h o à n g x u â n s ơ n



ngáp vặt
 

 

đêm vang một bóng
giũ tờ mây sa
đóa thân tồn liệt
chín tới sương già
nằm nghe nhịp lỏi
cận đời xông pha
 

thơ phát tán rằng là không chủ động

bị đường kim sổ chỉ tháo ra ngoài

thơ úng thuỷ thiệt ra quần không đáy

tự trần truồng chưa đặng vẻ khoan thai
 

ư là kẹt giỏ
câu cú bỏ ngơ
chữ tọt vô buồng
hàm ơn thụ giới
 

chọt chọt. ngứa. trong họng

ngoài trời. sương. dâng dâng

một buổi chiều kiên định

đứng. đi. chẳng phải nằm



hoàng xuân sơn
ngày sáu tháng ba mười bảy
 

 

 


art2all.net