đan thanh

 

T̀NH LÀ DÂY OAN

(Tân truyện Lưu B́nh Dương Lễ)

Phần 2

 

 

Nguồn h́nh: hoiansilkvillage. com

        

          Lưu về Long Nam nhậm chức đă được mấy năm, đây là một phủ nghèo, người thưa đất rộng. Bọn tham quan, nha dịch chỉ biết ăn của đút lót, vơ vét của cải mà không lo ǵ đến sự an vui của dân chúng. Nhờ tài kinh bang và ḷng yêu dân, chỉ ba năm sau Lưu đă đem lại cuộc sống no ấm cho vùng này. Lưu rất bận rộn, không c̣n thời gian nghĩ đến bản thân, nhưng những đêm đông lặng lẽ nghe tiếng mưa rơi buồn Lưu cũng chạnh ḷng nhớ những năm tháng êm đềm trong ngôi nhà nhỏ giữa thung lũng xanh tươi, có hoa, có bướm, có ḍng suối trong chảy âm thầm qua những ghềnh đá ưu tư. Biết đây là t́nh không chính thuận mà sao Lưu vẫn ray rứt nhớ thương.

Gần một năm sau, vào tiết nguyên tiêu, Lưu trở lại ngôi nhà cũ, cảnh nhà không thay đổi nhiều, Lưu gặp lại ông lăo đă giúp đỡ Lưu ngày ấy th́ ra ông có họ xa với Dương, cuộc gặp “t́nh cờ” đó cũng là do Dương sắp đặt. Trên áng thư, nghiêng mực đă cạn nhưng sách vở, thơ, phú của Lưu th́ vẫn c̣n.

- Tôi chỉ có một ḿnh, chỉ ở gian bên này cũng quá rộng, c̣n bên đó tôi vẫn giữ nguyên. Tôi rất mừng là cậu đă công thành danh toại.

Khi Lưu ngỏ ư muốn lưu lại mấy hôm, ông lăo rất vui. Đêm rằm tháng giêng, trăng sáng vằng vặc, Sương đêm làm cho ánh trăng thêm phần hư ảo, cây cỏ ngủ yên, cả thung lũng ch́m trong tịch mịch. Nhắm mặt lại, những ngày tháng êm đềm của ba năm trước như hiện ra, Lưu nhớ giọng nói tiếng cười, những bước chân se sẻ, tiếng xa quay nhẹ nhàng mà bồi hồi xao xuyến. Lúc đó tuy Lưu không được gần gủi yêu thương nhưng niềm hy vọng đă giúp Lưu tin tưởng mà yên tâm đèn sách. Vẫn biết tơ tưởng đến nàng là lỗi đạo bằng hữu, nhưng tất cả khung cảnh này đều gợi cho Lưu biết bao kỉ niệm, dù cố quên mà chưa quên được. Hai cây nguyệt quế, mấy khóm hoa ngâu, Lưu trồng khi mới đến, giờ đă ra hoa. Mùi hương dịu dàng thấm vào khí ức càng tăng thêm nỗi nhớ. Nhiều lúc Lưu muốn từ quan về ở ẩn nơi này cho đến trọn đời, nhưng hoá ra như thế là phụ t́nh bằng hữu và có thể nảy sinh những nghi ngờ không nên có…

Ba hôm sau chàng giả từ chốn cũ, lưu luyến ngoái nh́n cho đến khi cây gạo trên bến sông chỉ c̣n là một chấm nhỏ cuối trời. Thuyền ngược lên mạn đầu nguồn, nơi đó việc dân, việc nước đang chờ chàng trở lại.

Có chút thời gian sau những ngày làm việc vất vả, Lưu thường vịnh cảnh, ngâm thơ. Những buổi chiều thu, trời xanh trong, mây trắng trôi hờ hững, những ngày hè hiu hiu gió nhẹ hay những đêm rả rích mưa dầm Lưu cũng thấy cô đơn. Biết là không thể chỉ sống với những hoài niệm, Lưu định t́m một người sửa túi nâng khăn mà ḷng chưa quyết.

Thấy chàng chưa vợ, nên nhiều nơi mai mối, Lưu vẫn chưa thuận mối nào. Nhân lần xử án ở một huyện xa, Lưu t́nh cờ gặp cô gái có đôi mắt giống Diệp Thanh, ḷng bồi hồi xao xuyến. Biết Lưu phải ḷng cô gái kia, dân chúng vùng này xem đó là một ân phước. Rồi một đám cưới đơn giản đưa cô gái có đôi mắt giống người xưa về dinh quan phủ, vốn là quan thanh liêm, Lưu không muốn tổ chứa cưới hỏi xa hoa để làm gương cho đám quan chức nha dịch trong phủ. Vợ Lưu xinh đẹp lại phảng phất vài nét của người xưa cũng làm cho Lưu nguôi ngoai phần nào. Hơn một năm sau nàng hạ sinh cô con gái xinh đẹp. Dù xa xôi vạn dặm nhưng hôm đầy tháng bác Dương đă đến mừng. Khi Lưu ngỏ ư nhờ Dương đặt tên cho con, Dương rất hào hứng:

- Này hiền đệ, dù sao nàng Diệp Thanh cũng có chút công với đệ, ta hăy đặt tên cháu là Thanh Trúc để cảm ơn nàng.

Lưu mừng rỡ vái tạ, t́nh bằng hữu Lưu Dương lại thêm đượm thêm nồng.

Hai năm sau, nhà họ Lưu lại có thêm một đứa con trai nối dơi. Người đời thường bảo “họa vô đơn chí, phước bất trùng lai” nhưng với Lưu th́ phước đă trùng lại. Gia đ́nh hạnh phúc, dân chúng ấm no, Lưu được trọng vọng tôn thờ.

 

*

Khi đứa con trai đă lên ba, Dương và vợ muốn có thêm vài đứa con cho vui cửa vui nhà, nhưng chờ măi trông hoài mà chưa thấy. Diệp Thanh cũng đă đi cầu đi cúng nhiều chùa nhiều miễu. Dương th́ t́m thầy t́m thuốc khắp nơi mà ao ước của họ vẫn chưa toại nguyện. Nằm đêm suy nghĩ : hay là Dương không thể có con, ư nghĩ đó làm cho ruột gan nàng đau đớn vô cùng. Đứa con chung của nàng với Dương sẽ như là một sự chuộc lỗi đối với chồng. Trời ơi ! Sao trời lại nỡ phụ một người tốt như Dương?

Khi đứa con trai Dương Lưu Khiết của Diệp Thanh đă lên mười, nàng mới sinh thêm cùng một lúc hai cô con gái. Sau lần sinh nở vô cùng khó khăn này, tuy giữ được mạng sống nhưng nàng không c̣n như trước. Sức khỏe giảm sút và tâm trí cũng không b́nh thường, Dương hết ḷng chạy chữa, rất mực yêu thương, nàng đă dần dần hồi phục nhưng lúc nhớ lúc quên khiến Dương vô cùng đau xót. Từ đó nàng sống trong hậu dinh, không tiếp xúc với ai. Rồi thời gian trôi đi, trôi đi, Dương cũng quen dần, những chuyện trong quá khứ th́ nàng không nhớ nữa, vả lại Diệp Thanh vẫn ngày ngày dạy dỗ con, và yêu thương chồng nên Dương cũng an ḷng.

Những lúc tỉnh trí, nàng khuyên Dương hăy t́m một nàng thiếp để chăm sóc lúc mưa nắng nhưng Dương không thuận theo. Dương nghĩ, nàng v́ bạn ta mà phải hy sinh ba năm đằng đẵng, ta có lỗi với nàng, há lại dám quên ân t́nh ấy hay sao.

 

***

Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, hai mươi năm đă trôi qua, cuộc sống của hai nhà Lưu Dương ấm êm hạnh phúc. V́ việc quan, và đôi lúc cũng v́ việc riêng, Lưu Dương gặp gỡ thăm viếng lẫn nhau, nhưng ngặt nỗi hai phủ cách nhau hơn ngàn dặm nên tuy muốn gần mà không gần được. Hơn nữa việc quan quá bận, cả hai đều hết ḷng lo cho dân ấm no nên không lúc nào rănh rỗi.

Con gái Lưu đă ở tuổi cập kê, xinh đẹp bội phần. Được mẹ dạy cho thêu thùa canh cửi, được cha dạy cho chữ nghĩa thi phú, thật là tài sắc vẹn toàn. Năm mười tám tuổi, Thanh Trúc đă yên bề gia thất. Lưu ước ao có chút cháu nhưng mong măi mà vẫn chưa toại nguyện. Một hôm việc công thong thả, chàng rễ quư đến thăm nhạc phụ. Sau tiệc đoàn viên mọi người đă lui vào an nghĩ, chỉ c̣n hai cha con chén tạc chén thù vui vẻ cùng nhau.

- Mấy khi được gặp, thôi th́ đêm nay cha con ta cùng uống say để mừng hạnh ngộ.

Măi đến canh tư, chàng rễ gục đầu ngủ quên, c̣n nhạc phụ cũng nằm lăn trên chiếu. Khi mặt trời đă ló dạng, Lưu giật ḿnh tỉnh dậy nhớ lại tiệc rượu đêm qua mà vui vẻ trong ḷng, chàng rễ vẫn ngủ say, tửu lượng của chàng kém xa nhạc phụ. Lưu bước đến quàng tay qua vai để vực chàng nằm xuống chiếu, th́ bất ngờ nh́n thấy chút thịt thừa nằm giữa cái bớt son đỏ tươi sau vành tai trái, vết son bỗng cháy bừng như một đốm lửa làm Lưu hoa cả mắt… Đứa con trai Lưu Dương Kiệt của Lưu cũng có một bớt son như thế. Lưu ngả quỵ, run lẩy bẩy. Nhớ lại ngày tháng năm sinh của chàng rễ khi đi xem ngày cưới, Lưu càng bấn loạn, hồn xiêu phách tán.

Khi định thần, ḷng đă quyết, Lưu nhất định phải nói cho chàng rễ hiểu ngọn ngành, mọi tội lỗi đều do Lưu gây ra …Tội này trời không dung đất không tha, oan nghiệt, oan nghiệt thay. Trời ơi, may mà chúng chưa có con với nhau. Quá muộn nhưng mọi việc phải chấm dứt ngay. Lưu lần bước vào thư pḥng đầu óc quay cuồng, mồ hôi vả ra … Ú ớ gọi con, gọi vợ nhưng quai hàm cứng ngắt, gọi không thành tiếng, Lưu ngả chúi xuống sàn nhà và mơ hồ nhớ lại…

 

***

Trong những lần gặp gỡ Lưu Dương đă hoan hỉ hứa hẹn với nhau để tác thành duyên đôi trẻ. Thật là không có mối lương duyên nào đẹp cho bằng.

- Hai ta đă là bằng hữu, lại trải qua biết bao cảnh ngộ vui buồn, nay lại trở thành thông gia, th́ quả là do ư trời xui khiến. Tiếc thay, Diệp Thanh gặp chuyện chẳng lành, tâm trí không yên nên không thể thấu hiểu hết niềm vui này.

- Nếu tin là mọi việc đều có bàn tay của tạo hóa sắp đặt, thôi th́ huynh cũng bớt ưu phiền để lo gánh vác gia đ́nh.

C̣n Lưu Khiết chỉ sau một lần hạnh ngộ với Thanh Trúc th́ đă ngày đêm tơ tưởng, nhớ mong. Khi được đôi bên gia đ́nh đồng thuận Khiết vô cùng hoan hỉ. Chàng ra sức chăm lo sách đèn kiếm chút công danh để có thể chu toàn cho cuộc sống sau này. Khiết không muốn dựa thế hai bên cha mẹ, mà chỉ muốn tự lập thân.

Chỉ có duy nhất một cậu con trai nên Dương muốn con sớm thành gia thất để nối dơi tông đường. Hơn nữa Khiết cũng đă hơn hai mươi, học hành đổ đạt vừa được bổ nhiệm đến làm việc trong một huyện nhỏ thuộc phủ Liêu Hạ. Thanh Trúc ngoài việc may vá thêu thùa cũng học đ̣i đôi chữ bút nghiêng, chỉ mới gặp nhau mấy bận mà hai trẻ đă tâm đầu ư hợp.

Biết nói hay không nói th́ Diệp Thanh cũng chẳng hiểu được ǵ, nhưng Dương vẫn một ḷng quư trọng vợ, mọi việc đều lớn nhỏ đều bàn bạc với vợ, lúc đầu khi nghe chồng nhắc đến Lưu và việc hôn sự của con trai, Diệp Thanh cũng giật ḿnh nhưng chỉ vài giây thôi nàng chẳng c̣n nhớ được ǵ. Dương buồn ḷng v́ trong ngày trọng đại của con sẽ không có nàng.

 

***

Lưu Khiết thức dậy th́ không thấy nhạc phụ đâu, nhà trong, bà con thân thuộc, người hầu kẻ hạ rất đông, nhưng vợ chàng cùng nhạc mẫu đă tự tay chuẩn bị đồ ăn, thức nhắm mà họ biết nhạc phụ và chàng ưa thích. Thanh Trúc tươi cười đứng lên đón chàng :

- Cha vẫn chưa tỉnh ư ?

- Không, anh ngủ say quá, khi tỉnh dậy th́ không thấy cha đâu.

Mọi người hối hả chạy đi t́m, họ vào thư pḥng th́ thấy Lưu nằm sóng soài trên nền nhà, hai tay dang về phía trước mắt trợn trừng, Người nhà đốt lửa, đổ sâm hồi dương và nhanh chóng mời thầy lang đến cứu. Sau mấy ngày đêm hôn mê, Lưu tỉnh lại, người đầu tiên Lưu muốn gặp không phải là vợ là con mà là chàng rễ. Khi Khiết lại bên giường, Lưu cho mọi người ra ngoài, Lưu có việc quan trọng cần bàn với Khiết… Gần một canh giờ sau. Khiết bước ra khỏi pḥng, mặt mày tái nhợt, vội vả từ biệt nhạc mẫu rồi nói vời Thanh Trúc :

- Nay cha bệnh nặng, mà anh v́ công việc nên phải đi, em ở lại chăm sóc cha, khi nào cha b́nh phục anh sẽ đến đón.

Nói xong, Khiết lên ngựa ra roi, ngưa phi nước kiệu trong sư ngỡ ngàng của mọi người, chưa kịp hỏi nguyên do th́ cả người lẫn ngựa đă mất hút sau một khúc quanh cây cối um tùm.

Nếu mà Lưu chết, th́ chắc không thể nào yên ổn trong cơi giới bên kia, mọi bí mật khủng khiếp sẽ bị chôn sâu vào ḷng đất, những oan nghiệt th́ biết đến bao giờ mới rửa sạch.

Tu không biết có là cội phúc, nhưng chắc “t́nh là dây oan”(1)

_______

(1) Nguyễn Du

ĐAN  THANH

 

Xem phần 1

 


art2all. net