đan thanh

 

NIỀM ĐAU KÊNH RẠCH

 

 

          Đă sang tháng chạp, những cơn mưa dai dẵng triền miên không c̣n nấn ná ở lại với cỏ cây hoa lá. Những nụ mầm nhẫn nhịn bấy lâu chợt nhú ra mạnh mẽ, hân hoan báo hiệu những ngày nắng ấm áp. Mùa xuân lấp ló trong cành, trong nhánh khiến những người xa quê đă nôn nao chờ ngày sum họp. Lấm càng nôn nao hơn v́ những ngày tết ở quê thật quư giá, thật hạnh phúc trong cuộc đời của Lấm.

Không như những người bạn gái lên phố mưu sinh, lúc về ai cũng quần là áo lượt. Lấm trút bỏ lớp vỏ phố phường háo hức trở về sau những ngày tất bật kiếm ăn, không vă mồ hôi nhưng dư thừa buồn tủi. Từ phố về quê nó đă bước qua ranh giới của những toan tính lọc lừa để đến một nơi b́nh yên thanh thản

Mẹ nó vui ra mặt. Lấm đi có mấy năm mà cuộc sống gia đ́nh đă đổi thay, mái tôn đă thay cho mái lá dột nát, vách xây kiên cố thay cho phên liếp gió lùa. Nh́n bố dượng xum xoe săn đón, nó muốn tát vào cái mặt b́ b́ kia cho hả giận, Lấm lừ mắt nh́n, ánh mắt như có lửa khiến dượng nó phải quay đi. Lấm bây giờ không phải là Lấm của những lúc rạng sáng khi mẹ dậy sớm bơi xuồng trên những cánh đồng xa vào mùa điên điển trổ bông.

Có chút tiền nó có chút lợi thế trong cái nhà này.

Mền mùng chiếu giường của nó đă được giặt sạch từ mấy hôm trước thơm nồng mùi nắng và mùi gió của kênh rạch ruộng vườn.

Đêm mưa nằm nghe những giọt trầm uất trong vườn chuối, tiếng trở ḿnh của mấy chiếc xuồng neo dưới bến, Lấm buồn nhưng không dám hé răng, Lấm phải b́nh tĩnh sống v́ hạnh phúc của mẹ và mấy em. Ếch nhái thi nhau hoà xướng khúc nhạc sông nước vô cùng quen thuộc. Lấm nghĩ sao tụi nó sướng thế, da trơn mượt không vướng chút bụi trần. C̣n Lấm th́ biết đến bao giờ mới hết lấm.

 

Mười bốn tuổi, nó bị tước mất đời con gái bởi thằng cha dượng khốn nạn, nó chống trả quyết liệt nhưng không thoát, có nhiều lần nó để sẵn một thanh củi ở đầu giường nhưng cũng phang được nhiều nhất đến cái thứ hai, nó nghĩ lung lắm, nếu mẹ biết được th́ gia đ́nh này ra sao, nó là nạn nhân nhưng sẽ là người chịu nhục nhiều nhất. Nó câm lặng chịu đựng chỉ c̣n cách duy nhất là bỏ nhà trốn đi.

Lối cỏ đẫm ướt, bùn đất dẽo quánh níu chân nó lại, có lúc nó phân vân, rồi sẽ ra sao ở cái nơi chưa hề quen biết này. Thế nhưng nó lại nghĩ, thà chết c̣n hơn phải chịu nhục nhă khổ đau mà câm lặng không dám than thở với ai. Gặp người quen nó cúi mặt như có lỗi.

Lấm cương quyết đưa tay vẫy chiếc xe đ̣ đầu tiên qua lộ. Cửa xe đóng sập, ngăn cách nó với tuổi thơ đùng đục phù sa. Hàng cây gừa, cây ô môi, chùm rụm chạy về phía sau mỗi lúc một nhanh như trôi đi trong những giấc chiêm bao.

Lên thành phố, Lấm may mắn có việc làm trong một quán ăn, tuy cực nhọc nhưng lúc nào cũng no, thức ăn thừa của khách toàn là những món ngon. Mới gần một năm nó lớn phổng phao, có thể mặc quần áo cũ của bà chủ. Mưa không đến mặt, nắng chẳng đến đầu, tuổi dậy th́ của nó phơi phơi đâm cành xanh lá. Nó đẹp, vẻ đẹp của một đóa lan rừng. Lấm biết ơn bà chủ quán, một con người nhân hậu, thấy khách sàm sỡ với nó, bà chia cho nó làm bếp không bưng bê phục vụ khách nữa.

Ông chủ đi làm ăn xa, vài tháng mới về, khi ông chủ bàn việc nghỉ bán vài hôm để gọi thợ lát lại nền nhà th́ bà chủ vui lắm, có mấy khi ông lo cho cái nhà này, mọi việc chu cấp cho hai đứa con đi học xa, việc phải không hai bên nội ngoại cũng do một tay bà lo toan chu tất.

- Làm ăn bận rộn không có ngày nào rănh, nhân dịp sửa quán, tôi về thăm mẹ, ông nhé. Mày đi với tao nghe Lấm

Lấm mừng, bởi nh́n ánh mắt của ông chủ nó mơ hồ lo sợ.

- Mày chạy đâu đó.

- Con đi lấy áo và nón.

- Bà nói hay nhỉ, nó đi th́ ai lo nước nôi cho thợ.

Cái liếc xéo của ông chủ làm nó nổi gai khắp người.

- Vậy th́ thôi, tui đi chỉ vài hôm, ở nhà ngâm giặt khăn lau, khăn trăi bàn nghe cháu.

Ngay chiều hôm đó khi thợ vừa ra về, thằng chủ đă xông xuống nhà bếp dỗ dành hứa hẹn với nó đủ điều nhưng nó kiên quyết từ chối, không uống rượu mời thích uống rượu phạt hả con,

Nó chạy lên nhà trên nhưng cửa đă khoá, rồi việc ǵ đến phải đến, nó khóc suốt đêm. Nghĩ đến gần một năm lương với mấy chỉ vàng gửi bà chủ nó không dám bỏ đi. Mồ hôi nước mắt của nó bấy lâu không thể bỏ được. Me và các em ở quê ngóng trông nó từng ngày.

Vào buổi sáng ngày thứ ba, bà chủ về lại nhà, thấy cỗng khoá mà cửa không đóng, bà mở khoá mà không gọi. Nhà vắng không thấy ai bà xăm xăm xuống bếp.

Bà ú ớ không kêu lên được, cái túi rơi bịch xuống nền làm hai kẻ kia giật ḿnh. Rồi th́ đấm đá, giật tóc kéo lê trên sàn nhà, hai tay Lấm ôm mặt. Bà chủ đánh nó bằng mọi thứ có sẵn trong bếp nồi, soong, chăo chén bát... cho đến khi bà mệt lă người th́ Lấm trông không khác ǵ một cái bùi nhùi bê bết máu. May mà bà chủ ốm yếu, nếu không, chắc ǵ nó giữ được mạng sống... Bà chủ ngồi bệt xuống đất và kêu lên những tiếng thảm thiết, có lúc tưởng như không phải là tiếng người.

Đêm đó nó bị đuổi ra khỏi nhà, đi ngang pḥng khách nó thấy thằng chủ ngồi chễm chệ, ḷng căm thù khiến nó bất chấp, vớ được cái chỗi nhào vô phang thằng chủ tới tấp, thằng chủ giật được cái chỗi, chưa kịp đánh lại th́ bà chủ gằn giọng:

- Ông ngồi im đó, rồi ông cũng sẽ cuốn xéo khỏi cái nhà này, quân khốn nạn.

Lấm cố đi thật xa cái xóm quen thuộc, không biết đi đâu nhưng Lấm không thể về quê lúc này. Về sao được mà về. Lang thang đầu đường xó chợ đă mấy hôm nay, trời mưa, lạnh lẽo, đói khát, người nó nóng hầm hập. Lấm đang bụm tay hứng nước mưa bỗng giật ḿnh

- Sao không về nhà em gái, mưa lạnh thế này.

Nó im lặng.

- Về với anh nhé, em ăn ǵ chưa ?

Nó im lặng.

Người đàn ông đứng sát vào nó.

Nó im lặng nhích ra.

- Thôi đừng giả nai, ba cái chuyện này, đây biết tơng.

Đầu óc mụ mị, nó nghĩ đến miếng ăn và một nơi để ngủ, nó theo người đàn ông mới gặp lần đầu. Và cuộc đời Lấm rẽ sang một hướng khác từ cái đêm mù mịt đó.

***

Bây giờ nó là Ngọc Lam. Ôi, phải chi cuộc sống này chỉ cần bỏ dấu là hết lấm hết khổ đau.

Chỉ cần bỏ dấu là trở thành ngọc quư.

Xinh đẹp trẻ trung nó là gái gọi cao cấp, nó nghênh ngang thách thức cuộc đời bằng cái vốn tự có của ḿnh, trả thù cho những bất công ruồng rẫy. Thời gian đầu nó bị mấy thằng ma cô chăn dắt cướp sạch tiền. Nhưng bây giờ th́ không. Kinh nghiệm thực tế giúp nó mạnh mẽ, không nhân nhượng nữa " càng nhân nhượng kẻ thù càng lấn tới ". Nó triệt để áp dụng cái triết lư trong bài lịch sử lớp 8.

Lấm đă quên mười tháng lương osin và mấy chỉ vàng gửi bà chủ quán, nó không hề hận bà. Nó căm hận thằng chủ quán đă đẩy người lương thiện xuống vũng lầy.

Tết lại đến, nó bắt xe về quê, rủ bỏ những ngày tháng nghiệt ngă trong cuộc sống, để Ngọc Lam ở lại phố phường, Lấm về với những ngày tết ấm êm hạnh phúc. Những ngày tết làm người lương thiện vô cùng quư giá. Khoảnh khắc hồng trong cuộc đời xám xịt của Lấm.

Về lần này nó được mời dự đám cưới con Tân, ở xóm trên, nó hơi ngạc nhiên, con này không thân thiết ǵ với nó, Tân ganh ghét đố kị, t́m mọi cách để nói xấu chê bai nó, sao lại mời dự đám cưới nhỉ ? Ngày nay người ta mời đám cưới lạ lắm, mời theo bảng lương hay dây mơ nào đó, có khi người được mời không biết cả sáu người trong thiệp cưới là ai

C̣n xa mới đến chỗ đám cưới mà tiếng nhạc đă vang vọng, tiếng nhạc phách lối, trân tráo như thách thức cái xóm nhỏ dọc theo bờ kênh này.

Nó chọn một cái bàn xa sân khấu, bạn bè, bà con trong xóm trông lạ hoắc. Đầm ngắn, đầm dài, váy bó, váy suông. . Áo sơ mi hồng và quần tây đen của nó lạc lơng, không đụng hàng.

Cô dâu chú rễ đi từng bàn mời rượu, thấy vẻ nhà quê của nó, Tân lôi chú rễ lại gần.

- Đây là Lấm, bạn em, chụp chung tấm h́nh đi

- Lấm ? Lấm à ?

Lấm ngồi chết trân, nh́n thằng ma cô quàng tay cô dâu sang bàn khác. Mồ hôi ướt đẫm cả áo.

Trời ơi, trời ơi, sao nghiệt ngă thế này !

Chỉ trong buổi chiều hôm đó, từ miệng thằng ma cô ăn chặn, bót lột Lấm, cả làng đều biết Lấm là " con đĩ ". Mẹ và các em nghe đầy lỗ tai hớt hăi về nhà hỏi Lấm, nhưng nó yên lặng. .

Mờ sáng hôm sau Lấm ra đi. Bờ kênh, mương nước rặng ô rô buồn bă tiễn nó đến một nơi tất bật xô bồ. Mưa đă nhẹ hạt nhưng những sợi mưa vẫn đan xen rối rắm, vài con c̣ dậy sớm lưỡng lự dang đôi cánh trắng phau rồi chợt đổi hướng bay về phía rặng mắm ủ rủ ướt sũng buồn tênh. Đôi chân nặng trĩu những tủi hờn đưa Lấm về nơi đầy cạm bẫy

Nước mắt chảy thành ḍng trên khuôn mặt buồn đau. Lấm không c̣n được làm người lương thiện ở nơi này nữa rồi. Giă từ bờ kênh mương nước, rặng trâm bầu và những hoài niệm biếc xanh thời thơ ấu.

Lấm không c̣n quê hương nhưng cũng không thể nhận thành phố này là quê mới.

Rồi cuộc đời cứ măi miết trôi đi, trôi đi. . .

******

Người báo tin cho gia đ́nh Lấm chính là chú rể hôm đám cưới với tờ báo có mẫu tin, không lạ, trong thời buổi hiện nay.

Một vụ án mạng nghiêm trọng đă xảy ra tại khách sạn ML, quận 5. Nạn nhân là cô gái khoảng 20 tuổi, không có giấy tờ tuỳ thân. Hiện trường ban đầu cho thấy, đây là vụ cướp của giết người, nạn nhân bị hăm hiếp đánh đập trước khi bị giết. Hiện cơ quan chức năng đang điều tra làm rơ.

Cạnh bản tin có tấm ảnh của Lấm và hiện trường vụ án.

Lấm đă về với miền kênh rạch, nó nằm cạnh những ngôi mộ đất hiền lành.

Nắng lấp loá trên màu nước phù sa, nắng chói chang trên ngôi mộ mới, nắng đến nỗi cả bóng cây cũng gầy nhom quắt queo. H́nh như đâu đó có tiếng chim buồn chiêm chiếp, khe khẽ.

Lấm đă khóc khi chào đời, nó ước ao được mĩm cười lúc ĺa đời nhưng nó không thực hiện được. Làm người lương thiện không phải dễ, dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi

Ngọc Lam đă vời xa, chỉ c̣n Lấm với kênh rạch buồn tủi.


(Ngày tết ở quê 2015 ) 

Đan Thanh

 

 


art2all. net