đan thanh

 

LẬN ĐẬN



 

Thảo Sương lấy chồng, tuy quyết định hơi đột ngột nhưng Viên coi cũng được. Viên có việc làm ổn định, không rượu, không thuốc, không liếc mắt tới cô nào…Tuy hơn Sương đúng một giáp nhưng nhờ tiền bạc rủng rỉnh nên so với Sương th́ không “già” mấy.

Viên đă có vợ, cô vợ nghèo, khi thấy chồng có của th́ nôn nóng tích cóp gửi về cho mẹ, cho em và để dành một khoảng riêng cho ḿnh. Khi Viên hỏi th́ cô ta ú ớ… rồi t́m đủ thứ lư do để phủ nhận, đến khi bà mẹ chồng mất hộp đồ trang sức th́ Viên quyết định ly hôn. Không phải v́ hết yêu thương nhưng v́ mất ḷng tin. May mà họ chưa có con chung.

Trước đây Thảo Sương cũng đă yêu. Mối t́nh đầu là một anh chàng viết thư t́nh rất mượt. Biết Sương thích thơ văn, anh đă mua tặng Sương những cuốn sách của các tác giả mà Sương yêu mến. Thảo Sương chỉ hơi ngờ ngợ người viết được như thế mà sao nói năng, ứng xử không được như khi viết.

Anh muốn chuẩn bị đầy đủ cho gia đ́nh sau này nên không muốn cưới vội, có điều anh luôn dụ Sương “ăn cơm trước kẻng”. Sương biết giữ ḿnh nên không nôn nóng, nhưng cũng bực ḿnh .

Anh chàng này tính toán chi li quá, không lợi dụng ai, nhưng cũng không cho ai. Nh́n cái cách anh tỉ mỉ xếp cái áo mưa, chùi đôi giày, tự nhiên Sương thấy hơi lo. Mọi thứ chỉn chu quá, không biết Sương có thích hợp ?

Sau một vài lần anh và Sương đi chơi cùng bạn bè, th́ Sương quyết định chia tay. May mà anh không tổ chức đám hỏi như dự định của ba mẹ anh.

Một thời gian sau, Sương gặp Nguyên t́nh cờ như trong chuyện cổ tích. “Bỗng dưng trời đổ mưa rào. Không quen lại gặp t́m vào trú mưa “. Từ cách yêu thương chiều chuộng đến cách cư xử đều không chê vào đâu được. Sương hănh diện khoe với mọi người.

Trưởng pḥng kinh doanh, cao lớn đẹp trai, thuộc loại “mặt tiền của công ty”, người không thể thiếu trong những lần kư hợp đồng với các đối tác quan trọng.

Đă hẹn ḥ, đón đưa, đă nhiều lần đi chơi cùng nhau, ai cũng bảo họ đẹp đôi.

Sương yêu mê mệt, nhưng chưa nghe lời tỏ t́nh của Nguyên. Mà đâu cần ǵ phải nói ra nhỉ ? Cách đối xử, chiều chuộng, những món quà tặng đắt tiền không phải đă nói rồi sao.

Nguyên thường đi công tác, có lúc ra nước ngoài cả thời gian dài. Khi về lại quà cáp, hẹn ḥ. Nguyên rất đứng đắn khiến cho Sương càng nễ phục. Họ quen nhau cũng hơn một năm rồi. Nhiều lúc Sương muốn nói “xa gần“ với Nguyên về mối quan hệ của hai người nhưng không dám mở lời…

Anh chàng này cũng mê thơ văn, có thể đọc tiếp câu “bát” khi Sương đọc xong câu “lục”. Với một tâm hồn đa cảm, Sương luôn ao ước trong t́nh “cầm sắt” có cả “cầm kỳ”. Nguyên đă đáp ứng được điều đó. Sương chơi ghi-ta giỏi c̣n Nguyên hát rất hay, giọng trầm và ấm, những chỗ luyến láy cũng mượt mà không khác Duy Khánh là mấy. 

Sương đẹp, việc làm tốt, lương bỗng cao, có khối người chạy theo, nhưng trên cơi đời này t́m đâu ra một người vừa là chồng vừa là tri kỷ, tri âm. Gặp Nguyên, Sương thấy ḿnh thật may mắn. Những tưởng…

Một đêm, Thảo Sương nhận điện thoại của cô bạn thân, cùng học với nhau bảy năm ở trường Phan Châu Trinh, rồi mấy năm ở Quy Nhơn. Quư An theo nghề đă học, c̣n Sương rẽ sang hướng khác…

 

-Quả đất đi lệch quỹ đạo à ? Sao lại gọi vào giờ này ?

-C̣n quan trọng hơn nhiều. Tao quyết định lấy chồng.

-Dừng bước giang hồ là đúng. Mày làm khổ quá nhiều người rồi.

-Tao đă nhận lời cầu hôn tối nay, không ngủ được nên gọi mày. Thế là tao với mày có dịp đi cafê Phố Xưa, Huế Xưa với nhau rồi đấy. Chàng ở Đà Nẵng. Cưới xong tao sẽ chuyển về luôn.

Tự nhiên thấy nhói trong tim, chưa kịp nói ǵ th́ Quư An bồi thêm :

-Chàng là Đoàn Phú Nguyên của của công ty Terase. Mày nhớ chú Thuần của tao chứ ? Hi hi, hồi học cấp ba ổng theo mày ṃn dép mà. Chú là chủ tịch hội đồng quản trị của công ty đó.

Phát đạn tuy bắn từ xa nhưng trúng tim. Chết ngay tại chỗ.

-Sao im lặng thế ?

-Th́ mày có chuyện để nói chứ tao có chuyện ǵ đâu.

-Giọng mày sao lạ thế, nghe như là đang khóc vậy, thôi tao cúp máy nhé. Sáng mai gọi lại. Đêm nay chắc tao không ngủ, tao như đang bay lên Sương ơi !

Nh́n lên, đồng hồ chỉ 1giờ 30. Sương thấy ngột ngạt khó thở, mặc dù hai cánh cửa sổ đă mở toang. Sương không quen ngủ máy lạnh. Ở cơ quan, mùa nóng cũng như mùa lạnh, để bảo vệ thiết bị, máy điều ḥa chạy ŕ ŕ suốt ngày.

Sương quơ cái khăn trải gối cắn chặt giữa hai hàm răng, cả người tê cứng như vừa bị ngâm trong tuyết. Cố nhấc cái chân bỏ lên giường mà không nhấc nổi. Sức lực bị hút mất, ră rời, chỉ có trái tim đập liên hồi không kiểm soát được. Sương muốn hét to lên: dừng lại, dừng lại… Nếu trái tim hiểu được và dừng ngay lại th́ tốt biết bao. Không nhớ, không thương, không buồn, không tuyệt vọng…

Rồi những ǵ xảy ra sau đó Sương không c̣n nhớ nữa… Mặt trời vẫn lên, cây lá vẫn xanh, ḍng người vẫn hối hả ngược xuôi… Chỉ có Sương thấy ḿnh không c̣n là ḿnh nữa…

Sương thờ ơ với mấy “món” picnic, dă ngoại hay tụ tập bạn bè. Sau giờ làm việc, Sương đến ghế đá bên bờ sông ngồi nh́n thiên hạ, trầm ngâm nh́n ḍng nước uể oải trôi dưới chân cầu, nh́n bóng chiều kiên nhẫn dâng lên trên bức tường trắng của ṭa nhà Azufa bên kia sông. Tiếng đàn ghi- ta trĩu nặng những niềm riêng, v́ thế “ánh trăng” của Bethoven cũng ngập ngừng run rẫy, có lúc bẽ bàng, tắt nghẹn.

Khi xếp gửi hoa mừng sinh nhật, Sương chợt nhớ ra là ḿnh đă 29 rồi, mới đó mà đă năm năm…

 

* * * 

 

Đến dự đám cưới, Quư An vẫn thắc mắc, không hiểu v́ sao Sương lấy Viên.  Nghe nói cái ông này giàu có nhưng không phải là người ngồi hát khi Sương chơi đàn, không phải là người nh́n trăng lặn, chờ trăng lên như Sương.

-Nghĩ kĩ rồi chứ, trước đây tao có nghe mày nói ǵ đâu, cái anh này ở đâu mọc ra vậy. C̣n chàng “vào trong phong nhă, ra ngoài hào hoa” mà mày hứa sẽ bật mí với tao đâu rồi ? Hôm qua không nghe nói ǵ thế mà hôm nay anh Nguyên đột ngột đi công tác không dự được, ảnh nhờ tao xin lỗi.

Xin lỗi, chỉ xin lỗi mà được thôi sao. Cái lư do không đến, Sương biết rơ hơn An. Chút t́nh Sương c̣n giữ lại chắc sẽ không c̣n nữa nếu Nguyên đến dự. Cũng may.

Quư An chỉ hỏi vậy mà không cần trả lời, đám cưới là dấu chấm hết cho những cuộc t́nh trong quá khứ.



* * *
 

Lấy nhau rồi, Sương mới biết thêm nhiều chuyện về Viên, toàn là chuyện nhỏ. Những chuyện nhỏ làm nhàu nát những mộng mơ trong tâm hồn Sương:

Pḥng khách có kê cái ghế xếp nh́n ra khoảng sân có hoa lá xanh tốt, Viên nằm đó, thấy bạn gái gọi cửa mà Viên, ở trần, quần cộc.

-Bạn em đến chơi, anh vào pḥng đi.

Viên lấy tờ báo che mặt, giả vờ ngủ, Sương chưa biết tính sao th́ Hà đă vào nhà rồi.

Có anh họ và chị dâu của Sương từ quê đưa con ra thi đại học, Sương nhớ anh lớn hơn Sương ba tuổi nhưng ốm nhách thế mà mỗi lần qua vũng nước anh đều cơng v́ sợ Sương lấm chân. Viên chào xong là vào pḥng, đóng cửa xem tivi.

Sương tất bật lo cơm nước, sau khi dọn lên bàn, Sương gọi th́ nghe Viên nói vọng ra :

-Em mời anh chị ăn cơm, anh c̣n no.

Sượng sùng, miếng cơm mắc ngang cổ, nuốt không xuống.

Tối nay, Sương đi đón khách của công ty, sau khi thu xếp chỗ ngủ cho anh chị và cháu, Sương vội vă đi ngay. Lúc về đă hơn mười giờ nhưng Sương hé cửa xem thằng cháu có mắc mùng không th́ không thấy nó đâu. Pḥng anh chị không khép cửa. Bật đèn, Sương giật ḿnh, anh chị cũng không có, nhưng có mẩu giấy nhỏ đặt dưới cái gạt tàn: “Em Sương, anh chị cảm ơn em, ở đây xa trung tâm thi của cháu quá, e đi lại bất tiện, anh chị đưa cháu đến nhà người quen, gần trung tâm. Sẽ gặp lại em sau.”

Sương đứng lặng hồi lâu, bởi cái nguyên nhân “xa trung tâm” là vô lư. Sương đă nói rơ là sẽ đưa cháu đi thi mà. 

Nhiều buổi sáng, khi đi tập thể dục về, Sương thấy túi rác nhà ḿnh “đi” qua trước cửa nhà hàng xóm. Có lần, khi c̣n cách nhà một quăng, Sương thấy Viên cầm chổi, đứng dang chân như dáng người đánh gôn, hất mạnh một vật ǵ đó trước cổng bay khá xa, hóa ra đó là con chuột cống to bự ai đó đă bỏ trước nhà.

Những chuyện nhỏ cứ lặp đi lặp lại.

Chuyện thầm kín giữa vợ chồng, th́ Viên chưa bao giờ gù gù như con chim bồ câu hay x̣e đuôi múa lượn như con công, chắc Viên nghĩ thời buổi công nghiệp làm cái chuyện đó mất thời gian.

Viên không để Sương thiếu bất cứ một thứ ǵ. hai vợ chồng đi du lịch nhiều nơi, chiếc Camry Sương sử dụng nhiều hơn Viên…

 

* * * *
 

-Em để đơn ly hôn trên bàn, anh xem và thêm những ǵ anh cho là cần. Ra đi em chỉ mang theo quần áo. Chiếc nhẫn và đôi hoa tai kim cương em bỏ trong hộp nữ trang, tiền gửi ngân hàng em đă chuyển qua tên anh …Em rất biết ơn về tất cả những ǵ anh đă dành cho em. Duyên phận của chúng ta ngắn ngủi quá. Anh không có lỗi ǵ trong chuyện này. Hoàn toàn là tại em. Em đă làm anh dở dang thêm một lần nữa rồi. Anh Viên, em xin lỗi anh.

Sương đă nhẩm bao nhiêu lần rồi nhưng khi nói ra Sương không cầm được nước mắt.

Viên đứng sững như trời trồng. Thảo Sương vừa nói điều ǵ đó anh chưa kịp hiểu, mà chắc là anh cũng không thể hiểu…
 

Sài g̣n, tháng tám 1998

Đan Thanh

 

 


art2all.net