Đỗ Thu Hồng

 

 

CÔ VỢ TUYỆT VỜI CÓ CHÚT MÁU GHEN

 

 

Đọc truyện “ Nhân vật nữ của tôi”(1) của tác giả Nguyễn Nhật Ánh, tôi không biết nhà văn đă hư cấu ra cô vợ ghen ngộ nghĩnh hay anh ấy thực sự lâm vào hoàn cảnh dở khóc dở cười như tôi? Tôi thấy ḿnh giống y hệt như nhân vật chính, người chồng viết văn trong truyện; c̣n vợ tôi cũng không thua kém cô vợ của nhà văn đó.

Hoàn cảnh của tôi cũng đâu khác ǵ nhà văn! Chỉ khác một điều là nhà văn th́ viết truyện, c̣n tôi th́ làm thơ. Tôi là nhà thơ. Trong truyện có đủ kiểu nhân vật, đủ thứ chuyện trên đời. C̣n trong thơ của tôi chỉ có chuyện yêu đương. Bởi vậy nhân vật của tôi chỉ có “ anhem” mà thôi.

Mà anh là ai? Đâu ai khác hơn là tôi! Tôi chưa bao giờ làm thơ nói về một người đàn ông nào khác, không phải là tôi! Nhiều lắm có thêm kẻ thứ ba là một tên nào đó, nhảy vô phá đám cuộc t́nh đẹp như mơ của tôi. Nhưng ít khi nào tôi để cho chuyện này xảy ra!

C̣n em là những nàng mà tôi từng yêu và có khi là những người đẹp mà tôi mơ, tôi tưởng tượng ra. Đó là chuyện cũ rích trước khi quen nàng, vợ tôi. C̣n bây giờ, em chỉ phải là vợ tôi mà thôi! Nếu không, thơ của tôi dễ ǵ mà thoát qua ṿng kiểm duyệt của em, nàng thơ của tôi, cũng là cô vợ tuyệt vời có chút xíu máu ghen.

******

Ban đầu khi mới quen tôi, nàng mê mẩn thơ của tôi; ch́m đắm trong những bài thơ t́nh yêu lăng mạn, nồng nàn, ướt át của tôi. Nàng bị thơ tôi quyến rũ đến nỗi chưa biết mặt tôi, chỉ mới đọc thơ của tôi mà đă cảm tôi rồi!

Lúc đó nàng không hề để ư đến thơ của tôi ca tụng lan, cúc, huệ, hồng hay quỳnh ǵ ráo! Đối với nàng đó chỉ là tên của những loài hoa đẹp thường được các nhà thơ mượn h́nh ảnh để tỏ t́nh, tả cảm. Đến khi làm vợ tôi rồi, nàng bắt đầu thấy khó chịu khi trong thơ tôi nhắc đến tên hoa này, hoa nọ. Ví dụ như hoa quỳnh chẳng hạn. Nàng viện cớ tôi có một fan nữ tên Quỳnh, nàng nói:

- Em không thích bài thơ “ đoá quỳnh”! Cái ǵ mà quỳnh hương, hương quỳnh? Anh làm thơ để ca tụng cô Quỳnh đó à? Mau mau bỏ đi, thay từ khác vào giùm em đi!

- Được rồi, anh chiều em, nàng thơ ạ! Em không thích th́ anh đổi “ hoa hồng” vậy!

Chưa vừa ḷng, nàng nhăn mặt:

- Hồng nào nữa? Thôi, không hồng, không huệ ǵ hết nha anh!

Rồi có hôm nàng ṭ ṃ hỏi khi thấy tôi nhắc đến cúc trong thơ:

- Ǵ mà cúc cúc đây? Phải nàng Cúc hồi xưa mà anh thầm yêu, trộm nhớ mấy năm mới dám tỏ t́nh không vậy?

Tôi cười cười phân bua:

- Em ơi, anh làm thơ tả mùa thu th́ phải có hoa cúc chứ...!

Nàng ngang ngược:

- Hoa nào mà chẳng được, miễn nghe êm tai, đúng vần là được rồi! Không nhắc đến cúc cũng đâu có ai chê thơ dở!

Hết vặn vẹo chuyện bông hoa, nàng bắt bẻ chuyện tóc tai:

- Ai, anh tương tư ai mà “theo làn tóc em trôi”?

- Th́ em chớ c̣n ai ?

- Ủa, tóc em ngắn ngủn, làm ǵ có làn tóc mà trôi?

- Th́ hồi đó chưa cưới em, tóc em cũng dài dài đó, em nhớ không? Giờ em mới cắt tóc ngắn mà!

- Th́ bây giờ anh làm bài thơ tóc ngắn mới phải chứ!

- Ừ, anh sẽ làm thơ “yêu em tóc ngắn” cho nàng thơ hài ḷng!

Nàng vui vui, cười cười được vài bữa th́ trời mưa. Nh́n mưa rơi, hồn thơ lai láng, tôi lập tức làm bài thơ “mưa kỷ niệm ”. Đọc chưa hết bài thơ của tôi nàng đă hỏi ṿng vo:

- Anh và em đâu có kỷ niệm nào dưới mưa đâu?

Thấy tôi do dự chưa trả lời, nàng tấn công luôn :

- Anh đưa cô nào về trong mưa mà giờ làm thơ vậy?

Tôi găi đầu giăi bày:

- Em ơi, nhiều khi làm thơ cũng có hư cấu nhân vật hay thêm t́nh tiết cho hấp dẫn như viết truyện mà em!

Nàng cũng không chịu:

- Không mưa gió ǵ hết! Nếu có th́ chỉ có chuyện đưa em về giữa trưa nắng Sài g̣n mà thôi! Anh có nhớ chuyện hồi mới quen em, anh chở em giữa trưa mà c̣n không có nón bảo hiểm nữa không? Làm thơ nhắc chuyện đó cho em đi!

Đáng nể hơn là nàng c̣n nghi ngờ tôi đang mơ màng đến cô nào ở tận bên Pháp, bên Úc, bên Mỹ v́ ở Sài G̣n làm ǵ có mùa thu mà tả mùa thu cho em! Nàng cho rằng tôi đă có vợ rồi mà c̣n đèo bồng, muốn quen ai đó ở trời tây! Chịu hết nổi nhưng tôi cũng ráng giải thích:

- Mấy bài này anh làm lâu rồi, hồi c̣n chưa yêu em ! Em có đọc qua rồi mà! Em nhớ không?

Nhiều khi tôi bực bội v́ cứ bị nàng hoạnh hoẹ này nọ nhưng cố nhịn nàng mà dặn ḷng “v́ ḿnh quá yêu nàng nên phải chiều nàng! Đất không chịu trời th́ trời phải chịu đất cho yên chuyện chớ biết làm sao!”.

Vợ tôi biết ḿnh được nuông chiều nên được thể càng làm già! Mới đây thôi, tôi lỡ nhắc đến lan ơi, lan hỡi v́ đi chợ tết thấy hoa lan đẹp quá! Muốn mượn hoa lan để nói t́nh yêu tôi dành cho nàng đẹp như nhành lan. Vậy mà nàng lại kiếm chuyện với tôi, cứ như là tôi cố t́nh chọc vô ổ kiến lửa:

- Nghe đến lan lan là em không thích chút nào! Cái người tên Lan là ǵ của anh, có quen thân thiết không mà chị ấy dám ngang nhiên hoạ lại thơ của anh? Anh và chị này chắc thường tṛ chuyện với nhau nên chị ta không ngại ngùng viết trên facebook của anh ǵ mà “ bên thương, bên nhớ, bên yêu, bên tương tư” hả? Hèn chi em thấy anh tối ngày cứ ngồi trước máy!

Tôi đành vuốt ve cho nàng hết giận:

- Thôi bỏ qua đi vợ yêu , anh đâu quan tâm họ viết ǵ! Chắc chỉ trêu ghẹo cho vui thôi mà!

- Anh thấy vui, c̣n em không thấy vui ǵ hết! Em thấy thật kỳ cục và khó chịu! Nếu anh thấy với chỉ mà vui th́ em để cho anh vui với chị ta! Em về bên nhà ngoại đây!

Nói xong nàng giận dỗi xách đồ đạc, bồng con về bên nhà ngoại ở. Nàng bỏ tôi cô đơn. Tôi là người rất nhạy bén với cảm xúc, vui buồn ǵ cũng ở cấp độ gấp mười lần người ta! Tôi đă từng nói với vợ tôi như vậy và qua mấy năm sống chung, nàng cũng cảm nhận được điều đó. Bởi vậy từ lúc nàng ra đi, tôi thấy ḿnh như người bị t́nh phụ. Tâm trạng buồn bă năo nề của kẻ cô đơn, rồi có khi tâm sự chua chát, ngậm ngùi của tên bị người ḿnh yêu thương bỏ rơi tràn vào trong thơ khiến bao fan nữ phải thổn thức, viết cho tôi bao nhiêu b́nh luận đẫm lệ! C̣n nàng th́ chẳng chút mảy may xúc động nào, cứ ở lỳ bên nhà ngoại, không chịu trở về nhà với tôi! Lúc đó tôi thấy “ ghét” vợ tôi kinh khủng! Muốn bỏ phứt nàng cho rảnh rang, thoải mái làm thơ về hồng- lan- cúc- quỳnh của tôi.

Nói không ai tin, tôi đă làm hàng trăm bài thơ t́nh cho nàng. Đến độ bây giờ tôi cũng không biết viết ǵ về nàng nữa v́ nguồn cảm hứng cũng có lúc cạn kiệt. Cứ loanh quanh viết về vợ măi thành ra cũng nhàm, không có ǵ mới mẻ và đột phá trong thơ khiến bản thân tôi cũng thấy nó nhàn nhạt làm sao! Rơ ràng thơ không phải là một sản phẩm sản xuất theo “đơn đặt hàng” của nàng, là theo ư của vợ tôi! Mà thơ phải là tiếng ḷng thoát ra từ trái tim đang vui rộn ràng, đang khấp khởi hy vọng, đang hạnh phúc v́ yêu thương. Có khi ngược lại, đó là nỗi đau v́ mất mát, chia ly hoặc là lời than thở thê lương v́ tuyệt vọng chẳng hạn… Cái đó mới là thực, mới là hồn của thơ, mới làm người ta xúc động. Bởi vậy tôi cần được tự do, bay bổng, chơi vơi trong nguồn cảm hứng sáng tác mới mẻ.

Nhưng suy đi nghĩ lại và lắng nghe trái tim ḿnh, tôi thấy tôi c̣n yêu vợ tôi lắm v́ ngoài cái chuyện ghen vớ vẩn với mấy “ nàng thơ” xung quanh tôi th́ nàng là người đàn bà tuyệt vời. Với tôi, nàng là người phụ nữ xinh đẹp mà thông minh. Không những vậy nàng c̣n giỏi giang và vén khéo, hết mực lo lắng cho tôi. Mấy năm qua tôi cứ bệnh liên miên. Cũng chính là nàng làm đủ mọi cách để chạy chữa cho tôi. Nếu không có vợ tôi, chắc tôi sống không nổi! C̣n ai khác hơn nàng là người vực tôi dậy; giúp tôi sống trong t́nh yêu và hy vọng đến bây giờ để c̣n làm thơ. Nếu nàng không giỏi chèo chống th́ “thuyền thơ” của tôi đă bị lật úp và ch́m nghỉm trong ḍng đời lạnh lẽo mất rồi! Nàng mới là người chia sẻ vui buồn, hoạn nạn cùng tôi. Hơn nữa, kể sao cho hết những kỷ niệm vui buồn khó quên của hai chúng tôi!

Nghĩ đến đây tôi thấy ḿnh thật hối hận v́ hôm đó trong lúc bực tức tôi đă gằn giọng nói với nàng: “ Ai cũng có tự ái...em cứ bỏ anh đi…tự do là thứ mà chúng ta cần thiết hơn tất cả! ”. Nhớ lại chuyện cũ tôi mới thấy ḿnh cù lần hết sức, không hiểu ǵ về người đàn bà của tôi: nàng hay hờn mát và mau quên như trẻ con; nàng thích nhơng nhẽo để tôi chiều chuộng mà thôi. Đă mấy lần nàng buồn giận như vậy rồi! Nhưng cuối cùng th́ đâu lại vào đó, vẫn cứ yêu nhau! Việc này khiến tôi mới hiểu ra một điều:“ Người đàn bà khi thật ḷng yêu th́ sẽ cam tâm v́ yêu mà ghen đó các ông ạ! ”. Nếu cánh đàn ông chúng ta mà không công nhận kết luận này của tôi th́ cũng đừng gặp mặt tôi mà chỉ trích này nọ nhé!

Từ kết luận đó, tôi mới tự trách ḿnh: “ Trời ơi, vợ chồng với nhau và yêu nhau như vậy làm sao ai lại có thể tự ái được cơ chứ? ” Hơn nữa chính tôi đă từng nói với nàng: “Yêu là tha thứ, là bỏ qua hết tất cả! Em là t́nh yêu duy nhất của anh, anh tôn thờ em suốt đời.. !” Tôi đă dùng toàn lời hoa mỹ nhất trong văn chương, thơ ca, những câu nói kinh điển nhất về t́nh yêu trên thế giới đông tây- kim cổ để diễn tả t́nh yêu của tôi dành cho nàng! Vậy mà chỉ có chuyện ghen bóng gió của nàng, tôi đă nói những câu tuyệt t́nh như vậy! Thảo nào, vợ tôi c̣n buồn tủi mà chưa muốn quay về!

Sau mấy ngày sống tự do, tôi mới thấy ḿnh đă nhầm: “Tự do không phải là thứ mà tôi cần hơn tất cả, mà chính là t́nh yêu mới là thứ tôi thiếu thốn!”. Tự do như con bướm la cà hết đóa hoa này sang đóa hoa khác, thấy cũng vui! Nhưng khi mỏi cánh cũng chỉ đậu trên một nhành hoa nào đó mà thôi! Tự do để làm ǵ khi bên cạnh không có người cùng vui buồn, ấm lạnh với tôi? Cuối cùng tôi cũng cô đơn nh́n tôi trong vách hay chỉ thấy bóng tôi trên tường! Tôi nghĩ dù tôi có bị mất đi tự do và làm nô lệ suốt đời cho t́nh yêu tôi cũng thấy măn nguyện, cũng thấy hạnh phúc!

Tôi biết vợ chồng tôi c̣n yêu nhau lắm; chúng tôi không thể sống thiếu nhau! C̣n t́nh, c̣n nghĩa, c̣n đứa con chung, nên tôi quyết định đi đón vợ tôi về nhà và hứa là sẽ không nhắc đến nàng nào khác trong thơ, ngoài vợ tôi ra. Từ nay tôi nguyện sẽ v́ nàng mà làm thơ. Nàng chính là hồn thơ muôn thưở của tôi.

Khi tôi lon ton đến đón vợ tôi về, thấy nàng xanh xao, yếu đuối, tôi giật ḿnh v́ nghe mẹ vợ nói :

- Vợ con, nó mới xuất viện hôm qua v́ bị mổ ruột thừa cấp tính!

Đến lúc này tôi mới biết mấy hôm nay nàng bị đau đớn oằn oại có một ḿnh, c̣n tôi th́ cứ muốn tự do với mấy nàng thơ chập chờn xung quanh tôi! Vậy mà nàng c̣n cười duyên nh́n tôi nói giả lả:

- Hổm rày thấy anh làm thơ coi bộ có hồn hơn! Em thấy anh mỗi khi có tâm trạng th́ thơ lại hay hơn nhiều v́ cảm xúc thật sự, không gượng ép mà cũng chẳng hư cấu! Em rất thích những bài anh mới làm mấy bữa nay! Lần này anh lại có thơ tuyệt vời để ra tập thơ mới rồi!

Tôi thấy ḿnh có lỗi với nàng quá! Tôi cứ tưởng vợ chồng tôi sắp ra ṭa ly dị tới nơi và lo lắng không biết phải trả lời ra sao trước ṭa về lư do ly hôn lăng nhách của chúng tôi: “dạ…dạ… tại v́…v́.. lan lan… cúc cúc, quỳnh quỳnh ạ!”.

Tôi thật không ngờ, chẳng những vợ tôi không trách móc nửa lời mà c̣n khen thơ tôi hay! C̣n tôi th́ ghét nàng, hận nàng bỏ tôi! Tôi thật bó tay với cô vợ tuyệt vời có chút máu ghen của tôi rồi! Nhưng mà tôi cũng phải thú thật với cánh đàn ông chúng ta rằng:“ Càng ghét, càng hận th́ có nghĩa là tôi càng yêu nàng! ”.

 

Đỗ Thu Hồng

Vichy, tháng 4/2020

( Viết trong những ngày cách ly- phong tỏa ở Pháp v́ đại dịch Covid 19)
___________________

 

 (1) " Nhân vật nữ của tôi " là truyện thứ hai trong tập truyện gồm 19 truyện ngắn  " Chuyện cổ tích dành cho người lớn ", tác giả Nguyễn Nhật Ánh


 

art2all.net