HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

 

GIAI ĐIỆU ĐÀN BẦU

Tiếng đàn bầu nhớ ai mà da diết thế?
Mây bay về cũng xao xuyến ráng chiều đông
Giọt nước mắt hay từng giọt mưa rơi ?
Mà nhạt nḥa trên mắt người thương mến!

Ôi giang sơn ngàn năm giữ nước
Sóng Bạch Đằng Giang hay vó ngựa biên cương
Ôi nỗi nhớ tha hương của người đi mở cơi
Giọng ru buồn man mác đất Phương Nam

Tiếng đàn nhớ nàng Huyền Trân-một thuở
V́ nước non ḿnh mà cất bước ra đi...
Tôi yêu quá - một dây đàn muôn điệu
Việt Nam ơi! Ta gọi tiếng đàn bầu


Huế ngày 26/12/2017
Bích Hà

 

 

~~oOo~~



NHẠC HỘI ĐÀN BẦU

Trong hành tŕnh “ Trở về Cố Đô xưa"
Trời xứ Huế một ngày đông lạnh giá
Tiếng đàn bầu ngân lên trong gió thoảng
Bỗng ấm ḷng trong mỗi tiếng tơ rung

Đến với Huế - những con người yêu mến
Cây đàn bầu của đất nước Việt Nam
Những nghệ sỹ tài hoa khắp cả nước
Quy tụ về đây trong giai điệu đàn bầu

*“ Người nghệ sỹ gửi t́nh vào nốt nhạc
Tặng cho đời những khao khát yêu thương…”
Một dây đàn mang ư vị quê hương
Ngàn giai điệu có hồn thiêng sông núi

Hộp đàn bầu dăy Trường Sơn lộng gió
Trái bầu khô mang nỗi nhớ vườn quê
Bàn tay ấy nhấn, rung cần điệu nghệ
Âm hưởng ngọt ngào tha thiết với quê hương

Trong tiếng đàn có sông Hồng cuộn chảy
Sông Thu Bồn nghe man mác ḥ ơ…
Sông Cửu Long nghe ào ào sóng vỗ
Rồi dịu dàng bên khúc hát sông Hương

Mưa ngoài trời hay giọt nước mắt rơi?
Như nỗi buồn Huyền Trân về bên ấy
Châu Ô Rí nối dài thêm nước Việt
Để “ Nước non ngàn dặm đó người ơi!”

Trong tiếng đàn có cả gió Tây Nguyên
Một ống tre thôi cũng rung thành nhạc điệu
Có Mũi Cà Mau hay địa đầu Móng Cái
Cũng có dáng h́nh trong từng tiếng tơ rung.

Thành phố Huế , ngày 26/12/2017
Bích Hà

 

 

 

art2all. net