h o à n g x u â n s ơ n

 

 

đ ư ờ n g s ô n g x ư a
 

          rừng đă cháy thôi ngàn ơi vĩnh biệt
          sông đă xuôi từ thuở khép mắt người


chưa cười đă tối
tháng mười đen
quạ đen tháng mười em cơn bệnh ngặt nghèo quất gục
tháng mười ủng da chín vàng thi thể
bạn và em tháng mười. và những lá phong
hóa vàng dự cảm
tháng mười thao thiết ṿng hoa khô
ngấn lệ không c̣n dấu mắt
khóc cho tràng hoa khô

tháng em đi mùa da xanh táo
bên ngoài những tinh thể vu vơ
đêm chúm sao ngẩn ngơ đứng trời
con chim họa mi đồi xa thôi hót
trong bao la chiều say
ngồi uống môi thèm nhắp cơn nắng cũ
phải là em bụi hồng lẩn khuất
sinh ly băi bờ
đoái thân giang hồ phong lưu chùm mộng tưởng
chiều tàn trói chân
tháng em đi da vàng rụng táo
ướt rượt sông hồ
đặc quánh ḍng lưng thuyền nước nghẽn
sóng nghẹn chồm đau
lưu vực ṃn khuất


dặm nổi
khúc trường hành
em đi đâu mà vội chừ linh hồn ướt mưa
không
linh hồn đẫm nắng sương lửa thiêu mù đuốc tạ
hồn vang vang bụi tỏa ngát hương đời
mùa say vong sau xưa hơn
ḿnh lại có nhau
lại cùng nhau vỗ tay đánh chát
nhịp phách hồn không rời
có nhau năm mươi trước
ngoéo tay t́nh không đổi dời
không lời cần chi ngỏ ư trời
khúc sông cạn núi giộc vai bầm
thuỷ phang ruỗng tát h́nh hài
nhớ trăng men xưa
chén xơa mù khơi


hoàng xuân sơn
chín sáu – hai ngàn lẻ hai
 

 

art2all.net