h o à n g x u â n s ơ n



k h ú c [l ư] đ ợ i

choáng váng đồi cao sử ngọc
nắng đốn tâm chuyền ngất ngây
chiếc gai nằm trong bụi sóc
bỗng thất thần hóa chim bay

kêu tên một ngày như thế
thấy ta phê giữa núi rừng
có phải mùa thiêng đường bệ
cho đời chạm mặt hồng ân

với lượng triều thơm nguyệt quế
đội gai thi cảm lên đường
hát thơ không cần biệt lệ
đắm nhân quần giữa thênh thang

vũ hiến khúc b́nh dương đợi
cỏ ôm miền ngực phù sa
con nước đi lâu ngoài biển
có khi sông trở lại nhà

cũ kỷ then cửa ṭ ṿ
chớp mắt bung ra ngoài thế
giới nghiêm chẳng tại thuyền đ̣
mà chi li từng khúc kể

như có một ngày len. thở
men dài thêm cuộc trăm năm
nghe bềnh bồng trôi kiếp lạ
du di một chỗ ăn nằm

HoàngXuânSơn
13/6/11

 

art2all.net