.

Đôi ngả, t́nh đôi ta…

Những lúc khó khăn, h́nh ảnh của Ngọc luôn giúp Tường b́nh tâm. Em và anh có chung một tuổi thơ, một thời hoa niên mộng mơ tươi đẹp, người bạn, người yêu luôn ở bên anh, giúp anh biết xem nhẹ sự giàu sang cám dỗ, giúp anh biết chấp nhận những thất bại đắng cay, giúp anh cảm thấy thanh thản, b́nh yên trong cuộc sống nơi xứ lạ quê người. Ngọc ơi, đời này, kiếp này anh chỉ yêu em thôi. Ngọc ơi,trái- tim- nằm- ngoài- cơ- thể của anh ơi !

 

Mùa giông băo đă đi qua, tháng mười 2014

ĐAN  THANH

 


art2all.net