h o à n g x u â n s ơ n

 

 

d ĩ  v ă n g
 

tặng Trần Vấn Lệ. với trùng trùng cương thổ


rồi khi cổ điển như người
lui về bụi cát nằm khơi biển rừng
đoạn đời xưa bỗng rưng rưng
con đường nhữ thuỵ quay lưng về ḿnh
một buổi chiều gió rất nghinh
hỏi thăm cuống lá rụng t́nh phương nao
qua khe nhớ nắng hồng đào
phố ngồi ở giữa binh đao trận kỳ
một lần đi một lần đi
vẫn nghe bụi đỏ vàng quỳ chân đau

 

hoàng xuân sơn
 

 


art2all.net