h o à n g x u â n s ơ n

 

 

lục bát. xuôi ḍng và hoạn nạn

sau mưa
quư tặng nhà sư Thích Đăng Châu

len lén vào cười với mưa
cùng ru giấc đỗ bên chùa tịnh tâm
màu sen tinh khiết vô ngần
đóa thuyên trên biển búp vàng cánh sông
vào loang sắc với vân mồng
thuỳ nhiên c̣n cả rừng không đợi ngàn
chậm từ một bước tranh sang
mi xanh mày đẹp ôm đàn khải mơ
huyền hư với tuổi không ngờ
qua muôn thức dại cùng ngơ ngẩn t́m


 

pháo thơ
 

đứng
nghe
từng chặp
lung
lay
đứng nghe
chợt
thấy ḿnh bay
như cờ
nghe ǵ
à pháo bắn
thơ
rung rinh
hết một điện thờ
rung rinh

 


nhữ thấm
 

chí ít
ḿnh
phải là ḿnh
xin đừng để
cái th́nh ĺnh
lôi đi
đi đâu
đi bộ xuống
tầu
đạp xe lên núi
nh́n râu tóc
ḿnh
chí ít
ḿnh
đă là ḿnh

 


nơi ảo trận
 

nói không với cả ngàn sao
níu
chút hiện thực
đi vào tai ương
đời nao không có vô thường
sống
là sống với
đinh hương
ngoài lề
bản vuông thước thợ
đùm
đề
dọi dây vẫn ngóng
chờ
nghe
lập tŕnh

 


phương bồng
 

vừa nắng ban sáng
thiệt kỳ
khi không mưa
trút ầm ́
với . . . . mưa
ḿnh c̣n quưnh quáng bữa trưa
đă lo chiều hứng
mịt mù
chớp
giăng
nhà huyên rồi quạnh vắng
dần
nghe ḿnh một chợ
cân phân
lối nào


hoàng xuân sơn
hai mươi hăm mốt
tháng mười, 2014

 

 

art2all.net