đan thanh

 

T̀NH LÀ DÂY OAN

Vết son sau vành tai trái

(Tân truyện Lưu B́nh Dương Lễ)

Phần 3

 

 

Nguồn h́nh: hoiansilkvillage. com

        

Một buổi trưa nắng gắt, ngồi thiu thiu bên án thư, chợt quân vào báo có người từ huyện Hợp Bắc đến tŕnh thư. Đang nóng ruột và lo cho Dương Khiết nay được thư con gửi về, quan phủ Dương mừng rỡ tiếp đón và trả công hậu hỉ.

Trong thư Khiết cáo lỗi cha mẹ và cho biết hiện đang dẫn quân lính đi khẩn hoang một vùng hẻo lánh, cách huyện Hợp Bắc vài trăm dặm. Đây là huyện lỵ nơi Khiết đến nhận việc từ mấy năm nay, quan huyện vốn là bạn đồng liêu của thân phụ. Khiết cũng nói thêm công việc này do Khiết tự nguyện chứ không phải do quan ép buộc, nơi đây sơn lâm chướng khí nên gửi Thanh Trúc ở nhà nhạc phụ, và nhờ cha chuyển thư cho Thanh Trúc, kẻo nàng mong đợi.

Nhân việc này, Dương thu xếp việc quan, dặn ḍ gia nhân sau trước rồi lên đường đi Long Nam để thăm bạn v́ đă quá lâu rồi không gặp.

Hai người bạn vong niên gặp nhau, lẽ ra buổi tương ngộ này hoan hỉ xiết bao nhưng Dương không hiểu sao, lúc đầu Lưu có vẻ e ngại. Sau vài tuần rượu, rượu vào lời ra, đôi bạn tâm giao mới hồ hởi nâng chén tương phùng. Họ ôn lại những tháng ngày gian khó, những thăng trầm trong cuộc đời, những lo toan bề bộn chốn quan trường.

Đứa con trai của Lưu B́nh cũng đă có gia đ́nh, và Lưu sắp có cháu nội. Hai cô con gái của Dương cũng đă yên bề gia thất. Dương thầm mong sao sớm có cháu để nối dơi tông đường nên khi biết Thanh Trúc đă... mang thai, Dương mừng rỡ khôn cùng và xin phép được đưa con dâu về nhà ḿnh để tiện bề chăm sóc. Thanh Trúc tuy phải xa cha mẹ, nhưng nàng hiểu rằng xuất giá ṭng phu nên cùng mẹ sắm sửa tư trang theo về quê chồng.

Chỉ mới một thời gian ngắn mà Lưu già đi trông thấy, nh́n dáng đi xiêu xiêu và mái tóc bạc trắng, Dương cũng thấy chạnh ḷng. Tuổi đă lớn và đường xa cách trở, biết có c̣n gặp lại. Họ lưu luyến tạ từ nhau. Lưu tiễn con gái mà ḷng ngổn ngang trăm mối. Thương con trẻ vô tội mà chịu oan khiên, ḷng đau như cắt. 

Một thời gian sau, Lưu treo ấn từ quan, lấy cớ chốn quan trường không c̣n hợp với tuổi già và Lưu muốn đi đây đó để vui thú sông hồ. Ư Lưu đă quyết nên vợ con đành phải nghe theo.

Từ ngày về Dương phủ, Thanh Trúc được yêu thương và chăm sóc chu đáo, nàng cũng chu toàn bổn phận làm dâu, đối với mẹ chồng nàng hết ḷng cung kính, tuy bà không biết nàng là ai nhưng có nàng bầu bạn bà cũng lấy làm vui.

Thanh Trúc tuy được kẻ hầu người hạ và cuộc sống sang giàu nhưng ngày đêm vẫn nhớ mong. Qua thư của Khiết, nàng chỉ biết chồng ở một nơi nào đó rất xa mà nàng không thể nào đến được.

 

****

Tiếng chuông đánh thức ni cô Diệu Linh lúc vừa rạng sáng, núi rừng vẫn c̣n ch́m đắm trong sương mù dày đặc. Oan khiên dù không được rửa sạch nhưng mùi thiền cũng đă phần nào làm dịu lại những khổ đau trần thế.

Ngôi chùa nhỏ nằm sâu trong núi lặng lẽ trầm tư, xa cách với làng xóm bên kia sông, đă cưu mang bà, đă giấu kín tung tích của bà. Những đêm không ngủ, khi lời kinh tiếng mơ chưa rủ sạch ưu phiền, bà nhớ lại một thuở xa xưa, nhớ lại những ngày thay chồng nuôi bạn, nhớ lại những khổ đau trần thế bà để lại cho con cháu, cho những người thân yêu nhất của bà. Bà chỉ mong chốn thiền môn rửa sạch mọi oan khiên, tiếng mơ câu kinh sẽ xua tan những ưu tư phiền muộn.

Xin hăy tha thứ, hăy buông bỏ, hăy yêu thương nhau, đó là lời tâm nguyện của bà khi quỳ trước đức Phật từ bi

Chùa trên núi cửa từ bi mở rộng
Độ vô biên cho tất cả chúng sanh
Vô lượng pháp môn nguyện học nguyện thành
Phiền năo khổ đau khởi tâm nguyện đoạn

 

***

Tưởng là quá khứ đă được vùi sâu, chôn chặt khi Lưu đi biệt, Dương Khiết th́ ở một nơi rất xa, và Diệp Thanh th́ từ lâu đă quên ngày tháng cũ, nhưng định mệnh thật trớ trêu, sau một trận đau thập tử nhất sinh, trí nhớ của bà dần phục hồi, chuyện xưa như những thước phim câm hiện ra trong tâm trí. Bà rùng ḿnh khi nhớ lại vết son sau vành tai trái của đứa con trai... Qua cách cư xử và lời nói của vợ, ông Dương biết bà đă hồi phục, liền đem những chuyện đă xảy ra kể lại cho bà nghe. Biết con trai đă cưới vợ, và nàng dâu sắp đến ngày nở nhuỵ khai hoa bà mừng rỡ khôn cùng.

Thanh Trúc hạ sinh một đứa con trai kháu khĩnh, khiến cho cả nhà hoan hỉ. Mẹ con ngày càng gần gũi thân mật, con gái đă lấy chồng th́ có con dâu bên cạnh cũng an ủi phần nào.

Bà ngỏ ư muốn mời sui gia dự lễ đầy tháng của cháu th́ Thanh Trúc khẽ khàng thưa :

- Cha con đă từ quan và đi biệt không về mẹ con già yếu nên không thể đến dự thật đáng tiếc.

Nhân lúc hai ông bà âu yếm cháu bà t́nh cờ phát hiện sau vành tai trái của cháu có một vết son đỏ tươi. Bà giật ḿnh thảng thốt, sao lại có sự trùng hợp như vậy ? c̣n ông th́ cho là quư tướng, chắc cháu của ông sẽ được hưởng phước về sau. Nhưng sự đời là một ṿng dây nghiệt ngă gỡ được mối này lại mắc mối kia.

Bà ngồi chết lặng và như rơi vào một khoảng sâu không đáy khi biết nàng dâu là con gái của Lưu B́nh. Oan nghiệt.

Trời ơi. Oan nghiệt !

Hôm sau mặt trời đă lên quá con sào mà chưa thấy bà dậy, Ông vào pḥng th́ phát hiện chăn gối vẫn xếp gọn đầu giường, cả nhà t́m kiếm khắp nơi, vừa lo sợ vừa kinh ngạc, khi ông t́m được lá thư bà để lại, trong thư bà xin ông hăy tha thứ cho lỗi lầm trong quá khứ và mong đừng t́m bà. Ông không hiểu chuyện ǵ đă xảy ra nhưng chiều theo ư nguyện nên dừng lại mọi cuộc t́m kiếm trong các quận huyện xa gần. Ông giấu kín những hoang mang bất chợt đến trong ḷng, cho đến một hôm khi đùa với đứa cháu nội ông chợt nhận ra: đứa nhỏ giống cha nó như khuôn đúc, giống cả vết son sau vành tai trái và.... Ông ngồi lặng, và h́nh như mất ư thức trong vài giây.

Ông xâu chuỗi những sự việc xảy ra, người ông nóng bừng như lửa đốt: vết son trên tai của đứa cháu, vết son sau tai của Lưu B́nh mà ông nh́n thấy khi hai người đùa nghịch trên ḍng sông năm nào, trong giây phút này ông chợt nhớ ra, bỗng chập vào nhau và cháy bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt tâm can ông.

 

***

Người bạn vong niên bỏ đi biệt xứ, con trai ông cũng không hẹn ngày về và mới đây là Châu Long... Ông sẽ không báo cho Dương Khiết biết tin gia đ́nh cho đến khi nào không c̣n giấu được.

Đứa con trai, nàng dâu, đứa cháu không có lỗi ǵ, chỉ có ông mới là người gieo rắc oan khiên, chính ông mới là người có lỗi.

Cơi người trầm luân với những mối ràng buộc nghiệt ngă đă làm khổ lụy biết bao người.

 

Mặt trời đỏ bừng sau lũy tre của làng xa. Mùa xuân đă về với đất trời cây cỏ, ḷng ông cũng nhẹ nhàng thanh thản và tự nhiên ông mong ước được tắm trên ḍng sông xưa với Lưu B́nh, người bạn cố tri.


ĐAN  THANH

 

Phần 1

Phần 2

Phần 3

 


art2all. net