Đỗ Thu Hồng

 

 

CHUYẾN XE Đ̉ NGÀY ẤY

 

 

 

Chuyến xe đ̣ hôm đó về B́nh Dương chật cứng người, thậm chí chủ xe c̣n cho khách ngồi chen chúc trên mui cùng với hàng hoá, rổ rá, gióng gánh cồng kềnh. Tôi ra bến xe sớm nên c̣n được chỗ khiêm tốn ở băng chót, bên cạnh một cô gái đă ngồi trong góc tự bao giờ. Đúng ra không phải v́ muốn có chỗ ngồi, mà tôi đến bến xe sớm. Chỉ v́ tôi đă hết phép, phải về tŕnh diện đúng giờ mà thôi. Tôi sợ trễ nải sẽ bị kỷ luật, không chừng bị cắt phép vào kỳ sau. Bốn mươi tám tiếng đồng hồ về thăm nhà ở Sài g̣n thật ngắn ngủi, rồi cũng phải ngậm ngùi giă từ mẹ tôi và hai cô em gái học gần hết tú tài mà c̣n nhơng nhẽo, để trở về quân ngũ.

Về phép kỳ này, tôi không gặp Duyên v́ nàng đă quen người khác, một luật sư có văn pḥng ở Sài G̣n. Nàng sợ dây dưa với tôi, người đàn ông mới của nàng sẽ biết. Tôi đau đớn mà tôn trọng lựa chọn của nàng. Có lẽ nàng không đủ can đảm chờ đợi tôi, một thằng lính quèn, rớt tú tài phần hai phải vào lính, không biết sống nay- chết mai. Tuy biết nàng đă thay đổi, nhưng tôi vẫn cứ ray rứt nhớ thương nàng. Chỉ cần tưởng tượng đến nàng gọn gàng trong chiếc áo dài đơn giản, màu trơn vàng nhạt, thắt eo nhỏ nhắn của nàng và mái tóc dài chấm ngang lưng là con tim tôi xiêu đổ. Tôi nhớ ngày tôi đi tŕnh diện nhập ngũ ở Thủ Đức, nàng có đến thăm tôi. Nàng bịn rịn lúc từ giă tôi ra về. Nước mắt nàng thấm ướt chiếc khăn tay bằng vải ka tê do chính nàng thêu đôi chim trống mái. Hồi đó, nàng nói đó là h́nh ảnh của hai đứa tôi. Vậy mà, khi tôi chuyển ra quân trường Đồng Đế, tôi không c̣n thấy bóng dáng nàng đâu nữa. Tôi cứ chờ đợi thư nàng, nhưng cũng bặt tăm. Rồi em gái tôi cho biết nàng đă tuyệt t́nh với tôi v́ ai ai cũng hay tin nàng sắp lên xe hoa với người mới.

Chiều hôm qua, tôi đă quanh quẩn ở nhà Duyên cũng chỉ mong thấy được nàng cho đỡ nhớ. Tôi đă dẫm nát đám cỏ trong công viên, trước nhà nàng. Dưới gốc cây, toàn là tàn thuốc lá của tôi. Tôi tự hỏi sao tôi lại nhẫn tâm hành hạ lá phổi vô tội của ḿnh đến vậy. Rồi miệng tôi bỗng nghe đắng nghét và cổ họng khô khốc, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi tôi thấy nàng quàng tay với người đàn ông đó, đi ra khỏi nhà và bước lên xe hơi đậu trước cổng, trong dáng vẻ của một phu nhân quư phái. Tôi lầm lũi đi về, kiếm mấy thằng bạn học cũ, uống rượu cho quên sầu. Vậy là 48 giờ phép quư giá của tôi đă thấm đẫm hơi men thất t́nh và thất vọng.

Khi nghĩ đến Duyên, bộ đồ lính hơi cứng v́ c̣n mới càng làm tôi ngột ngạt. Chính v́ nó mà Duyên đă bỏ tôi. Nghĩ đến đây, tôi càng thấy bực ḿnh. Tôi cựa quậy và chạm vào vai cô gái ngồi kế bên. Nàng không khó chịu mà lại mĩm cười nh́n tôi nói:

- Chắc anh mới nhập ngũ, bộ đồ lính của anh c̣n mới lắm!

Tôi ngạc nhiên v́ nhận xét chính xác của nàng:

- Cô hay thiệt, tôi vừa xong khoá huấn luyện!

- Tôi có anh trai là lính nên tôi biết, có ǵ hay đâu anh!

Cách nói chuyện thật t́nh của cô gái làm tôi thấy dễ mến. Nghe cô ấy nhắc đến anh trai là lính cũng như tôi, tôi đâm ra ṭ ṃ:

- Anh cô đi lính lâu chưa? Anh ấy đóng quân ở đâu?

- Đă hai năm rồi, anh tôi ít về thăm nhà. Tôi nghe anh nói là ở vùng đất đỏ Long Khánh. Mỗi lần anh tôi về phép, trông anh ấy thật bụi bặm và phong trần.

- Nghe cô kể về anh trai, chắc cô thương anh ḿnh lắm?

- Làm sao không thương được khi nghĩ đến anh ấy đêm đêm gác súng bên rừng, đất là chiếu, trời là màn...hả anh?

Bỗng nhiên tôi thấy mũi ḷng khi nghe cô nói về anh ḿnh với tâm t́nh cảm thông đời lính. Tôi cay đắng nghĩ đến Duyên:

- “ Giá mà em cũng thương lính như cô ấy th́ em đâu nỡ ḷng nào bỏ anh!”

Nghĩ đến đây, tôi ṭ ṃ quan sát cô kỹ hơn. Tôi thấy ḿnh cũng kỳ cục, nhưng máu lính làm tôi chẳng ngại ngùng. Cô ấy cũng hơi mắc cỡ khi tôi nh́n cô như vậy. Nét tương phản giữa mái tóc demi-garçon của cô gái, cùng với ánh mắt lém lỉnh trong bộ đồ bà ba hiền thục làm tôi mắc cười. Tôi nghĩ dáng dấp nầy thích hợp với mấy bộ đồ tây ống loe đang thịnh mode ở Sài G̣n hơn là bộ đồ gái quê nầy. Như hiểu được suy nghĩ của tôi, cô ấy nói:

- Ba tôi khó lắm, không cho con gái ăn mặc đua đ̣i. Hễ về thăm ba má th́ tôi phải mặc như vầy, để không bị ba rầy! C̣n cái đầu tóc, tôi đă bị ba la rồi đó!

Nói đến đây, cô ấy cười khúc khích khiến tôi thấy cô nàng cũng dễ mến. Tôi có cảm giác nàng chắc cũng nhơng nhẽo như hai cô em gái của tôi.

- Tôi có hai đứa em gái sinh đôi, tụi nó xí xọn và nhơng nhẽo với tôi lắm!

Nghe tôi dùng từ “ xí xọn”, cô ấy cười để hở hai cái răng cửa xinh xinh:

- Trời ơi, sao anh giống anh trai tôi quá ! Anh ấy cũng hay kư đầu và nói tôi xí xọn.

Không hiểu sao bỗng nhiên tôi mạnh dạn nói với nàng, có lẽ do hơi rượu hôm qua c̣n sót lại đă khiến tôi đùa cợt:

- Hay là cô làm em gái tôi đi, cô chắc cũng cỡ tuổi hai con nhỏ xí xọn ở nhà tôi.

Cô ấy không ngạc nhiên mà lại vui mừng v́ đề nghị của tôi:

- Tôi thương anh tôi, tôi thương lính...có thêm anh là có thêm người để thương!

Cô chợt bụm miệng ḿnh cười sau khi nói xong câu đó. Có lẽ v́ nghĩ ḿnh đă nói quá thật ḷng, điều mà con gái không nên nói khi mới quen biết lần đầu. Tôi nghe xúc động v́ nàng thật thà và lại nhớ đến Duyên cũng hay cười như vậy. Tôi buộc miệng nói vui:

- Hay là em thử viết thư thăm anh đi, coi như an ủi một người lính bị “thất t́nh”, được không em?

Tôi cũng ph́ cười v́ ḿnh đă khai thiệt với cô gái mới quen là ḿnh đă bị bồ bỏ. Hai chúng tôi đều cười vui vẻ. Cô ấy lục trong giỏ của ḿnh một cuốn sổ nhỏ:

- Anh hăy ghi địa chỉ vào đây...em sẽ viết thăm anh như thăm anh trai của em vậy.

Cô gái xuống xe ở Chợ Búng, nàng nói:

- Em xuống đây rồi đi xe ngựa về nhà. Em chúc anh b́nh an. Em sẽ viết thư thăm anh.

Tôi bồi hồi từ giă nàng, người em gái mới quen. Tôi tiếp tục đi Phú Văn, nơi căn cứ bộ chỉ huy sư đoàn. Tôi tự hỏi không biết cô gái này đă hứa mà có nhớ viết thư cho ḿnh không, hay chỉ là chuyện phím qua đường.

Không ngờ vài tuần sau, tôi nhận được lá thư đầu tiên của cô ấy. Lời thư mộc mạc tự nhiên như hôm đầu tiên tôi gặp nàng. Nàng kể ḿnh đi làm, tuy không vui lắm nhưng nàng có bạn là những cô gái quê lên Sài g̣n t́m việc, như nàng. Tôi thấy thương nàng, c̣n nhỏ tuổi mà đă bương chải ngoài đời, lo kiếm sống, tự nuôi bản thân và không quên về thăm cha mẹ cùng mấy đứa em nheo nhóc. Bởi vậy, như một người anh chính cống, tôi đă an ủi nàng như vỗ dành hai cô em gái của tôi.

Lá thư thứ hai của nàng lại vương nét buồn man mác. Nàng than thở rằng quê của nàng đă không c̣n yên ổn nữa. Nàng tiếc nuối v́ không thể qua cầu, về bên kia sông,đến tận nhà nàng. Nàng chỉ c̣n lưu luyến đứng bên đây chiếc cầu đă găy để nh́n về bên kia sông và đau ḷng khi thấy thấp thoáng mái nhà yêu dấu. Nàng nói ba má nàng không c̣n ở làng quê, nơi mà những khu vườn xanh um trù phú bị héo tàn, trơ trụi v́ hàng tấn thuốc diệt cỏ đă rải xuống. Họ đă tản cư về Tân Định. V́ vậy nàng không c̣n dịp đi xe đ̣ B́nh Dương về thăm nhà nữa. Tôi nghe buồn thay cho nàng. Tôi lại an ủi nàng và nói là tôi đă ra chiến trường, đóng quân ở tận vùng B́nh Long đất đỏ, nơi chỉ có rừng rậm âm u và nguy hiểm trập trùng. Tôi không c̣n ở căn cứ trong bộ đồ lính mới tinh như hồi nàng gặp tôi hôm đó. Tôi cảm thấy những thay đổi ấy chẳng những không làm cho chúng tôi xa nhau mà c̣n gần nhau hơn lúc trước. Nhất là vào những đêm hành quân giữa rừng, nằm đếm sao trời, tôi cứ nhớ đến lời nàng nói :

- “ Làm sao không thương được khi nghĩ đến anh ấy đêm đêm gác súng bên rừng, đất là chiếu, trời là màn...hả anh?”

Rồi tôi cứ trằn trọc nghĩ đến nàng với trái tim bồi hồi, xao xuyến.

Lần thứ ba nàng viết cho tôi trong cơn bệnh nặng sau ngày anh nàng tử trận. C̣n tôi đọc thư nàng trong cơn sốt rét rừng hành hạ. Trong cơn mê man vật vă tôi thấy nàng mang tang anh trai, ngồi khóc âm thầm trong góc nhà khiến tim tôi tê tái và nghe toàn thân lạnh giá. Tôi không ngăn được nước mắt khi đọc những ḍng tâm sự về nỗi đau mất mát người anh:

- “ Anh của em đă hy sinh ở trận B́nh Giă, mà thân xác của anh không đem được về an táng ở đất nhà, bởi v́ ḍng sông và chiếc cầu găy đă cản ngăn!”

Tôi bứt rứt v́ không biết làm sao về gặp nàng, an ủi nàng và vuốt ve mái tóc ngắn ngỗ nghịch của người em gái sầu mộng của tôi. Tôi cảm thấy ḿnh như bị đốt cháy bởi ngọn lửa thương nhớ, nó cứ ngày càng bùng lên mănh liệt mỗi khi nhận được thư nàng. Đến lúc này tôi mới nhận ra ḿnh yêu nàng ghê lắm v́ h́nh bóng Duyên đă nhạt nhoà, và thay vào đó là nỗi ray rứt triền miên v́ nhớ đến Thúy - tên của người con gái thường viết thư thăm tôi, mà tôi quen trên chuyến xe đi B́nh Dương hôm đó.

Cho đến khi tôi được 3 ngày phép trở về Sài G̣n, tôi vội vă t́m đến nhà nàng ở Tân Định . Tôi bị hụt hẫng v́ thất vọng khi nghe má nàng nói:

- Thúy không có nhà, nó đi làm cùng bạn bè, rất ít khi về đây!

Rồi má nàng ngại ngần không muốn nói thêm về con gái của ḿnh nữa.

Tôi ngỡ ngàng không biết t́m nàng ở đâu v́ ngay cả mẹ nàng cũng không biết nơi con gái ḿnh trú ngụ. Thúy chỉ về nhà thăm gia đ́nh khi nàng nhớ. Tôi muốn phát điên khi không biết nàng làm ǵ, ở đâu nơi đất Sài G̣n rộng lớn và nhộn nhịp này.

Tôi lại buồn bă t́m đến mấy tên bạn cũ. Tụi nó đă lôi tôi đến khu phố đèn màu, nhạc xập x́nh vang ra từ những quán bar nồng nặc mùi rượu. Trong ánh đèn nhập nhoè nửa sáng, nửa tối của buổi chiều Sài G̣n, tôi chết lặng khi thấy Thuư mặc quần jean ống patte, rất hợp với mái tóc demi-garçon của nàng, cặp tay một lính Mỹ từ trong quán bar bước ra. Mắt hoa, đầu choáng váng, tôi lảo đảo dù chưa uống giọt rượu nào. Tôi mới chợt hiểu ra công việc mà nàng đang làm và tại sao má nàng ngại ngần khi nhắc đến con gái. Tôi nghe đau thấu tâm can khi nh́n theo bóng dáng nhỏ nhắn, tội nghiệp của nàng bên cạnh tên lính Mỹ to lớn. Tôi đi về nhà mà đầu đau như búa bổ, con tim th́ nhức nhối triền miên. Ba ngày phép trôi qua trong rũ rượi, năo nề và đầy chua xót khi nghĩ đến nàng, Thúy bé nhỏ, sầu mộng của tôi.

Trở về mặt trận, tôi lại nhận được thư của nàng:

- “Em cứ luôn cầu mong Phật Trời cho anh b́nh an trở về, đừng bỏ em mà đi. Em đă mất mát người anh trai yêu quư. Em sợ sẽ mất anh. Em ghét chiến tranh đă tàn phá quê hương và cướp đi người thân của em. Em cũng chán ngán cuộc đời hiện tại của ḿnh. Em chỉ mong một ngày đất nước hoà b́nh, anh sẽ trở về và cùng em đi xe đ̣ B́nh Dương về thăm quê cũ!”

Tôi nghẹn ngào thầm nhủ:

- “Thúy ơi, em hăy cầu nguyện cho anh c̣n sống sót; em hăy mong ngày thái b́nh, không c̣n chiến tranh; chúng ta sẽ cùng nhau làm lại từ đầu. Ḿnh sẽ bắt đầu lại cuộc đời trong hạnh phúc. Anh sẽ đưa em về thăm quê cũ. Chúng ta sẽ cùng nhau nối lại chiếc cầu đă găy và gây lại màu xanh trên mảnh đất quê hương bị tàn phá.

Anh yêu em. Dù bây giờ em có làm ǵ đi nữa, trong tim anh, em vẫn là cô gái dịu dàng, giàu ḷng thương người lính và dạt dào t́nh quê hương ! "
 

Vichy , đầu xuân 2019

ĐỖ THU HỒNG.



 

art2all.net