Đỗ Thu Hồng

 

 

YÊU MĂI KHÔNG THÔI *

 

 

“ Yêu ai , yêu cả đường đi,

Ghét ai, ghét cả tông ti họ hàng”

Người phụ nữ trong câu chuyện này cũng si t́nh gần như vậy. V́ yêu cậu tôi, cô ấy đă yêu cả tông ti họ hàng nhà tôi. Hễ ai có chút máu mủ với cậu tôi th́ đều được người phụ nữ này quư mến. Và tôi, dù chỉ là đứa cháu họ, cũng được cô ấy yêu thương vô cùng, bởi t́nh yêu của người dành cho cậu tôi là không bờ bến.

 

Tôi nên bắt đầu kể chuyện t́nh này từ lúc hai người mới quen nhau, thời học sinh áo trắng. Hồi đó, nàng là cô nữ sinh lớp đệ nhất, nhỏ nhắn, xinh đẹp, miệng cười lúng liếng và đôi mắt cũng biết cười. Chàng là anh sinh viên trường Quốc gia Hành chánh, dáng dấp lịch thiệp, gương mặt hiền từ, mắt sáng thông minh. Nàng - con gái gia đ́nh công chức ở Sài G̣n. Chàng - con trai đất Thủ Dầu Một, thuộc gia đ́nh danh giá trong vùng. Chàng đi học ở Sài G̣n, trọ ở gần nhà nàng. Chiều chiều chàng đi học về trên chiếc xe vespa Ư của ḿnh, ngang qua nhà nàng, thấy nàng đang ngóng nh́n ai đó. Lâu dần, chàng mới biết nàng nh́n ḿnh, nàng trông ra cửa chỉ để thấy chàng chạy xe qua. Tiếng gọi của t́nh yêu khiến chàng linh cảm được điều đó và chàng đáp lại ánh mắt lưu luyến của nàng. Vậy là hai người quen nhau, đầu tiên bằng ánh mắt rồi dần dần mến nhau qua nụ cười và trao nhau những cái gật đầu chào nhè nhẹ, như hàm ư hỏi thăm:

- “ Hôm nay em vui không ?”

- “ Dạ, em vui lắm, c̣n anh th́ sao?”

Quen nhau như vậy lâu dần, ánh mắt của họ trao nhau ngày càng thiết tha, âu yếm. Họ thầm nghĩ: “ Thôi rồi, ḿnh đă phải ḷng nhau mất rồi!”

Chiều nào họ cũng nh́n nhau, hân hoan trong ánh mắt, rộn ràng trong con tim. Họ thương nhau thầm lặng. Hễ hôm nào không thấy nhau, họ nghe buồn da diết, nhung nhớ vô cùng. Con tim quay quắt, bứt rứt mong đợi. Chiều sẽ dài thăm thẳm như thể họ sắp xa nhau măi măi.

Hai người chắc yêu nhau thầm lặng như vậy không biết đến bao giờ nếu như sáng hôm đó xe nàng không bị bể bánh ở đầu xóm. Khi nàng đang loay hoay dắt xe đạp của ḿnh đến tiệm sửa xe gần đó, chàng chạy ngang, dừng lại, giúp nàng đem xe đến tiệm, rồi ngỏ lời cùng nàng:

- Em à, em để xe đây cho chú ấy sửa, anh đưa em đến trường, nếu không sẽ bị trễ học..

Lời đề nghị của chàng sao mà dễ thương, giọng nói của chàng thật ngọt ngào, nàng không thể nào từ chối. Lần đầu tiên được chàng đưa đi học, nàng cảm thấy sung sướng biết bao nhiêu. Gió Sài G̣n sao mà mát rượi, nắng Sài G̣n thật là dịu êm. Nàng thấy ḷng ḿnh lâng lâng khó tả. C̣n chàng… chở nàng trên chiếc xe quen thuộc của ḿnh, mà thấy phiêu bồng như đi trên tàu biển. Chàng nhẹ kéo tay nàng ṿng quanh eo ḿnh cho thật chặt, rồi nói:

- Em ôm eo anh đi, ôm cho chặt, nếu không anh thắng gấp, coi chừng bị té !

Nàng chỉ đợi chàng thốt lên câu đó để có thể âu yếm ṿng cánh tay mềm mại quanh eo chàng. Từ đó, họ hay hẹn ḥ nhau ngoài đầu xóm, nàng gửi xe của ḿnh nơi chú sửa xe, rồi cùng chàng đi học, cùng chàng đi về…

V́ ba nàng không muốn con gái ḿnh quen bạn trai và yêu đương sớm khi chưa học xong tú tài, nên cuối tuần nàng t́m cớ nói dối với gia đ́nh là đi học bài cùng bạn, đi chơi với bạn cùng lớp.... để có thể hẹn ḥ với chàng, cùng chàng đi ăn kem, dạo phố, xi nê. Nhưng họ làm sao giấu được chuyện yêu đương lén lút này. Em của nàng đă bắt gặp hai người tung tăng bên nhau trên phố, c̣n thấy nàng ôm eo chàng. Vậy là chuyện đến tai ba má nàng. Ba nàng la rầy, mẹ nàng lo lắng. Ba má của nàng yêu cầu chàng đến tŕnh diện để họ yên tâm, rằng con gái của ḿnh quen chàng trai đàng hoàng và yêu nàng chân thành.

Hôm đến nhà nàng, chàng hồi hộp, lo lắng như bị cáo sắp ra hầu toà, không biết ḿnh sẽ bị tuyên án thế nào. Chàng sẽ bị mắng nhiếc thậm tệ v́ tội dụ dỗ con gái người ta, rồi bị cấm tiệt không cho gặp nàng nữa? Nhưng thật không ngờ, ba má nàng rất ôn hoà tiếp đón chàng. Chàng đâu biết chính dáng vẻ lịch sự, giọng nói hiền từ, cung cách lễ phép và nhất là lời nói chân thật của chàng đă làm xiêu ḷng ba má nàng. Hai người chẳng những không làm khó chàng, mà c̣n cho phép đôi t́nh nhân đi chơi với nhau. Họ vui ḷng gửi gắm con gái ḿnh cho chàng trai nhưng cũng không quên nhắc nhở chàng sớm thưa chuyện cùng ba mẹ chàng để hai bên gia đ́nh gặp nhau. Chàng và nàng mừng rỡ không sao tả xiết v́ rào cản từ phía nàng đă không c̣n nữa. Chỉ c̣n bên phía ba má chàng mà thôi.

Lần đầu tiên chàng đưa nàng về nhà ḿnh ở Thủ Dầu Một trên chiếc xe vespa của chàng, nàng hạnh phúc lắm. Nàng nghe tim ḿnh đập rộn ràng, ḷng nôn nao sung sướng. Nàng nghĩ miên man với tâm trạng lâng lâng náo nức. Thật vậy, người con gái nào mà không nghĩ trong ḷng: “ Anh ấy muốn nói với ḿnh rằng , anh ấy yêu ḿnh chân thành, anh muốn đưa ḿnh đến thăm gia đ́nh để thưa chuyện của hai đứa yêu nhau với ba má ảnh, để rồi c̣n tiến đến hôn nhân.”

Khi chàng đưa nàng về quê ḿnh, chàng cũng tự nhủ:

- “ Em à, anh yêu em nhiều lắm, bằng cả chân t́nh của anh. Em thấy không, anh muốn thưa chuyện của hai đứa ḿnh với ba má của anh!”.

Gia đ́nh chàng cũng ân cần niềm nở với nàng lắm. Nàng trở về Sài g̣n với tâm trạng vui tươi khó tả v́ nghĩ đến viễn cảnh hai người sẽ được hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Từ dạo chàng đưa nàng về quê, hai người vẫn thường hẹn ḥ nhau đi chơi đây đó, nhưng h́nh như chàng có vẻ ngày càng kém vui, ít nói. Chàng đi bên nàng mà đôi lúc suy nghĩ xa xôi, đăm chiêu rười rượi. Đôi lúc chàng nói với nàng những câu như muốn căn dặn hay như xin lỗi nàng:

- Em à, mai này anh có đi xa, em nhớ anh không?

- Em yêu, lỡ như ḿnh không thể gặp nhau nữa, chắc em đau khổ lắm. Em có hờn trách anh không ?

- Em yêu, anh chỉ mong em được hạnh phúc…

Mỗi lần như vậy, nàng chỉ mĩm cười, bịt miệng chàng bằng đôi bàn tay mềm mại của ḿnh và dịu dàng nói:

- Anh ơi, anh đừng nói chuyện chia ly. Ḿnh đang yêu nhau chân thành, đang hạnh phúc lắm. Làm sao có ǵ chia ĺa chúng ta, hả anh?

Chàng vuốt mái tóc nàng và gh́ chặt nàng vào ḷng như thể nàng sắp biến mất khỏi tầm tay chàng, khiến nàng đến ngạt thở, rồi chàng lại thở dài. C̣n nàng thơ ngây, tin tưởng vào t́nh yêu chất ngất nên quên đi những lời kỳ lạ của chàng và cũng tự nhủ là chàng sẽ không bao giờ phản bội, sẽ không có chuyện chàng thôi hết yêu nàng.

Rồi một hôm… một chiều mưa tháng sáu, hai người ngồi bên nhau trong một quán vắng, chờ mưa tạnh để chàng đưa nàng về. Mưa cứ tuôn, trời tối dần và phố đă lên đèn. Nh́n mưa rơi mà ḷng chàng buồn vời vợi v́ chàng không muốn xa nàng. Chàng muốn nàng măi măi bên ḿnh v́ biết họ không c̣n nhiều thời gian ở bên nhau nữa. Thấy chàng buồn thẩn thờ, nàng âu yếm nói:

- Anh à, anh đừng nh́n trời mưa nữa. Hăy nh́n em đi, hăy nắm tay em, anh sẽ thấy ấm áp vô cùng !

Chàng ôm gh́ nàng và đặt một nụ hôn lên môi nàng. Nụ hôn sao mà nồng nàn quá đỗi, nhưng chàng cảm thấy một vị mặn đắng trên môi. Chàng nói giọng đầy nghẹn ngào:

- Em hăy tha lỗi cho anh. Em đừng trách anh nhé, em yêu..

- Anh làm ǵ mà em phải hờn trách anh ? Em yêu anh lắm, cho dù có việc ǵ em cũng sẽ không bao giờ oán trách anh. Em yêu anh măi măi, không ǵ làm em hết yêu anh.

Chàng nghẹn ngào không nói hết cả câu:

- Em à, ḿnh sẽ không...

- Sao hả anh? Sẽ không ...ǵ? Anh hăy nói đi. Anh có chuyện ǵ khó nói với em vậy?

- Anh, anh...sẽ ... cưới vợ!

- Đám cưới ḿnh hả anh? Vậy sao anh buồn bă và khó nói quá vậy?

- Đám cưới, nhưng..... cô dâu....không phải là em… Anh đau khổ quá, anh không muốn sống thiếu em. Anh chỉ muốn cô dâu là em mà thôi… Em hiểu không ?

Nàng nghe như sét đánh ngang tai. Tại sao cô dâu không là nàng mà là một người con gái khác… ? Tại sao chàng yêu nàng, muốn cùng sống suốt đời với nàng mà lại đi cưới người ta.. ? Nàng nghe trái tim tan nát, tâm hồn tả tơi. Nàng nghẹn ngào nghe nước mắt rơi rơi. Mưa hắt hiu trên mặt nàng. Nước mắt và nước mưa chan hoà vào nhau.

Chiều hôm ấy, chàng không đưa nàng về nhà; mà họ đă ở bên nhau, nơi ngôi nhà trọ của người bạn, trong một con hẻm ở ngoại ô. Họ đă không ngần ngại trao nhau hết tất cả yêu thương đầu đời, thật nồng nàn trong lần cuối cùng này, để rồi chia tay măi măi.

Một tuần sau, chàng theo lệnh cha mẹ, đem trầu cau đi cưới một người con gái khác, người chàng không quen biết, không yêu thương. Người vợ sắp cưới của chàng là con gái của ông tỉnh trưởng. Th́ ra, trong những trận đánh quần vợt với ông tỉnh trưởng, hai ông đă hứa hẹn làm thông gia với nhau. V́ thể diện và uy tín của cha mẹ, rồi v́ chuyện môn đăng hộ đối, cùng tư tưởng “ cha mẹ đặt đâu con ngồi đó”, mà mối t́nh đầu đẹp tuyệt vời của cậu tôi đă tan vỡ. Trái tim của hai người yêu nhau tan nát, t́nh yêu của họ phải bẽ bàng. Mà cũng không phải chỉ mỗi cặp uyên ương cậu tôi đau khổ. Tôi đoán rằng, cô dâu mới, là mợ của tôi, không chừng trái tim của nàng cũng bị xé nát v́ t́nh yêu không thành. Nếu như vậy th́ mối lương duyên này đă làm cho bốn người phải khổ đau, chớ không riêng ǵ cậu tôi và người yêu của ḿnh. Có thể vậy lắm, v́ mỗi lần theo má đến thăm cậu, tôi gặp mợ luôn buồn xa vắng, không nồng nhiệt với chúng tôi. Sau này khi đă biết yêu đương, tôi mới thấm thía cho cuộc sống vợ chồng của cậu, chắc là nhạt nhẽo lắm.

C̣n nàng, người yêu của cậu tôi, nàng cũng bị cha mẹ cho lên xe hoa thật lẹ v́ họ biết nàng và chàng đă qua một đêm say đắm bên nhau. Nàng nuốt nước mắt về nhà chồng mà tâm hồn nàng không ở bên đó…
 

****

Nhiều năm sau đó

Từ khi lên máy bay, chàng nôn nóng không yên. Trên suốt chuyến bay từ Paris về thành phố Hồ Chí Minh, chàng không tài nào chợp mắt, bởi v́ chàng nôn nao nghĩ đến nàng. Trong đầu chàng chỉ có h́nh bóng nàng, con tim chàng cũng chỉ đập v́ nàng. Chàng mong máy bay sớm hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, v́ nơi đó có người con gái ngày xưa đang mong đợi chàng, để được ngă vào ṿng tay yêu thương ấm áp của chàng, sau 45 năm xa cách. Chàng thầm cám ơn những con chim sắt khổng lồ “sải cánh vươn cao”*, đă đưa họ đến gần nhau, cho những người yêu nhau được gặp nhau, để những người thân được đoàn tựu.

C̣n nàng ở dưới đất cũng hồi hộp, lăng xăng. Suốt cả ngày nàng cứ ngắm nghía ḿnh trong gương, chọn bộ đồ đẹp nhất mặc đón chàng. Nàng muốn ḿnh lúc nào cũng xinh đẹp trong mắt chàng, nồng nàn trong tim chàng. Nàng cứ hỏi tôi:

- Con thấy d́ mặc như vầy được không con? Mái tóc của d́ chải như vậy nh́n được không con?

Ôi sao mà tôi thương nàng đến thế, nàng vẫn c̣n yêu cậu tôi say đắm, như thuở thanh xuân, dù là nàng đă ở tuổi 65. T́nh yêu của nàng làm tôi ngưỡng mộ và xúc động đến nghẹn ngào. Tôi nh́n nàng và nói:

- D́ c̣n đẹp lắm, c̣n trẻ lắm. T́nh yêu là phương thuốc nhiệm mầu giúp người ta giữ măi tuổi xuân. D́ tin con đi, cậu sẽ thật hạnh phúc khi gặp lại d́ và sẽ say đắm d́ như ngày nào. Bây giờ ḿnh ra sân bay, nếu kẹt xe sẽ bị trễ và cậu sẽ chờ đợi không yên.

Chuyến bay được báo là sẽ hạ cánh trễ v́ thời tiết xấu. Nỗi thương nhớ hơn 45 năm, nay đă cao chất ngất, làm nàng không c̣n đủ kiên nhẫn chờ đợi thêm một giây, một phút nào nữa. Nàng bồn chồn, lo lắng, đứng ngồi không yên. Tôi nh́n nàng mong ngóng cậu tôi, mà thương nàng vô hạn. Cuối cùng, chuyến bay cũng hạ cánh. Chúng tôi cứ đứng đợi cậu ngay cửa ra. Mỗi lần cánh cửa mở, tôi và nàng lại hồi hộp. Lần này, cánh cửa ấy lại mở, tôi mừng rỡ thấy cậu bước ra. Cậu tôi, vẫn c̣n dáng dấp phong độ của người đàn ông tuổi gần 70. Tôi kéo nàng lại phía cậu. Nước mắt tôi chực trào, trái tim tôi se thắt khi nh́n cảnh hội ngộ của đôi t́nh nhân sau 45 năm chia cắt. Đôi t́nh nhân ấy vẫn yêu nhau nồng nàn, ôm hôn nhau thắm thiết, mắt họ nh́n nhau đắm đuối...như thuở ban đầu. Nh́n họ hạnh phúc, tay trong tay mà tôi thấy vui lây. Rồi một lúc, tôi cũng bắt đầu tủi thân khi nghe chàng và nàng nói chuyện với nhau âu yếm quá đỗi, và tôi cũng muốn nghe những lời yêu thương ngọt ngào như vậy:

- Em yêu, anh nhớ em quá! Em chờ anh có lâu không? Em có mệt không?

- Em cũng nhớ anh vô cùng. Cho dù có chờ anh bao lâu, em cũng cam ḷng, anh biết không.

Sau lần gặp lại đầu tiên đó, mỗi năm một lần, chàng bay từ Pháp về Việt Nam, khi th́ vào những ngày cuối năm, lúc trời se lạnh, để cùng nàng đón Giáng sinh. Lúc th́ sang xuân để cùng nàng đi khắp nơi ngắm hoa, thưởng ngoạn và cùng nhau ăn tết sum họp. Cũng có khi chàng về thăm nàng vào mùa hè để đưa nàng về nông thôn, cùng nhau thưởng thức trái ngọt trên cành. Đôi khi họ cùng nhau đi ngắm những cánh đồng lúa chín thơm ngát như t́nh yêu của họ. Họ như đôi t́nh nhân ở tuổi thanh xuân yêu nhau say đắm. T́nh yêu của họ luôn nồng nàn, ấm áp, khiến tôi chạnh ḷng ao ước. Chàng luôn chăm sóc nàng bằng những cử chỉ âu yếm, dễ thương:

- Em yêu, sao em không choàng khăn kỹ, để bị lạnh. Rồi chàng kéo nàng đến gần để quấn nhẹ lại cái khăn trên cổ cho nàng.

- Em ơi, nắm tay anh đi, em đi cẩn thận để bị vấp té...

Tôi cũng thầm phục mợ tôi rộng lượng, đă vui vẻ chấp nhận cho cậu tôi t́m lại người yêu xưa, nay đă là goá phụ. Mợ tôi đă để cậu tôi được yêu lại mối t́nh đầu của ḿnh cho đến ngày nhắm mắt. Cậu tôi cuối cùng đă măn nguyện ra đi, sau 15 năm được yêu thương người con gái ḿnh yêu. Mối t́nh vĩnh cửu đó đă theo cậu tôi xuống tuyền đài.

Sau khi cậu tôi qua đời, nàng đă cho tôi xem kỷ vật của chàng mà nàng đă giữ kỹ mấy mươi năm. Đó là những lá thư, có vàng ố, có mới, đề ngày tháng từ 45 năm trước cho đến bây giờ. Đến lúc này tôi mới biết, th́ ra sau khi chia tay, kẻ lấy vợ, người lấy chồng, chàng và nàng vẫn thương nhớ nhau. Họ đă viết thư thăm nhau và gửi về nơi làm việc. Tôi thầm phục họ, đă kiên nhẫn viết cho nhau mà không hề t́m cách gặp nhau sau mấy mươi năm cách biệt. Nàng đă trao tôi vài lá trong số đó:

- Con giữ đi, để làm kỷ niệm của cậu và d́.

Cho đến bây giờ, sau nhiều năm ra đi của cậu tôi, nàng vẫn nhắc đến cậu tôi bằng những lời yêu thương nồng nàn nhất. Thỉnh thoảng tôi vẫn đến thăm nàng hoặc thay cậu tôi gọi điện chúc nàng buổi chiều vui vẻ hay buổi tối ngủ ngon. Mỗi lần gọi nàng, tim tôi đều đập mạnh v́ hồi hộp. Tôi lo lắng v́ sợ có một ngày nào đó, đầu dây bên kia reo măi mà không có ai trả lời, hoặc số điện thoại này vĩnh viễn không c̣n tồn tại nữa. Nghĩ đến đó, tôi bỗng nghe tim ḿnh đau nhói v́ biết nàng không c̣n nữa, nàng đă đi xa lắm. Biết đâu nàng đă gơ cửa thiên đàng t́nh ái để gặp lại cậu tôi. Nếu là như vậy, tôi thật mừng cho họ v́ mối t́nh bất tử của họ đă có kiếp lai sinh.

Tôi chợt nghe mắt ḿnh cay cay và nước mắt chực trào. Tôi vội kéo tay áo lau nước mắt và lại mĩm cười v́ không chừng, chàng và nàng đang vui vẻ nắm tay nhau nơi thiên đàng t́nh ái và họ đang nh́n tôi cười, v́ cho rằng tôi là con nhỏ mít ướt.
 

Đỗ Thu Hồng

Vichy, tháng 5/2018
 

**************
 

* ”Vietnam Airlines sải cánh vươn cao”

* Truyện ngắn trích từ tập "T́nh Yêu Mầu Nhiệm" của Đỗ Thu Hồng và Nguyễn Minh Phúc, 2018.

 

art2all.net