Hoàng Tá Thích

ĐIẾC

 

Đến tuổi cổ lai hy th́ tôi bị lăng tai. Có thể có một chút di truyền trong đó, v́ mấy ông anh của tôi đến tuổi nầy đều thế. Một lần nghe một ông gọi điện từ Huế vào Đà Nẵng hỏi thăm ông anh ở đó. Chỉ nghe ông “a lô, a lô…nghe được không? Sao không nói ǵ cả vậy”? Sau chừng 5 phút, ông gác điện thoại và chắc lưỡi :” Sao mà điếc dữ thế không biết, nói lớn thế mà cũng chẳng nghe”. Chuyện buồn cười là sau đó, khi gặp ông anh ở Đà Nẵng, ông kể lại chuyện nói điện thoại và chê ông em ở Huế: ”Điếc quá, nói to thế mà chẳng nghe ǵ cả”. Đó là chuyện hai ông điếc đặc nói chuyện điện thoại với nhau.

Dù sao, với tuổi già th́ chuyện đó cũng b́nh thường. Tuy không quan tâm lắm v́ chuyện bị điếc, và nhất là chưa đến “tŕnh độ” như hai ông anh ruột, nhưng cuối cùng, tôi cũng phải nghe lời vợ con, đi xét nghiệm để mang một cái máy trợ thính vậy.

Chuyên viên cho biết là tôi bị đến hơn 50%. Dĩ nhiên là vẫn có thể nghe được người đối diện, nếu chung quanh không bị nhiễu âm thanh v́ những tiếng động khác, và nhất là nghe được dễ dàng hay không một phần do âm sắc của giọng nói, trầm quá th́ rất khó nghe. Dù sao cũng bị gọi là điếc, nếu không gọi là lăng tai cho lịch sự một chút, và thực tâm, tôi vẫn tự thấy không đến nỗi bị điếc cho lắm. Vậy mà lúc người chuyện viên nhét vào hai lỗ tai tôi một chất dẽo để lấy ni th́ tôi mới biết điếc thực sự là ǵ. Tưởng như đi vào một cơi khác, v́ chung quanh chẳng có một chút âm thanh nào. Tai không nghe một tiếng động nào và tưởng như đang mơ màng đâu đâu, v́ nó yên tĩnh quá. Yên tĩnh đến cảm thấy một nỗi rờn rợn không thể giải thích được. Có lẽ, đó mới chính là điếc thực sự.

Bây giờ th́ đă có một máy điếc mang vào hai lỗ tai, khá đắt tiền, nhưng dù sao cũng chỉ là trợ thính. Nếu trong một môi trường có những tiếng động chung quanh như trong nhà hàng, nơi tiệc tùng với nhạc hơi ồn ào th́ cũng không thể nào nghe rơ người nói chuyện với ḿnh một cách gọi là mồn một được. V́ thế mà thường nếu phải ngồi với nhiều người, tôi cũng ít góp chuyện và một cách khéo léo, cho những đối tượng đó biết là tai tôi không …thính cho lắm. Thảo nào mà nhiều người bạn già của tôi cho biết là họ cũng có máy điếc, nhưng ít khi mang vào tai, v́ chỉ thêm phiền hà thôi. Ban đầu tôi không hiểu thế nào là phiền hà, bây giờ th́ hiểu rằng phiền hà có nghĩa là đôi khi nghe không được rơ, không trả lời th́ bất lịch sự và muốn góp chuyện th́ phải hỏi đi hỏi lại điều đă nghe không rơ, nhất là khi người ta biết ḿnh cũng có mang máy trợ thính. Chẳng thà không mang máy, người ta không thèm nói chuyện với ḿnh e có thể …dễ chịu hơn.

Người ta thường nói “điếc không sợ súng”. Có lẽ là mấy anh lính lỡ bị điếc ra chiến trường không nghe tiếng súng và v́ thế chẳng sợ sệt và biết đâu có thể xông pha trận mạc dễ dàng và sẽ được cho là …can đảm. Mấy ông tham quan th́ có lẽ phần lớn đều điếc đặc cả, và cũng chẳng bao giờ mang máy trợ thính, nên chẳng bao giờ nghe được người thân can gián và tiếng xấu của người đời chê bai.

Dù sao trong ba chứng điếc, mù và câm th́ điếc chẳng có ǵ mà phải phàn nàn cho lắm, v́ điếc một chút cũng chẳng sao mà đôi khi c̣n khỏi phải nghe chuyện thiên hạ nhiều, cũng hay. So với mù và câm th́ điếc quá nhẹ nhàng, chẳng có ǵ đáng nói.

Tôi không có người bạn nào bị câm, nên không biết được cảm giác bất hạnh của một người bị câm như thế nào, nhưng bạn mù th́ có. Không thấy được ǵ, có lẽ phải khó chịu lắm, nhưng tôi lại quen biết với một người mù, mà tôi nghĩ tuy không thấy bằng mắt, nhưng anh lại có cái nh́n từ trong bộ năo vô cùng thông minh của anh mà tôi nghĩ rất nhiều người sáng mắt chưa chắc đă có cái nh́n sắc bén như anh. Mù, nhưng anh ấy là một doanh nhân thành đạt, làm chủ tịch một công ty trong ngành du lịch. Anh vẫn thường đi hội họp làm ăn với các doanh nhân khác. Đôi khi c̣n đi một ḿnh và dùng thẻ tín dụng một cách rất b́nh thường. Nhờ công nghệ thông tin văn minh hiện đại, anh có thể đọc mail, tin nhắn một cách nhanh chóng. Điều tôi cảm phục nhất ở con người nầy là anh chẳng bao giờ có chút mặc cảm nào về khuyết tật của ḿnh, và dù không nh́n thấy được cảnh vật bên ngoài, anh vẫn đi du lịch cùng vợ con khắp nơi trên thế giới. Đó chính là cái điều khó làm nhất của một người khiếm thị.

Xem ra, so với chuyện câm và mù th́ chuyện điếc của tôi chỉ là chuyện nhỏ. Tôi thường nghĩ đến nhân vật Helen Keller, bị mù, câm điếc từ nhỏ, nhưng với ư chí mạnh mẽ, đă vượt qua mọi thử thách khó khăn để trở thành một con người nổi tiếng, th́ lại càng thấy cái điếc theo tuổi già của ḿnh chẳng có ǵ phải phàn nàn cả. Thiếu ǵ người có đủ tai, mắt, miệng nhưng c̣n thua xa những người điếc, mù, câm.

Nhớ lại bài thơ làm v́ cảm khái ba điều bất hạnh nầy:

Khổ hay không.


Bị câm đúng là điều bất hạnh.
Không nói được điều muốn nói ra
Chỉ có một chút may, ấy là
Khỏi thốt lời đầu môi chót lưỡi.


Bị mù đúng là điều khổ ải
Bốn bề chỉ bóng tối mênh mông.
Lại có cái hay chẳng ai mong,
Khỏi thấy đám mặt mày nham nhở.
Ngoài hiền lành bề trong tráo trở.
Thấy được th́ muốn tránh cho mau


Điếc đặc cũng là một chút đau
Giữa đông người chẳng nghe tiếng nói.
Lại may khỏi nghe lời giả dối
Của kẻ chuyên nịnh bợ xun xoe


Xem ra
Điếc, mù, câm, chưa phải là quá khổ.
Có miệng không nói được mới là cay
Tai thính mà chẳng nghe được điều hay
Mắt th́ sáng nhưng chung quanh tăm tối
Chuyện đời, Ôi !, Ai tai ! Khó nói.

Hoàng Tá Thích

 

 

 

Trang Hoàng Tá Thích

 

art2all.net