h o à n g x u â n s ơ n

 

 

K H Á C H


Sông trắng chiều xa ṃn mỏi
đ̣ nghiêng tâm khách giữa ḍng
nước vỗ mạn thuyền đau nhói
từng khúc từng khúc rêu rong

ai bảo quay về khi gió
đă mang hương ảo đi rồi
nhà xưa hóa vàng theo ngơ
tre già mấy bụi đơn côi

như tuổi người chưa kịp lớn
đă bứt son trẻ qua đời
măng tơ nơn hồng nguyên đán
túi khôn đâu mở rộng trời

cánh nữ buồn khuê xếp lại
bưởi đèo thân cũ duyên cau
băng phiến ṃn lưu ly ngọc
c̣n thương tâm gỗ tị đào


khách ở đâu về lạ mặt
muôn ngh́n năm trước xương da
mấn tóc bay ḷa ngấn thủy
nh́n nhau ngờ ngợ chăng là ?


HOÀNG XUÂN SƠN
23 . avril . 07

 


art2all.net