hong xun sơn

 

g i ọ n g  . . . ơ i
 

 

trăng cổ qui mọc đầu sừng
ni la cnh rụng v bưng
chim ku thảm giờ khng tận
qu cảnh người khc mệnh chung

lớp buồn như mặt sng nhăn
thi em thuyền về cửa khẩu
một chm my quấn khăn rằn
bến nhu m quen tay nu

cứ đứng ht mi trường ca
một khc trường hận cũng l
lổn nhổn răng. hm ngụy thế
một lần. ớn tận xương da

ni ơi. ni ơi ni ơi
ni ta thăm thẳm ni người
tc trn đầu cn một chỏm
v cn mỏi giọng . . . ơi!

HongXunSơn
hai thng hai mười hai