h o à n g x u â n s ơ n

 

 

dừng chân
 

                  tặng Trịnh Y Thư


tôi trả điệu buồn cho thành phố
rồi đi ra khỏi cơn địa chấn ban đầu
một người núp lén trong khe áo
nh́n ra ngoài chẳng biết đâu đâu

chuyến xe phăng ngang vùng tử nạn
những cuộn dây thép níu mây trời
buổi chiều dội xuống trên hàng mă
ngựa phi ngựa phi tuồng cổ tích trôi

gối đầu kêu rao phương lập thể
dẫn dắt h́nh nhân đi t́m cơn mơ phát tán du dương
khi trở về b́nh tâm chấp ư
phế phẩm đâm ṃn dặm lữ tang thương

những căn nhà giới nghiêm ban đêm tùng đảng
nơi tu tập lũ bóng ma xé rào
lấn lướt ra đi một bông hoa vừa cớm nụ
ai bôi xanh một vẫy tay chào

tôi thả địa đàng cho cơm áo
nằm bao lâu thấm đượm luân hồi
ḿnh dầm bơi bơi trong phiền năo
biến tấu người c̣n thở trên môi

nói đi nói đi chỉ một lời
rồi mai kia ngậm câm tàn tích
vết nứt vết sẹo trổ xuống đồi
con dốc nào dừng chân biệt lệ


hoàng xuân sơn
20 nov. 2017

 


art2all.net