h o à n g x u â n s ơ n

 

 

phủi tay rồi nợ sông Hương (*)

thôi rồi gốc rễ lung lay
cha nương cánh hạc theo ngày hóa sinh
mẹ buông xa xót một ḿnh
bờ môi châu lụy giọt t́nh trở trăn
đuối thương ngh́n chặng tảo tần
từ con thơ dại với ngần hanh hao
cha vui về tịnh cơi nào
niềm riêng mẹ gối giữa lao xao đời
sông Hương chừ trắng nợ rồi
phủi tay c̣n chút buồn rơi cuối ḍng
sợi ràng cốt nhục long đong
sợi đau rà ruột bứt ḷng dạ đi
sợi buồn có nói năng chi
mốt mai xương thịt có v́ thịt xương
sợi theo về nốt đoạn đường
đất trời hai ngă
âm
              dương
đoạn                  đành


hoàng xuân sơn
[Huế Buồn Chi – 1993]


(*) thơ, Thạnh Thuỷ Hoàng Xuân Hiển

 


art2all.net