h o n g x u n s ơ n

Thơ Quỳnh

 

 

 

 

THƠ QUỲNH . 13

 


vieux m.

ai xướng tn ta lc về chiều
hồi chung bo hiệu giờ cao điểm
cuốn ht ta đi dng bấp bnh
bụi khi hong hn mặt người tm sẫm

đm. c phải bắt đầu mt ngọn lầu cao
những cột đn thu lu bng tối
nhn ta bất chợt khuyết vầng trăng
nhếch miệng cười khng ni
i mu trăng lưỡi liềm thch thức
ma gặt bội thu đầu người
o mu xưa trong từng ng ngch

by giờ ma h chia vui dồn khch qua đường
c em bận o da đầu bờm chất ngất
cuộc thắng du xanh đỏ tm vng
những chiếc phong cầm nằm quay ra đất

đm ở phố vieux đm đầy ắp gi
lặn xuống mặt đường dận đ hoa cương
lng khng đi chn xiu về qun rượu
đm ở bến vieux nước chẩy rất buồn

con tầu in hnh đ lu nằm ụ
ở đ sau lưng nền tảng đại dương
hồi ci sương trườn mnh ln dốc
đm v cng bng dng qu hương

 


hnh tinh xanh

trn hnh tinh xanh, tri đất mnh
cy cối mọc ra từ những khe hở
chỗ thot hơi nhật nguyệt u tnh
trong nếp chuyển lun một thời cuồng nộ

dng đời du theo dng bụi huyễn
sng treo một con mắt ngi ngủ đầu giường
người họa sĩ cầm sơn t lại viền mắt
thiếu nữ khng đnh lược gương

phải rồi trời sinh con gi ra lm đẹp
hy cứ điểm trang cho mặt đất ny
d ốm d gầy d hư nhược
xem như đa hồng cn nụ ở tay

trn hnh tinh xanh như cn sức thở
ht thật đầy triệu triệu qu xưa
v lng đng ng chiều xoay gi
rớt xuống bnh yn buổi đợi chờ

 


tan theo

thở gim ti cht nắng
tn
mua hoa rượu nở
với ngn tay m
đm xanh. v
điệu ht buồn
gim ti thn i
giữa hồn tịch liu
bạn ơi
đời c lc chiều
mnh vui c được
cht liều lĩnh xưa
gặp nhau cuồng hứng bất ngờ
gặp nhau một pht một giờ
gặp nhau
 

 


liệp hộ

tr c honh trng nở ra vnh cung
gi những mũi tn thơ
bắn đi
con th v tri nằm gục xuống
ba rừng
hằng h năm cy vẫn mọc
bay thot em ra ngoi quỹ đạo
c những nụ hn trăng mềm
thuỷ tinh vỡ
dưới lng sng đy tương biệt
nghn đời nghn đời ồ những con sng
đường so vĩnh quyết

 


mở ra loang long

tri tim
honh một vết thương
sao em biết
v thường ci ti
ừ đau
th cũng đau rồi
th đi cũng đấy
th ngồi vẫn đy
cũng chung chung thng với ngy
cũng buồn vi vt
trời my
my trời
tri tim. ny
tri tim người
mở ra loang long
triệu lời gươm dao

 


thơ cng em

mười năm chung mộng chung giường
chung lun ng cụt đường cng hẩm hiu
hồn mai dẫn độ thn chiều
bước đi di ngoẵn trăm điều ngụy hư
nằm đu hỡi tiếng chim g
ct bay đ chạy giữa t ngục khng
mười năm phiu hốt phiu bồng
thương em tnh nặng nỗi chồng con mang

 


thẩm

chẳng phải anh hng sao thấm mệt
một ngy tắt biến giọng cười khan
cn đu những buổi ln đầu sng
vực chiếc thuyền con xuống miệng đn

dy tơ đ nho nghn cung bậc
cầm e c lc chỉnh lại mnh
i tiếng đau thương no thủ đắc
khnh ngọc chung đồng khc kệ kinh

c thoảng như thn bồng nhẹ tếch
hồn sao cn gượng nếp suy b
giọt rượu thấm g trong lửa bch
trường trường gieo nặng nỗi sầu bi

xử sĩ vi ba trăm năm trước
nhập qu dng thời gian bất tun
ta chẳng phải người h xung trận
qunh qung mun nin với nợ nần

c. khng. ừ nhỉ hơi đu luận
ph vn rồi cũng trắng ngang đầu
mai mốt nam tuyền xui biển bắc
chim. người qua hết một vng khu

Hong Xun Sơn

 

 

. . . đọc tiếp . . .


 


art2all.net