Đỗ Thu Hồng

 

 

GÁC LẠI KƯ ỨC

 

 

Trời về chiều, cửa hàng đă vắng khách. Không khí Giáng sinh với ánh đèn đủ màu rực rỡ, hoà với tiếng nhạc lúc vui vẻ, lúc trầm lắng cũng không làm cho Jane cảm thấy nôn nao. Từ khi sống ở thành phố nhỏ này, cô gái cũng trở nên trầm lặng như nhịp sống êm đềm ở nơi đây. Mùa đông về mang theo cái lạnh sướt mướt, khiến cô cảm thấy hụt hẫng v́ một nỗi buồn không tên. Đôi lúc Jane thẫn thờ nh́n màu trời xám xịt ôm lấy những thân cây trụi lá bên đường; một ḿnh ngồi trên băng ghế phủ đầy tuyết trắng trong công viên và nghe tiếng kêu thê lương của mấy chú chim lạc bầy, chấp chới trên mặt hồ phẳng lặng, nàng càng thấy ray rứt v́ nỗi nhớ quê hương.

Trong trí Jane vẫn c̣n thấp thoáng h́nh bóng làng quê với ḍng sông nhỏ hiền hoà, dập dềnh những đám hoa lục b́nh tim tím. Cô cũng không làm sao quên được tiếng bom đạn đêm đêm đi vào giấc ngủ chập chờn và những đốm sáng hoả châu loé lên trên bầu trời quê hương tối mịt! Kư ức về làng quê trong một đêm rực lửa là nỗi ám ảnh không phai nhoà trong tâm trí nàng. Trong đêm hỗn loạn ấy, chiến tranh đă làm tan nát cuộc đời êm đềm của cô bé lên bảy tuổi. Nó đă cướp đi sinh mạng của ba má cô trong đêm tàn khốc đó.

Từ đó Jane đă trở thành đứa bé mồ côi trong cô nhi viện của các d́ phước. Nhưng h́nh ảnh xa xôi về một làng quê mà nàng không nhớ được tên, cứ lởn vởn trong tâm trí cô gái trẻ, như một nỗi buồn đằng đẵng theo năm tháng.

******

Thượng đế chắc đau ḷng khi nh́n thấy một số phận nhỏ nhoi mà thê thảm, đă đưa cha mẹ nuôi đến với con bé trong ngày Giáng sinh êm đềm, mười sáu năm về trước. Sau một năm là trẻ mồ côi, nương tựa nơi cô nhi viện cùng với các d́ phước dịu hiền, con bé đă may mắn, được cha mẹ nuôi thương yêu, rước nó về sinh sống với họ ở nước Pháp. Rồi từ đó, cứ mỗi độ Giáng sinh về, cha mẹ nuôi luôn âu yếm nói với nàng:

- Con gái cưng, con là món quà Giáng sinh vô cùng quư giá mà Thượng đế đă ban tặng cho cha mẹ.

V́ vậy mà cha mẹ nuôi đă chọn cho nàng một tên gọi mang ư nghĩa thật may mắn là “Chúa đă ban ân sủng”. Họ gọi nàng là Jane*. Nàng không c̣n là con bé mồ côi mang tên Thiên Lư nữa.

Cô c̣n nhớ khá rơ, khi lên tám tuổi, cô đă được cha mẹ nuôi đem về nuôi dưỡng. Ngày từ giă viện mồ côi, tuy háo hức v́ sắp đi xa và thật hài ḷng khi được cha mẹ nuôi ôm ấp, nhưng con bé vẫn cảm thấy niềm vui ấy không trọn vẹn. Nó biết ḿnh sắp phải chia tay với người mà nó thương mến. Người đó là một đứa con trai chững chạc, lớn hơn nó hai tuổi, mà nó luôn miệng nũng nịu gọi là “anh”. “Anh” luôn quấn quưt bên nó; an ủi khi nó buồn nhớ ba má; vỗ về khi nó nép ḿnh sau cánh cửa và khóc rưng rức.

H́nh ảnh “anh” lưu luyến chia tay con bé mồ côi trong chiều Giáng sinh năm ấy cứ quanh quẩn măi không thoát khỏi trí nhớ của Jane. Khi gần khi xa, lúc ẩn lúc hiện suốt mười sáu năm nay, nhất là vào những lúc cô nghe tiếng chuông nhà thờ gióng lên đing đong trong chiều đông lạnh buốt. Làm sao mà Jane có thể quên cái cảm giác mất mát của con bé, khi nó và “anh” bịn rịn ôm nhau, không muốn rời xa nhau! Bởi v́ dù thơ ngây mấy, nó đă hiểu ra là “anh” cũng được cha mẹ nuôi đến đón đi theo họ! Nó đoán là mỗi đứa sẽ bị đưa đi một nơi, ngay trong ngày Giáng sinh hôm đó.

Làm sao để không phải chia ly? Con bé chỉ biết khóc mà thôi! Nước mắt nó đă làm hoen ố chiếc áo đầm mới tinh mà cha mẹ nuôi vừa mặc vào cho nó. Con bé nắm tay mẹ nuôi mếu máo:

- Con muốn “anh” cùng đi với con! Con không muốn đi một ḿnh đâu! Mẹ hăy đem “anh” đi theo với!

Nhưng đó là điều không thể nào xảy ra! Hai đứa nó đă lên hai chiếc xe và chúng đă lăn bánh theo hai con đường khác nhau, nơi lối rẽ rời khỏi cô nhi viện. Hai đứa nó đă ngoái đầu nh́n lại cho đến khi không c̣n thấy nhau nữa....

Cho tới bây giờ, mỗi lần Giáng sinh đến, Jane luôn bồi hồi nhớ về người con trai đó, người “anh” mà con bé đặt hết niềm tin vào sự che chở và t́nh yêu thương. Bởi v́ nó cảm nhận được “anh” đă sưởi ấm tâm hồn cô đơn của một con bé lạc loài như nó.

Nàng suy tư tự hỏi: “ Anh đang ở đâu trên cơi đời bao la, rộng lớn này? Thượng đế có biết chăng? Xin Người hăy mách bảo cho con! ”.

******

Jane mong mau đến giờ đóng cửa hàng để được về nhà quây quần với cha mẹ nuôi bên ḷ sưởi ấm áp. Nàng thích nh́n ngọn lửa cháy tí tách và nhấm nháp một ly rượu vang thơm nồng trong khi chờ đợi bữa tiệc nửa đêm. Từ lúc t́m được việc làm ở thành phố này, nàng đă sống xa cha mẹ. Thỉnh thoảng nàng mới về thăm hai người ở nông trang gia đ́nh, nơi một làng quê hẻo lánh, ẩn ḿnh trong vùng núi cao, mà đường đi th́ quanh co, nhỏ hẹp.

Tuyết bắt đầu rơi từ tối hôm qua. Vạn vật khoác một màu trắng tinh mịn màng, lấp lánh như sao của dăy ngân hà. Càng rời xa thành phố, tuyết càng dầy, phủ kín núi đồi và cây cỏ. Màu tuyết trắng sáng lấp lánh trong đêm tối. Sáng đến độ chói loà. Nh́n quang cảnh tuyết trắng xoá vút qua bên ngoài, Jane cảm thấy mỏi mắt. Những bông tuyết cứ rơi lả tả phía trước xe làm nàng thấy con đường thêm mờ mịt. Jane nghe ḷng ḿnh bất an v́ đường về nhà c̣n khá xa mà cô chỉ mới bắt đầu đoạn ngoằn ngoèo đi qua núi. Nàng thầm trách ḿnh sao lại chủ quan, đă không trang bị bánh xe đi đường tuyết. Rồi Jane lại tự biện hộ cho nàng: “ Cũng tại ḿnh bận rộn quá nên quên mất chuyện này! ”

Khúc quanh đầu tiên hiện ra trước mắt làm Jane thấy e ngại v́ toàn là tuyết. Tuyết dầy ngoài sự tưởng tượng của Jane khiến nàng hơi nao núng. Nhưng nàng cũng tự nhủ ḷng: “ Không sao, con đường này cũng quen thuộc với ḿnh lắm mà!”.

Jane tiếp tục lái xe ṿng vèo trên con đường ngập tuyết đến lúc thấy tay lái mỏi nhừ v́ mấy khúc quanh nguy hiểm. Lúc này nàng mới biết ḿnh không c̣n đủ can đảm để dấn thân về phía trước, dù nàng luôn tự trấn an ḿnh: “Đức Chúa nhân từ, xin Người hăy che chở cho con!”. Cuối cùng nàng đành quyết định t́m chỗ lánh nạn và dừng xe nơi an toàn. Cô chỉ c̣n cách t́m xe khác để đi nhờ về làng. Lạnh cóng trong đêm vắng tanh ở vùng núi, nàng đợi chờ người đến cứu giúp.

Gió rít qua mấy nhành thông làm tuyết rơi xào xạc. Núi rừng hoang vắng đến độ nàng cảm thấy hơi thở của thiên nhiên thấm đượm cả đất trời. Jane đi qua đi lại, xoa tay vào nhau cho đỡ lạnh; chốc chốc cho tay vào túi áo mùa đông để giữ được chút hơi ấm. Rồi nàng thật mừng rỡ khi thấy thấp thoáng ánh đèn pha của một chiếc xe, chạy cẩn thận qua khúc quanh phía dưới và di chuyển dần dần về phía nàng. Jane ra tín hiệu giúp đỡ. May thay, chiếc xe ấy cũng từ từ dừng lại. Jane tiến đến gần nó. Nàng thấy bóng một người đàn ông khá trẻ ngồi trước tay lái. Anh ta đi chỉ có một ḿnh. Hít một hơi thở thật sâu, cô ngập ngừng nói:

- Chào anh...anh làm ơn giúp tôi…!

Người đó bước ra khỏi xe. Nàng chợt nhận ra người đàn ông trẻ ấy khoác trên người bộ áo chùng đen của tu sĩ. Ắt hẳn người đó là một linh mục. Người đó lên tiếng ân cần chào cô:

- Chào cô, tôi là cha xứ của nhà thờ làng Saint Louis. Tôi có thể giúp ǵ cho cô?

Qua ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ mấy đụn tuyết trắng bên đường, Jane thấy gương mặt của cha phảng phất nét hiền từ. Ánh mắt của người thật ấm áp và thân thiết khiến nàng thấy tin tưởng. Nàng không c̣n e ngại nữa:

- Thưa cha, con không thể tiếp tục con đường! Con không có bánh xe đi tuyết! Cha làm ơn cho con đi nhờ đến làng! Ở đó người nhà sẽ đến rước con!

Cha xứ nhiệt t́nh đề nghị:

- Cô yên tâm! Nếu nhà cô không xa nhà thờ lắm, tôi sẽ đưa cô về tận nơi. Dù sao tôi cũng kịp trở về để dâng thánh lễ đêm nay.

Jane mừng rỡ cám ơn linh mục:

- Con cám ơn cha nhiều lắm! Thật là may, nếu không có cha đến kịp, chắc con sẽ bị chết cóng v́ giá rét!

Nàng nghe giọng linh mục ôn tồn nói :

- Tôi cũng vừa đến thăm một giáo dân để làm lễ “Xức Dầu Thánh”*, đưa tiễn người ấy về dưới chân đức Chúa. Có lẽ bề trên đă khiến tôi đi ngang đây, để tôi thay Người che chở cho cô.

Jane làm dấu Thánh Giá tạ ơn Thiên Chúa:

- Đức Chúa nhân từ, ơn của Người là bao la! Con xin cám ơn cha!

- Tôi xin phụng sự Đức Chúa trời và con chiên của Người. Nào cô hăy lên xe để tôi đưa cô mau mau về nhà v́ bên ngoài trời lạnh lắm!

Linh mục đă đưa nàng về đến nhà, rồi vội vàng quay về nhà thờ để lo thánh lễ. Khi chia tay người, Jane nhận ra linh mục ấy không phải là một người Pháp; mà lại có nét ǵ đó tuy mơ hồ, nhưng không xa lạ. Nàng bỗng nhớ đến “anh”. T́nh cảm này lâu nay luôn âm ỉ, thật sâu kín trong ḷng nàng; bất chợt trỗi lên mạnh mẽ khiến Jane cảm thấy bịn rịn một cách lạ lùng khi chia tay người. Nàng ngỡ ngàng v́ cảm giác lưu luyến khó hiểu đó. Mà lạ thay, sao nó giống y hệt như nỗi ḷng của con bé hồi mười sáu năm trước, lúc rời xa “anh”?

Jane cúi đầu buồn bă, lặng lẽ đẩy cánh cửa gỗ bám đầy tuyết, bước vào trong sân nhà. Nàng đâu hay rằng, người đó cũng âm thầm quay lại nh́n nàng, rồi bối rối quay đi. Ánh sáng nhợt nhạt của ngọn đèn làng quê đă giúp linh mục che giấu ánh mắt ch́m trong suy tư, như lưu luyến và tiếc nuối!

******

Khi cha mẹ nuôi biết Jane được cha xứ đưa về tận nhà, họ đă nói với cô:

- Ôi thật là may mắn, đức Chúa nhân từ đă đưa cha Emmanuel đến che chở cho con, con gái à!

Ngừng một lát, rồi như chợt nhớ ra điều ǵ, cha cô nói:

- À, có điều này, con biết không? Ba mẹ nghe nói loáng thoáng h́nh như cha Emmanuel có gốc gác người Việt Nam, giống như con vậy đó! Thật ngẫu nhiên, khi hai người cùng quê hương lại t́nh cờ gặp nhau ở nơi xa xôi, hẻo lánh này!

Nghe cha nuôi nói về người ấy, linh mục, Jane thấy bồi hồi nhớ về quê nhà và những ngày êm đềm ở cô nhi viện. Không biết tại sao h́nh ảnh “anh” lại hiện về, lẫn lộn với gương mặt của cha Emmanuel. Jane nghe bối rối v́ tâm trí nàng bị lấp đầy bởi bóng dáng của hai người đàn ông đó, “anh” và “cha”. “Anh” là người mà nàng hoài mong nhớ. “Cha” là người mà nàng vừa mới quen. Nàng cảm thấy ngạc nhiên v́ h́nh ảnh của “anh” và “cha” cứ luẩn quẩn trong suy nghĩ của ḿnh. Chúng khiến nàng thấy hồi hộp lạ lùng!

Tiếng chuông nhà thờ vang lên đing đong trong đêm tĩnh mịch, ngân nga qua đồi, lững lờ trên rừng thông ngập tuyết, làm nàng sực tỉnh. Nàng mặc vội áo ấm vào và nói với cha mẹ:

- Con muốn đến nhà thờ nghe lễ. Con sẽ về ngay sau khi lễ kết thúc, cha mẹ đợi con nhé!

Trong không khí trang nghiêm và thiêng liêng nơi giáo đường, giọng cầu kinh của Cha Emmanuel vang lên ấm áp, gợi trong ḷng Jane một niềm tin bao la nơi Thiên Chúa. Rồi bài thánh ca vút cao, gieo vào hồn nàng một cảm xúc tột cùng, một t́nh yêu tuyệt đối nơi Thiên Chúa. Không hiểu sao, cảm xúc ấy khiến nàng thấy ngày hôm qua trôi đi như một giấc mộng, và ngày mai sẽ là một giấc mơ. Trong đêm Giáng sinh huyền nhiệm này, nàng sẽ nguyện cầu cho mỗi ngày mai là giấc mơ hy vọng. Nàng hy vọng sẽ gặp lại “anh”. Dù ở bất kỳ nơi đâu, hay trong bất kể hoàn cảnh nào, đó cũng là một giấc mơ hạnh phúc nhất của nàng.

Jane làm dấu biết ơn Thiên Chúa và lặng lẽ ra về. Nàng đâu biết rằng ánh mắt của cha Emmanuel đang thầm lặng hướng theo chiếc bóng buồn hiu của nàng và ḷng người th́ khẩn cầu Đức Chúa: “Xin bề trên, đấng toàn năng, Người hăy che chở cho người con gái ấy... em Thiên Lư!”.

******

Mười sáu năm trước, thằng con trai mà cô bé Thiên Lư luôn nũng nịu gọi là “anh” đă được cha mẹ nuôi đem về Sài G̣n sinh sống. Niềm vui có cha mẹ không khoả lấp được nỗi buồn chia tay con bé cô đơn. Con bé tên Thiên Lư ấy cứ ngồi khóc sau cánh cửa, khiến nó thấy trắc ẩn và đem ḷng thương yêu con nhỏ. Một t́nh yêu khó tả, mà đứa con nít ở tuổi nó không thể nào định nghĩa được! Thằng nhỏ không hiểu đó là t́nh cảm ǵ mà khiến cho nó vui khi thấy con bé cười; nó nghẹn ngào khi nh́n những giọt nước mắt của con bé lăn dài trên gương mặt bầu bĩnh, dễ thương kia. Có khi nó c̣n nghe ḷng ḿnh xót xa v́ tiếng em Thiên Lư khóc nỉ non. Lúc đó nó chỉ muốn ôm con bé vào ḷng để vuốt ve, vỗ về con bé dễ thương, ngoan ngoăn ấy! Thằng nhỏ bỗng muốn ḿnh trở thành người lớn, một anh hùng để che chở con bé mà nó thương yêu. Bởi vậy nó nuối tiếc v́ không c̣n là người bảo vệ cho em Thiên Lư được nữa. Nó ngậm ngùi tạm biệt con bé cô đơn.

Hai năm sau khi về sống với cha mẹ nuôi, công việc làm ăn của họ ngày càng sa sút. Cho đến một ngày cha mẹ nó không c̣n vốn liếng v́ bồi thường mấy công tŕnh xây dựng quá lớn. Họ đă trắng tay. V́ thương thằng nhỏ; sợ nó bị sống cảnh cơ hàn, không được ăn học và thất hứa với các d́ phước khi nhận nó về nuôi, họ đă gửi thằng nhỏ vào nhà ḍng để các cha nuôi dưỡng.

Từ giă cha mẹ nuôi ở tuổi mười hai, nó trở thành học tṛ trung thành của Thiên Chúa. Thằng nhỏ thông minh, có tâm tư và trí tuệ, đă được ơn bề trên gọi, nó nguyện đi theo chân Chúa. Sau đó các cha bề trên đă gửi nó sang Pháp du học và được thụ phong Linh Mục ở tuổi hai mươi sáu.

Sau ngày thụ phong Linh mục, cha Emmanuel quay về thăm cô nhi viện ngày xưa, nơi mà người đă từng sống thuở thơ ấu. Trở lại Pháp sau chuyến thăm nhiều kỷ niệm đó, người xin đến làm cha xứ ở làng Saint Louis...

******

Sau buổi lễ sáng, Jane thanh thản bước ra khỏi giáo đường. Lời dạy của Linh mục Emmanuel vẫn c̣n văng vẳng bên tai:

- “Thế giới này thật rộng lớn đến nỗi ta tưởng rằng chỉ cần một lần chia xa là cả đời vĩnh viễn không cách ǵ gặp lại! Nhưng cũng có lúc nó trở nên nhỏ bé vô cùng! Nhỏ đến nỗi, dù đă chia tay, ta cũng c̣n cơ hội được trùng phùng! Cho nên khi gặp gỡ hăy biết trân trọng, lúc bên nhau nhất định hăy giữ ǵn!”

Rồi nàng tự nhủ:

- “Vâng, thưa cha, con đă trải qua nỗi đau khổ tột cùng khi bị mất mát người thân và ray rứt v́ nỗi buồn ly biệt, nên con cảm nhận được niềm hạnh phúc vô cùng của ngày hôm nay! Điều con cầu mong trong lễ Giáng sinh huyền nhiệm này là được gặp lại “anh”. Giờ con đă măn nguyện v́ con linh cảm là “anh” đang ở đâu đây, rất gần bên con. Xin cha hăy cầu nguyện để “anh” trở về và che chở cho con! Như cha măi măi phụng sự Đức Chúa trời và chăn dắt con chiên của Chúa.”

Từ trong giáo đường, cha Emmanuel lặng lẽ nh́n theo bóng nàng và cầu nguyện:

- “Xin Đức Chúa toàn năng, Người hăy chứng tri cho ḷng con, xin nguyện đem phụng dâng hồn phách, tất cả thuộc về Thiên Chúa! Xin Người hăy che chở người con gái mà con yêu thương, là con chiên của Chúa, nàng Thiên Lư! Con xin Người hăy tha tội cho con! Con đă thú tội cùng Người!”

******

Ngày hôm sau, Jane đến nhà thờ từ giă cha Emmanuel để trở về thành phố:

- Thưa cha, con đến từ giă cha để đi. Con cám ơn cha và mong sẽ gặp lại cha. Lời cha dạy thật chí phải: “Khi gặp gỡ hăy biết trân trọng, lúc bên nhau nhất định hăy giữ ǵn!”. Tuy con không gặp lại “anh”, người mà con hằng mong nhớ, nhưng Thượng đế đă xui khiến cho con gặp gỡ “cha”. Con trân trọng và giữ ǵn duyên hội ngộ này. Xin cha hăy giữ sức khoẻ và cầu nguyện cho con! Con hứa sẽ về thăm cha vào Giáng sinh năm tới.

Nàng cố giấu cảm xúc của ḿnh khi lắng nghe nhịp thở gấp rút của cha. Rồi người cũng cố gắng chậm răi nói:

- Đức Chúa nhân từ sẽ che chở cho con! Tôi sẽ cầu nguyện cho con! Con đi đường b́nh an! Tôi chúc con sống vui vẻ và hạnh phúc trong ơn Chúa bao la!

Jane cúi chào cha rồi quay đi, ḷng bùi ngùi thầm nhủ:

- “Anh à, em đă đoán ra anh là cha! Anh hăy làm cha! Em sẽ cầu nguyện cho anh được một đời bên Chúa. Anh hăy phụng sự đức Chúa và chăn dắt con chiên của Người! Em sẽ cố quên đi kư ức của hai chúng ḿnh, cái thuở em là con bé Thiên Lư luôn quanh quẩn bên anh! Em bây giờ là Jane, vẫn cần anh che chở và chăn dắt. Cho dù chỉ là tâm linh, em cũng cảm thấy hạnh phúc vô cùng! Em có thể về thăm anh thường xuyên, nhưng em sợ ḿnh sẽ làm anh bị rơi vào địa ngục, đời đời bị nguyền rủa! Chỉ có đêm Giáng sinh huyền nhiệm mới giúp chúng ta gần nhau trong Hồng Ân Thiên Chúa mà thôi!”.

Jane đâu biết rằng, cha Emmanuel bồi hồi nh́n theo bóng nàng và trái tim của người cũng đang thổn thức:

- “Anh cám ơn em, đă v́ Thiên Chúa mà nguyện làm con chiên ngoan ngoăn! Anh mang ơn em v́ em không để anh bị đày đoạ linh hồn! Em chính là Thiên thần đă cứu rỗi đời anh! Anh bây giờ không thể nào làm được những điều mà anh hằng mong muốn! Những điều mà anh đă từng làm như ngày chúng ta c̣n bé, ngoại trừ chuyện cầu nguyện Chúa che chở cho em! Xin em hăy cùng anh gác lại kư ức của chúng ḿnh, em Thiên Lư của anh!“.

Tiếng chuông giáo đường vút lên trong trời thanh vắng như chứng tri cho hai tâm hồn trong sáng luôn măi gần nhau trong ân sủng bao la của Chúa trên cao.
 

Đỗ Thu Hồng

B́nh Dương, mùa Giáng sinh 2018

*****

*Jane là phiên bản tiếng Anh của tên tiếng Pháp, Jeanne. Ban đầu theo tiếng Do Thái là Yehohanan. Có thể dịch là «Chúa tha thứ» (Dieu pardonne). C̣n theo tiếng Hy Lạp là «Chúa đă ban ân sủng» (Dieu a fait grâce).

*Bí tích Xức Dầu Thánh: bí tích do Chúa Giêsu đă lập để ban ơn nâng đỡ sức mạnh phần hồn xác cho những người đang yếu liệt nặng v́ lư do bệnh tật, thương tích hay tuổi già.

https://www.conggiao.org/bi-tich-xuc-dau-thanh

 

art2all.net