h o à n g x u â n s ơ n



hồ như

lúc đá nh́n sắc mặt nghiêng
những ḍng tơ buổi chiều chạm thấu đáy
gương xanh. và nỗi buồn con nước mênh mang tư lự
có thể vết nhớ ta ngồi bên khóm hồ ngày nào
giờ đă nồng nàn tuyết lú
tháng đau xương ngần ngật
bóng tháp gầy tay vẫy nguyền lưu xứ
chim vịt hoang mang màu rêu cổ đồng
phiên thức không c̣n trên bến băi
quy phục một đời vô tri những chuyến xe gọng không leo nổi dốc
bóng chữ khuấy nhẹ nên hồ
đừng mang theo ảo tưởng
lời thơ bạn về ngăn ngắt (*)
mùa tống biệt


lời hiệu đính bầm sao
ánh sáng nào lang thang nơi ngơ cùng
nếp nhăn của mẹ khô thơm nền đất
ôi biết bao giờ đời lao sinh thôi phong tỏa
cho bầy rêu ốc biết nuôi thân lặng lờ
khi sương về áo hồ đă giũ
xuân th́ ngây xưa


hoàng xuân sơn
7mars 2015
(*) Bên Hồ Thuỷ Ngữ - Lê Văn Ngăn (1944-2015)

 

 


art2all.net