đan thanh

 

 

PHÚT 89

 

Ông yêu bà và cưới bà, c̣n bà đến cuối đời vẫn là dấu chấm hỏi. Thỉnh thoảng ông cũng nh́n thấy vẻ nhẫn nhục, chịu đựng ở bà. Nhưng bà hiền lành chung thủy và nhất là bà đă ch́u theo tất cả những ǵ ông muốn, kể cả những chuyện vô lư…

Sau chiến tranh, mọi vất vả, khó nhọc đè nặng lên đôi vai gầy, nhưng bà chưa hề than van hay bực ḿnh v́ ông. Bà đúng là người vợ hoàn hảo.

Con cái đă trưởng thành, đă ra riêng nên căn nhà như rộng thêm ra. Ông lúc nào cũng ở cạnh bà, ngay cả khi ông ngồi trước hiên nhà đọc báo cũng có bà bên cạnh dù không để làm ǵ cả, có lúc bà đứng lên để làm một việc ǵ đó, ông cầm tay bà lại, thế là bà hiểu ư ngoan ngoăn ngồi xuống.

Ông măn nguyện v́ lấy được người ông yêu làm vợ và bà là người vợ tốt. Ông ít khi nhắc chuyện ngày xưa, dù là họ có với nhau biết bao kỷ niệm một thời…

Ôi cái thuở học tṛ sao mà êm ái dịu ngọt đến thế.

 

Thành, Vũ, Nguyệt Thi thân nhau lắm, họ vào và ra trường cùng một năm. Học chung suốt bảy năm ở trường Phan Châu Trinh, t́nh cảm của họ thật đậm đà. Và một chuyện gần như là quy luật, cả hai đều yêu Nguyệt Thi. Nhưng quả là khó xử. Bà không đẹp lắm nhưng thật duyên dáng dịu dàng.

Thời trung học cũng có khối “ thằng” chạy theo Thi, nhưng ai cũng phải giạt ra khi thấy bốn con mắt gườm gườm của Thành và Vũ. Họ chỉ có một, nhưng phe ta th́ có hai nên lúc nào cũng thắng thế. Có người chơi trội, dùng quan hệ “cấp cao” của hai bên cha mẹ, nhưng Thi từ chối.

Chưa ai nói ǵ với Thi và Thi cũng chưa nói với cả hai điều ǵ. Vũ nghèo hơn, lại mồ côi cha mẹ nên Thi chăm sóc thương yêu Vũ thật nhiều. Thành không ganh tị v́ Thành cũng cảm thông và chân thành với Vũ…Bạn bè thường gọi bộ ba này là “ông Táo”…

Rồi thời gian cứ trôi đi, trôi đi. Cây sao trẻ thơ chừ đă thành cổ thụ và phượng cũng đă bao lần ra hoa.

Và chiến tranh đă cuốn Vũ về một nơi xa lắc xa lơ nào đó. Cuộc sống thăng trầm, đổi thay dâu bể. Họ bặt tin nhau gần nửa thế kỉ. Thành và Thi thành vợ thành chồng cũng gần chừng ấy năm rồi. Thi nghĩ, tuy không gần nhau nhưng chắc là khi Thi buồn khổ th́ ḷng Vũ cũng quặn đau và lúc Vũ gặp băo giông, Thi cũng rối bời đ̣i đoạn.

 

Đúng là duyên, thật bất ngờ, một hôm Thành nhận được điện thoại của Vũ. Sau một lúc chuyện tṛ vui vẻ rôm rả, “ngộ cố tri” mà. Ông chuyển máy cho bà:

- Vũ đó,ḿnh thăm hỏi vài câu cho vui.

Bà nghĩ, cái ông này lặn đâu mà mất tăm không thấy “sủi bọt”. Bất ngờ quá và chưa biết phải nói ǵ bà đọc luôn hai câu thơ của Hàn Mặc Tử:

Sao anh không về chơi thôn Vỹ

Nh́n nắng hàng cau nắng mới lên

 

Giọng bà lúc nào cũng dịu dàng, thiết tha và truyền cảm (bà từng là MC trong những năm học Sư phạm Quy Nhơn mà).

Bà mĩm cười nh́n ông định nói tiếp, bà hoảng hốt thấy ông tái nhợt, nằm đổ nghiêng trên gối.

Đưa ông vào bệnh viện th́ ông tắt thở. Bệnh án ghi :

-Nhồi máu cơ tim…

 

ĐAN THANH

(Mùa mưa năm 2000)

 


art2all.net