Đỗ Thu Hồng

 

 

EM LÀ HOA HƯỚNG DƯƠNG

 

 

Tôi tỉnh lại trong bóng tối đen kịt. Một màu đen đặc quánh và ngột ngạt đến khó thở đang bao trùm lấy tôi. Tôi muốn dụi mắt để mở to mà nh́n cho rơ mọi vật xung quanh. Nhưng thật bất ngờ, tay tôi chạm vào vật mềm mại băng kín lấy đôi mắt của ḿnh. Tôi cố giương mắt sau lớp bông ấy, nhưng tôi không thấy ǵ ngoài màu đen u ám và cảm giác đau đớn ở đôi mắt vốn trong sáng của ḿnh, giờ đă trở nên tăm tối. Nước mắt tôi trào ra v́ biết ḿnh đă không c̣n nh́n thấy ǵ nữa. Tôi sợ hăi. Tôi hoảng loạn. Tôi quơ quào xung quanh để biết chắc chắn đó không phải là sự thật. Tôi nghe tiếng đồ vật rơi loảng xoảng. Tiếng đổ vở chát chúa. Hai tay tôi buông thỏng, không c̣n sức lực, không phải v́ bị đau do va chạm mà v́ thất vọng tột cùng. Tôi bịt hai tai ḿnh và ôm đầu thét lên thật to trong đau khổ. Tôi rũ rượi trong tuyệt vọng khôn cùng. Tôi không muốn lây lất trong bóng đen đáng sợ bất chợt ụp xuống đời ḿnh. Tôi thấy cuộc sống không c̣n ǵ quyến rũ, khi tôi không thể nh́n ngắm sắc đẹp muôn màu, muôn vẻ của nó được nữa.

Tôi bỗng nghe tiếng người khe khẽ bên tai, âu yếm, ngọt ngào. Người con trai ấy ôm lấy đôi vai của tôi, vuốt ve nhè nhẹ. Rồi lại gh́ sát tôi vào người anh ấy như muốn giữ chặt lấy tôi; như muốn truyền hết cho tôi những ǵ mà anh ấy có, về thể xác lẫn tâm hồn. Cảm giác nầy tôi nghe quen thuộc lắm. Cái cảm giác hơi thở phập phồng của hai trái tim cùng đập một nhịp, khi ngực tôi dán chặt vào người anh ấy. Tôi dựa vào người anh, choàng tay ôm chặt lấy anh. Tôi ngửi được mùi đàn ông quen thuộc của anh ấy. Tôi an tâm úp mặt vào ḷng ngực rắn chắc của anh ấy và cảm thấy được che chở, được an ủi v́ anh ấy đă không bỏ rơi tôi trong hoàn cảnh bi đát nầy.
 

********

Hai năm nay, sau khi tốt nghiệp ngành thú y, tôi về quê sống an b́nh nơi những cánh đồng ven núi miền trung và bầy gia súc hiền lành. Lúc đầu mới đến sống ở nơi đây, tôi bị người địa phương nh́n tôi bằng đôi mắt nghi ngờ, thậm chí c̣n có vẻ coi thường. Có lẽ v́ nghe nói tôi là con gái Sài g̣n, người ta không mấy tin tưởng vào tôi. Người ta không tin đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của tôi có thể giúp được con ḅ cái thoát cơn đẻ khó. Cô gái thành thị như tôi có thể nào yêu được bầy cừu hay chịu được mùi phân hôi nồng nặc của đám gia súc trong mấy trang trại.

Cũng có thể v́ ở nơi đây, lâu nay ít có người lạ đến sinh sống. Bởi vậy mấy cô gái trong xóm nh́n tôi soi mói. C̣n trai làng th́ nh́n tôi với đôi mắt ṭ ṃ, đầy ngạc nhiên. Mỗi lần tôi đặt chân vào quán nước duy nhất của chợ xă, mọi người nh́n tôi ḍ xét. Chắc là người ta thắc mắc sao tôi lại đến ở đây, vùng khỉ ho c̣ gáy này, nơi mà đám thanh niên trẻ chỉ muốn bỏ đi. Nh́n trong đôi mắt của người dân xóm quê, tôi biết chắc là họ đang nghĩ:

-“ Con nhỏ này không biết có ở đây được ba lần bảy hai mươi mốt ngày hay không, hay lại cuốn gói về Sài g̣n sớm!”

Thật ra quyết định đến sống ở nông thôn đă bị bạn tôi phản đối kịch liệt. Cô bạn thân học chung từ phổ thông, Trang đă cự nự tôi từ khi tôi chọn học ngành thú y:

- Sao không đi học ngành ngoại ngữ, là môn năng khiếu của bạn. Ra trường sẽ dễ kiếm việc làm và c̣n ở những nơi phố chợ đông vui. Lại đi chọn học thú y, suốt đời sẽ thành người nhà quê, ám mùi gia súc?

Cô bạn kiêu kỳ của tôi chỉ thích ở thành phố để đi dancing và lúc nào cũng có con trai vây lấy. C̣n tôi giống như một bà già, ngán ngẩm cuộc sống bon chen nơi phồn hoa- đô hội, chỉ muốn về vườn sống cuộc đời b́nh yên, gần gũi với nhiên nhiên và chăm sóc mấy con thú nuôi bệnh tật.

Thế là hai chúng tôi đă đi theo hai con đường khác nhau và ngày càng xa xôi v́ không cùng chung suy nghĩ. Hai chúng tôi quá khác nhau nên không có ǵ đồng cảm để chia sẻ, ngoài chuyện nhắc lại những kỷ niệm của thời ngây ngô.

Sau gần hai năm gắn bó với làng quê đó, người ta đă đối xử với tôi khác hẳn ngày tôi mới đến. Bây giờ tôi luôn được đón tiếp niềm nở, ân cần v́ dân làng đă nhận ra năng lực và ḷng yêu nghề của tôi. Họ quư mến tôi và cảm động khi thấy tôi đội mưa, chạy xe trên con đường quê trơn trợt đến cấp cứu cho con ḅ cái bị kiệt sức v́ sinh khó. Nhất là các trai làng, ai cũng săn đón tôi. Tôi biết không phải v́ tôi trị bệnh cho bầy gia súc, mà các chàng ấy có thiện cảm với tôi. Các anh ấy muốn tôi trở thành bạn gái của họ. Điều này khiến tôi cũng khó xử v́ cả xă chỉ có ba anh thanh niên chưa vợ, mà cả ba anh đều xoắn lấy tôi. Chính v́ vậy mà mối quan hệ giữa tôi và các cô gái nơi đây ngày càng thấy khó khăn. Tôi cảm nhận được những điều tréo ngoe ấy. Tôi cũng đành giả vờ như không biết để được sống b́nh an. Vả lại chuyện t́nh cảm, yêu đương không như một món hàng mà có thể lựa chọn, thương lượng, trao đổi và nhường nhịn. T́nh yêu có thể đến thật bất ngờ và người ta chỉ thật sự biết được điều ấy khi nó đang nghiễm nhiên ngự trị trái tim của ai đó. Và nó cũng có thể suốt đời không bao giờ đến, khi người ta không t́m thấy được một nửa kia của ḿnh trong thế giới rộng lớn- bao la này.

Tôi được sống yên ổn nơi làng quê ấy cho đến khi tôi nhận được điện thoại của cô bạn kiêu kỳ:

- Sao, gần hai năm rồi, biệt tích ở nhà quê không chịu về Sài G̣n gặp lại bạn bè vậy ? Chuyến này lớp ḿnh tổ chức họp mặt bạn cũ, mầy phải về. Nếu không tao và mày không c̣n bạn bè ǵ nữa!

Lời hăm he dễ sợ của Trang làm tôi nao núng. Thật ra, thỉnh thoảng tôi vẫn về thăm gia đ́nh ở Sài G̣n. Nhưng tôi ít gặp bạn học cũ v́ sau khi ra trường, mỗi đứa một nơi; rồi v́ cuộc sống tất bật, ai cũng lo sinh nhai nên t́nh cảm bạn bè cũng nhợt nhạt. Vả lại tôi ngại gặp lại bạn cũ khi ai ai cũng nh́n tôi bằng cặp mắt lạ lùng, không vô tư như hồi c̣n đi học. V́ vậy mà mỗi lần về Sài G̣n, chỉ vài ngày là tôi thấy nhớ cảnh quê với bầy gia súc của tôi.

Lần này chắc tôi không thể “ trốn”. Mà làm sao tôi có thể “trốn” được cuộc gặp gỡ tiền định. Nó đă làm cuộc sống b́nh an của tôi trở thành sóng gió.
 

******

Bến xe miền đông ồn ào, tấp nập làm tôi muốn chết ngộp trong cái nắng gắt gao của buổi trưa 36 độ. Tôi ngơ ngác như một cô gái quê, lần đầu lên Sài G̣n, nh́n quanh quất t́m người bạn kiêu kỳ của tôi. Mà thật vậy, nh́n bộ dạng của tôi, ai nghĩ tôi là con gái chính gốc của thành phố này. Bộ quần áo sậm màu, không hoa hoè, cái nón vải đơn sơ kiểu tai bèo và chân mang đôi giày sandale cũ biến tôi thành gái quê thứ thiệt. Tôi thấy từ xa, Trang vừa vẫy tay ngoắc tôi, vừa đi tới. Nh́n nàng ấy phất phới như cánh bướm mùa xuân trong chiếc áo đầm ngắn xoè, sắc màu rực rỡ. Dáng bạn tôi vừa ơng ẹo vừa lắc lư trên đôi giày cao gót khiến người xung quanh cũng phải để mắt nh́n nàng. Hai đứa tôi, từ đầu đến chân, chẳng có ǵ giống nhau; vậy mà cũng là bạn bè tâm giao hơn mười năm rồi.

Trang kéo tay tôi đi nhanh về phía chiếc xe hơi đang đậu ngoài cổng. Nơi đó có một người con trai đang chờ chúng tôi. Trang nói với người con trai đó:

- Đây là Huyên, cô bạn thân từ hồi nhỏ mà em có nhắc đến với anh. Nè Huyên, chào anh Khương đi, là bạn trai của ḿnh đó.

Anh ấy chào tôi khá ân cần:

- Chào Huyên, đi đường có mệt không em?

C̣n tôi chỉ chào anh ấy có lệ cho phải phép. Trưa đó, Khương đưa chúng tôi đi ăn trưa ở một nhà hàng xinh xắn, yên tĩnh trong một hẻm nhỏ ở Sài G̣n. Anh ấy nói:

- Tôi nghĩ chắc Huyên không ưa cảnh ồn ào, náo nhiệt của mấy quán ăn đông người, nên tôi chọn điểm này. Trang cũng đồng t́nh với tôi. Tôi hy vọng món ăn ở đây sẽ làm chúng ta hài ḷng.

- Cám ơn anh Khương đă suy nghĩ chu đáo. Nơi đây thật dễ thương. Tôi thích lắm.

Trong bữa ăn, bạn tôi và anh ấy nói chuyện huyên thuyên; thậm chí cô ấy c̣n cướp lời của tôi. Tánh của cô bạn tôi là vậy. Rất nhanh nhẹn từ hành động đến lời nói. Hiểu ư bạn, tôi luôn nhường cho nàng biểu lộ trước bạn trai của ḿnh. Dù sao tôi và anh ấy cũng chỉ mới quen và những câu chuyện bất tận của hai người cũng chẳng lôi cuốn tôi ǵ mấy. Tôi chỉ cười cười, ừ ừ, hử hử và thưởng thức món ăn ngon mà lâu lắm rồi tôi chưa hề đụng đũa đến. Bỗng nhiên Khương quay qua tôi và nói:

- Huyên có thể cho tôi số điện thoại không? Để khi nào em lên Sài G̣n mà Trang bận th́ tôi ra đón em!

- Ừ, nhỏ cho anh ấy số điện thoại đi. Biết đâu có khi cần!
 

*****

Trở về với bầy gia súc trong khung cảnh đồng quê, tôi đă quên hẳn Sài G̣n, quên luôn cuộc gặp gỡ với Trang và người con trai tên Khương. Mà có ǵ để nhớ khi anh ấy là bạn trai của bạn ḿnh. Cho đến một hôm, khi tôi đang bận túi bụi chống lại bệnh dịch của đám gia cầm, tôi nhận được cuộc gọi của anh ấy:

- Em Huyên ơi, anh là Khương đây. Em có thể ra bến xe ở xă đón anh được không? Anh xin lỗi đă làm phiền em! Nhưng anh đă đến đây rồi và anh sẽ ở măi nơi nầy để chờ em.

Th́ ra v́ muốn theo đuổi tôi, anh ấy đă chia tay với Trang và từ bỏ cuộc sống ở Sài G̣n nhộn nhịp để về làm thầy giáo Anh văn ở trường xă buồn hiu này. Anh ấy thổ lộ với tôi thật thiết tha và xúc động:

- Em đă không hề để ư đến anh. Nhưng anh đă thích em ngay từ lúc đầu gặp gỡ. Nh́n em đơn giản về bề ngoài nhưng không che giấu được nét đẹp khoẻ mạnh, tươi tắn của em. Em tuy ít nói, hơi kín đáo nhưng anh đă thấy em là một cô gái tự nhiên, dịu dàng và ấm áp. Em đâu biết rằng khi mới gặp em, anh đă bị em thu hút đến nỗi trong suốt lúc ở bên em, anh đă kín đáo quan sát em. Từ ánh mắt, nụ cười đến đôi tay em cầm đũa, hay lúc em bâng quơ nh́n ra đường phố, anh đều thấy đáng yêu. C̣n đoá hoa hướng dương nhỏ xíu, có vẻ e lệ trên chiếc mũ tai bèo của em, nó làm em rất có duyên. Và thật ngạc nhiên làm sao v́ anh cũng yêu loài hoa đó, như em. Lúc em vuốt ve chú mèo nhỏ xin ăn dưới gầm bàn, c̣n Trang th́ xua đuổi nó; anh thấy ḷng ḿnh thật xúc động và ao ước cũng được em tŕu mến như vậy. Khi từ giă em rồi, anh không bao giờ mà không nghĩ đến em. Anh đă quyết định chia tay với Trang v́ người làm anh mong nhớ day dứt chính là em. Chính là h́nh bóng của em cứ lẩn quẩn trong trí của anh suốt những đêm dài không ngủ. Anh xin em hăy cho anh cơ hội để khẳng định t́nh yêu của ḿnh và cũng để em hiểu anh và yêu anh.

Tuy t́nh yêu chân thành của anh ấy đă dần dần chinh phục được tôi, làm con tim tôi rung động trong bồi hồi, xao xuyến; nhưng tôi vẫn không yên khi nghĩ đến Trang:

- Anh hăy trở về Sài G̣n, hăy quay về với Trang. Cuộc sống ở đây không thích hợp với anh đâu. Và em cũng không muốn v́ em mà t́nh yêu của bạn ḿnh bị đổ vỡ.

- Là em, người anh yêu. Chính em là người mà anh muốn gần gũi. Và t́nh yêu không phải là món hàng mà có thể thương lượng, trao đổi hay nhường nhịn. Em có biết điều đó không?

Làm sao mà tôi không hiểu điều này, v́ đó cũng chính là suy nghĩ của tôi. Tôi mới thấy anh ấy và tôi có quá nhiều điều giống nhau. Tôi không thể nào trốn tránh sự thật là tôi cũng yêu anh rồi. Tôi xúc động. Tôi hạnh phúc. Tôi nghe yêu anh ấy thiết tha. Tôi không c̣n xua đuổi anh ấy quay về với Trang nữa.

Nhưng thật oái oăm, khi t́nh yêu của tôi và anh ấy ngày càng sâu đậm, chúng tôi ngày càng gần gũi, biểu hiện yêu đương càng nhiều th́ mối tỵ hiềm, ghen tuông nhen nhúm ngày càng dữ dội trong ḷng của những chàng trai làng đang theo đuổi tôi. Ngọn lửa ghen tức ghê gớm này đă bốc cháy đáng sợ trong một đêm gió lớn. Nó muốn đe doạ và làm tổn hại anh ấy. Nhưng rủi thay nó lại vô t́nh cướp mất ánh sáng của đôi mắt tôi.
 

******

V́ tai nạn do cơn ghen mù quáng của trai làng vô t́nh gây ra cho tôi, họ mới thấy được thế nào là t́nh yêu chân thật. Họ xúc động trước mối t́nh chung thuỷ và mănh liệt của anh ấy dành cho tôi. T́nh yêu của anh ấy đă làm cho những trai làng ghen tương hối hận và hiểu ra rằng chỉ có t́nh yêu chân thật và sự hy sinh mới đem lại hạnh phúc cho người ḿnh yêu.

Trang cũng không c̣n oán trách Khương và tôi v́ nàng biết ḿnh không thể nào yêu được như hai chúng tôi. Yêu cuồng nhiệt. Yêu mà có thể bỏ qua hết tất cả, hy sinh thật nhiều thứ để yêu và được yêu. Và hơn hết là Trang đă thấy là tôi và anh ấy quá giống nhau. Chúng tôi giống nhau đến nỗi không thể tách rời ra được.

Ngày tôi xuất viện với hy vọng sẽ sớm b́nh phục, anh ấy âu yếm nói:

- Em yêu, em hăy dựa vào anh. Em hăy nắm tay anh. Mắt em bây giờ tuy không thấy ǵ, nhưng tâm hồn và t́nh yêu của em luôn toả sáng như đoá hoa hướng dương rạng ngời. Anh sẽ cùng em đi về phía mặt trời, nơi mà hoa hướng dương quay về để đón nắng.

 

Đỗ Thu Hồng

Vichy, những ngày đầu tháng 6/2019


 

art2all.net